Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 37

topic

Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 37 :Lý Do

Dưới lực kéo cực mạnh của Tạ Vân Hiết, Minh Di đâm sầm vào người anh, cả hai cùng ngã xuống.

 

Nghe thấy tiếng vỡ vụn, Minh Di đang nằm sấp trên người Tạ Vân Hiết ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn bãi hỗn độn trên mặt đất sau lưng, rồi lại dời tầm mắt lên, dừng lại ở ô cửa sổ bị vỡ mất một mảng kính ở phía trên.


 

Tạ Vân Hiết ngồi dậy, vội vàng kiểm tra Minh Di một lượt: “Minh Di, cậu không sao chứ?”

 

Minh Di ngây người lắc đầu, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ trống hoác kia: “Em không sao, vừa rồi… là chuyện gì vậy?”

 

Tạ Vân Hiết bình tĩnh nói: “Về xe trước đã.”

 

Sau khi hai người trở lại xe, Tạ Vân Hiết không vội bảo tài xế lái đi mà bảo Minh Di đăng Weibo trước.


 

“Đăng kết quả tái khám, được không?” Dù không biết tại sao phải đăng Weibo, nhưng Minh Di vẫn làm theo.

 

“Được, quan trọng nhất là thu hút sự chú ý cho chính cậu, càng nhiều càng tốt, điều này rất quan trọng.” Tạ Vân Hiết trầm giọng nói: “Còn nhớ những tai nạn tôi từng nói không? Giống như vừa rồi, chính là tai nạn.”

 

“Vật rơi từ trên cao, tai nạn xe, rò rỉ điện, gặp phải kẻ giết người trên đường… đây đều là những tai nạn có thể xảy ra.”


 

“Chỉ có không ngừng nhận được sự chú ý, làm lớn mạnh vòng hào quang trên người, lúc này mới có thể liên tục né tránh sự truy sát của cốt truyện được.”

 

Thấy Minh Di vẫn chưa hoàn hồn, Tạ Vân Hiết khẽ vuốt vai cậu an ủi: “Nhưng ở trong đoàn phim thì cậu an toàn, đoàn phim đông người, và họ đều là những người có thiện cảm nhất định với cậu, chỉ cần cậu ở trong đó thì có thể liên tục nhận được sự chú ý.”

 

Dường như Minh Di đã hiểu ra được điều gì đó: “Nhưng ở bệnh viện, chúng ta toàn đi lối đi VIP, không có nhiều người chú ý đến em, cho nên…”


 

Tạ Vân Hiết khẽ nói: “Ừ, chính là lý lẽ đó. Ở thế giới của tôi, cách tôi thu hút sự chú ý là lên tin tức tài chính, không ngừng mở rộng tầm ảnh hưởng của công ty, dùng khuôn mặt và tài năng của mình để kinh diễm thế giới… Tôi nói xa quá rồi, tóm lại, sau này cậu ra ngoài, tốt nhất là đừng ở một mình ở những nơi không có người, biết chưa?”

 

Minh Di vẫn còn sợ hãi, gật đầu.

 

Thấy dáng vẻ hoảng sợ của Minh Di, Tạ Vân Hiết không khỏi mềm lòng, bất giác ôm cậu vào lòng, vỗ lưng dỗ dành như dỗ trẻ con: “Không sợ, không sợ, đăng Weibo là không sao rồi.”


 

Hào quang nhân vật chính giống như dung lượng pin, cần dùng sự chú ý để sạc pin mọi lúc, nếu không, một khi hết pin, hào quang nhân vật chính biến mất, rất dễ trở thành bia đỡ đạn.

 

Bây giờ Minh Di đã thấm thía sâu sắc đạo lý này và lấy đó làm bài học.

 

Minh Di đăng Weibo, báo cáo kết quả tái khám cho người hâm mộ.

 

Khi tắt điện thoại, trước mắt cậu lại hiện ra ô cửa sổ đen ngòm đó.


 

Khi cậu nhìn vào vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn lại cậu.

 

Cậu phải bước những bước lớn hơn để nhanh chóng lên đến đỉnh cao nhất.

 

Sau khi trở về, Minh Di gọi điện cho chị Từ quản lý, nhờ chị để ý giúp những tài nguyên phù hợp, dù là chương trình giải trí hay phim ảnh gì cũng được, chỉ cần có ích cho việc mở rộng tầm ảnh hưởng, cậu đều có thể nhận.

 

Chị Từ không biết Minh Di đã bị k*ch th*ch gì, nhưng vẫn đồng ý ngay. Nghệ sĩ có chí tiến thủ đương nhiên là tốt, chị vốn còn lo Minh Di sau khi quay xong bộ phim này sẽ tiếp tục buông thả, giờ thì chị có thể yên tâm được rồi.


 

****

 

Thời gian trôi nhanh như bay, chớp mắt tuyết đã tan, xuân đã về trên khắp mọi nơi.

 

Phân cảnh của Minh Di sắp đóng máy, cùng lúc đó, việc xét xử vụ án bắt cóc cũng đã ngã ngũ, vì Minh Diệu Tông tham gia vào vụ bắt cóc nên bị kết án hai mươi năm tù có thời hạn.

 

Minh Di không quá quan tâm đến chuyện này, cậu chỉ loáng thoáng nghe nói Yến An đã đưa cho nhà họ Minh một khoản tiền, cuối cùng cũng dàn xếp được vợ chồng nhà họ Minh, khiến bọn họ từ bỏ việc đi làm xấu mặt trên các phương tiện truyền thông lớn.


 

Để đáp lại những nghi ngờ của dư luận về việc cậu ta “ăn vạ ở nhà họ Yến làm thiếu gia”, Yến An còn chuẩn bị quay về nhà họ Minh để tham gia một chương trình, chứng minh mình không “quên gốc gác”.

 

Về việc này, nhà họ Yến vô cùng phản đối, bọn họ cho rằng Yến An không nên quay về nhà họ Minh, và nhà họ Minh cũng không xứng đáng nhận được thêm bất kỳ sự chú ý nào. Tiếc là Yến An vì danh tiếng mà một mực làm theo, vì vậy nên đã xảy ra mâu thuẫn rất lớn với nhà họ Yến.

 

—— Tất cả những chuyện trên đều do Tạ Vân Hiết đề cập đến khi trò chuyện video với Minh Di.


 

Dù sao Yến An vẫn là nhân vật chính, việc theo dõi sát sao tình hình bên đó sẽ giúp bọn họ đưa ra phương án đối phó phù hợp trước.

 

Sau khi nghe xong, Minh Di cảm thấy Yến An cũng khá kiên cường, đã đến nước này rồi mà vẫn muốn tiếp tục diễn kịch để cứu vãn hình tượng của mình, thậm chí còn không ngần ngại gây mâu thuẫn với nhà họ Yến.

 

Minh Di lắc đầu, nước đi này, Yến An đã đi sai rồi. Hiện giờ nhà họ Yến mới là chỗ dựa lớn nhất của Yến An, cậu ta không nên vì danh lợi nhất thời mà chọn cách gây mâu thuẫn với họ.

 

Việc vun đắp tình cảm là vô cùng khó khăn, ví dụ như Minh Di vừa trở về nhà họ Yến, vì không có nền tảng tình cảm nào với người nhà họ Yến nên mới luôn bị cho ra rìa như vậy.

 

Mà một khi tình cảm đã có rạn nứt thì muốn hàn gắn lại sẽ rất khó.

 

Có lẽ Yến An cho rằng người nhà họ Yến vẫn sẽ như trước đây, tiếp tục bao dung sự tùy hứng của cậu ta, vô điều kiện trải đường cho cậu ta, nhưng Yến An vẫn chưa nhận ra, sau khi cậu ta liên tục thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Yến, làm ra một loạt hành động không nghe lời, mối quan hệ giữa cậu ta và nhà họ Yến đã dần trở nên nhạy cảm.

 

Lúc này mà tiếp tục đối đầu với nhà họ Yến, tuyệt đối không phải là lựa chọn khôn ngoan.

 

Vì vậy, Minh Di càng chắc chắn rằng, Yến An đã sốt ruột lắm rồi.

 

Cậu ta nóng lòng muốn che giấu vết nhơ của mình, muốn biến mình trở lại thành con người hoàn hảo như trước đây.

 

Nhưng vết nhơ vẫn là vết nhơ, Yến An với tư cách là nhân vật chính, là mặt trời nhỏ chân-thiện-mỹ, lại tiếp tục ở lại nhà họ Yến hưởng thụ danh lợi quyền thế sau khi biết thân phận thật, chẳng hề quan tâm đến gia đình ruột thịt của mình — đây chính là lỗ hổng lớn nhất của bộ truyện đoàn sủng “Sủng Ái Vô Hạn” này, một khi bị người khác nhận ra thì không thể dùng bất kỳ thủ đoạn nào để tự bào chữa được.

 

Nhưng đối với loại truyện Mary Sue kiểu cũ như thế này, quả thật không thể soi xét sâu về logic và thiết lập nhân vật được.

 

Có đôi khi Minh Di nghĩ lại cũng thấy buồn cười, chính một thế giới hoang đường đầy rẫy lỗi như vậy lại dồn cậu đến bước đường cùng.

 

Bây giờ Yến An còn muốn tiếp tục tìm cách lấp l**m cho cái thế giới hoang đường này, cố gắng hợp lý hóa hành vi của mình… Minh Di có chút mỉa mai nghĩ, Yến An đúng là tự tìm đường chết.

 

Đây là do Yến An tự mình dâng đến cửa.

 

Một kế hoạch đã thành hình trong lòng Minh Di.

 

……..

 

Ngay khi cái se lạnh đầu xuân có xu hướng ấm dần lên, cảnh quay cuối cùng của Minh Di cũng đã đóng máy.

 

Cậu được nhân viên đoàn phim tháo dây cáp đưa xuống, trên mặt vẫn còn lớp hóa trang hiệu ứng nhập ma, các nhân viên trong đoàn phim liền tự giác vỗ tay.

 

“Chúc mừng đóng máy!”

 

Trong bầu không khí nồng nhiệt đó, một bó hoa tươi được đưa đến trước mặt Minh Di, cậu nhận lấy, mỉm cười cảm ơn tất cả mọi người.

 

Đây là đoàn phim có không khí tốt nhất mà Minh Di từng tham gia, ở đoàn phim này, Minh Di đã thu hoạch được rất nhiều.

 

Đạo diễn Kỷ cũng vô cùng cảm khái, ông là người đã tận mắt chứng kiến Minh Di thay đổi từ sự gượng gạo, non nớt ban đầu, có thể coi là đã chứng kiến toàn bộ quá trình trưởng thành của Minh Di. Với con mắt của đạo diễn Kỷ, Minh Di thực sự là một diễn viên rất có tiềm năng, chỉ thiếu một chút cơ hội và vận may nữa là có thể nổi tiếng.

 

Ông chân thành hy vọng “Thăng Tiên” sẽ trở thành bàn đạp cho Minh Di, để trong tương lai, cả hai cùng làm nên thành tựu.

 

Minh Di ôm hoa đi tới, định cảm ơn đạo diễn Kỷ, đạo diễn Kỷ nhìn cậu, đột nhiên hỏi: “Bây giờ cậu đã buông bỏ được chưa?”

 

Minh Di hơi sững người, dường như không ngờ đạo diễn Kỷ lại đột ngột hỏi chuyện này, suy nghĩ một lát, cậu cong môi cười: “Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ buông bỏ — nhưng chắc chắn không phải là bây giờ.”

 

Tâm ma nảy nở thì đã sao? Cậu chính là không học được cách thanh thản, chính là muốn những kẻ nợ cậu phải nhận lấy kết cục mà bọn chúng đáng phải nhận.

 

Đạo diễn Kỷ cười lắc đầu, không đưa ra bất kỳ bình luận nào về lời nói của Minh Di, ngược lại hỏi một câu khác: “Vậy cậu thấy, cuối cùng Ứng Bất Nhiễm đã buông bỏ được chưa?”

 

Nhân vật phản diện Ứng Bất Nhiễm do Minh Di thủ vai, vì không thể buông bỏ hận thù với kẻ địch, tâm ma nảy nở nên không thể phi thăng, bèn quyết định giết hết tất cả kẻ thù. Tuy nhiên, hành vi của hắn bị nhóm nhân vật chính phát hiện, cuối cùng hai bên quyết chiến trên đỉnh núi Vô Vọng, Ứng Bất Nhiễm bị kích phát tâm ma, không địch lại nhóm nhân vật chính và bại trận.

 

Tên phim là “Thăng Tiên”, nhưng trong kết cục của Ứng Bất Nhiễm lại không có tình tiết phi thăng, Minh Di đoán rằng bộ phim này cuối cùng sẽ có một cái kết mở.

 

Minh Di suy nghĩ rất lâu mới nói với đạo diễn Kỷ: “Xiềng xích nô lệ bị phá vỡ, kẻ thù đều đã bị diệt, tôi nghĩ, có lẽ hắn đã buông bỏ được rồi.”

 

“Cả cuộc đời hắn, chẳng qua chỉ là trăng soi nơi đáy nước, ngắm hoa trong sương. Khi hắn phát hiện ra điều quan trọng nhất trong đời không phải là khởi đầu vẩn đục, mà là những cảnh đẹp gặp được trên đường, thì tất cả những gì hắn cố chấp đều đã tan theo gió.” Minh Di nói đến đây, khẽ cười: “Thật kỳ lạ, Ứng Bất Nhiễm đã giác ngộ được rồi, vậy mà chính tôi lại không thể giác ngộ được.”

 

Đạo diễn Kỷ: “Không giác ngộ được mới là lẽ thường tình, người trong cuộc thì mê, người ngoài cuộc thì tỉnh, cậu cũng vậy, đừng đi theo vết xe đổ của Ứng Bất Nhiễm, hãy chú ý nhiều hơn đến phong cảnh trên đường đi.”

 

Minh Di nhạy bén nhận ra, khi đạo diễn Kỷ nói câu này, ánh mắt ông trở nên tinh nghịch, rồi dừng lại ở một hướng nào đó sau lưng cậu.

 

Minh Di như có linh cảm, quay đầu lại thì thấy Tạ Vân Hiết đang ôm hoa đứng cách đó không xa, đôi mắt màu xám xanh sâu thẳm như biển cả, dịu dàng bao bọc lấy cậu.

 

“Chúc mừng đóng máy.” Tạ Vân Hiết đi tới, đưa hoa cho Minh Di. Tay cậu sắp ôm không xuể, nhưng vẫn khó khăn ôm thêm bó hoa rực rỡ này vào lòng.

 

Tạ Vân Hiết nhìn mà bật cười, đưa tay lau đi lớp hóa trang hiệu ứng có phần yêu dị trên mặt Minh Di: “Đây là lớp trang điểm hắc hóa trong truyền thuyết à?”

 

Minh Di ngước mặt lên, qua khe hở của những đóa hoa nhìn Tạ Vân Hiết: “Thì sao?”

 

Tạ Vân Hiết: “Không sao cả, cậu hắc hóa cũng đẹp.”

 

Minh Di khẽ vuốt cánh hoa, nhướng mi: “Nếu đã thấy đẹp, vậy anh có thể thích em nhiều hơn một chút.”

 

Vẫn còn ở phim trường mà đã bắt đầu trêu chọc anh rồi sao? Ánh mắt Tạ Vân Hiết hơi sâu lại, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh “Cậu nói gì tôi không hiểu”, nhưng trong lòng đã quyết định, về nhà nhất định phải nói chuyện rõ ràng với Minh Di.

 

Giải quyết xong mọi việc ở đoàn phim, lúc rời đi thì trời đã tối.

 

Tạ Vân Hiết đã đặt sẵn nhà hàng, hai người ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng cao cấp có không gian trang nhã. Dù vẫn nói chuyện bình thường, nhưng đối với một số chủ đề đặc biệt, cả hai đều ngầm hiểu mà tạm thời gác lại không đề cập đến.

 

“Yến An cũng sắp quay xong ‘Lạc Trần Truyện’ rồi, đợi cậu ta quay xong sẽ tham gia chương trình ‘Cuộc Sống Về Nhà’, cậu có ý tưởng gì không?” Tạ Vân Hiết vừa tự rót rượu vang đỏ, vừa hỏi Minh Di.

 

Minh Di cũng tự rót cho mình một ly, thản nhiên nói: “Ừm, em đã có một vài chuẩn bị nhỏ rồi.”

 

“Ồ? Chuẩn bị nhỏ?” Tạ Vân Hiết hỏi lại đầy ẩn ý.

 

Minh Di cười cười: “Chỉ là vài chuẩn bị nhỏ vô thưởng vô phạt thôi, có thể giúp Yến An cảm nhận tốt hơn trải nghiệm về nhà.”

 

“Thật sao? Vậy thì cậu thật là lương thiện quá.” Tạ Vân Hiết chân thành nâng ly với Minh Di.

 

Minh Di cụng ly với anh: “Em cũng thấy vậy.”

 

Ly thủy tinh chân cao va vào nhau phát ra tiếng kêu trong trẻo, Minh Di không có sở thích thưởng rượu gì, bèn uống cạn ly rượu vang trong một hơi.

 

Minh Di biết tối nay về nhà, chắc chắn cậu sẽ đòi Tạ Vân Hiết câu trả lời, để lấy can đảm, cậu đã uống thêm mấy ly. Tửu lượng của cậu không tốt, gò má trắng nõn nhanh chóng ửng lên một mảng hồng.

 

Tạ Vân Hiết lại không dám uống nhiều, anh sợ mình uống nhiều quá sẽ nhất thời bốc đồng mà thật sự đồng ý với Minh Di, rồi sau đó rượu say làm bậy, cắn nát gáy của Minh Di.

 

Nhưng cứ né tránh mãi cũng không được, tối nay anh phải nói rõ ràng cho Minh Di biết những lợi hại trong đó, cố gắng dùng lời lẽ ôn hòa để từ chối cậu.

 

Hai người mang tâm sự riêng trở về nhà, vừa mở cửa, Tiểu Tùng Hùng ngửi thấy mùi quen thuộc liền lao ra, nhiệt tình nhào vào chân Minh Di.

 

Nhân lúc Minh Di bị Tiểu Tùng Hùng giữ chân ở huyền quan, Tạ Vân Hiết lập tức vào nhà, anh tạm thời vẫn chưa soạn xong lời định nói trong đầu, muốn trốn tránh thêm một lúc nữa, bèn lấy cớ đi tắm để lên lầu.

 

Minh Di bế Tiểu Tùng Hùng lên, nheo mắt nhìn bóng lưng có vẻ đang bỏ chạy của Tạ Vân Hiết, nói với Tiểu Tùng Hùng: “Anh ấy chạy nhanh thế, chẳng lẽ tao là yêu quái ăn thịt người à?”

 

Tiểu Tùng Hùng “gâu” một tiếng, uốn éo trong lòng Minh Di, nhiệt tình l**m mặt cậu.

 

“Đừng l**m, còn dính mỹ phẩm đó!” Minh Di khó khăn ngửa đầu né tránh, quyết định cũng đi tắm trước.

 

Bên kia, hệ thống đang hả hê cười nhạo ký chủ của mình: 【Ký chủ bỏ chạy trông thảm hại như một con chó hoang mất nhà vậy!】

 

Tạ Vân Hiết cười lạnh phản bác: “Tao có nhà, mi có không?”

 

Hệ thống không cười nổi nữa, ký chủ chó chết, mồm chó không mọc được ngà voi.

 

Hệ thống không vui, cũng phải làm cho Tạ Vân Hiết không vui, bắt đầu phát điên trong đầu anh: 【Oi! Mau mau từ bỏ chống cự, giơ tay đầu hàng! Oi! Mau mau từ bỏ chống cự, giơ tay đầu hàng! Oi! Mau mau từ bỏ chống cự, giơ tay đầu hàng!】

 

Tạ Vân Hiết: “…”

 

Gân xanh trên trán Tạ Vân Hiết giật giật: “Câm miệng!”

 

【Chưng diện đẹp đẽ như vậy không phải là muốn vợ chủ động tỏ tình sao, anh còn giả vờ cái gì? Đồ giả tạo!】

 

【Đừng có nói với tôi là sáng nay anh chọn quần áo lâu như vậy chỉ để đến công ty trình diễn thời trang đấy nhé!】

 

【Từ bỏ chống cự, mau mau đầu hàng! Từ bỏ chống cự, mau mau đầu hàng! Từ bỏ chống cự, mau mau đầu hàng!】

 

Hệ thống kịch liệt quấy rối Tạ Vân Hiết, xúi giục anh tỏ tình với Minh Di.

 

Chỉ cần Tạ Vân Hiết vì tình yêu mà mất kiểm soát, phát điên dọa sợ Minh Di, hai cái bug này sẽ có khả năng trở mặt!

 

Tạ Vân Hiết nhịn hết nổi, mặc đồ ngủ vào, quyết định làm cho kế hoạch độc ác của hệ thống hoàn toàn phá sản.

 

Nhưng Tạ Vân Hiết không ngờ rằng, anh vừa mở cửa ra đã đụng phải Minh Di đang đứng ngay trước cửa phòng mình.

 

Minh Di mặc bộ đồ ngủ bằng vải lông mềm, dáng vẻ do dự như đang định gõ cửa, thấy anh đột nhiên mở cửa, vẻ ngạc nhiên trên mặt vẫn chưa tan đi.

 

Tạ Vân Hiết dễ dàng ngửi thấy mùi sữa tắm trên người Minh Di, hơi thở chợt khựng lại.

 

Thế mà Minh Di lại chẳng hề hay biết nguy hiểm gì, vẫn đang nghiêm túc hỏi anh: “Tạ Vân Hiết, anh đã tìm được lý do để thuyết phục em chưa?”