Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 78

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 78 :Chiếm hữu cậu ấy

"Khó chịu sao?" Giản Văn Khê hỏi.

"Khó chịu." Chu Đĩnh đáp.

Giản Văn Khê nghĩ hắn khó chịu vì đang trong kỳ mẫn cảm.

Nhưng thực ra, điều khiến Chu Đĩnh bứt rứt lại nằm trong lòng - cảm giác lo được lo mất cùng sự chiếm hữu mãnh liệt mà chính hắn cũng không ngờ tới.

"Thử trang phục thuận lợi chứ?" Hắn hỏi tiếp.

Giản Văn Khê mỉm cười gật đầu: "Rất thuận lợi."

Anh cảm thấy lúc ban đầu đạo diễn Hình Phong không quá hài lòng với mình, nhưng sau buổi thử trang phục hôm nay, thái độ của ông rõ ràng trở nên nhiệt tình hơn nhiều.

Ngay cả Cố Vân Tương đứng bên cạnh cũng có chút thay đổi trong ánh mắt.

Giản Văn Khê lập tức hiểu ra - tạo hình của anh đã vượt ngoài mong đợi của mọi người.

Anh cởi áo khoác, lấy điện thoại từ trong túi, mở album ảnh rồi đưa cho Chu Đĩnh xem tạo hình hôm nay của mình.

Chu Đĩnh vừa nhìn liền thấy một Giản Văn Khê hoàn toàn khác biệt.

Trong ảnh, Giản Văn Khê tóc dài đen nhánh, điểm xuyết bằng trâm hồng, làn da trắng như tuyết, khóe mắt thoáng ửng đỏ, diễm lệ vô song.

Chu Đĩnh nhìn đến ngẩn người.

"Thế nào?" Giản Văn Khê hỏi.

"Đẹp." Chu Đĩnh gật đầu.

Thật sự đẹp đến vậy sao?

Năm xưa Kim Nhạn Nô với dung nhan khuynh quốc khuynh thành, e rằng cũng chỉ đến thế mà thôi.

"Khi nào quay?" Chu Đĩnh hỏi.

"Khoảng cuối tuần sau."

Tính ra là ngay trước đêm chung kết trận thứ 11, thời gian khá gấp.

"Tôi đi tắm trước." Giản Văn Khê nói.

Chu Đĩnh gật đầu, dõi theo bóng dáng Giản Văn Khê bước vào phòng tắm.

Tiếng nước ào ào như len lỏi vào tận sâu trong lòng hắn.

Giản Văn Khê tắm khá lâu, sau đó là tiếng máy sấy tóc ong ong, khiến lòng Chu Đĩnh càng thêm khô nóng.

Giản Văn Khê bước ra trong bộ áo ngủ, Chu Đĩnh nhận ra đó là chiếc áo ngủ của mình, liền ngồi dậy, cởi áo ngủ đang mặc ra.

"Anh còn khó chịu không?" Giản Văn Khê hỏi.

Chu Đĩnh đưa áo ngủ cho anh, nói: "Cậu mặc áo ngủ của tôi đi."

Người ta nói quần áo của Alpha cho Omega mặc có thể giúp giảm bớt triệu chứng ph*t t*nh. Vậy nếu Alpha mặc quần áo của Omega, liệu có thể làm dịu trạng thái khó chịu trong kỳ mẫn cảm không?

Giản Văn Khê cúi đầu, chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo ngủ.

Chu Đĩnh nhìn đôi bàn tay trắng muốt của anh nhẹ nhàng tháo từng chiếc cúc áo, để lộ phần ngực trắng nõn. Cổ họng hắn khẽ động, vội quay mặt sang hướng khác.

Hắn thật sự muốn...

Chiếm hữu cậu ấy.

"Đây."

Chu Đĩnh đưa tay nhận chiếc áo ngủ từ Giản Văn Khê rồi mặc vào.

Hắn còn định thay cả quần ngủ, nhưng vì Giản Văn Khê không chủ động nhắc đến, nên hắn cũng không dám mở lời.

Giản Văn Khê mặc áo ngủ của Chu Đĩnh xong, lại ngồi xuống bên mép giường.

Chu Đĩnh quay đầu nhìn anh, ánh mắt chăm chú như muốn khắc sâu hình bóng ấy vào tâm trí.

"Nếu anh thật sự khó chịu, có thể cắn tôi."

Giản Văn Khê hơi cúi đầu, để lộ chiếc cổ dài mảnh khảnh.

Làn da trắng nõn, nơi sau cổ vẫn còn dấu vết mờ mờ của lần cắn trước, tựa hồ tỏa ra hương thơm nhàn nhạt k*ch th*ch bản năng động vật của Alpha.

Chu Đĩnh cảm giác hàm răng mình đều ngứa ngáy.

Nhưng hắn và Giản Văn Khê không thể cứ tiếp tục thế này.

Thường xuyên đánh dấu mà không xác định quan hệ, lâu dần sẽ thành thói quen, về sau càng khó thay đổi.

Hắn kiên quyết lắc đầu: "Không cần."

Giản Văn Khê ngẩng đầu nhìn hắn, Chu Đĩnh lại lắc đầu lần nữa: "Không cần."

Giản Văn Khê chống hai tay lên mép giường, yên lặng ngồi một lúc.

Bỗng nhiên, Chu Đĩnh phát hiện h*m m**n trong hắn lại dấy lên.

Hắn có chút kinh ngạc nhìn về phía Giản Văn Khê.

Người lạnh lùng như vậy, cũng có thể đ*ng t*nh sao?

Cũng có thể chủ động sao?

Chủ động hôn hắn, chủ động... ngồi lên người hắn.

Ý nghĩ vừa lóe lên, Chu Đĩnh lập tức cảm thấy bản thân không thể chịu nổi.

"Ngủ đi." Hắn khàn giọng nói.

Nhưng Giản Văn Khê lại cảm nhận rõ ràng d*c v*ng trong không khí ngày càng nồng đậm.

Anh không biết Chu Đĩnh đang suy nghĩ gì, nhưng cảm giác rạo rực ấy lại vô tình ảnh hưởng đến anh.

Chu Đĩnh lại thức trắng một đêm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Giản Văn Khê nhìn thấy đôi mắt hắn đầy tơ máu.

Nói là tiều tụy, nhưng trong mắt vẫn lấp lánh tinh quang, trông có vẻ sinh lực dồi dào, song thần sắc lại lộ rõ nét mệt mỏi.

Xem ra kỳ mẫn cảm của Chu Đĩnh đã rất nghiêm trọng.

Sau khi rửa mặt xong, Giản Văn Khê đi đến phòng huấn luyện thanh nhạc.

Kỳ thứ tám là phân đoạn biểu diễn cá nhân, sau đó sẽ dựa vào xếp hạng để lập nhóm một lần nữa.

Khi anh đến phòng huấn luyện, phát hiện Chu Tử Tô đã ở đó từ trước.

"Anh Giản."

Giản Văn Khê gật đầu, ngồi xuống bên cạnh. Chu Tử Tô liền hát thử bài hát cậu định biểu diễn ở vòng sau.

Giản Văn Khê cảm thấy Chu Tử Tô thật sự không hợp làm thành viên nhóm nhạc. Cậu vốn là vocal chính, không giỏi nhảy, thích hợp phát triển độc lập làm ca sĩ. Giọng hát và thực lực của cậu đều rất xuất sắc.

"Thế nào?" Chu Tử Tô hỏi.

Giản Văn Khê gật đầu: "Rất tuyệt."

"Bài hát của anh đã chọn xong chưa?"

Giản Văn Khê đáp: "Vẫn chưa kịp thảo luận với các cố vấn."

Kỳ này là vòng tự chọn bài, được coi như cơ hội để các thí sinh thể hiện trọn vẹn khả năng của mình. Đối với những thí sinh dẫn đầu như bọn họ, biểu diễn cá nhân rõ ràng giúp phô diễn thực lực nhiều hơn so với biểu diễn nhóm.

Từ trước đến nay, Giản Văn Khê đã thử qua hầu hết các phong cách: nhảy hiện đại, hát nhanh, hát chậm, thậm chí cả rap. Anh đang cân nhắc liệu có nên tiếp tục chọn bài theo hướng cạnh tranh hay coi đây như một sân khấu để cống hiến hết mình.

"Đã là kỳ thứ tám rồi." Chu Tử Tô nói. "Chỉ còn bốn kỳ nữa là kết thúc. Ngoài đêm chung kết, đây là cơ hội cuối cùng để biểu diễn cá nhân. Em cảm thấy danh tiếng và thứ hạng của anh bây giờ đã ổn định, không cần lo lắng nữa. Anh có thể hát bài mà mình thực sự muốn hát, hát cho fan của anh nghe."

Giản Văn Khê quay sang nhìn Chu Tử Tô.

Chu Tử Tô dường như đã trưởng thành rất nhiều. Nét non nớt ngày nào đã phai nhạt, ánh mắt trở nên điềm tĩnh và ôn hòa.

Giản Văn Khê khẽ cười, gật đầu: "Có lý."

"Anh đã nghĩ ra bài nào chưa?" Chu Tử Tô hỏi.

"Nghĩ rồi..." Giản Văn Khê trầm ngâm một lúc, đáp: "Có."

Trước khi chính thức ghi hình chương trình này, anh đã suy nghĩ kỹ. Có hai bài hát anh nhất định phải hát. Một là bài chậm mà anh yêu thích nhất, còn bài kia là ca khúc tiếng Anh phù hợp cho đêm chung kết, có tên là 《Thế Không Thể Đỡ》.

Chu Tử Tô nói:

"Em thực sự mong chờ. Em muốn được thấy anh trên sân khấu, hát bài hát mà chính anh muốn hát, muốn xem khi anh là chính mình thì sẽ như thế nào."

Giản Văn Khê nhìn về phía Chu Tử Tô, cậu liền mỉm cười.

"Tôi nghe Hàn Văn nói mấy ngày nay cậu vẫn luôn thức đêm viết bài mới. Đã viết xong chưa? Dự định khi nào hát?"

Chu Tử Tô gật đầu:

"Viết xong rồi, em định hát vào đêm chung kết."

Giản Văn Khê gật đầu.

Về chuyện kỳ mẫn cảm, vốn dĩ anh định hỏi Chu Tử Tô, nhưng nghĩ một chút, cuối cùng vẫn quyết định nhắn tin hỏi em trai mình.

Lúc này, Giản Văn Minh đang tập đi trong phòng ngủ.

Tình trạng hồi phục nhanh hơn dự đoán, chân cậu đã hoàn toàn hết sưng, cũng không còn đau nhiều nữa.

Điện thoại đột nhiên rung lên, cậu khập khiễng đi đến giường, cầm lên xem.

Là tin nhắn từ anh trai.

"Trước đây khi em vào kỳ mẫn cảm, thường chịu đựng như thế nào?"

Giản Văn Minh liền ngồi xuống giường.

Anh trai cậu hỏi chuyện này làm gì? Anh cậu là một Omega, làm gì có kỳ mẫn cảm?

Cậu trả lời:

"Tự giải quyết thôi. Về mặt sinh lý, Alpha có ưu thế hơn Omega, không chỉ về thể trạng mà còn về khả năng chịu đựng kỳ mẫn cảm, cũng tốt hơn nhiều."

Thông thường, Alpha không cần dùng thuốc ức chế, chỉ cần tự xử lý là có thể vượt qua.

Đương nhiên, nếu có thể đánh dấu một Omega thì càng tốt, vừa giải quyết sinh lý vừa giải tỏa tâm lý.

"Vậy nếu nghiêm trọng quá thì sao?" Giản Văn Khê hỏi, giọng vẫn bình thản như thường.

"Vậy thì có lẽ phải dùng thuốc ức chế. Nhưng em chưa từng dùng nên không rõ lắm. Thường thì Alpha không thích dùng loại đó, vì nghe nói dùng nhiều sẽ ảnh hưởng đến chức năng sinh lý, nên phần lớn Alpha đều cố chịu đựng."

Giản Văn Khê: "..."

"Anh, anh hỏi chuyện này làm gì? Có ai bên cạnh đang vào kỳ mẫn cảm sao?"

Giản Văn Khê đáp:

"Chỉ tò mò, hỏi bâng quơ thôi. Em đang ở đâu rồi?"

"Đang du lịch vòng quanh thế giới." Giản Văn Minh nói. "Không ai nhận ra em đâu, anh yên tâm."

"Em gần đây có gặp Hề Chính không?"

Giản Văn Minh lập tức trả lời:

"Hề Chính? Không có, sao em lại gặp anh ta được? Ngay cả khi hai người kết hôn, em cũng ít khi thấy mặt anh ta, huống chi là bây giờ. Nếu có gặp thì em cũng né xa!"

Giản Văn Khê "Ừm" một tiếng.

Anh cũng cảm thấy chuyện gặp mặt giữa anh và Hề Chính không nhất thiết phải nói cho Giản Văn Minh biết.

Dù sao anh vẫn tin tưởng Hề Chính. Cho dù biết được bí mật này, anh ta cũng sẽ không nói với ai khác.

Giản Văn Minh nhanh chóng đổi chủ đề:

"Anh, còn anh thì sao? Kỳ ph*t t*nh đã qua chưa?"

"Sớm qua rồi." Giản Văn Khê đáp.

"Mọi thứ đều ổn."

"Em vẫn luôn xem phát sóng trực tiếp của anh." Giản Văn Minh nói.

"Nhìn anh thắng Cố Vân Tương, thật sự hả giận quá. Nhưng anh phải cẩn thận hắn ta, vì mất mặt ở Tinh Nguyệt nên nhất định hắn ta sẽ tìm cách đối phó với anh."

Giản Văn Khê "Ừm" một tiếng, nói:

"Anh biết rồi."

"Em bên này có lẽ phải mất một thời gian nữa mới về được." Giản Văn Minh nói.

"Em ở nước ngoài cũng tốt, bây giờ ra đường rất dễ bị nhận ra."

Giản Văn Minh nghe vậy liền bật cười:

"Nhờ có anh, gương mặt này đã nổi tiếng khắp cả nước rồi."

Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài, liền nhanh chóng che điện thoại:

"Không nói nữa, bạn em gọi, em cúp đây."

Vừa dứt lời, cậu lập tức tắt điện thoại, nghiêng tai lắng nghe, liền nhận ra giọng của Hề Chính.

Cậu vội vàng nằm xuống, vừa ổn định tư thế thì nghe tiếng gõ cửa.

"Vào đi."

Hề Chính đẩy cửa bước vào, dáng vẻ phong trần, mệt mỏi:

"Chân đỡ hơn chưa?"

"Khá hơn nhiều rồi."

Ngay sau đó, cậu nhìn thấy dì Trần xách hành lý của Hề Chính vào, mỉm cười nói:

"Bác sĩ bảo rằng qua hai, ba ngày nữa, Văn Khê có thể đi lại bình thường rồi."

Hề Chính trực tiếp ngồi xuống ghế. Dì Trần thấy hắn có ý muốn nói chuyện riêng với Giản Văn Khê nên liền xách hành lý đi sang phòng bên cạnh.

Giản Văn Minh ngồi dậy trên giường.

"Anh đi công tác nhanh vậy mà đã về rồi."

Hề Chính không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu hồi lâu.

Bị ánh mắt đó làm cho chột dạ, Giản Văn Minh lạnh lùng nói:

"Nhìn cái gì?"

Hề Chính khẽ cười:

"Không biết tại sao, trước đây đi công tác rất thường xuyên, nhưng lần này lại nôn nóng muốn về nhà."

Nói xong, hắn bật cười một tiếng rồi tiếp lời:

"Tôi còn mang cho em ít quà, là cà phê em thích nhất."

"Anh cũng biết tôi thích cái gì sao? Tôi cứ tưởng anh vốn chẳng quan tâm." Giản Văn Minh mỉa mai.

Trông cậu như một con thú nhỏ xù lông, tìm được cơ hội liền muốn cào người một cái.

Hề Chính mỉm cười, khóe môi khẽ nhếch như có như không:

"Những thứ khác không chắc, nhưng việc em thích uống cà phê thì tôi vẫn biết."

Hề Chính biết Giản Văn Khê thích cà phê, còn Giản Văn Minh lại thích nước trái cây.

Đó là tất cả những gì hắn biết về hai anh em này.

Thực ra, hắn chẳng hiểu nhiều về Giản Văn Khê, mà về Giản Văn Minh thì lại càng không.

Sau khi trải qua hoài nghi và xác nhận, tại sao hắn vẫn sẵn lòng phối hợp với Giản Văn Minh diễn kịch? Ngay cả hắn cũng không rõ.

Có lẽ vì hắn cảm thấy mình từng gặp không ít người, nhưng lại chưa từng thấy ai giống như tên ngốc nghếch, ngọt ngào và trong sáng này, mà còn là một tên thích diễn xuất chính hiệu.

Giản Văn Minh đột nhiên bật cười:

"Đi công tác mà còn nhớ đến tôi, thật hiếm có."

Thật kỳ lạ, rõ ràng là song sinh, cùng lớn lên trong một hoàn cảnh, vậy mà tính cách lại khác biệt đến mức này.

Đến mức, dù ngoại hình hai người giống nhau như đúc, trong lòng Hề Chính vẫn luôn coi họ là hai con người hoàn toàn khác biệt, không có chút tương đồng nào.

Thậm chí bây giờ, chỉ cần Giản Văn Minh nói một câu, hắn đã có thể nhận ra ngay từ ngữ khí và những cử động nhỏ nhặt để phân biệt đó có phải Giản Văn Minh hay không.

Những điểm khác biệt ấy càng lúc càng rõ ràng, chẳng hạn như Giản Văn Minh thường nhướng mày, trông có vẻ cứng cỏi hơn một chút. Dù khuôn mặt giống hệt nhau, nhưng khi cười, nếp nhăn nơi khóe môi cũng khác biệt.

"Em sống động như vậy, thật tốt." Hề Chính đứng dậy, nói:

"Cứ giữ vững như thế."

Hắn đi ra ngoài, phía sau vẫn còn vang lên giọng Giản Văn Minh:

"Tôi chỉ muốn đoạn tuyệt với quá khứ, trở thành một Giản Văn Khê hoàn toàn mới."

Hề Chính không nhịn được bật cười, không quay đầu lại, chỉ phất tay một cái.

Hề Chính cười sao?

Đi công tác còn nhớ mang quà về cho cậu nữa.

Giản Văn Minh không cảm thấy mình có gì hơn nguyên bản Giản Văn Khê.

Lý do duy nhất có thể giải thích là Hề Chính, người này, lại có gu thích cậu như bây giờ.

Thật không biết nhìn hàng!

Nếu so sánh, vẫn là Chu Đĩnh có mắt nhìn hơn.

Rõ ràng cùng một khuôn mặt, không thích cậu, mà lại thích anh trai cậu.

Đây mới là biết hàng!

______

Chu Đĩnh nằm trên giường thật lâu mới bình ổn lại được.

Hắn đang ở độ tuổi sung mãn, lần đầu tiên trải qua chuyện này, một khi hưng phấn lên thì phải mất rất nhiều thời gian mới có thể bình tĩnh lại.

Hắn xuống giường, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Vừa rửa mặt xong, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Hắn lau mặt rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh:

"Mời vào."

Cửa phòng mở ra, hắn nhìn thấy Cố Vân Tương đứng dựa vào khung cửa, vẻ mặt có chút nghiêm túc:

"Thầy Chu, có rảnh không?"

Giản Văn Khê cùng Lương Âm bàn bạc về bài hát anh sẽ biểu diễn trong kỳ thứ tám, sau đó mới quay về ký túc xá.

Nhưng không thấy Chu Đĩnh đâu.

Giản Văn Minh từng nói, khi Alpha không chịu nổi, sẽ tự giải quyết.

Anh không thể tưởng tượng được dáng vẻ của Chu Đĩnh khi làm chuyện đó.

Trong suy nghĩ của anh, Chu Đĩnh hẳn là giống mình, rất ít khi làm loại chuyện như vậy.

Đột nhiên, anh nhớ lại một đêm nọ - người luôn tắm rất nhanh như Chu Đĩnh, vậy mà lần đó lại ở trong phòng tắm hơn nửa tiếng.

Khi anh vào tắm sau đó, trong phòng tắm vẫn còn phảng phất hương pheromone đậm đặc, bao trùm lấy anh.

Khi ấy, anh thực sự đã nghĩ đến một khả năng, khiến tâm trí gần như bị những suy nghĩ tạp niệm làm mê muội.

Trái tim anh đập thình thịch, đôi môi khẽ mím, khuôn mặt cũng dần đỏ ửng.

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có một ngày trở nên như vậy.

Trước đây, anh từng là người tình trong mộng của không ít người, nhưng chưa từng động lòng với bất kỳ ai.

Vậy Chu Đĩnh và Hề Chính, rốt cuộc khác nhau ở điểm nào?

Cả hai đều là Alpha ưu tú, cao lớn, anh tuấn, gia thế không tầm thường.

Có lẽ Chu Đĩnh có phần ngây thơ hơn một chút.

Anh - một Omega luôn tự nhận là lạnh lùng, cứng rắn - dù có bao nhiêu người theo đuổi cuồng nhiệt cũng chưa từng để tâm.

Nhưng khi gặp phải kiểu người vừa ngây thơ vừa thâm trầm, lại yêu sâu đậm như Chu Đĩnh, anh lại không đành lòng.

Chu Đĩnh rất sạch sẽ, không chỉ ở con người mà ngay cả tình cảm cũng thuần khiết, kiềm chế.

Chính sự kiềm chế và tình yêu trong sáng ấy lại khiến anh rung động hơn bất cứ sự cuồng nhiệt nào.

Anh còn nhớ lần đầu tiên mình có giấc mơ xuân thời niên thiếu - trong giấc mơ là Alpha đã cứu anh, một thiếu niên gầy gò nhưng dũng mãnh, luôn đứng phía sau che chở cho anh.

Giản Văn Khê lấy đàn violin ra, ngồi trên giường, kéo một bản nhạc -《Đóa Hồng Cuối Cùng Của Mùa Hè》.