A Lê - Chương 115
topicA Lê - Chương 115 :Ngoại truyện 3
Buổi tối tháng Sáu, thời tiết oi bức. A Lê mở hết cửa ra vào, cửa sổ, lại trải chiếu tre lên giường, cùng hai đứa con vừa ăn nho vừa hóng mát.
Ngoài cửa sổ ve kêu râm ran, hương hoa nguyệt quý lan tỏa trong không khí, dễ chịu vô cùng.
Tiết Duyên dùng tay trái ôm A Lê, tay phải ôm Bảo Du, đối diện là Lai Bảo đang khom lưng, gập người, ngồi xếp bằng chơi cửu liên hoàn.
A Hoàng sau khi bị cắt lông trông gầy đi nhiều, đang yên ổn nằm ở phía trong cùng, đôi mắt khép hờ, dáng vẻ lười biếng y như trước.
Bảo Du năm nay ba tuổi, Lai Bảo chín tuổi, còn A Hoàng đã mười một, đã là một chú thỏ già thực thụ. May mắn thay nó luôn được ăn ngon, uống tốt, được A Lê cưng như tiểu công chúa nhỏ. Dù đã già, không còn nhảy nhót được nhưng nó vẫn ăn khỏe, tinh thần tốt, sống khỏe mạnh hoạt bát.
Tiết Duyên vắt chéo chân, tựa người trên gối dựng đứng sau lưng, hưởng thụ cảm giác như đang ôm trọn cả thế giới.
Bảo Du vừa gội đầu xong, tóc được lau khô gần hết, mềm mượt rũ trên vai. Khuôn mặt nhỏ trắng trẻo, xinh xắn, khi cười mắt cong cong như trăng non. Bé chụm ba ngón tay lại, nhẹ nhàng vuốt đầu A Hoàng, rồi ngẩng đầu nhìn Tiết Duyên, giọng trẻ con trong veo, “Cha ơi, con muốn nghe kể chuyện.”
Tiết Duyên nói “được”, lại véo má bé một cái, mỉm cười hỏi, “Vậy con gái cha muốn nghe chuyện gì nào?”
Bảo Du áp mặt vào ngực cha, nghĩ một hồi vẫn chưa nghĩ ra, bèn quay sang tìm Lai Bảo, “Ca ca, nghe kể chuyện nên nghe chuyện gì đây?”
Lai Bảo vốn tưởng chẳng ai quan tâm mình, giờ thấy đôi mắt đen láy của muội muội nhìn sang, cậu cười rạng rỡ, ném ngay bộ cửu liên hoàn ra xa, rồi bò nhanh tới ngồi cạnh Bảo Du, “Huynh muốn nghe gì, muội cũng muốn nghe cái đó nhé?”
Bảo Du kéo vạt áo chàng, ngoan ngoãn gật đầu, ngọt ngào đáp.
Lai Bảo hùng hồn tuyên bố, “Vậy thì con muốn nghe chuyện Bàn Cổ khai thiên tích địa!”
A Lê bật cười, “Con trai quả thật đều thích mấy chuyện này.”
Bảo Du cũng cười theo, Tiết Duyên khẽ nhếch môi, dùng mũi chân đá nhẹ mông nhi tử, rồi gật đầu ra hiệu, “Mang hết mấy thứ trái cây, hạt dưa, nước trà lại đây.”
“Dạ có liền!”
Lai Bảo siêng năng như một tiểu lao công, kéo bàn nhỏ tới bên giường, bày hạt dưa, nước trà, nho đầy đủ. Sau đó còn lấy chăn mỏng đắp lên chân mẹ và em, tiện thể chui luôn A Hoàng vào trong chăn.
Tính cách cậu thật giống hệt Tiết Duyên, bướng bỉnh, khó dạy, nhỏ mọn như tổ ong, nhưng lại rất biết lo cho gia đình. Dù ở ngoài nghịch ngợm tới mức nào, tới giờ nhất định cũng phải về nhà. Đối với ba nữ nhân trong nhà thì hết mực yêu thương, chiều chuộng, dịu dàng chu đáo.
Nghê Thuận từng cười bảo, “Hai cha con ra ngoài thì như sói, về nhà lại như chó.”
Câu nói nghe thô, nhưng thật chẳng sai, chỉ là sau đó cả hai cha con đều xúm lại đánh hắn một trận.
Khi mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa, Lai Bảo ưỡn mông, nghiêng người nằm ngay lên đùi Tiết Duyên .
Tiết Duyên khựng lại, theo phản xạ định đá con xuống.
Lai Bảo không chịu, ôm chặt không buông, “Muội muội với mẫu thân đều được nằm thế này, cha thiên vị!”
Tiết Duyên đáp, “Thì sao nào!”
Lai Bảo quyết không nhả, hai chân móc lên eo cha, khiến chăn bị nhào nát thành một đống, hai cha con như đang vật lộn. A Lê ôm lấy Bảo Du, hai mẹ con cười nghiêng ngả, A Hoàng bị làm ồn chịu không nổi, đành chuyển qua góc khác ngủ.
Giằng co thêm một lúc, Tiết Duyên tức mà bật cười, cuối cùng cũng để mặc con như vậy.
Lai Bảo mãn nguyện tựa đầu lên bụng cha, há miệng hướng về phía Bảo Du, “A——”
Bảo Du hiểu ý, nhanh tay bóc một quả nho, đút vào miệng ca ca, cười tươi như búp bê sứ.
Lai Bảo lại quay sang nhìn A Lê, “A ——”
Tiết Duyên liếc thấy, bực mình, âm thầm véo con một cái sau lưng, “Ngậm miệng lại và lập tức xuống ngay cho ta!”
“…” Lai Bảo không dám làm loạn nữa, ngoan ngoãn bò xuống, ngồi bên cạnh Bảo Du.
Tiết Duyên nghiêm mặt nói, “Ngày xửa ngày xưa, trời đất còn chưa tách rời, mọi vật hỗn độn, như một quả trứng gà vậy…”
Lai Bảo hỏi xen vào, “Vậy thì hỗn độn với trứng có gì liên quan nhau?”
Tiết Duyên lạnh lùng liếc cậu một cái. Lai Bảo chớp mắt, im bặt.
Tiết Duyên tiếp tục kể, “Có một vị khổng nhân tên là Bàn Cổ, sống trong khối hỗn độn ấy, ngủ suốt mười tám nghìn năm…”
Lai Bảo lại chen vào, “Thế ông ấy ăn gì, uống gì, đi vệ sinh ra sao?”
Tiết Duyên nói, “Tiết Văn, trong đầu con ngoài chuyện ăn uống và đi vệ sinh ra còn gì khác không hả?”
A Lê và Bảo Du cười nghiêng ngả. Lai Bảo đành chịu thua, “Được rồi được rồi, con không hỏi nữa, được chưa.”
Tiết Duyên cảnh cáo liếc một cái, rồi kể tiếp, “Một ngày kia, Bàn Cổ đột nhiên tỉnh dậy. Vừa có ý thức, ông liền mở mắt, thấy xung quanh tối đen như mực. Ông bèn nhổ một chiếc răng của mình, biến nó thành một cây thần phủ vô cùng lợi hại, rồi giơ lên chém mạnh vào lớp vỏ trứng bao quanh…”
Lai Bảo nói nhỏ, “Ông ấy hung dữ quá…”
A Lê vội bịt miệng con, Bảo Du nhét ngay một quả nho vào tay cậu, nhỏ giọng, “Ca ca, đừng nói nữa.”
Lai Bảo hơi ấm ức, mím môi, “Được thôi.”
Tiết Duyên khoanh tay, lạnh giọng hỏi, “Còn muốn nghe nữa không?”
Lai Bảo nói, “Nghe ạ.”
Tiết Duyên hí mắt, “Vậy thì con im miệng.”
Lai Bảo “dạ” một tiếng, ôm A Hoàng rúc vào góc, trông đáng thương như chú chó con bị mắng.
Tiết Duyên cuối cùng cũng hài lòng, “Sau khi Bàn Cổ chém, chỉ nghe một tiếng nổ lớn, vỏ trứng vỡ thành hai nửa. Phần nhẹ và trong bay lên, tụ lại thành trời; phần nặng và đục rơi xuống, hóa thành đất. Bàn Cổ đứng sừng sững giữa trời đất, đầu đội trời, chân đạp đất.”
“Vì sợ trời đất lại hợp làm một, Bàn Cổ giữ nguyên tư thế đó, mỗi ngày trời cao thêm một trượng, ông lại cao thêm hai trượng. Cứ như thế suốt mười tám nghìn năm nữa, cuối cùng trời đất định hình, Bàn Cổ kiệt sức mà ngã xuống.”
Bảo Du nghe vô cùng chăm chú, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, trông chẳng khác gì A Lê.
Tiết Duyên nhìn hai mẹ con, lòng ngập tràn vui sướng, xoa đầu từng người, rồi kể tiếp, “Sau khi Bàn Cổ ngã xuống, thân thể ông biến hóa to lớn. Mắt trái hóa thành mặt trời, mắt phải thành mặt trăng, hơi thở biến thành gió và mây, tiếng nói hóa ra sấm sét, máu chảy thành sông ngòi, mồ hôi thành mưa móc. Tứ chi hóa thành đông tây nam bắc, tóc thành đồng cỏ, rừng cây, nước mắt hóa thành muôn ngàn vì sao. Từ đó, nhân gian có ánh nắng, mưa rơi, vạn vật sinh sôi.”
A Lê hào hứng vỗ tay, Bảo Du cũng vỗ theo, đôi mắt sáng rực, ánh nhìn ngưỡng mộ ấy khiến Tiết Duyên cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
A Lê hỏi, “Bảo Du, cha kể hay không?”
Bảo Du nói, “Cha kể hay lắm!”
Tiết Duyên cúi xuống hôn lên má nàng, dịu giọng, “Bảo Du của cha cũng ngoan lắm.”
Ba người bên kia thân mật ríu rít, còn Lai Bảo ôm con thỏ ngồi một góc, trông tội nghiệp như đứa con bị nhặt về.
A Lê là người nhớ ra con trước, gọi tay ra hiệu, “Lại đây nào.”
Lai Bảo lề mề bò tới, ngập ngừng hỏi, “Cha ơi, Bàn Cổ… là từ đâu ra ạ?”
Câu hỏi đó có ý nghĩa đấy chứng tỏ thằng bé biết suy nghĩ, đáng khen.
Nhưng Tiết Duyên vẫn muốn tát cho một cái.
Lai Bảo nghĩ một lát lại hỏi tiếp, “Vậy tim gan phổi thận của Bàn Cổ thì biến thành cái gì ạ?”
Lai Bảo nghĩ một lúc, lại hỏi, “Ông ấy có nhiều răng thế, nhổ một cái ra làm thần phủ, vậy mấy cái còn lại cũng thành thần phủ hết hả? Nếu đúng thế, thì giờ những cây phủ đó chôn ở đâu? Ai mà tìm được, có phải cũng có thể hủy diệt thế giới không?”
“Còn nữa, lúc Bàn Cổ ngã xuống, ông ấy ở tư thế nào mà tứ chi lại hóa thành đông tây nam bắc? Dang tay dang chân ra như chữ ‘đại’ à? Vậy trông kỳ lắm.”
“Nếu sau khi Bàn Cổ hóa thành vạn vật thì mới có con người đầu tiên, vậy người đó làm sao biết chuyện Bàn Cổ khai thiên tích địa được? Ông ta đâu có thấy! Hay là người đó chính là Bàn Cổ chuyển sinh, mang ký ức kiếp trước? Vậy bây giờ ở Đại Chu này, có khi nào vẫn còn một Bàn Cổ đang sống giữa chúng ta, làm người bình thường mà mang trong mình ký ức mấy ngàn kiếp không?”
Lai Bảo càng nói càng hứng, “Cha ơi, chúng ta đi tìm Bàn Cổ đi!”
Tiết Duyên chịu hết nổi, gầm lên, “Tiết Văn, con cút ra ngoài cho ta ngay!!”
Lai Bảo ngơ ngác một lúc, hiểu ra rồi bực bội, kéo kéo vạt áo, hừ một tiếng, nhảy xuống giường. Trước khi đi còn hôn chụt lên má A Lê và Bảo Du mỗi người một cái, rồi lén trợn trắng mắt với cha.
Tiết Duyên chỉ tay ra cửa, “Ra ngoài!”
Lai Bảo đáp, “Ra thì ra, con đi tìm Hồ thúc phụ, hai chúng con cùng đi tìm Bàn Cổ!”
Tiết Duyên tức điên, ném gối về phía con, quát, “Thế thì con mang họ Hồ luôn đi cho rồi!”
Lai Bảo ôm gối chạy ra ngoài, vẫn không quên la lên, “Không đâu! Hồ Lai Bảo nghe dở ẹc, con không muốn!”
Đêm hôm đó, Tiết Duyên ngồi trầm ngâm suy nghĩ rốt cuộc mình đã làm thế nào mà sinh ra được thằng con trời đánh như thế này?