A Lê - Chương 116
topicA Lê - Chương 116 :Ngoại truyện 4
Năm sáu tuổi, Bảo Du lần đầu tiên thay răng.
Tiểu cô nương vốn xinh xắn đáng yêu, nay bỗng dưng mất một chiếc răng cửa ở hàm dưới, liền khóc ròng mấy ngày liền. A Lê và Tiết Duyên dỗ kiểu gì cũng không ăn thua, khiến cả nhà như phủ mây đen. Nhưng nữ nhi lại khác nam nhi, nam nhi không nghe lời còn có thể đánh cho một trận, chứ khuê nữ cục cưng thì Tiết Duyên nào nỡ chạm đến. Nghĩ đi nghĩ lại chẳng có cách nào, cuối cùng chàng quyết định đẩy chuyện rắc rối này sang cho Tiết Văn.
Khi ấy Tiết Văn mười hai tuổi, cao lớn giống hệt cha, lại luôn cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng, thoạt nhìn như thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi.
Cậu cực kỳ ghét cái tên gọi thân mật “Lai Bảo”. Sau nhiều lần phản kháng kịch liệt, cuối cùng cậu cũng giành lại được tôn nghiêm của mình, không ai dám gọi như thế nữa. Tiết Duyên thì thấy hơi tiếc, cái tên đó tốt biết bao, vừa cát tường vừa dễ thương, sao nói không cho gọi là không cho gọi ngay được chứ…
Tối hôm đó ăn cơm xong, Tiết Văn bế Bảo Du ra ngồi dưới mái hiên “nói lý lẽ”. Tứ Hỷ ngồi bên cạnh gặm bắp ngô, nghiêng đầu nhìn hai người.
Tiết Văn nói, “Bảo Du, mấy hôm nay muội rất không ngoan đấy, muội biết không?”
Bảo Du cúi đầu gật nhẹ, giọng ỉu xìu, “Ca ca, muội không vui.”
Tiết Văn xoa đầu nàng, dịu dàng hỏi, “Sao lại không vui? Vì cái răng à?”
Bảo Du mím môi, ngón tay xoắn lấy tay áo, lí nhí nói, “Như vậy xấu lắm…”
Tiết Văn hỏi, “Ai nói thế? Mỗi đứa trẻ lớn lên đều sẽ thay răng mà, chẳng ai cười muội đâu.” Cậu còn chỉ ví dụ, “Nhìn Tứ Hỷ ca ca đi, hai năm trước nó cũng mất răng cửa, thổi nến còn chẳng tắt được, mà ngày nào chẳng cười toe toét. Muội phải học nó, phải vui vẻ, mạnh mẽ, đừng suốt ngày khóc nhè.”
Tứ Hỷ ngẩn người, “Huynh đang khen đệ đó hả?”
Bảo Du im lặng, hai bím tóc rũ xuống vai, cái mũi khẽ run run, trông đáng thương như một con mèo nhỏ.
Tiết Văn lại nói, “Bảo Du, muội phải nghe lời. Mới rụng có một cái răng mà đã khóc, sau này còn rụng nhiều hơn nữa đấy. Giờ muội không chịu ăn, chẳng lẽ sau này đói chết sao?”
Bảo Du vừa mới sụt sịt, nghe cậu nói thế liền bịt miệng lại, chuẩn bị òa khóc lớn.
Tứ Hỷ hoảng hốt, lập tức đẩy Tiết Văn ra, ôm vai cô bé dỗ dành, “Đừng nghe huynh ấy nói bậy, Bảo Du của chúng ta là đẹp nhất, kiểu gì cũng xinh.”
Tiết Văn cau mày, ánh mắt lập tức dừng lại ở bàn tay đang đặt trên eo muội muội, chẳng nghe lọt chữ nào, thấp giọng gằn, “Hồ Tứ Hỷ, đệ đang làm gì đấy?”
Tứ Hỷ bình thường rất nghe lời Tiết Văn, nhưng lần này lại không hề để ý. Cậu ném nửa trái bắp còn lại sang một bên, lau tay vào quần, rồi định lau nước mắt cho Bảo Du. Tiểu cô nương ngốc nghếch đứng im, chẳng né tránh. Lửa đang hừng hực đang thiêu đốt lòng Tiết Văn, cậu hít mạnh một hơi, tung chân đá thẳng vào Tứ Hỷ, hai người lăn lộn trên đất, quấn lấy nhau.
Tiết Văn túm cổ Tứ Hỷ mắng, “Đồ chó chết, ai cho ngươi chạm vào mặt muội muội ta hả?!”
Tứ Hỷ bị nghẹt thở đỏ cả mặt, vẫn không chịu yếu thế, phản bác, “Thế sao ngươi lại làm muội ấy khóc!”
Tiết Văn gào, “Ngươi nói bậy cái gì vậy!” Cậu hơn đối phương hai tuổi, dễ dàng đè bẹp Tứ Hỷ, thậm chí còn ngồi lên người cậu ta, trừng mắt quát, “Nam nữ thụ thụ bất thân ngươi không biết à! Sau này tránh xa muội muội của ta ra! Ngươi bụng dạ chẳng tốt, đồ lưu manh thối tha!”
Đây là lần đầu tiên Tứ Hỷ đánh nhau với Tiết Văn, lại còn vì tiểu cô nương cậu ấy thích nhất. Tứ Hỉ vừa sợ vừa kích động, cậu gân cổ la lên, “Vậy thì đánh đi!”
Tiết Văn nói, “Được thôi, nhưng nói trước, bị đau không được khóc, ai khóc người đó là đồ nhát gan!”
Tứ Hỷ nuốt nước bọt, nghẹn một lúc rồi nói, “Tiết Văn, ngươi th* t*c quá!”
Tiết Văn trừng mắt, “th* t*c cục cứt! Giờ muộn rồi, lát nữa cha ta về thì cả hai ta chết chắc! Sáng mai, rừng nhỏ đầu phía đông, giờ Thìn, ai không đến là con gà mái, vừa xấu vừa béo lại không đẻ được trứng, Tết sẽ bị làm thịt!”
“……” Tứ Hỷ bị thuyết gà mái của cậu làm cho cứng họng, cãi không lại, chỉ biết gào lên một tiếng, “Được!”
Tiết Văn hừ lạnh, phủi bụi đứng dậy, quay người nắm tay Bảo Du dắt vào nhà, rầm một tiếng đóng cửa lại.
A Lê trong nhà nghe thấy động tĩnh, nhìn nhi tử áo quần nhàu nhĩ, liền hỏi, “Vừa rồi ồn ào gì ngoài kia thế?”
Tiết Văn giữ vẻ lạnh lùng, “Chuyện nam nhi, mẫu thân đừng hỏi.”
A Lê quay sang hỏi Bảo Du, “Bảo Du, ca ca con làm gì ngoài đó thế?”
Tiết Văn thấy nguy, lập tức kéo tay áo muội muội ra hiệu đừng nói.
Bảo Du bị cảnh đánh nhau làm sợ, quên cả đau răng, nhìn mẫu thân rồi lại nhìn ca ca, không biết nghe ai.
Tiết Văn vội tìm cớ, “Bảo Du, đi tìm bà nội đi, bà bảo nhớ muội đó.”
Bảo Du “dạ” một tiếng, quay đầu lại ôm A Hoàng, chạy ra ngoài.
A Lê ngồi bên bàn vá áo, cười bất lực, “Thôi, con thích làm gì thì làm, nhưng nếu gây chuyện để cha con mắng thì mẫu thân không bênh đâu đấy.”
Tiết Văn chẳng để tâm, đây đâu phải gây chuyện, rõ ràng là bảo vệ gia đình, chống giặc ngoại xâm mà! Cậu bật dậy vươn vai vài cái, cười hí hửng, “Mẫu thân, để con pha trà cho mẫu thân nha.”
A Lê nhìn bóng lưng con trai, mỉm cười. Nàng biết cậu chắc chắn có “bí mật nhỏ” gì đó, nhưng đã không muốn nói thì nàng cũng chẳng hỏi thêm. Nhưng đến ngày hôm sau, khi Tứ Hỷ cõng một Tiết Văn khập khiễng, nước mắt lưng tròng trở về, nàng lập tức hối hận vì tối qua đã không gặng hỏi.
Hóa ra Tứ Hỷ thật sự đến rừng nhỏ ứng chiến, hơn nữa còn thắng.
Bởi ở giây phút quyết đấu cuối cùng khi bị Tiết Văn đè xuống đất, cậu vội vàng tung tuyệt chiêu, đầu sắt!
Tiết Văn nằm choáng váng dưới đất, ôm bụng mà nghĩ, “Học hành quả nhiên có ích, đến cả đầu cũng cứng hơn người.”
Ngã xuống đất, cậu trầy chân chảy máu, không gãy xương nhưng mất khá nhiều máu. Vì thấy quá mất mặt, cậu định đợi đến khi vết thương đóng vảy rồi mới giả vờ bình thường trở về. Nhưng Tứ Hỷ lo lắng quá, thấy cậu không chịu đi, bèn cắn răng cõng cậu về nhà.
Gió lạnh thổi phần phật, tóc Tiết Văn dính đầy đất, rối tung, thảm hại vô cùng.
Vừa vào cửa, đối diện ánh mắt kinh ngạc của bà Phùng thị và A Lê, cậu chỉ muốn chui xuống đất cho xong.
Sau khi mời thầy thuốc, băng bó xong, mọi chuyện ổn thỏa thì cũng gần trưa.
Tiết Văn nằm trên giường, đầu óc trống rỗng, trước mắt chỉ nhấp nháy hai chữ to — mất mặt!
Tứ Hỷ ngồi cạnh, mặt đầy áy náy, còn Bảo Du thì ngồi bên, mắt rưng rưng thương anh. Tiết Văn liếc qua thấy hai người, gân thái dương giật giật, đập tay lên giường gào, “Hồ Kỳ Trung, tránh xa muội muội ta ra!”
Tứ Hỷ khổ sở nói, “Ca, huynh đừng tức giận, đến giờ đệ vẫn không biết huynh giận cái gì.”
Tiết Văn như đấm vào bông, nghẹn cứng cổ họng, nhắm mắt im lặng hồi lâu rồi xua tay, “Ra ngoài đi, ta không muốn thấy mặt ngươi.”
Tứ Hỷ gật đầu, “Được rồi, huynh nghỉ ngơi nhé.” Nói xong, cậu nắm tay Bảo Du, cúi đầu cười dịu dàng, “Bảo Du ngoan, huynh dẫn muội đi ăn kẹo hồ lô nhé?”
Bảo Du ngẩng lên, cười tươi rói, “Vâng ạ.”
Tiết Văn gào khản cổ trên giường, “Không! Được! Đi!”
Tứ Hỷ bịt tai Bảo Du, giả vờ không nghe thấy, hí hửng dắt cô bé ra ngoài.
Từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên Tứ Hỷ dám chống lại Tiết Văn, không những thắng, mà còn thấy ngọt ngào.
Tiết Văn nằm trên giường, gào lên, “Hồ Tứ Trung! Cả đời này ta sẽ không tha cho ngươi! Buông muội muội ta ra!”
Cứ thế nghẹn tức suốt cả ngày. Đến tối, Tiết Duyên về nghe chuyện, chẳng giận mà còn chế giễu nhi tử, “Bị một đứa nhỏ hơn hai tuổi như Tứ Hỉ, yếu hơn mà đánh ngã, thật là mất mặt, nhục chưa từng thấy!”
Tiết Văn chỉ nghĩ, mình đúng là vừa mất muội muội, lại què chân, Mệt đến khi về nhà!
Tiết Duyên vốn tưởng chỉ là trẻ con nghịch nhau, nào ngờ ngày hôm sau, thấy Tứ Hỷ tặng hoa dại cho Bảo Du, còn thơm nhẹ lên má tiểu cô nương, chàng mới ý thức được mức độ nghiêm trọng.
Nhi tử bị đánh, nữ nhi bị cướp, mà hôm qua chàng còn khen thủ phạm một trận… Đây là tạo nghiệt gì thế này!
Trẻ con chưa hiểu chuyện yêu đương, chỉ đơn giản là thích chơi với nhau thôi. Nhưng Tiết Duyên nhìn không thuận mắt, thấy Tứ Hỷ suốt ngày quấn lấy Bảo Du, nào hoa nào kẹo, liền tìm mọi cách ngăn cách hai đứa. Ban đầu chỉ là viện cớ không cho Bảo Du sang nhà bên kia, sau đó dứt khoát cấm cửa cả Hồ gia.
Cha của Tứ Hỷ, Hồ An Hòa, tỏ rõ bất mãn, nhưng Tiết Duyên giả vờ không nghe thấy.
Mãi đến nửa tháng sau, A Lê mới phát hiện những mưu hèn kế bẩn này của Tiết Duyên, vừa tức vừa buồn cười. Tối đó, nhân lúc hai đứa nhỏ sang ngủ bên Phùng thị, nàng nghiêm túc nói chuyện với Tiết Duyên.
A Lê hỏi, “Tiết Duyên này, chàng có thấy mình gần đây thật là trẻ con không?”
Tiết Duyên ôm gối ngồi co chân vào góc tường, mắt cụp xuống, im lặng.
A Lê nói tiếp, “Chàng là người có địa vị, giờ lại đi giận dỗi với một đứa trẻ con, không thấy mất mặt sao?”
Tiết Duyên phản bác, “Cái đó đâu phải con nít… nó là kẻ trộm!”
A Lê tức đến bật cười, mím môi nhìn chàng, “Chàng có thể nói chuyện cho có lý được không?”
Tiết Duyên đáp, “Đây không phải chuyện có lý hay không có lý…”
A Lê nói, “Chàng cưỡi ngựa tre lại, chạy quanh giường nghịch ném quả mơ xanh. Cùng sống ở làng Trường Can, hai trẻ nhỏ không hề có tị hiềm.[1] Nghe qua chưa?”
[1] Thuộc bài thơ Trường Hành Ca 1 của Lý Bạch.
Tiết Duyên khô khốc cãi lại, “Chuyện này cũng đâu liên quan gì tới có tị hiềm với không tị hiềm……”
A Lê véo má chàng một cái, nhỏ giọng nói, “Nhìn cái dáng chàng nhỏ mọn chưa kìa, bọn nhỏ còn bé tí, tám chữ còn chưa viết được nét nào, mà đã vội ghen. Sau này nếu Bảo Du lớn thật rồi, thật sự muốn lấy chồng, chẳng phải chàng cũng muốn theo con về làm của hồi môn luôn sao?”
Tiết Duyên nói, “Không được, trừ khi nàng cùng ta đi.”
A Lê bị chọc cười, hai người trêu ghẹo nhau một lúc. Trước khi ngủ, A Lê vẫn không quên dặn, “Tóm lại chàng không được làm vậy nữa, Tứ Hỷ sẽ không bắt nạt Bảo Du đâu. Với lại, Lai Bảo sẽ bảo vệ muội muội mà, chàng hơn ba mươi tuổi đầu rồi, đừng có xen vào mấy chuyện trẻ con nữa, được không?”
Phần đầu thì chàng vẫn nghe ngoan ngoãn, nhưng khi nghe tới câu “hơn ba mươi tuổi đầu rồi”, Tiết Duyên lập tức ngồi bật dậy, thẳng lưng, “Ý nàng là sao?”
A Lê đang quỳ trên giường gấp chăn, bị hỏi mà ngơ ngác, chớp mắt, “Là sao?”
Tiết Duyên nửa cười nửa nghiêm, hỏi với vẻ sâu xa, “Câu ‘được không’ của nàng là có ý gì?”
A Lê nói, “Chàng có thể đừng nhạy cảm như vậy không…”
Tiết Duyên liền kéo áo ra, khoe khoang mà vỗ vỗ lên bụng mình, chỗ cơ bắp đều tăm tắp. Chưa kịp để A Lê phản ứng, chàng đã nhào tới, đầu lưỡi lướt qua vành tai nàng, nheo mắt cười khẽ, “Đàn ông lớn tuổi nhạy cảm lắm, nàng biết rõ còn cố tình lại gần, chẳng phải tự chuốc lấy sao?”
… Đêm đó Tiết Duyên vô cùng thoả mãn, sáng sớm mở cửa ra, tinh thần phơi phới, cảm giác ngay cả gió thổi cũng trong lành hơn vài phần.
Còn về chuyện mập mờ giữa Tứ Hỷ và Bảo Du, dù đã chấp nhận rồi, nhưng trong lòng chàng vẫn cứ muốn “xả giận” cho bõ tức.
Chàng l**m môi, liếc sang tường bên cạnh, là sân của Hồ gia, rồi sải bước định qua đó. Chưa kịp ra khỏi cửa, liền đụng ngay Tứ Hỷ đang đi tới.
Tứ Hỷ ôm trong lòng một hũ mật ong, ban đầu hớn hở lắm, nhưng vừa thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Tiết Duyên thì liền xoay người toan chạy.
Tiết Duyên quát, “Đứng lại đó! Đi đâu thế hả!”
Tứ Hỷ bĩu môi quay lại, ấp úng nói, “Con… con ra ngoài ăn chút gì thôi…”
Tiết Duyên hỏi, “Ăn gì?”
Tứ Hỷ lí nhí, “Con… con ăn gió Tây Bắc…”
Tiết Duyên không tiếp tục hỏi vặn, chỉ cười cười, “Tứ Hỷ, trong tay con có tiền không?”
Tứ Hỷ gật đầu, thật thà lấy túi tiền ra, “Thúc thúc, người cần bao nhiêu ạ?”
Tiết Duyên giật lấy ngay, “Tất cả.”
“…” Tứ Hỷ sắp khóc, “Thúc sao lại vậy, con còn cần dùng số này mà…”
Tiết Duyên hỏi, “Tiền quan trọng hơn hay Bảo Du quan trọng hơn?”
Tứ Hỷ lập tức đáp, “Bảo Du.”
Tiết Duyên gật gù, “Vậy đúng rồi. Trong lòng Bảo Du, ta là người quan trọng nhất. Mà ta lại quan trọng tiền hơn. Cho nên, túi tiền này… là của ta.”
Tứ Hỷ há miệng, còn chưa kịp hiểu nổi logic đó, Tiết Duyên đã thản nhiên quay lưng bước đi, mang theo cả túi tiền.
Đúng lúc này, Lai Bảo từ trong nhà chạy ra, hỏi khẽ, “Tứ Hỷ ơi, tiền mua xiên thịt cừu đâu rồi?”
Tứ Hỷ ủ rũ nói, “Đưa cho thúc rồi…”
Lai Bảo tức đến nỗi thở phì phì, mắng, “Sao lại đưa cho ông ta! Huynh mới là anh vợ tương lai của đệ mà! Trong lòng Bảo Du, huynh mới là quan trọng nhất! Nếu đệ thích Bảo Du, thì phải thích cả ta nữa, nên tiền này đáng ra phải cho huynh!”
Tứ Hỷ tủi thân, ngơ ngác nghĩ thầm, “Vậy rốt cuộc… tiền này nên cho ai mới đúng đây?”
Mãi đến mười năm sau, Tứ Hỷ đỗ Trạng Nguyên, quan cao quyền trọng, rước Bảo Du vào cửa trong cảnh huy hoàng rực rỡ, thì câu hỏi “tiền nên cho ai” ấy vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải.