Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 77
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 77 :Ghen
Cúp điện thoại, Hề Chính lại tiếp tục tra cứu về Chu Đĩnh.
Trọng điểm tìm kiếm chính là "Chu Đĩnh và Giản Văn Minh".
Kết quả là vừa gõ mấy chữ này ra, từ khóa liền tự động hiện lên, mà "Song A" đứng đầu bảng.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại trong đêm tối chiếu lên gương mặt hắn, Hề Chính mím chặt môi, bấm vào một bài viết có tiêu đề "Nghe nói chồng chồng kiếp trước kiếp này".
[Cậu ấy, không chút do dự mà bước vào giới giải trí, chỉ vì muốn gần anh hơn một chút, lại gần thêm một chút.
Một người là trời giáng Tử Vi Tinh[1], một người là ngôi sao bị vô số anti-fan căm ghét.
Cậu ấy dùng hết toàn bộ sức lực chạy về phía anh, mỗi lần cùng xuất hiện đều khiến người khác trầm trồ, nhưng đáp lại chỉ là sự trốn tránh và lạnh nhạt.
Đỉnh điểm của câu chuyện là khi cậu ấy đánh đổi tất cả, công khai tình cảm trước toàn bộ thành phố, chỉ để đổi lấy một câu "Không có khả năng".
Ánh sáng của ngôi sao quá yếu ớt, ánh trăng chẳng thể nào nhìn thấy.
Nghe nói em yêu tôi.
Nghe nói, tình yêu đang dần hình thành."
Hề Chính: "..."
____
Giản Văn Khê nằm trên giường, mí mắt nặng trĩu, cảm giác khô khốc vô cùng khó chịu.
Anh đưa tay mò lấy điện thoại, nhìn thời gian.
Chu Đĩnh vẫn chưa về.
Dù có đang phát sóng trực tiếp trong fandom cũng không thể mất nhiều thời gian đến vậy.
Anh mở danh bạ, tìm số của Chu Đĩnh, đang định nhắn tin thì bất chợt nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
Anh hơi nghiêng người nhìn ra, thấy khe cửa lộ ra một tia sáng nhạt, ngay sau đó là bóng dáng Chu Đĩnh bước vào.
Giản Văn Khê bật đèn đầu giường. Chu Đĩnh thoáng sững người: "Còn chưa ngủ à?"
"Ừ." Giản Văn Khê đáp, rồi hỏi: "Sao giờ này mới về?"
"Mẹ tôi xem phát sóng trực tiếp, thấy tôi bị thương nên bắt tôi về nhà một chuyến."
Giản Văn Khê lại nằm xuống, giọng điệu nhàn nhạt: "Muộn thế này rồi, sao không ngủ lại ở nhà luôn?"
Chu Đĩnh cười cười: "Sợ cậu lo lắng."
"Gọi điện báo một tiếng là được." Giản Văn Khê nói.
Chu Đĩnh bật cười nhẹ, đáp: "Tôi đi tắm trước."
"Thương thế như vậy, có thể tắm được không?" Giản Văn Khê hỏi.
"Tôi chú ý một chút là được."
Chu Đĩnh vào phòng tắm, Giản Văn Khê cuối cùng cũng không chống lại nổi cơn buồn ngủ, thiếp đi mất.
Sau khi tắm xong, Chu Đĩnh bước ra, ngồi ở mép giường nhìn Giản Văn Khê một lúc rồi cũng nằm xuống.
Một giấc ngủ kéo dài đến hơn tám giờ sáng.
Giản Văn Khê mở mắt, phát hiện Chu Đĩnh đã không còn bên cạnh.
Anh với tay lấy điện thoại, kiểm tra thời gian, liền thấy một tin nhắn mới.
Nhấn mở ra xem, nội dung tin nhắn rất ngắn:
"Là tôi, Hề Chính. Tôi đến Hoa Thành, gặp nhau một lát đi."
Giản Văn Khê lập tức ngồi bật dậy.
Tin nhắn còn đính kèm một địa chỉ, là một nhà hàng gần đài truyền hình.
Anh cầm điện thoại đi qua đi lại trong phòng vài bước, sau đó quyết định gọi lại.
Chuông vừa kết nối, tim anh đập mạnh đến mức chẳng thể thốt ra lời nào.
Hề Chính chủ động lên tiếng trước:
"Là tôi, Hề Chính."
Quả nhiên là Hề Chính.
"Anh đến Hoa Thành?" Giản Văn Khê hỏi.
"Ừm." Hề Chính đáp. "Đến gặp em."
"Gặp tôi?"
"Văn Khê, ra ngoài gặp nhau đi." Hề Chính nói thêm. "Chuyện này cần nói trực tiếp."
Cúp máy, Giản Văn Khê phát hiện lòng bàn tay mình đã ướt đẫm mồ hôi.
Hề Chính gọi thẳng tên anh.
Xem ra anh ta đã nhận ra anh.
Hoặc đã biết chuyện anh thay thế em trai mình.
Lúc này, có tiếng bước chân vang lên. Anh quay đầu lại.
Là Chu Đĩnh, vừa chạy bộ buổi sáng về.
Mặt Chu Đĩnh đỏ ửng, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng tinh thần lại tràn đầy sức sống:
"Sớm vậy, dậy rồi à?"
"Ừm." Giản Văn Khê đáp.
Chu Đĩnh nhận ra sắc mặt anh có chút khác thường, liền hỏi:
"Sao vậy?"
"Không có gì." Giản Văn Khê nói, rồi đứng dậy. "Tôi đi vệ sinh một lát."
"Được."
Chu Đĩnh hơi nhíu mày, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa.
Giản Văn Khê vội vã rửa mặt qua loa rồi bước ra. Chu Đĩnh vẫn chưa đi tắm mà đứng uống nước, vừa uống vừa quan sát anh.
Giản Văn Khê cúi xuống, lục trong vali lấy ra một bộ quần áo.
"Muốn ra ngoài à?"
"Ừm."
"Muốn tôi đưa đi không?"
Giản Văn Khê lắc đầu:
"Tôi đi gặp một người bạn."
Chu Đĩnh không hỏi thêm.
Hắn chưa từng thấy Giản Văn Khê nghiêm túc như vậy.
Dường như Giản Văn Khê đối với hắn cũng trở nên xa cách hơn. Lời nói ít đi, thay đồ xong liền vội vã rời đi.
Nhìn dáng vẻ ấy, trông cứ như có chuyện gì gấp lắm.
Chu Đĩnh đứng trong phòng một lúc, sau đó cũng bước ra ngoài.
Đây là lần đầu tiên hắn làm chuyện này.
Đi theo.
Giản Văn Khê ăn mặc kín mít, đội mũ và đeo khẩu trang, che kín từ đầu đến chân.
Chương trình được quay ở ngoại thành. Các ngôi sao hạng A đều có xe riêng, còn những thí sinh không chuyên thì tự bắt xe đi. Nhưng vì chương trình ngày càng nổi tiếng, việc đi lại bằng taxi cũng gặp nhiều bất tiện, nên tổ chương trình đã sắp xếp xe đưa đón.
Thế nhưng Giản Văn Khê không lên xe của công ty mà tự mình bắt một chiếc taxi bên ngoài.
Nhìn thế nào cũng không giống đi gặp bạn.
Sắc mặt anh cũng không ổn chút nào.
Xe chạy qua cây cầu lớn, hướng thẳng đến tòa nhà đài truyền hình. Nhưng khi gần đến nơi, nó bất ngờ rẽ sang một con phố nhỏ bên cạnh.
Cuối cùng, xe dừng trước một quán cà phê.
Chu Đĩnh đỗ xe bên kia đường. Qua cửa kính xe, hắn thấy Giản Văn Khê với bộ dạng kín mít, không chần chừ mà bước thẳng vào trong quán.
Ngay sau đó, hắn nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, mặc trang phục chỉnh tề, đứng dậy giơ tay ra hiệu.
Khoảnh khắc nhìn thấy Hề Chính, Giản Văn Khê có một cảm giác rất lạ.
Cứ như thể anh vừa nhảy từ thế giới của Giản Văn Minh sang thế giới của Giản Văn Khê vậy.
Anh bước đến, ngồi xuống đối diện.
Xung quanh không có ai, anh liền tháo khẩu trang xuống, nói:
"Không ngờ tôi ăn mặc thế này mà anh vẫn nhận ra."
Hề Chính cười:
"Vào quán cà phê mà che kín mít như thế, ngoài em ra thì còn ai vào đây nữa."
Anh ta đẩy ly cà phê qua, nói thêm:
"Tôi đã gọi cà phê trước cho em."
"Cảm ơn."
Giản Văn Khê cầm ly lên nhấp một ngụm, vị hơi ngọt.
Có thêm đường, đúng khẩu vị của Hề Chính.
Anh ngước mắt nhìn đối phương, phát hiện Hề Chính vẫn luôn chăm chú quan sát mình.
Giản Văn Khê liền đặt ly cà phê xuống, hơi ngả người ra sau, tựa vào lưng ghế.
"Vì sao?" Hề Chính hỏi.
Đến nước này, Giản Văn Khê cũng không định giấu giếm nữa. Anh kể lại toàn bộ sự việc.
Hề Chính vốn là người lý trí, trước nay không can thiệp vào chuyện của anh. Nhưng để chắc chắn hơn, Giản Văn Khê vẫn nhấn mạnh về việc em trai mình đã chịu đủ mọi uất ức trong suốt hai năm ở Giải Trí Ngải Mỹ.
Sắc mặt Hề Chính càng lúc càng u ám, cuối cùng cau mày lại.
"Chúng ta có thể khởi kiện."
"Tôi cũng đã nghĩ đến." Giản Văn Khê nói. "Nhưng hiện tại chúng ta thiếu bằng chứng xác đáng. Hơn nữa, Giải Trí Ngải Mỹ là một công ty giải trí lớn, có chỗ đứng vững chắc trong nước. Chỉ dựa vào đội ngũ luật sư, e rằng kết quả không đáng là bao."
Anh dừng một chút, giọng nói trầm xuống:
"Mục đích ban đầu của tôi không chỉ đơn giản là giúp em trai thoát thân bằng cách kiện tụng. Giải Trí Ngải Mỹ đã thối nát và đen tối đến mức không thể chấp nhận được, hơn nữa, bọn họ có rất nhiều kẻ thù. Chỉ cần tìm ra một điểm đột phá, nhất định có thể khiến cả công ty sụp đổ. Điều tôi muốn làm chính là tìm ra điểm yếu đó, cho bọn chúng một đòn chí mạng."
Giản Văn Khê dường như sinh ra để nói những lời này - dùng cái đầu lạnh lùng nhất, giọng điệu bình tĩnh nhất để nói về một kế hoạch điên cuồng.
Đây mới thực sự là Giản Văn Khê.
Giải Trí Ngải Mỹ, quả thật nên có người đứng ra dọn dẹp.
"Em tự mình lao vào hang hổ như vậy, quá mạo hiểm." Hề Chính nói.
"Tôi biết tùy cơ ứng biến." Giản Văn Khê đáp.
Hề Chính gật đầu, trầm giọng:
"Tôi chỉ đưa ra đề nghị, còn cụ thể làm thế nào là do em quyết định. Nhưng nếu cần giúp đỡ, nhất định phải nói với tôi. Đây là thỉnh cầu duy nhất của tôi."
Không phải yêu cầu.
Mà là thỉnh cầu.
Giản Văn Khê nhìn anh ta, cuối cùng gật đầu:
"Được."
Hề Chính im lặng một lát, sau đó hỏi:
"Em có biết bây giờ em trai mình đang ở đâu không?"
Giản Văn Khê suy nghĩ rồi nói:
"Hiện tại tôi đang đóng vai nó, nên nếu nó còn ở trong nước, rất dễ bị phát hiện. Có lẽ đã ra nước ngoài rồi..."
Anh dừng một chút, rồi hỏi:
"Nhưng anh làm sao biết chuyện tôi thay thế em trai để bước chân vào giới giải trí?"
Hề Chính đáp:
"Tôi đến Hoa Thành công tác, vừa xuống sân bay đã nhìn thấy em."
Hắn cười nhẹ:
"Chúng ta quen nhau lâu như vậy, chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay."
Giản Văn Khê gật đầu, trong lòng đã đoán trước được điều này.
Đúng như hắn nghĩ, Giản Văn Khê thực chất không hề biết Giản Văn Minh đã chạy sang nước Y, thay anh trai mình "báo thù."
Cuộc gặp mặt này giữa hắn và Giản Văn Khê, hoàn toàn không liên quan đến Giản Văn Minh.
"Không ngờ một người lý trí như em cũng có ngày làm ra chuyện điên rồ thế này." Hề Chính nói.
Trên đời này, e rằng chỉ có cậu em trai ấy mới có thể khiến một Giản Văn Khê luôn điềm tĩnh phải để tâm đến mức này - không tiếc thân mình lao vào hang hổ, hoàn toàn mất kiểm soát.
"Còn Chu Đĩnh thì sao? Cậu ta có quan hệ gì với em, hoặc với em trai em?" Hề Chính hỏi.
"Tôi thấy hai người chụp chung rất nhiều quảng cáo... Những quảng cáo đó là em chứ?"
"Bạn bè."
"Văn Minh thực sự thích cậu ta sao?"
Giản Văn Khê thoáng khựng lại.
Anh không ngờ Hề Chính lại điều tra rõ ràng đến vậy.
Sau một lát trầm ngâm, anh gật đầu, đáp:
"Chu Đĩnh là thần tượng của nó."
Hề Chính gật gù.
Có lẽ Giản Văn Minh thực sự yêu thầm người này.
Hắn nhớ lại màn hình điện thoại của Giản Văn Minh. Khi đó, người xuất hiện trong ảnh chính là Alpha tên Chu Đĩnh.
Bỗng nhiên, điện thoại của Giản Văn Khê rung lên.
Anh liếc nhìn màn hình, rồi nói:
"Là người đại diện gọi."
Hề Chính giơ tay ra hiệu.
Giản Văn Khê đứng dậy, quay lưng ra ngoài rồi bắt máy.
"Cậu đang ở đâu?" Thường Tĩnh hỏi. "Tôi tới đón cậu đi thử trang phục, sao không thấy cậu?"
"Tôi đang ở bên ngoài. Gửi địa chỉ vào điện thoại cho tôi, tôi sẽ đi thẳng đến đó, gặp nhau sau."
Cúp máy, Giản Văn Khê quay lại nói với Hề Chính:
"Tôi phải đi rồi."
Hề Chính cũng đứng lên.
"Anh có thể ở lại Hoa Thành bao lâu?" Giản Văn Khê hỏi.
"Thêm một giờ nữa, rồi phải bay."
Hắn quá bận, lịch trình ở Hoa Thành hoàn toàn do hắn tự sắp xếp.
Giản Văn Khê gật đầu, nói:
"Chuyện này... Mong anh giữ kín, đừng nói với bố mẹ tôi."
"Được."
"Cảm ơn."
Giản Văn Khê vừa định mặc áo khoác rời đi thì Hề Chính bỗng gọi:
"Văn Khê."
Anh xoay người lại, nhìn về phía Hề Chính.
Hề Chính mấp máy môi, ánh mắt thoáng chút trầm lắng, cuối cùng chỉ lắc đầu, kiên định nói:
"Không có gì. Em nhớ giữ an toàn."
Lần này, Giản Văn Khê không vội rời đi mà tiến lên, đưa tay về phía Hề Chính.
Hề Chính hơi sững sờ, nhưng rồi cũng đưa tay ra.
Cái bắt tay này, tượng trưng cho một tình bạn chân thành.
"Gặp lại."
Giản Văn Khê thu tay về, một lần nữa đeo khẩu trang, rồi rời khỏi quán cà phê.
Chu Đĩnh vẫn ngồi trong xe, lặng lẽ quan sát.
Hắn thấy Giản Văn Khê lên một chiếc taxi, một lát sau lại thấy người đàn ông khi nãy cũng bước ra.
Lần này, khoảng cách đủ gần để hắn nhìn rõ hơn.
Một Alpha cực kỳ anh tuấn, vóc dáng cao lớn, phong thái trầm ổn, mang theo khí chất thành thục của giới kinh doanh. Người này không hề thua kém hắn, thậm chí còn có phần lấn át.
Không giống người bình thường, có lẽ là một ông chủ lớn.
Alpha này và Giản Văn Khê, dường như không chỉ đơn thuần là bạn bè.
Không hiểu sao, Chu Đĩnh có một linh cảm bản năng.
Alpha vốn dĩ nhạy bén với sự cạnh tranh. Quả nhiên, dường như đối phương cũng cảm nhận được địch ý từ hắn, thoáng liếc nhìn về phía hắn một cái rồi lên xe rời đi.
Chu Đĩnh ngồi trong xe thật lâu, sau đó mới quay về chỗ ở.
Hắn cảm thấy d*c v*ng chiếm hữu của mình thật sự quá mạnh mẽ.
Chưa nói đến việc hiện tại hắn và Giản Văn Khê còn chưa xác định mối quan hệ, dù có là người yêu, Giản Văn Khê vẫn có vòng giao thiệp riêng của cậu ấy.
Bất kể đối phương là Omega hay Alpha, đẹp trai hay không, ưu tú hay không, có phải là một người đàn ông cường đại hay không...
Không thể nghĩ tiếp nữa.
Hắn cầm gối ôm, che kín mặt mình.
Trên đời này, không có Omega nào ưu tú hơn Giản Văn Khê. Cậu ấy là người có nhan sắc đẹp nhất, thuần khiết nhất, rạng rỡ nhất, không ai có thể sánh bằng.
Giản Văn Khê giống như một thần tiên thoát tục.
Sau khi 《Tinh Nguyệt Chi Chiến》 kết thúc, cậu ấy sẽ tham gia một bộ phim cổ trang có độ phủ sóng còn cao hơn. Khi đó, sẽ có càng nhiều người biết đến Giản Văn Khê, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cậu ấy, cảm nhận sức hút của cậu ấy, bị ánh hào quang của cậu ấy mê hoặc.
Đến lúc đó, nhất định sẽ có vô số người theo đuổi cậu ấy. Trong số đó, chắc chắn sẽ có những Alpha xuất sắc hơn hắn, thú vị hơn hắn, hợp mắt Giản Văn Khê hơn.
Còn hắn, dù đã nhiều lần đánh dấu tạm thời, vẫn không thể có được tình yêu của Giản Văn Khê.
Cho đến tận bây giờ, giữa họ vẫn chỉ là những mập mờ không rõ ràng. Sợ rằng sau khi 《Tinh Nguyệt Chi Chiến》 kết thúc, khoảng cách giữa hắn và Giản Văn Khê sẽ càng xa hơn.
Bất chợt, có tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.
Hắn dịch chiếc gối sang một bên, mái tóc có chút rối, ngồi dậy, đôi mắt hơi ửng đỏ.
Rồi hắn nhìn thấy Giản Văn Khê đứng trước cửa, khoác trên người một bộ trang phục lộng lẫy.
Sau buổi thử đồ trở về, tóc và lớp trang điểm của anh vẫn được giữ nguyên, làn da trắng nõn, đôi môi hồng hào đầy đặn, ánh mắt sáng rực. Mặc dù bên ngoài chỉ khoác một chiếc áo khoác rộng thùng thình, Giản Văn Khê vẫn toát lên vẻ thời thượng sang trọng.
Chu Đĩnh nhìn Giản Văn Khê, trong lòng dâng lên một khao khát mãnh liệt.
Hắn thực sự muốn đánh dấu Giản Văn Khê hoàn toàn.
Muốn mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều lưu lại dấu ấn của mình trên người cậu ấy.
Muốn khiến Giản Văn Khê không thể rời xa mình, dù có muốn cũng không thể ở bên cạnh bất kỳ ai khác.
Muốn để khi xa hắn, cậu ấy sẽ phát tác phản ứng bài xích đến mức không thể chịu đựng được.
Giản Văn Khê cởi áo khoác, bước đến gần, khẽ hỏi:
"Anh sao vậy? Mặt đỏ lắm."
Hình như là sốt.
Anh đưa tay ra, chạm nhẹ lên trán Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh vẫn ngồi trên giường, hơi ngửa đầu, dùng ánh mắt sâu thẳm ngước nhìn Giản Văn Khê.
Khát vọng trong mắt hắn như một ngọn lửa bùng lên trong không khí, mang theo chút tính công kích.
Giản Văn Khê khẽ nhíu mày, dường như đã nhận ra điều gì đó.
[1]Trời giáng Tử Vi Tinh: là một khái niệm trong tử vi học, chỉ sự xuất hiện của Tử Vi Tinh, sao chủ yếu trong hệ thống Tử Vi Đẩu Số. Sao này tượng trưng cho khả năng lãnh đạo, số mệnh nổi bật và định mệnh đặc biệt của người sở hữu nó. Cụm từ này ám chỉ người có thiên mệnh, vận số tốt đẹp.