Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 36

topic

Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 36 :Tái Khám

Gần đây, một loạt hình ảnh từ đoàn phim 《Thăng Tiên》 bị tuồn ra đã gây bão trên các nền tảng mạng xã hội.

 

Nguồn ảnh được cho là từ một tay săn ảnh chụp lén, bao gồm cả ảnh động và ảnh tĩnh, nhân vật chính trong ảnh đều là cùng một người.


 

Ảnh động có hơi mờ, chỉ có thể thấy trong màn tuyết bay lả tả, một người đang múa kiếm, thân hình uyển chuyển như chim hồng bay lượn, toát lên cảm giác nhẹ nhàng như lông vũ.

 

Vài tấm ảnh động không liền mạch, nhưng trong mỗi tấm, người bị chụp lén đều thể hiện được những thế kiếm vô cùng mượt mà và đẹp mắt chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cho thấy rõ trình độ thành thạo.

 

So với ảnh động, ảnh tĩnh được chụp rõ nét hơn một chút, vẻ đẹp sắc sảo toát ra từ màn hình cũng càng chấn động lòng người hơn.


 

Có cao thủ photoshop giúp chỉnh sửa ảnh, hiệu quả sau khi phục chế lại càng đỉnh hơn.

 

【Trời má, khoan hãy chê bai diễn xuất của YMD, ít nhất thì YMD cũng đã tái hiện được dung mạo tuyệt thế của Tiên Tôn rồi…】

 

【Ừm… gương mặt này… vóc dáng này… bối cảnh này… có đạo diễn Kỷ chống lưng, cho dù diễn xuất của YMD có tệ đến đâu thì phim cũng khó mà dở được, tôi nguyện vì gương mặt của YMD mà mua vé. (suy nghĩ cá nhân tôi, không thích xin đừng ném đá).】

 

【Nhìn thế này, cảnh hành động của YMD cũng khá đấy chứ, có luyện tập chăm chỉ không vậy? Thái độ cũng rất nghiêm túc, không như một số diễn viên, đóng vai cảnh sát cũng phải cần diễn viên đóng thế…】


 

【Hình như giải mã ra là ai rồi, lầu trên nhớ tắt tin nhắn riêng tư đi nhé】

 

【Chịu thật, antifan lầu trên có thể bớt bớt lại được không, khoảng thời gian đó An An bị thương nên mới phải nhờ đến diễn viên đóng thế, đừng có vì ghét mà anti bừa được không!】

 

【Tôi mặc kệ tôi mặc kệ, dù mặt YMD có đẹp đến đâu, tôi cũng không thể xem phim cậu ta đóng được! Sợ bị diễn xuất dở như hạch của cậu ta làm cay mắt!】


 

【Fan nguyên tác lặng lẽ +1】

 

………

 

Bất kể là trên mạng bàn tán xôn xao như thế nào, loạt ảnh này quả thực cũng đã mang lại độ hot cực lớn cho đoàn phim 《Thăng Tiên》. Mặc dù trong đó cũng có yếu tố đoàn phim cố tình marketing để tạo chủ đề, nhưng người trong ngành vừa nhìn là biết, chủ đề đã có, lại có danh tiếng của đạo diễn Kỷ chống lưng, chỉ cần diễn xuất của Minh Di khá lên một chút thôi, doanh thu phòng vé sẽ không quá tệ.


 

Trong khi đó, Yến An, nam chính của 《Lạc Trần Truyện》cùng thời điểm thì gần đây lại đang ngập trong scandal tình ái.

 

Kể từ sau vụ bắt cóc, paparazzi thỉnh thoảng lại chụp được tin tức bên lề của Yến An và tổng tài của tập đoàn Lục thị.

 

Ví dụ như “ngôi sao nam họ Yến qua đêm tại khách sạn cùng bạn bè, cử chỉ thân mật”, “tổng tài bá đạo công khai đến thăm đoàn phim của Yến An”, “ngôi sao nọ nghi vấn tình cảm rạn nứt, nửa đêm to tiếng cãi vã với người đàn ông bí ẩn”.

 

Những scandal liên tiếp khiến một số fan sự nghiệp của Yến An tức giận thoát fan, còn Yến An vì nợ ân tình của Lục Nghệ Phong mà không thể trả, không thể dứt khoát thoát khỏi Lục Nghệ Phong, đành phải cứng đầu tiếp tục dây dưa với hắn.


 

Tục ngữ có câu, bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm, Yến An dựa vào sự giúp đỡ tiền bạc của Lục Nghệ Phong mới quay lại được đoàn phim, khi đối mặt với một Lục Nghệ Phong mạnh mẽ áp đặt, xương sống rất khó thẳng tắp kiên định vững vàng được. Một khi hắn lấy chuyện này ra để uy h**p Yến An, cậu ta không thể không khuất phục.

 

Chính vì vậy, Yến An không thể tiếp tục ngọt ngào với Lục Nghệ Phong như trong cốt truyện gốc, những cuộc cãi vã không ngừng nổ ra, hơn nữa sự áp bức từ quyền thế của Lục Nghệ Phong khiến Yến An kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần, mâu thuẫn giữa hai người không ngừng gia tăng.

 

Mà nhát đâm sau lưng từ chính cha mẹ ruột, càng khiến tình cảnh của Yến An như tuyết lại thêm sương.


 

Minh Diệu Tông bị bắt vì tham gia vào vụ bắt cóc, vợ chồng nhà họ Minh không chịu chấp nhận sự thật, chạy đến nhà họ Yến làm ầm lên, muốn nhà họ Yến vớt hắn ta ra, và đương nhiên là bị từ chối.

 

Từ đó vợ chồng nhà họ Minh căm hận nhà họ Yến, ôm suy nghĩ mình không may mắn thì cũng phải khiến người khác không thoải mái, bọn họ liền tìm đến truyền thông, công khai tố cáo hành vi máu lạnh của Yến An khi hai mươi mốt năm qua không về nhà một lần nào, trực tiếp đẩy cậu ta lên đầu sóng ngọn gió.

 

Cư dân mạng hóng chuyện tuy khinh bỉ hành vi của vợ chồng nhà họ Minh, nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù sao vợ chồng nhà họ Minh cũng là cha mẹ ruột của Yến An, Yến An có nhà không về, cứ nhất quyết ở lại nhà giàu để làm thiếu gia, lẽ nào cậu ta không có chút lỗi nào sao?


 

Ngày càng có nhiều người cảm thấy nghi ngờ về điều này, khi cãi nhau với fan của Yến An, cũng luôn lôi chuyện này ra để nói.

 

“Không được mắng chửi anh nhà tôi!”

 

“Vậy thì mấy người bảo cậu ta từ bỏ thân phận thiếu gia không thuộc về mình, rồi quay về nhà họ Minh của cậu ta đi, tôi sẽ không chửi cậu ta nữa.”

 

Chuyện như vậy xảy ra nhiều, fan của Yến An cũng đuối lý, có người tức không chịu nổi, liền chạy vào Weibo của Yến An hỏi khi nào cậu về nhà họ Minh, còn bày tỏ rằng, với năng lực của cậu ta, dù không phải là thiếu gia nhà giàu thì cũng có thể vực dậy được!


 

Yến An đọc những bình luận này, chỉ cảm thấy một hơi nghẹn lại trong cổ họng.

 

Bọn họ tưởng làm ngôi sao không cần quan hệ và tài chính sao? Không có chống lưng thì ai thèm để ý đến, một khi đã ngã xuống, sẽ có khối người đến giẫm lên.

 

Nhưng những tiếng nói nghi ngờ ngày càng dữ dội, Yến An không còn cách nào khác, đành phải cùng ekip khẩn cấp bàn bạc biện pháp đối phó.

 

Đầu tiên là không thể để vợ chồng nhà họ Minh tiếp tục khóc lóc trên các phương tiện truyền thông nữa, dù là đưa tiền hay uy h**p gì cũng phải giải quyết bọn họ cho xong.

 

Thứ hai, để duy trì hình tượng của mình, Yến An bắt buộc phải về nhà họ Minh một chuyến, để chứng tỏ mình không “quên gốc gác”, cũng không ham hư vinh mà cứ nhất quyết ở lại nhà họ Yến làm thiếu gia.

 

Trong lúc Yến An đang đau đầu xử lý những chuyện phiền phức này, Minh Di đã đến lúc tái khám lần đầu tiên sau khi xuất viện.

 

Hôm đó thời tiết rất đẹp, Tạ Vân Hiết đích thân đến đón cậu đi bệnh viện.

 

Minh Di mở cửa sau xe, phát hiện Tạ Vân Hiết đang ngồi trên xe thì ngẩn người ra một lúc, đến khi ngồi vào ghế và thắt dây an toàn rồi, cậu mới cúi đầu hỏi: “Sao anh lại đến đây, công ty không bận à?”

 

Cậu cứ tưởng sau khi mình tỏ tình, Tạ Vân Hiết sẽ tránh mặt cậu một thời gian.

 

Tạ Vân Hiết có chút không được tự nhiên: “Không yên tâm lắm, nên qua xem sao.”

 

“Ồ, không yên tâm à…” Minh Di kéo dài giọng, liếc nhìn tài xế phía trước rồi hạ thấp giọng nói: “Chẳng phải có định vị sao?”

 

Tạ Vân Hiết bất đắc dĩ thở dài: “Cậu cứ coi như hôm nay tôi rảnh rỗi đi.”

 

“Được thôi.”

 

Minh Di ngả người ra sau, lấy điện thoại ra, bắt đầu gõ chữ.

 

Minh Di không nói chuyện với anh, ngược lại Tạ Vân Hiết lại có chút không vui.

 

Mới tỏ tình với anh được bao lâu, khó khăn lắm mới gặp lại, không phải nên nói chuyện với anh nhiều hơn, nhìn anh thêm vài cái sao?

 

Sao chỉ biết nhìn chằm chằm vào điện thoại vậy chứ?

 

Trong điện thoại rốt cuộc có ai vậy?!

 

Nhìn là biết không thật lòng thích người ta rồi!

 

Tạ Vân Hiết nhìn chằm chằm Minh Di một lúc lâu, mà Minh Di thì lại không có ý định để ý đến anh, Tạ Vân Hiết thật sự bắt đầu tức giận rồi!

 

Anh đổi tư thế, ra vẻ như thể vô tình hỏi: “Đang xin nghỉ phép với đạo diễn Kỷ à?”

 

“Em xin nghỉ lâu rồi.” Minh Di không nhận ra sự dò xét của Tạ Vân Hiết, đầu ngón tay gõ gõ trên màn hình: “Em đang nhắn tin cho Yến An.”

 

Đáp án bất ngờ khiến Tạ Vân Hiết có chút kinh ngạc: “Nhắn tin cho Yến An? Nhắn gì vậy?”

 

Tạ Vân Hiết biết Minh Di rất ghét Yến An, không chặn cậu ta đã là tốt lắm rồi, sao lại còn chủ động nhắn tin cho Yến An chứ?

 

“Chia sẻ cuộc sống hàng ngày của em cho cậu ta.” Minh Di cong khóe môi: “Giống như cách cậu ta đã làm với em trước đây.”

 

Tạ Vân Hiết cảm thấy bộ dạng lén lút làm trò xấu của Minh Di quả thực giống như một con hồ ly nhỏ, vô cùng đáng yêu, anh không nhịn được hỏi: “Ví dụ như cuộc sống hàng ngày gì?”

 

“Ví dụ như em đã tỏ tình với người mình thích,” Minh Di huơ huơ điện thoại về phía Tạ Vân Hiết, tiếp tục cười: “Ví dụ như người em thích đích thân đến đón em đi bệnh viện tái khám.”

 

“…”

 

Đầu của Tạ Vân Hiết đập mạnh vào gối tựa, không chịu nổi mà nhắm mắt lại, dường như bị tấn công trực diện nên đã ngất đi rồi.

 

Tạ Vân Hiết giả chết một lúc, bỗng nhiên nghe thấy bên phía Minh Di phát ra một tiếng “hửm?” vô cùng nghi hoặc.

 

Tạ Vân Hiết mở mắt ra: “Sao vậy?”

 

Vẻ mặt Minh Di có chút kỳ lạ, cậu nhìn chằm chằm vào dấu chấm than màu đỏ trên giao diện trò chuyện, chậm rãi nói: “Yến An chặn em rồi…”

 

“Thật à?” Tạ Vân Hiết lập tức nhoài người qua xem, quả nhiên thấy dấu chấm than màu đỏ, anh không khỏi cảm thấy có chút tiếc nuối, Minh Di viết đoạn văn nhỏ lâu như vậy, cuối cùng lại không gửi thành công, chẳng phải là lãng phí thời gian vô ích sao?

 

Thấy Minh Di có vẻ hơi tiếc, Tạ Vân Hiết nảy ra một ý, đưa điện thoại của mình ra: “Hay là cậu dùng điện thoại của tôi gửi đi?”

 

Hử, còn có cách này sao? Minh Di kinh ngạc nhìn Tạ Vân Hiết một cái, Tạ Vân Hiết bình tĩnh nói: “Vừa hay trước đây Yến An để nhắn tin cho tôi, không biết từ đâu đã kết bạn với số của tôi, tôi đồng ý rồi, muốn xem cậu ta lại định giở trò gì.”

 

“Cậu ta nhắn tin cho anh? Nhắn gì vậy?”

 

Tạ Vân Hiết mở lịch sử trò chuyện với Yến An, ra hiệu cho Minh Di tự xem.

 

Minh Di và Tạ Vân Hiết ghé sát vào nhau, nghiêm túc xem lịch sử trò chuyện.

 

Bạch liên hoa độc ác: Tạ tổng, em không có ý làm phiền ngài, nhưng em có vài chuyện muốn nói với ngài.

 

Tạ Vân Hiết: Cậu nói đi.

 

Bạch liên hoa độc ác: Chuyện là, anh Hai gần đây có vẻ hơi không ổn, ngài có biết là chuyện gì không ạ?

 

Tạ Vân Hiết: Cậu ấy không ổn chỗ nào? Là diễn xuất đột nhiên có thể nghiền nát cậu, hay là tự dưng trở nên đẹp trai vô cùng? Mấy cái này tôi biết cả rồi, nói cái gì tôi chưa biết đi.

 

Minh Di: “Phụt——”

 

Tạ Vân Hiết ho nhẹ một tiếng: “Em xem tiếp đi.”

 

Bạch liên hoa độc ác: …Không phải là không ổn ở những mặt đó, mà là anh Hai gần đây hình như qua lại rất thân thiết với người đàn ông khác…

 

Tạ Vân Hiết: Cái gì! Cậu ta dám phản bội tôi! (icon mặt đậu nành tức giận)

 

Bạch liên hoa độc ác: Không phải đâu ạ! Anh Hai chắc chắn sẽ không làm ra chuyện như vậy đâu! Chắc là có hiểu lầm gì đó, em chỉ không muốn anh Hai bị người khác lừa gạt, nên mới muốn nói với ngài chuyện này, ngài đừng tức giận nhé!

 

Tạ Vân Hiết: Sao tôi có thể không tức giận được! Hừ hừ, tối nay tôi sẽ treo cậu ta lên đánh! Ai cũng đừng hòng cản tôi!

 

Minh Di: “…”

 

Cậu ngước mắt nhìn Tạ Vân Hiết: “Treo em lên đánh?”

 

Tạ Vân Hiết gãi gãi mặt, nói như không có chuyện gì: “Có vẻ cậu ta rất mong cậu gặp xui xẻo, nên tôi thỏa mãn nguyện vọng của cậu ta một chút thôi mà.”

 

Minh Di gật đầu: “Đúng thật, thấy tin nhắn này của anh, Yến An chắc chắn sướng chết đi được.”

 

Lướt xuống tiếp là tin nhắn của năm tiếng sau.

 

 

Tạ Vân Hiết: Thái độ nhận lỗi của Minh Di rất tốt, tôi đã tha thứ cho cậu ấy rồi.

 

Bạch liên hoa độc ác: Hả?

 

Tạ Vân Hiết: Tôi nghĩ rồi, Minh Di dù có thích người đàn ông khác đi nữa thì có sao đâu? Chỉ cần cậu ấy chịu về nhà ngủ là được rồi, tôi không ngại chia sẻ cậu ấy với người khác.

 

Bạch liên hoa độc ác: Gì cơ? Khoan đã, ngài nói thật sao?

 

Tạ Vân Hiết: Đều tại cậu cả, làm hại Minh Di giận dỗi với tôi, tôi phải cho cậu ấy năm mươi triệu mới dỗ được đấy!

 

Bạch liên hoa độc ác: …

 

Tạ Vân Hiết: Cậu cứ chờ đấy, tôi sẽ đi thâu tóm nhà họ Yến, cho cả nhà các người đi uống gió Tây Bắc!

 

Bạch liên hoa độc ác: …

 

Minh Di xem đến đây, cuối cùng không nhịn được nữa, cười ngặt nghẽo trên ghế.

 

“Em còn đang thắc mắc sao cậu ta đột nhiên liên lạc với anh, thì ra là vì anh nhắn tin cho cậu ta,” Tạ Vân Hiết đưa tay về phía Minh Di: “Cậu xem của tôi rồi, tôi cũng phải xem cậu đã gửi gì.”

 

Minh Di liền đưa điện thoại của mình cho Tạ Vân Hiết.

 

Tạ Vân Hiết xem xong đoạn văn tình yêu mà Minh Di gửi cho Yến An, cũng cười ngặt nghẽo trên ghế.

 

“Thảo nào cậu ta phải chặn cậu, ha ha ha ha…”

 

Minh Di xoa xoa mặt, gửi đoạn văn nhỏ mình vừa viết cho Tạ Vân Hiết, rồi sao chép đoạn văn đó vào khung trò chuyện, khóe môi khẽ nhếch lên: “Còn có cái làm người ta tức hơn nữa, em dùng điện thoại của anh gửi đoạn văn nhỏ cho cậu ta, hiệu quả chắc chắn sẽ bùng nổ hơn.”

 

“Cậu gửi đi cậu gửi đi.”

 

Minh Di dùng tài khoản của Tạ Vân Hiết, gửi đoạn văn nhỏ của mình cho Yến An.

 

Một lúc sau, nhận được hồi âm của Yến An.

 

Bạch liên hoa độc ác: …

 

Minh Di tiếp tục soạn tin nhắn: Mới đọc tin nhắn ở trên, nghe nói gần đây cậu rất thiếu tiền, có muốn tôi cho cậu mượn mười vạn trong năm mươi triệu không? Tiền nhiều quá không có chỗ tiêu, phiền não ghê.

 

Sau khi tin nhắn này được gửi đi, Minh Di soạn thêm một tin nữa gửi đi thì dấu chấm than màu đỏ hiện ra.

 

“Lại bị chặn nữa rồi.”

 

Minh Di và Tạ Vân Hiết nhìn nhau, nhún vai.

 

“Trước đây Yến An cứ thích giả vờ tốt bụng, ra vẻ hỏi em có cần cái này không, có cần cái kia không, thật ra chỉ là để khoe khoang với em thôi.” Minh Di nhếch môi: “Bây giờ em hiểu rồi, dùng đủ mọi cách để thể hiện sự ưu việt của mình trước mặt kẻ xui xẻo, quả thực rất đã.”

 

Tạ Vân Hiết khuyến khích cậu: “Phải thể hiện nhiều hơn nữa mới có thể tự tin như cậu ta được, nếu cần, tôi cho cậu mượn cả số điện thoại của thư ký tôi nữa, tấn công bạch liên hoa độc ác từ mọi phương diện, không góc chết.”

 

“Cái đó thì không cần đâu.” Cậu cũng không rảnh rỗi đến mức đó, Minh Di cười một tiếng, định trả lại điện thoại cho Tạ Vân Hiết, nhưng đúng lúc này, một tin nhắn hiện lên, người liên hệ là “Trợ lý Tiểu Triệu của nhóm dự án 3068, phòng thí nghiệm XX”.

 

Minh Di đưa điện thoại cho Tạ Vân Hiết: “Tiểu Triệu này bảo anh đến phòng thí nghiệm kiểm tra nồng độ đúng giờ.”

 

Tạ Vân Hiết cầm lấy xem qua: “Lại đến ngày kiểm tra rồi.”

 

Minh Di biết, gần đây Tạ Vân Hiết vẫn luôn phối hợp với phòng thí nghiệm để nghiên cứu về tuyến thể, gần đây hình như đã chế tạo ra được máy có thể kiểm tra nồng độ tin tức tố, thúc đẩy tiến độ nghiên cứu rất nhiều.

 

Minh Di không khỏi cảm thán: “Chưa đến hai tháng mà ngay cả máy móc cũng làm ra được rồi, nhanh thật đấy.”

 

Ngại tài xế ở phía trước, Tạ Vân Hiết giải thích một cách kín đáo với cậu: “Trình độ khoa học kỹ thuật đều tương đương nhau, về mặt kỹ thuật không có gì khó, chỉ cần tìm được vật liệu phản ứng phù hợp là được.”

 

Minh Di gật gật đầu, lại hỏi: “Vậy khi nào mới có được thuốc ức chế thành phẩm?”

 

“Nếu muốn chắc chắn thì tháng sau, hoặc tháng sau nữa.” Tạ Vân Hiết lại không có vẻ gì gấp gáp, ngược lại còn nói sang chuyện khác: “Nhân tiện nói đến chuyện này, gần đây khi nghiên cứu tuyến thể, chúng tôi còn phát hiện ra một chuyện thú vị khác.”

 

Minh Di nghi hoặc chớp mắt.

 

“Chắc cậu cũng biết, mức độ hoạt động của tuyến thể liên quan trực tiếp đến nồng độ hormone trong cơ thể chúng ta,” thấy Minh Di gật đầu, Tạ Vân Hiết liền ra vẻ bí ẩn: “Nhưng cậu có bao giờ nghĩ, tuyến thể nhỏ như vậy, rốt cuộc là dựa vào cái gì để ảnh hưởng đến việc giải phóng hormone không.”

 

Minh Di thành thật lắc đầu: “Môn sinh học của tôi không được tốt lắm.”

 

Tạ Vân Hiết: “Vậy tôi nói đơn giản thôi, thực ra là dựa vào một loại yếu tố hoạt tính đặc biệt, và nếu chúng ta có thể phân tích được yếu tố hoạt tính này, ứng dụng lên người thường, có lẽ sẽ có thể tăng hoạt tính tế bào, giúp bệnh nhân đẩy nhanh tốc độ lành vết thương.”

 

Minh Di kinh ngạc, cậu tưởng Tạ Vân Hiết chỉ nghiên cứu tuyến thể, không ngờ lại còn có thể có thu hoạch mới?

 

“Lợi hại vậy sao?” Nhưng Minh Di lại có nỗi lo khác, cậu ghé sát lại gần Tạ Vân Hiết, thì thầm nhỏ giọng nói: “Nếu bị người ta phát hiện tuyến thể của anh hữu dụng như vậy, có thật là anh sẽ không bị bắt đi làm nghiên cứu trên cơ thể người không?”

 

Tạ Vân Hiết bị sự đáng yêu này của cậu làm cho bật cười: “Thật sự sẽ không.”

 

“Vậy anh có nhận được giải Nobel Sinh học không?” Mắt Minh Di sáng lên: “Cái này chắc là lợi hại lắm nhỉ?”

 

Tạ Vân Hiết thực sự không nhịn được, đưa tay xoa đầu Minh Di: “Có được giải hay không thì tôi không biết, nhưng nếu thật sự có thể sản xuất hàng loạt, chắc là sẽ kiếm được tiền.”

 

Minh Di chớp chớp mắt: “Anh lại định kiến tạo nên đế chế y dược thuộc về mình nữa à?”

 

Tạ Vân Hiết suy nghĩ một lát: “Có lẽ?”

 

Minh Di cảm thấy có chút khó tin, khi cậu tưởng rằng Tạ Vân Hiết đã đủ lợi hại rồi, anh lại luôn có thể mang đến cho cậu những bất ngờ mới.

 

Dùng những thứ được tách ra từ tuyến thể để nghiên cứu thuốc mới, Tạ Vân Hiết thật sự có thể làm được sao?

 

Minh Di suy nghĩ một lúc rồi không nghĩ nữa, đã đến bệnh viện rồi, dưới sự kèm cặp của Tạ Vân Hiết, Minh Di đã làm xong các hạng mục tái khám, bác sĩ đánh giá cậu hồi phục rất tốt, không để lại di chứng gì, nhưng vẫn không khuyến khích làm việc quá sức.

 

Lúc ra khỏi bệnh viện, Minh Di cũng hoàn toàn thả lỏng.

 

Cậu đã xin nghỉ một ngày, buổi tối còn có thể cùng Tạ Vân Hiết ăn một bữa cơm.

 

Lúc Minh Di đang định cùng Tạ Vân Hiết bàn xem tối nay ăn gì, bỗng nhiên, Tạ Vân Hiết ngẩng đầu lên, không biết đã thấy gì mà đồng tử co rút lại, ngay sau đó liền đưa tay ra, dùng sức kéo mạnh Minh Di về phía mình.

 

Giây tiếp theo, một tấm kính rơi xuống đúng vị trí Minh Di vừa đứng, vỡ tan thành từng mảnh.