Tình Sau Hôn Nhân - Mộ Tư Tại Viễn Đạo - Chương 85

topic

Tình Sau Hôn Nhân - Mộ Tư Tại Viễn Đạo - Chương 85 :

Khi Kiều Dĩ Hạ nhìn thấy cái tên Chu Duật Kỳ trong danh sách ứng viên kết hôn của Lâm Thính Vãn, cô đã hết lòng đề cử anh ta với bà nội.

Bà nội Kiều vốn ưng một người đàn ông khác, có ngoại hình, gia thế và tính cách đều ổn, nhưng Kiều Dĩ Hạ vẫn kiên quyết chọn Chu Duật Kỳ. Cô còn đưa ra lí do: “Tính cách anh ta khá thú vị, có thể trò chuyện hợp với Vãn Vãn.”

“Nhưng gia thế của cậu ta…” Bà nội Kiều có chút do dự.

Gia đình họ Chu đông người, các mối quan hệ phức tạp. Lâm Thính Vãn lớn lên trong một gia đình đơn giản, hòa thuận, nên bà nội Kiều lo cô sẽ khó thích nghi. Mặc dù, ngoại hình và năng lực của Chu Duật Kỳ quả thật rất nổi trội.

Kiều Dĩ Hạ phân tích tình hình nội bộ nhà họ Chu: “Nhà họ Chu hơi lộn xộn thật, nhưng họ đều sống riêng, Vãn Vãn bình thường sẽ không phải gặp mặt họ hàng đâu ạ. Năng lực của anh ta rất tốt, người anh cả hư hỏng phía trên không bằng anh ta, còn mấy đứa nhỏ vào công ty muộn, cũng không ảnh hưởng đến vị trí của anh ta.”

Nhân vô thập toàn. Năm ứng viên mà họ chọn, ai cũng có ưu thế và khuyết điểm riêng về ba mặt: ngoại hình, gia thế và tính cách. So sánh với những người khác, Kiều Dĩ Hạ hài lòng với Chu Duật Kỳ.

Bà nội Kiều gật đầu, cuối cùng nói: “Thôi cứ để Vãn Vãn tự chọn đi, chọn người con bé ưng ý nhất.”

Kiều Dĩ Hạ cũng chỉ là đề cử, tất nhiên vẫn phải tôn trọng ý kiến của cô em gái. Cô đáp một tiếng rồi quay về phòng tắm rửa nghỉ ngơi.

Trước khi ngủ, Kiều Dĩ Hạ chợt nhớ đến lần gặp Chu Duật Kỳ cách đây không lâu.

Hôm đó, cô tham gia một buổi tiệc tối thì gặp một người đàn ông tiến tới đưa danh thiếp để bắt chuyện: “Trong này có thông tin liên lạc của tôi, lúc nào rảnh thì đi chơi với nhau nhé.”

Chuyện này không hề hiếm gặp trong giới kinh doanh, Kiều Dĩ Hạ đã quen và cũng có kinh nghiệm xử lí.

Nhưng hôm đó, cô đang trong kì sinh lí, cơ thể không thoải mái, tâm trạng cũng khó tránh khỏi bực bội. Thêm nữa, người đàn ông này nhìn không thuận mắt lắm, cô liền từ chối thẳng thừng: “Xin lỗi.”

Kiều Dĩ Hạ xoay người định đi, người đàn ông lại lên tiếng gọi: “Cô Kiều.”

Hắn ta bước nhanh đuổi theo, lại đưa danh thiếp về phía cô, ý muốn cô nhìn tên và công ty trên đó, giọng điệu có phần kiêu ngạo: “Chưa có danh thiếp nào mà tôi đưa không thành công cả.”

Kiều Dĩ Hạ rủ mắt nhìn chữ trên danh thiếp, nhận ra đây là một tay công tử bột khét tiếng trong giới, gia thế hiển hách, thế lực lớn hơn nhà họ Kiều, không dễ dàng đắc tội.

Nếu là bình thường, Kiều Dĩ Hạ có lẽ sẽ nể mặt, nhận lấy danh thiếp cười xòa cho qua, không dây dưa với hạng người này.

Nhưng hôm đó, cô đang bực mình, nhìn ánh mắt tự tin và khiêu khích của người đàn ông, cô đáp trả không hề nao núng: “Vậy chúc mừng cậu Quý, hôm nay anh đã có trải nghiệm đầu tiên không thể đưa danh thiếp.”

“Cô Kiều.” Người đàn ông nhấn giọng gọi tên cô, vừa là nhắc nhở vừa là lời đe dọa: “Đây là tiệc của bạn tôi, cô chắc chắn muốn gây thù chuốc oán với chúng tôi không?”

Nhà họ Quý sẽ không vì chuyện cỏn con này mà gây khó dễ cho Tập đoàn Thuần Tinh, nhưng những tay công tử này có thể làm rất nhiều chuyện vớ vẩn. Bình thường chỉ cần giở chút trò, gây chút phiền phức thôi cũng đủ khiến Kiều Dĩ Hạ phát điên, dù sao cô cũng không có nhiều thời gian và tâm sức như họ để đối phó.

Kiều Dĩ Hạ có chút lưỡng lự. Cô đến dự tiệc với tư cách đại diện công ty, mà đã là đại diện thì không nên tỏ thái độ trẻ con. Nhưng giờ trong lòng cô đang nghẹn một cục tức, cô không muốn cúi đầu, nhận danh thiếp lúc này thực sự rất ấm ức.

Sau khi cân nhắc thiệt hơn, cô định đưa tay nhận lấy. Đối phương chẳng qua là một cậu ấm chưa trưởng thành, chuyện nhỏ thôi, nể mặt anh ta rồi mọi chuyện sẽ qua.

Kiều Dĩ Hạ vừa mới giơ tay lên, một bàn tay khác, thon dài, xương khớp rõ ràng đã nhận lấy tấm danh thiếp. Giọng nói mang theo ý cười: “Làm sao có thể để cậu Quý đưa danh thiếp không thành công được chứ, tôi đây muốn còn chẳng có đây này.”

Cô ngước mắt lên, nhận ra đó là Chu Duật Kỳ nhà họ Chu, người cô từng gặp ở một buổi giao lưu ngành.

Chu Duật Kỳ quay sang cười nói: “Cậu Quý chỉ đưa danh thiếp cho những người có nhan sắc thôi, nếu cô Kiều biết điều đó thì hẳn đã nhận từ sớm rồi.”

Hành động của anh là để cho gã đàn ông kia có đường lui, những lời nói bề ngoài là giải vây cho Kiều Dĩ Hạ, nhưng chẳng phải cũng đang ngầm chê hắn ta mê sắc đẹp sao.

Kiều Dĩ Hạ hiểu ý, cong môi tiếp lời: “Thật sao? Cậu Quý đáng lẽ nên nói sớm hơn.”

Người đàn ông không nhận ra hàm ý sâu xa, chỉ thấy mình đã lấy lại được thể diện. Thấy hai người đứng cạnh nhau có vẻ rất thân thiết, hắn ta nhún vai, đút tay vào túi quần rồi rời đi.

Đợi hắn đi xa, Kiều Dĩ Hạ khẽ nói: “Cảm ơn.”

“Không cần khách sáo.” Chu Duật Kỳ kẹp tấm danh thiếp giữa các ngón tay, nhẹ nhàng lắc lư, cười rất phóng khoáng: “Tôi thật sự nghĩ nhan sắc của mình đủ tiêu chuẩn để nhận tấm danh thiếp này.”

Kiều Dĩ Hạ lại chú ý đến bàn tay anh. Thon dài, trắng trẻo, sạch sẽ, là một bàn tay rất đẹp.

Tuy nhiên, ánh mắt cô chỉ dừng lại vài giây, rồi chuyển từ tay lên khuôn mặt anh, cô khẽ gật đầu đồng tình với lời anh nói: “Nhan sắc của anh Chu quả thực có thể nhận.”

Chu Duật Kỳ nghe cách xưng hô của cô, có vẻ hơi bất ngờ: “Cô nhận ra tôi à?”

“Lẽ nào anh không nhận ra tôi sao?”

“Tất nhiên là tôi nhận ra rồi!”

Kiều Dĩ Hạ nhìn anh với ánh mắt lạ lùng. Mọi người đều ở trong cùng giới, thường xuyên tham gia các buổi giao lưu, tiệc tối khác nhau, việc quen mặt và biết tên nhau chẳng phải là điều rất đỗi bình thường sao.

Chu Duật Kỳ mỉm cười, lấy danh thiếp của mình từ trong túi ra, đưa qua và nói: “Cô Kiều yên tâm, tôi chỉ đưa danh thiếp cho đối tác hợp tác thôi, hi vọng sau này có cơ hội hợp tác với Thuần Tinh.”

Rõ ràng anh biết trước đó cô đã từ chối người khác, nhưng vẫn đưa danh thiếp, thần thái đường hoàng tự nhiên, nói là chuyện công việc, không phải tán tỉnh.

Kiều Dĩ Hạ nghe vậy thấy thoải mái hơn, ngoại hình của anh cũng nhìn thuận mắt hơn. Cô nhận lấy danh thiếp, khẽ gật đầu rồi quay người rời đi.

Sau này, họ còn gặp nhau vài lần trong công việc. Chu Duật Kỳ luôn rất lịch sự, ăn nói dí dỏm, hài hước, khi nói về công việc thì mọi chuyện đều rành mạch, rõ ràng.

Vì những chuyện này, Kiều Dĩ Hạ luôn có ấn tượng tốt với Chu Duật Kỳ: năng lực làm việc mạnh mẽ, EQ cao, tính cách thú vị, ngoại hình không có gì để chê trách. Nhược điểm duy nhất là gia đình phức tạp, nhưng so với những người khác thì anh rất phù hợp để làm chồng.

Cho đến khi chọn chồng tương lai cho Lâm Thính Vãn, cô phát hiện Chu Duật Kỳ chưa bao giờ chủ động liên lạc với em gái mình, chút thiện cảm trong lòng cô lập tức biến mất, nhìn anh ta kiểu gì cũng thấy không vừa mắt.

Đầu năm, Tập đoàn Thuần Tinh quả thực đã hợp tác với nhà họ Chu. Kiều Dĩ Hạ đánh giá người đàn ông trước mặt, ấn tượng giờ đã thay đổi thành: Người có năng lực làm việc mạnh mẽ đâu chỉ có một mình anh ta, EQ thì cũng bình thường thôi chẳng qua chỉ là giải vây thôi mà, ngoại hình tạm chấp nhận được giống một người, còn gia cảnh thì lộn xộn, không chịu nổi.

Thế mà lại còn dám chê bai em gái cô sao? Anh ta xứng đáng ư?

Đối diện với sự nhiệt tình của Chu Duật Kỳ, Kiều Dĩ Hạ lạnh nhạt đáp bốn chữ: “Hợp tác vui vẻ.”

Thế nhưng anh ta lại như không hề nhận ra, thường xuyên lấy cớ hợp tác đến văn phòng tìm cô: “Tôi nghĩ đề án này cần thảo luận thêm.”

“Anh Chu, nếu anh có ý kiến gì về đề án, làm ơn tìm thẳng quản lí dự án hộ tôi được không?” Kiều Dĩ Hạ không hề nể nang.

“Quản lí dự án không thể hiểu rõ được.” Chu Duật Kỳ đáp lại một cách hiển nhiên.

Kiều Dĩ Hạ là người bảo vệ người nhà, cô không thích nghe những lời này, lập tức phản bác: “Một dự án lớn hơn thế này mà anh Trần còn tự mình dẫn dắt được, sao anh ấy lại không thể hiểu rõ được? Anh Chu, tôi thấy là anh không thể hiểu ý của anh ấy thì đúng hơn!”

Chu Duật Kỳ thừa nhận dứt khoát: “Đúng vậy, tôi không hiểu ý của anh ấy, chỉ có thể làm phiền cô Kiều tự mình giảng giải cho tôi thôi.”

“……”

Kiều Dĩ Hạ hoàn toàn không còn cách nào với những hành động và lời nói vô lại của anh ta. Anh ta cứ cách ba hôm hai bữa lại xuất hiện trước mặt cô, đuổi không đi mà nói cũng không lại. Dẫu sao cũng là đối tác hợp tác, cô không thể nào bảo bảo vệ lôi thẳng anh ta ra ngoài. Cô chỉ còn biết một mặt cầu nguyện cho sự hợp tác này nhanh chóng kết thúc, mặt khác thường xuyên liên lạc với Chu Duật Kỳ.

Cứ thế cho đến giữa tháng ba, phương án hợp tác của họ cuối cùng cũng được chốt. Kiều Dĩ Hạ thở phào nhẹ nhõm, đang định tiễn Chu Duật Kỳ đi xa ngàn dặm thì nghe anh ta nói: “Tôi, thực ra đã có cô gái mình thích rồi.”

Lời mời khách của Kiều Dĩ Hạ đã đến bên miệng, nhưng cô lại nuốt ngược vào. Cô nghe anh ta nói tiếp: “Tôi năm nay hai mươi sáu tuổi, nếu muốn kết hôn thì đã kết hôn từ lâu rồi.”

Cô hiểu ý trong lời nói của Chu Duật Kỳ. Anh ta đang giải thích với cô rằng anh ta không có ý định dựa vào hôn nhân để leo lên vị trí cao hơn, cũng không hề coi thường thân phận của Lâm Thính Vãn. Việc anh ta không chủ động liên lạc chỉ vì anh ta đã có cô gái mình thích.

Kiều Dĩ Hạ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng lại bật ra một câu: “Anh mới hai mươi sáu tuổi ư?”

Chu Duật Kỳ sững sờ một lát, chỉ vào mình hỏi ngược lại: “Tôi trông già lắm sao?”

“Cũng không hẳn.” Công bằng mà nói, ngoại hình và khí chất của Chu Duật Kỳ không giống người hai mươi sáu tuổi, phong cách ăn mặc thường ngày của anh ta cũng rất trẻ trung, ngoại trừ những dịp quan trọng thì không bao giờ mặc đồ vest trang trọng. Cô giải thích: “Tôi cứ nghĩ anh và Tạ Kiến Hoài là bạn học.”

“Tôi với anh ta sao có thể là bạn học? Nhìn anh ta lần nào cũng đứng thứ nhất toàn khối, tôi còn sống nổi không?” Chu Duật Kỳ nói một cách đường hoàng, rồi đọc ra tên trường: “Tôi học ở Hong Kong.”

“Vậy ra anh là đàn anh của tôi?” Kiều Dĩ Hạ kinh ngạc sau khi nghe tên trường.

Vẻ mặt của Chu Duật Kỳ cũng ngạc nhiên không kém: “Cô cũng vậy sao?”

Cả bằng đại học và thạc sĩ của Kiều Dĩ Hạ đều học ở Hong Kong, gần Thâm Thành, tiện cho cô về nhà và sớm tiếp xúc với công việc của công ty.

“Đúng vậy, tôi đã ở Hong Kong sáu năm.”

Hiểu lầm đã được làm sáng tỏ, lại còn phát hiện Chu Duật Kỳ là cựu sinh viên cùng trường với mình, thái độ của Kiều Dĩ Hạ rõ ràng đã dịu xuống, không vội vã đuổi anh đi. Thấy sắp đến giờ ăn tối, cô thuận miệng đề nghị: “Vừa hay phương án đã được chốt, cùng nhau đi ăn bữa cơm nhé?”

Chu Duật Kỳ lần đầu tiên được cô chủ động mời, lập tức đồng ý.

Thân phận cựu sinh viên cùng trường khiến họ có thêm nhiều chủ đề chung, từ chuyện trường lớp đến công việc, bầu không khí hiếm hoi trở nên hài hòa hơn cả khoảng thời gian vừa qua.

“Năm xưa thật ra tôi đã từng nghe qua tên cô, nhưng chỉ là một lời đồn đại.” Chu Duật Kỳ như vô tình nhắc đến.

“Là chuyện của tôi và Liêu Tử Trạc à?” Kiều Dĩ Hạ bày ra vẻ mặt thản nhiên, giọng điệu bình tĩnh: “Những gì anh nghe nói chắc là thật, anh ta là bạn trai cũ của tôi.”

Bạn trai Kiều Dĩ Hạ quen trong thời đại học tên là Liêu Tử Trạc. Hai người không hẹn hò được bao lâu thì cô vào công ty làm việc, không còn thời gian rảnh để đi chơi với anh ta. Liêu Tử Trạc đã giận dỗi vài lần, bị cô mắng cho một trận thì ngoan ngoãn hơn, nhưng sau đó, khi cô cần đi theo bố mẹ hoặc anh trai tham gia các buổi tiệc tùng, anh ta lại bắt đầu nghi ngờ cô ngoại tình, cả ngày nghi thần nghi quỷ.

Cô không chịu nổi sự quấn quýt đến thần kinh của Liêu Tử Trạc, dứt khoát đề nghị chia tay. Nào ngờ anh ta lại làm loạn ở trường, dọa nhảy lầu tự tử, ép cô quay lại.

Khi ấy, Kiều Dĩ Hạ thậm chí không đến hiện trường, trực tiếp gọi điện báo cảnh sát, tiện thể gửi cả nhật ký trò chuyện và ghi âm cuộc gọi của họ cho cảnh sát.

Cuối cùng, Liêu Tử Trạc đương nhiên không nhảy, nhưng chuyện này lại lan truyền rầm rộ khắp trường, không ít bạn học sau lưng chỉ trích cô “máu lạnh vô tình”.

Kiều Dĩ Hạ chỉ đáp lại một câu duy nhất về việc này: “Ai rảnh rỗi không có việc gì làm thì đi tìm việc mà làm đi.”

Chu Duật Kỳ nghe chính miệng em thừa nhận, cuối cùng cũng nói ra điều mà anh đã muốn nói từ năm đó: “Tôi thấy cô không sai.”

“Đương nhiên tôi không sai rồi, tôi một không ngoại tình, hai không bảo anh ta đi chết, ai đồng cảm thương hại anh ta thì cứ việc ‘đổ vỏ’ hộ tôi.” Kiều Dĩ Hạ nói một cách hiển nhiên.

Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Nhưng dù sao cũng cảm ơn anh. Hồi đó chẳng có ai nói với tôi lời này cả.”

Kiều Dĩ Hạ có thể tự mình xử lý chuyện này nên đã không kể với người nhà. Bạn thân không học cùng trường đại học, hầu hết bạn học xung quanh đều giữ im lặng, thỉnh thoảng có người mở lời thì cũng là khuyên cô quay lại để xoa dịu cảm xúc của Liêu Tử Trạc.

Cho đến tận bây giờ, anh là người đầu tiên nói với cô câu “cô không sai”.

“Đó là vì năm đó cô chưa quen biết tôi.” Chu Duật Kỳ cười cười: “Thật đáng tiếc.”

“Bây giờ quen biết cũng như nhau thôi.”

Chu Duật Kỳ thầm trả lời trong lòng: Không giống nhau.

Nếu họ có thể quen nhau sớm hơn, làm gì đến lượt Liêu Tử Trạc.

Thật ra anh đã biết đến Kiều Dĩ Hạ từ rất lâu. Đại tiểu thư của Tập đoàn Thuần Tinh, trong nhà có một anh trai và một em gái, ba anh em tình cảm đặc biệt tốt, gia đình hòa thuận thân ái, nổi tiếng trong giới.

Lớn lên trong môi trường phức tạp như nhà họ Chu, Chu Duật Kỳ rất ngưỡng mộ họ. Hồi nhỏ, anh cũng từng bày tỏ thiện ý với anh chị em họ, nhưng cha mẹ họ luôn ngăn cản, thậm chí còn nghi ngờ anh có ý đồ xấu.

Anh đoán cả đời mình cũng không thể nào cảm nhận được tình thân giữa anh chị em.

Lần đầu tiên Chu Duật Kỳ gặp Kiều Dĩ Hạ là sau khi nghe về chuyện đó. Bạn học chỉ vào bóng dáng ở phía xa và nói với anh: “Chính là cô gái đó, cậu đừng thấy cô ta xinh đẹp mà lầm, không biết lòng dạ tàn nhẫn đến mức nào, bạn trai dọa tự tử mà cũng không thèm quay về nhìn một cái. Giờ về trường chắc cũng chỉ để đi học thôi.”

“Là bạn trai cũ.” Chu Duật Kỳ theo bản năng sửa lại, rồi tiếp lời: “Về trường không để đi học thì để làm gì? Thật là khó hiểu.”

Anh rất muốn đuổi theo nói một câu “cô không sai”, nhưng vô duyên vô cớ làm vậy sẽ trông đặc biệt kỳ quặc. Hơn nữa, anh cũng là đàn ông, sợ sẽ làm cô sợ hãi.

Câu nói đó cuối cùng đã không thể thốt ra, nhưng anh lại bắt đầu không tự chủ được mà quan tâm đến Kiều Dĩ Hạ.

Anh biết thành tích học tập của cô ở trường rất tốt, dù chạy đi chạy lại giữa Thâm Cảng cũng không làm lỡ việc học. Anh biết cô quyết định tiếp tục học thạc sĩ, đã thi đậu vài chứng chỉ tài chính. Anh biết cô dần nổi bật ở Tập đoàn Thuần Tinh, từ từ tích lũy được danh tiếng trong ngành.

Cô thông minh quả cảm, làm việc dứt khoát, đó là điều ai cũng rõ.

Nhưng điều mọi người không biết là, lúc riêng tư, cô cũng lương thiện nhiệt tình, thỉnh thoảng còn hơi đãng trí.

Chu Duật Kỳ từng thấy cô lặng lẽ giúp đỡ những người bạn học nghèo khó, chủ động kèm cặp bạn cùng phòng bị trượt môn, giúp đỡ người mới thoát khỏi tình huống khó xử trên bàn tiệc.

Anh cũng từng thấy vẻ rạng rỡ của cô khi nói cười với anh trai, sự tinh nghịch khi trêu chọc đánh nhau với em gái, và vẻ mơ màng khi chưa ngủ đủ giấc mà phải đến tham gia hoạt động.

Chu Duật Kỳ không rõ mình đã thích Kiều Dĩ Hạ từ lúc nào, chỉ biết rằng từ khoảnh khắc bắt đầu chú ý đến cô, ánh mắt anh đã không kìm được mà dõi theo.

Anh không phải chưa từng nghĩ đến việc chủ động làm quen. Trong cùng giới, chuyện này không hề khó với anh.

Nhưng sau khi làm quen rồi thì sao? Bản thân anh có gì chứ?

Một gia đình lộn xộn, những người anh em họ luôn rình rập, sự nghiệp tiền đồ còn chưa rõ ràng, có lẽ không lâu sau sẽ bị sắp xếp một cuộc hôn nhân thương mại, cưới một người phụ nữ xa lạ có ích cho bản thân.

Chu Duật Kỳ không muốn bị sắp đặt, cũng tự thấy mình không xứng để nói lời yêu thích. Anh chỉ có thể dốc hết sức lực vào công việc, cố gắng leo lên cao hơn, giành lấy nhiều quyền chủ động hơn cho mình.

Mãi đến năm ngoái, anh cuối cùng cũng giành được dự án quan trọng, thành lập đội ngũ riêng, có được người tâm phúc trong công ty. Sau khi ổn định được vị thế, anh mới có đủ sự tự tin để quen biết Kiều Dĩ Hạ.

“Chuyện đã qua rồi, sau này cô sẽ chỉ gặp được người tốt hơn thôi.” Chu Duật Kỳ khẽ nói, vừa như nói với cô, lại vừa như tự nhủ với chính mình.

“Gặp được một người bình thường là tốt lắm rồi.” Kiều Dĩ Hạ cười, lắc đầu, rồi nói tiếp: “Thôi, khoan hãy nghĩ đến mấy chuyện này, công việc còn đang làm không xuể đây.”

Họ nhanh chóng bỏ qua chủ đề này và chuyển sang chuyện khác, cho đến khi tan tiệc chuẩn bị về nhà, Kiều Dĩ Hạ mới chợt nhớ ra và hỏi: “Nếu anh đã có người con gái mình thích, sao không kết hôn đi?”

Chu Duật Kỳ nhìn cô, ánh mắt tĩnh lặng, trả lời đơn giản và rõ ràng: “Vì cô ấy không thích tôi.”

Kiều Dĩ Hạ chỉ thuận miệng hỏi, nghe được câu trả lời thì không truy vấn thêm nữa, mối quan hệ của họ chưa đủ thân thiết để bàn về những chuyện như vậy.

Thế nhưng những năm qua cô không nghĩ đến chuyện yêu đương là vì bận công việc, chứ không phải là chưa từng rung động. Không lâu sau, cô lờ mờ nhận ra tâm tư của Chu Duật Kỳ.

Người con gái anh thích, có lẽ chính là cô.

Sau khi đoán ra, Kiều Dĩ Hạ nhất thời không biết phải đối xử với Chu Duật Kỳ thế nào. Nếu chỉ đơn thuần là bạn bè, anh là người thú vị và mang lại cảm giác thoải mái, nhưng nếu là người yêu hoặc chồng, có quá nhiều thứ cần phải cân nhắc.

Hơn nữa, hiện tại cô hoàn toàn không có ý định yêu đương hay kết hôn.

Chính vì vậy, khi nghe có người cố gắng mai mối cô và Chu Duật Kỳ, cô đã từ chối như thể gặp phải kẻ thù lớn, trong lòng thậm chí còn có chút hoảng loạn.

Kiều Dĩ Hạ đã chọn cách trực tiếp nhất cho chuyện này—trốn tránh.

Có người từng nói, trên đời này không có việc gì khó, chỉ cần bạn chịu khó trốn tránh.

Cô bắt đầu vùi đầu vào công việc, cố gắng quên đi những chuyện liên quan đến Chu Duật Kỳ. Cứ thế, một tháng trôi qua, họ lại gặp nhau tại một buổi dạ tiệc.

Kiều Dĩ Hạ định lảng tránh, nhưng đã bị anh chặn lại: “Thật sự không định nói chuyện với tôi à?”

Cô giả vờ lạnh nhạt hỏi lại: “Có chuyện gì?”

“Không có gì, chỉ đơn thuần là đến để quấy rầy em thôi.”

“……”

Cô không thể giữ được vẻ lạnh nhạt quá một phút, anh đã có thể khiến cô nổi cáu.

Kiều Dĩ Hạ quay người bỏ đi, bực bội nói: “Cút ngay đi!”

Chu Duật Kỳ không nhanh không chậm đi theo phía sau, hạ giọng nói: “Ở nơi làm việc, lịch sự một chút.”

“Tránh xa tôi ra!”

“Đã đủ xa rồi.”

Kiều Dĩ Hạ cảm thấy như thể mọi thứ quay lại ba tháng trước, anh tìm mọi cách, viện mọi lý do để xuất hiện trước mặt cô, đuổi không đi, nói không lại. Lần này anh không còn là đối tác làm ăn nữa, nhưng cô vẫn không thể gọi bảo vệ kéo anh ra ngoài.

Suy cho cùng, anh vẫn luôn đối xử với cô rất tốt.

Chu Duật Kỳ đã rất thận trọng che giấu tình cảm của mình, ban đầu định đợi sau khi đứng vững hoàn toàn ở công ty rồi mới bày tỏ. Nào ngờ, cô lại phát hiện tâm tư của anh trước một bước.

Dù đã bị đoán ra, anh vẫn không muốn xa cách cô.

Cuộc rượt đuổi, người theo đuổi người trốn, kéo dài hai tháng. Cuối cùng, Chu Duật Kỳ không nhịn được lên tiếng: “Dù sao thì tôi cũng chưa tỏ tình, em cứ coi như không biết đi.”

Kiều Dĩ Hạ thật sự cạn lời: “Tôi là người ngốc lắm sao?”

Chu Duật Kỳ suy nghĩ một lát, rồi đổi cách nói: “Thế thì Kiều Dĩ Hạ, tôi không thích em.”

“……”

Người đàn ông này thật sự quá phiền phức.

Thấy Kiều Dĩ Hạ vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng bước tiếp, Chu Duật Kỳ nhún vai: “Thế thì tôi dứt khoát tỏ tình luôn vậy. Kiều Dĩ Hạ tôi…”

“Anh im miệng!” Kiều Dĩ Hạ vội vàng ngắt lời: “Tôi không muốn nghe anh nói!”

“Thế tôi hát cho em nghe một bài nhé?”

“Cũng không muốn nghe.”

“Tôi hát khá hay đấy, giờ em có thể nghe thử miễn phí ba mươi giây.”

“Xin phép từ chối.”

Kiều Dĩ Hạ lại vội vàng bỏ chạy, nhưng cuộc sống hằng ngày của cô chỉ có hai điểm cố định, vị trí và thời gian quá rõ ràng. Chu Duật Kỳ luôn có thể dễ dàng tìm thấy cô, rồi bám riết theo bên cạnh.

Cô không phải là người vô tâm, những điều tốt đẹp của Chu Duật Kỳ cô đều thấy rõ. Cô cũng từng nghĩ đến tương lai của họ, từng nghĩ đến chuyện kết hôn.

Kiều Dĩ Hạ nhờ trợ lý hỏi thăm về tình hình hiện tại của nhà họ Chu, và nhận ra nó phức tạp hơn nhiều so với những gì cô biết. Anh họ của anh không nên thân, nhưng lại cưới con gái của một doanh nhân đầu ngành. Em trai và em gái họ của anh lần lượt gia nhập tập đoàn, em trai họ là cháu trai cưng nhất của nhà họ Chu, còn bố mẹ của em gái họ lại nắm giữ quyền lực lớn, không ai có thể xem thường.

Cô và Lâm Thính Vãn không giống nhau, em gái cô không làm việc ở Thuần Tinh. Nhưng một khi cô và Chu Duật Kỳ có ràng buộc tình cảm, trong mắt người ngoài, đó chính là Tập đoàn Thuần Tinh muốn tham gia vào cuộc chiến nội bộ của nhà họ Chu, khó tránh khỏi liên quan đến lợi ích.

Tập đoàn Thuần Tinh không phải của riêng Kiều Dĩ Hạ, cô không thể bất chấp tất cả để đại diện cho công ty mà chọn anh.

Chu Duật Kỳ đương nhiên hiểu lý do Kiều Dĩ Hạ do dự, anh không thể đưa ra bất kỳ lời hứa nào, bởi vì có những chuyện chính họ cũng không thể kiểm soát. Anh nói bản thân không cần Thuần Tinh giúp đỡ, sẽ không gây nguy hại đến lợi ích của Thuần Tinh, liệu sau này có thực sự làm được không?

Anh và Tạ Kiến Hoài chỉ là bạn bè, mà Tập đoàn Thiên Thành đã bị quy về phe anh, huống chi là quan hệ hôn nhân.

Thiên Thành không bị ảnh hưởng là vì mối quan hệ giữa hai nhà Chu Tạ tốt đẹp, và Tạ Kiến Hoài cũng đủ mạnh, họ không thể động vào. Nhưng Thuần Tinh thì chưa chắc, cô lấy tư cách gì phải chịu đựng những điều này vì anh?

Chu Duật Kỳ biết rằng bế tắc giữa họ là không có lời giải, nhưng anh không đành lòng rời xa cô, dù chỉ có thể ở bên nhau với tư cách bạn bè, anh cũng chấp nhận.

Đêm giao thừa, cả hai đều nhận được lời mời của Tạ Kiến Hoài, đến chứng kiến anh cầu hôn Lâm Thính Vãn.

Sau buổi lễ, Kiều Dĩ Hạ nhìn bóng dáng em gái và em rể ôm nhau, mãi không hoàn hồn. Chu Duật Kỳ khẽ bước đến bên cô, hỏi nhỏ: “Đang nghĩ gì vậy?”

Cô liếc nhìn anh, thuận miệng nói: “Đang nghĩ hay là kiếm đại một người đàn ông nào đó để kết hôn.”

“Không được!” Chu Duật Kỳ lập tức phản đối.

“Sao lại không được?” Kiều Dĩ Hạ cố tình hỏi.

Anh suy nghĩ rất lâu, mím môi, cuối cùng nghiêm túc nói: “Em ưu tú như vậy, không thể kiếm đại một người đàn ông, mà phải là người xứng đôi với em.”

Chu Duật Kỳ liệt kê các điều kiện cơ bản: “Ít nhất phải đẹp trai, chiều cao không được dưới 1m85, ngoại hình cũng không được tệ. Tính cách phải thú vị, biết cách chọc em vui. Rồi gia thế cũng không được quá kém, anh ta phải có năng lực và tiền bạc, nếu không thì chăm sóc em kiểu gì.”

Kiều Dĩ Hạ nghe anh mô tả, không khỏi bật cười: “Anh nói thẳng ra là tìm anh đi.”

Chu Duật Kỳ cúi đầu, giọng nói hơi mơ hồ: “Tôi cũng muốn chứ, nhưng không có cách nào mà…”

Cô không nghe rõ lời anh nói, nhưng đại khái có thể đoán được anh sẽ nói gì, nên không tiếp lời hay truy hỏi.

Sau khi buổi chúc mừng kết thúc, Kiều Dĩ Hạ đưa ông bà đến khách sạn, sắp xếp nhân viên theo dõi rồi quay lại bãi biển.

Khương Tư Nhan đã mang theo đèn Khổng Minh. Kiều Dĩ Hạ bước tới cầm lấy một chiếc, dùng bút viết điều ước của mình. Chu Duật Kỳ cũng làm theo, tiến đến bên cạnh cô, nghiên cứu xem phải thả như thế nào.

Gần đến nửa đêm, họ đi về phía bờ biển. Đèn Khổng Minh của Chu Duật Kỳ mấy lần suýt bị gió thổi bay. Kiều Dĩ Hạ đùa: “Xem ra ngay cả ông trời cũng không muốn nghe anh nói gì.”

“Tôi thành tâm thế này, ông trời nhất định sẽ giúp tôi thực hiện.” Chu Duật Kỳ rất tự tin.

“Viết gì vậy?” Cô hỏi.

“Không thể nói ra, nói ra sẽ không linh nghiệm.”

Kiều Dĩ Hạ cười anh: “Anh mà cũng tin mấy chuyện này à.”

Chu Duật Kỳ đang định mở lời thì bất chợt nghe thấy tiếng đếm ngược của em gái ở đằng xa: “3——2——1——”

Năm mới đến, họ đồng thời thả đèn Khổng Minh trong tay. Chu Duật Kỳ nói nhỏ: “Kiều Dĩ Hạ, tôi thích em.”

Kiều Dĩ Hạ khoanh tay, nghiêng đầu nói: “Tưởng nói nhỏ thì chị đây không nghe thấy hả?”

“Nghe thấy thì nghe thấy thôi.” Chu Duật Kỳ mỉm cười, giọng rất nhẹ: “Điều tôi cần đâu phải là danh phận.”

“Ồ? Vậy anh cần gì?” Cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Cần Kiều Dĩ Hạ thích anh phải không?”

Chu Duật Kỳ hơi sững lại, đó là điều ước anh đã viết trên đèn Khổng Minh, không ngờ lại bị cô nhìn thấy.

Anh thích cô nhiều năm như vậy, từng nghĩ đến chuyện yêu đương, nghĩ đến chuyện kết hôn, nhưng điều anh muốn nghe nhất thực ra là tâm ý của cô.

“Chu Duật Kỳ, tôi thích anh.” Cô khẽ nói.

Thấy anh vẫn còn ngây người tại chỗ, Kiều Dĩ Hạ nói thêm: “Điều tôi viết là, mong năm nay tôi sẽ có bạn trai. Chu Duật Kỳ, anh có muốn thử không?”

“Muốn!”

Anh dứt khoát trả lời, quay người ôm chặt lấy cô, nhếch môi cười thành tiếng: “Anh không nghe nhầm đấy chứ? Anh thật sự có bạn gái rồi sao?”

Kiều Dĩ Hạ cũng nhẹ nhàng ôm lại anh: “Đúng vậy, anh không nghe nhầm đâu.”

Gió biển thổi nhẹ, hai chiếc đèn Khổng Minh song song bay lên, dần khuất xa trong bầu trời đêm. Kiều Dĩ Hạ chợt nhớ đến một câu hát cô từng nghe.

“Cầu xin trời đất bỏ qua cho đôi tình nhân, những điều sợ hãi vĩnh viễn đừng xảy ra.”