Tình Sau Hôn Nhân - Mộ Tư Tại Viễn Đạo - Chương 84

topic

Tình Sau Hôn Nhân - Mộ Tư Tại Viễn Đạo - Chương 84 :

Lần đầu tiên Tạ Kiến Hoài bị giục cưới là vào năm thứ ba kể từ khi anh tiếp quản Tập đoàn Thiên Thành.

Lúc ấy, mẹ Tạ vẫn còn giữ chức CEO trong công ty, một hôm bà bỗng chạy vào văn phòng anh, hăm hở hỏi: “Mẹ có chuyện này thâm cung bí sử cực, con có muốn nghe không?”

Anh đang giải quyết công việc, lạnh nhạt đáp lại hai chữ: “Con không muốn.”

Mẹ Tạ cố gắng khơi gợi sự hứng thú của anh: “Là chuyện bát quái liên quan đến em trai của con đấy nhé.”

“Càng không muốn.”

“Em con có người yêu rồi!”

Mẹ Tạ chẳng hề quan tâm đến việc cậu con trai cả có muốn nghe hay không, cứ thế tự mình thao thao bất tuyệt: “Gần đây mẹ thấy nó lén lén lút lút, liền biết chắc chắn là có điều không ổn. Mùng một tháng Năm dẫn nó đi tham gia buổi giao lưu, quả nhiên đã gặp được cô con dâu bé rồi! Cô bé đó thật sự rất xinh đẹp, cũng chẳng biết Gia Hành nhà ta làm sao mà theo đuổi được, hơn nữa lại còn là người cùng ngành với chúng ta, con đoán xem là nhà nào?”

Tạ Kiến Hoài không ngẩng đầu lên trả lời: “Chi Thanh, nhà họ Hứa.”

“Sao con biết? Con lại còn biết trước cả mẹ?” Mẹ Tạ kinh ngạc, rồi chợt hiểu ra, cười nói: “Xem ra con chỉ là giả vờ ghét bỏ em trai, chứ cũng quan âm thầm tâm đến nó đấy thôi.”

“Con không cần âm thầm quan tâm nó,” Tạ Kiến Hoài giải thích: “Là nó cưỡng chế bắt con phải biết.”

“Hèn chi nửa năm nay nó cứ lẽo đẽo theo con tham gia các hoạt động trong ngành, hóa ra là đã khôn ra rồi.”

Tạ Kiến Hoài rất muốn nói rằng, nếu biết Tạ Gia Hành khôn ra là nhờ chuyện yêu đương, chứ không phải chuyện sự nghiệp, thì anh sẽ không dẫn cậu ta đi bất cứ sự kiện nào.

Đáng tiếc, mẹ Tạ không cho anh cơ hội mở lời, liền hỏi tiếp: “Vậy con định khi nào mới khôn ra đây? Con bây giờ chính là cái tuổi nên làm bố rồi.”

Nghe thấy nửa câu sau, anh không nhịn được nhắc nhở: “Con hai mươi tư tuổi, không phải bốn mươi hai tuổi.”

“Nếu con bốn mươi hai tuổi thì mẹ sẽ trực tiếp giục con làm ông nội rồi!” Mẹ Tạ bực mình nói: “Đừng có ngày nào cũng vùi đầu vào cái công việc vớ vẩn của con nữa, nghĩ đến chuyện kết hôn đi.”

“Mẹ muốn con kết hôn ư?”

“Mẹ muốn con đi yêu đương, con có thể đi không?”

“Không có thời gian.” Tạ Kiến Hoài đáp lại tùy tiện: “Nhưng con có thời gian kết hôn, mẹ cứ quyết định đi.”

Nghe xem đây là lời nói quái quỷ gì vậy, mẹ Tạ muốn quyết định thì phải cho anh hai đấm cái đã, hít sâu một hơi rồi hỏi: “Vậy thì ít nhất con cũng phải nói cho mẹ biết, con thích mẫu con gái như thế nào chứ?”

Tạ Kiến Hoài lại vùi đầu vào công việc, đáp: “Mẹ thích là được.”

“Không phải mẹ kết hôn!”

“Cũng không phải con muốn kết hôn.”

Mẹ Tạ nhất thời không thể phản bác được, tức giận hầm hầm rời khỏi văn phòng tìm chồng, kể lể một tràng về cậu con trai cả, cuối cùng bố Tạ khuyên giải: “Hai mươi bốn tuổi không phải là lớn, dù sao thì bà đã có con dâu út rồi, con dâu cả đợi thêm hai năm nữa cũng không sao.”

Tạ Kiến Hoài không hề để tâm đến lần giục cưới này, công việc anh cần giải quyết quá nhiều, không rảnh để nghĩ đến chuyện khác.

Chỉ mất một năm sau khi về nước từ London, anh đã ngồi vào vị trí CEO, dù vẫn còn những thành viên hội đồng quản trị phản đối, nhưng những gì anh làm đều không thể chê vào đâu được, hai năm gần đây còn nâng cao được thành tích, khiến Thiên Thành trở thành người dẫn đầu trong ngành.

Tạ Kiến Hoài đã quen với việc đứng thứ nhất từ khi học cấp hai, luôn cố gắng làm tốt nhất trong học tập, và trong sự nghiệp cũng như vậy.

Còn về chuyện tình cảm mà mẹ anh nhắc đến, anh cảm thấy bản thân không cần.

Một thời gian rất dài sau đó mẹ Tạ không còn đề cập đến chuyện kết hôn nữa, cũng không tìm đối tượng kết hôn cho anh, chỉ thỉnh thoảng kể về chuyện tình ngọt ngào của Tạ Gia Hành và Hứa Chi Thanh, cố gắng chọc tức anh.

Tạ Kiến Hoài không hề cảm thấy bị chọc tức chút nào, chỉ muốn tóm cậu em trai đang đắm chìm trong tình yêu kia về công ty làm việc.

Lần nữa nghe mẹ Tạ nhắc đến chuyện kết hôn là hai năm sau, Hứa Chi Thanh có việc tìm đến anh nhờ giúp đỡ, câu mở lời đầu tiên là: “Anh cả, em là bạn gái của Gia Hành,” Tạ Kiến Hoài trước nay luôn công tư phân minh, không hề nghĩ ngợi đã đáp lại: “Đừng nói em là bạn gái của Gia Hành, có là bạn gái của anh cũng không được.”

Lúc đó anh nói câu này ở sảnh lớn của công ty, có không ít nhân viên đã nghe thấy, không biết là ai truyền ra, chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, cả giới đều biết chuyện.

Mẹ Tạ lại chạy vào văn phòng anh, nhưng lần này là xông thẳng vào, mở miệng ra liền mắng: “Tạ Kiến Hoài! Có phải bà đây ba ngày không đánh con rồi nên con bắt đầu gây bệnh ở bên ngoài không! Tại sao lại nói ra câu đó trước mặt con dâu mẹ? Giờ thì ai cũng biết làm bạn gái của con là không được rồi, ai sẽ bằng lòng gả cho con chứ? Hả!”

Chữ “Hả” cuối cùng chứa đầy sự tức giận và oán hận, nhưng lại va phải đôi mắt bình thản không chút gợn sóng của Tạ Kiến Hoài, anh nhàn nhạt nói: “Đúng là không được thật, dù muốn hay không muốn cũng thế.”

“Chuyện của Chi Thanh con chẳng phải đã giúp rồi sao? Như thế chẳng phải là được sao?” Mẹ Tạ càng nói càng tức giận, nếu anh thật sự không giúp thì thôi, đằng này giúp rồi lại còn nói ra câu thất đức đó, chẳng thu được lợi ích gì ngoài việc làm hỏng danh tiếng của chính mình.

“Giúp là vì trao đổi lợi ích, không phải vì em ấy là bạn gái của Gia Hành.”

“Kết quả đều như nhau mà!”

“Nguyên nhân khác nhau.”

Mẹ Tạ tức đến mức thật sự muốn động thủ, may mà bố Tạ kịp thời chạy đến ngăn lại bà, vừa dỗ vừa lừa đưa bà ra khỏi văn phòng.

Tạ Kiến Hoài không để tâm đến chuyện này, mẹ Tạ sau khi nguôi giận cũng chẳng buồn nhắc lại, mãi cho đến khi bà cảm thấy cậu con trai lớn đã đến tuổi, bắt đầu nghiêm túc tìm kiếm đối tượng, bà mới nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề.

Các gia đình môn đăng hộ đối lại không muốn gả con gái qua đây, không muốn cô con gái cưng của mình đến làm “bạn gái cũng không được”.

Đương nhiên, với giá trị tài sản và vẻ ngoài của Tạ Kiến Hoài, trong giới cũng có không ít gia đình sẵn lòng liên hôn, nhưng hầu hết đều mang tâm lý “gả con gái đổi lấy lợi ích”, cũng chẳng quan tâm con gái có tự nguyện hay không.

Mẹ Tạ không muốn làm một cuộc trao đổi thuần lợi ích, không cần thiết phải như vậy, bà không muốn ép buộc con gái nhà người ta, cũng không muốn cưỡng ép cậu con trai lớn kết hôn.

Cứ thế lại trì hoãn thêm một năm, kéo dài cho đến khi Tạ Gia Hành và Hứa Chi Thanh đều đã kết hôn, còn bên Tạ Kiến Hoài vẫn chưa tìm được người ưng ý.

Khi mẹ Tạ đang lo sốt vó về chuyện hôn sự của anh, nhà họ Kiều bỗng dưng rộ lên tin đồn muốn tìm chồng cho cô cháu gái ngoại Lâm Thính Vãn, và đối tượng được cân nhắc lại có cả Tạ Kiến Hoài.

“Ơn trời, cuối cùng con cũng có hy vọng lấy được vợ rồi!”

Tạ Kiến Hoài đã quen với hành động đột ngột xông vào văn phòng của mẹ mình, bình tĩnh ngẩng đầu nhìn qua, thấy mẹ Tạ lấy ra một bức ảnh từ túi áo, đặt lên bàn trước mặt anh, nói: “Con tự mình xem đi, cô bé này đáng yêu không tả nổi.”

Anh lơ đãng liếc nhìn một cái, đang định thu ánh mắt về, thì ánh mắt lại không tự chủ được mà dừng lại trên bức ảnh.

Lâm Thính Vãn không chỉ đáng yêu, mà còn tươi tắn, sống động, nụ cười rạng rỡ như một mặt trời nhỏ, dễ dàng lan tỏa đến người khác, chỉ cần nhìn thôi cũng cảm thấy tâm trạng thư thái.

Ấn tượng đầu tiên của anh, không hề phản cảm, thậm chí còn rất tốt.

“Tuần sau có một bữa tiệc, con đi cùng mẹ, đến gặp mặt cô bé đó.”

“Được ạ.”

“Lúc đó các ứng cử viên khác cũng sẽ tham gia, con phải cố gắng…” Mẹ Tạ chợt nhận ra: “Con đồng ý rồi à?”

Tạ Kiến Hoài hỏi ngược lại: “Vậy con không đi cũng được sao?”

“Đương nhiên là phải đi rồi.” Mẹ Tạ nhìn anh một cách kỳ lạ: “Nhưng không phải con nên trả lời là không có thời gian, sau đó dưới tiếng gầm của mẹ thì miễn cưỡng thỏa hiệp, cuối cùng bị mẹ lôi xềnh xệch đi sao?”

“…”

Anh không biết mình lại có hình tượng như thế trong lòng mẹ, đính chính: “Con đã nói rồi, con có thời gian kết hôn.”

“Có tác dụng gì chứ?” Giọng điệu mẹ Tạ đầy vẻ ghét bỏ: “Giờ vấn đề là con không tìm được đối tượng kết hôn kìa, mau dọn dẹp chỉnh trang lại đi, mẹ chỉ cầu Lâm tiểu thư là người ham nhan sắc thôi.”

Nói xong câu này mẹ Tạ liền rời khỏi văn phòng, Tạ Kiến Hoài thu lại tầm mắt, chuẩn bị tiếp tục công việc, ánh mắt lại liếc thấy bức ảnh trên bàn làm việc.

Nụ cười của cô gái quá đỗi rạng ngời, sức sống và sinh lực toát ra từ cô ấy mang tính lây lan bẩm sinh.

Tạ Kiến Hoài nhìn chằm chằm một lúc, rồi cất bức ảnh đó vào ngăn kéo, tiếp tục giải quyết công việc.

“Một tuần sau, mẹ Tạ dẫn theo người con trai lớn đáng ghét, diện vest lịch thiệp, chỉn chu đến dự buổi tiệc. Sau khi chào hỏi nhân vật chính của ngày hôm đó, bà bắt đầu đi khắp đại sảnh ngó nghiêng, tìm kiếm bóng dáng Lâm Thính Vãn.

Chỉ là mẹ Tạ có mối quan hệ rất tốt trong giới, giao du rộng rãi, nên chưa kịp tìm thấy mục tiêu thì đã bị người quen vây lại trước. Thấy Tạ Kiến Hoài bên cạnh, mọi người cũng không tránh khỏi đôi câu xã giao hàn huyên.

Tạ Kiến Hoài đang đáp lời các vị trưởng bối trước mặt thì chợt cảm thấy một ánh mắt đang nhìn về phía mình, nóng bỏng, thẳng thắn, không thể làm ngơ.

Anh không khỏi nghiêng đầu nhìn sang, bắt gặp một đôi mắt đen láy, sáng ngời.

Đó chính là cô gái trong ảnh, anh nhận ra ngay lập tức.

Cách đám đông nhìn nhau, cô không hề che giấu ý tứ đánh giá, phóng khoáng và trực diện, sau đó khóe môi cong lên, nở một nụ cười hệt như trong ảnh, rạng rỡ và tươi tắn vô cùng.

Ánh mắt Tạ Kiến Hoài dừng lại một lát, định bước tới chào hỏi nhưng lại bị mẹ Tạ ngăn lại.

Mẹ anh nói rằng anh chỉ là một ứng cử viên, đối phương chưa chắc đã chọn liên hôn với anh, cần anh tự mình nỗ lực mới có thể trúng thầu.

Nghe thấy hai chữ “đấu thầu,” tính hiếu thắng của Tạ Kiến Hoài nổi lên. Trong công việc, bất cứ dự án nào anh muốn đều sẽ giành được, nay sao có thể chịu thua?

Hơn nữa, Chu Duật Kỳ nói Lâm Thính Vãn có thể sẽ chấp nhận hôn nhân hợp đồng, mà Tạ Kiến Hoài lại đang cần một người vợ sẽ không làm phiền mình, vừa giúp cha mẹ yên lòng, vừa có thể chuyên tâm làm việc.

Sau khi xử lý xong việc công ty, Tạ Kiến Hoài nhận được tài liệu và thông tin liên lạc của Lâm Thính Vãn. Anh gọi điện hẹn cô gặp mặt, sau khi xác định thời gian, anh đặc biệt chuẩn bị một bản trình chiếu (PPT), hệt như khi tham gia đấu thầu trước đây.

Lần đầu gặp mặt, anh trình bày rõ ràng ý định của mình: “Tôi không cần tình cảm, hy vọng có thể cùng cô Lâm hợp tác, đôi bên cùng có lợi.”

Lâm Thính Vãn có vẻ rất vui, và cũng đồng ý với điều kiện của anh. Mặc dù chuyện liên hôn chưa được xác định, nhưng anh cảm thấy mình có thể trúng thầu.

Sau khi tiễn cô rời khỏi công ty, Tạ Kiến Hoài lại như bị ma xui quỷ khiến đuổi theo, nói với cô về món quà cưới mà anh có thể đưa ra, là một nửa tài sản dưới danh nghĩa của mình.

Đây là quyết định của riêng anh, không liên quan đến nhà họ Tạ, chỉ là cảm thấy nên dành sự bảo đảm này cho người vợ tương lai.

Tạ Kiến Hoài cảm thấy khả năng trúng thầu lớn hơn, ít nhất là 80%, nhưng sau khi hỏi ý kiến Lâm Thính Vãn, câu trả lời nhận được lại là lời từ chối.

Anh không hiểu vì sao các trưởng bối nhà họ Kiều lại không đồng ý. Trằn trọc suy nghĩ không ra nguyên nhân, lần đầu tiên trong năm nay anh bị mất ngủ, dứt khoát đi hỏi trưởng bối của mình.

Kết quả phân tích của mẹ Tạ là: Các trưởng bối nhà họ Kiều cho rằng anh quá coi trọng công việc, sau khi kết hôn sẽ không chăm lo gia đình.

“Ai đưa ra vấn đề, thì đi giải quyết người đó.”

Tạ Kiến Hoài trong những năm này làm việc đều là như vậy. Đấu thầu cũng có lúc thất bại, anh sẽ hoàn thiện phương án, rồi tiếp tục tranh thủ lần nữa.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ tài liệu, Tạ Kiến Hoài gọi điện lại cho Lâm Thính Vãn, chuẩn bị đến tận nhà bái phỏng các trưởng bối nhà họ Kiều, đích thân thuyết phục họ đồng ý chuyện hôn sự.

Trưởng bối lo anh coi trọng công việc mà không lo gia đình, anh liền cam đoan thời gian về nhà. Trưởng bối không tin lời hứa suông, anh bèn viết vào thỏa thuận tiền hôn nhân. Bất cứ điều gì đối phương còn băn khoăn, anh đều dốc toàn lực đáp ứng.

Mặc dù Tạ Kiến Hoài đã chuẩn bị chu đáo, nhưng vẫn không chắc liệu nhà họ Kiều có chọn mình hay không. Lâm Thính Vãn có quá nhiều ứng cử viên, xác suất trúng thầu của anh chỉ có 10%.

Anh chưa từng tham gia buổi đấu thầu nào mà tỷ lệ trúng lại thấp đến vậy.

“Chúc mừng anh, Tạ tổng, được như ý nguyện.”

Khi Tạ Kiến Hoài nhận được câu này từ Lâm Thính Vãn, khóe môi anh vô thức cong lên, là niềm vui mừng phát ra từ tận đáy lòng.

Chỉ là anh cũng không thể phân biệt rõ niềm vui này là vì mình trúng thầu thành công, hay vì cái ‘thầu’ mà anh trúng là Lâm Thính Vãn.

Sau khi nhận được câu trả lời chính xác, cha mẹ quyết định đưa anh đến nhà họ Kiều bái phỏng, bàn bạc chi tiết cụ thể của hôn sự. Vừa bước vào cửa, Tạ Kiến Hoài đã nhanh chóng nhận ra ánh mắt quen thuộc.

Cô lại đang nhìn chằm chằm vào anh.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Lâm Thính Vãn cong môi cười, để lộ hai lúm đồng tiền nhỏ xinh bên mép. Cô cười quá đỗi ngọt ngào và nhiệt tình, đến mức anh cảm thấy mình cũng nên mỉm cười đáp lại.

Tạ Kiến Hoài không cười được, nhưng thần sắc cũng dịu đi đôi chút. Đối diện với nụ cười rạng rỡ như vậy, hình như anh không thể nghiêm nghị tuyệt đối.

Mẹ anh tạo cơ hội cho họ ở riêng. Vừa ngồi xuống trong vườn, Lâm Thính Vãn đã hỏi nhà anh có con gái không. Sau khi anh trả lời có một cô em họ và em dâu, cô lập tức đề nghị muốn tìm họ để chụp ảnh.

“Khi nào tổ chức hôn lễ vậy ạ?”

Giọng điệu của cô mang theo sự nôn nóng, không biết từ lúc nào đã ảnh hưởng đến anh, nên khi nghe mẹ anh nói là nửa năm sau, anh đã từ chối ngay mà không cần suy nghĩ, cảm thấy quá lâu.

Sau khi hai bên gia đình bàn bạc, hôn kỳ của họ cuối cùng được ấn định vào tháng ba, Tạ Kiến Hoài rất hài lòng với thời điểm này.

Lại trôi qua mấy ngày, Tạ Kiến Hoài biết Lâm Thính Vãn muốn hẹn em gái Tạ Ninh chụp ảnh, anh chủ động tìm em gái hỏi thời gian và địa điểm, định tự mình đến tận nơi chụp ảnh tìm cô, thông báo chuyện hôn kỳ, bàn bạc về nhà tân hôn tương lai, và cả… để gặp cô.

Anh không rõ vì sao mình lại muốn gặp cô, có lẽ vì sắp phải đi công tác, không thể cùng cô đón lễ, hoặc có lẽ chỉ vì đã lâu không gặp.

Sau khi Tạ Kiến Hoài nói xong chuyện, cô rất tinh tế hỏi anh đã ăn trưa chưa, rồi bảo dì giúp việc làm thêm một phần bít tết. Ban đầu anh định về công ty, nhưng vì thế mà lại nán lại thêm một giờ.

Anh thấy bộ dạng cô khi làm việc: quần áo mỏng manh ngâm mình trong bể bơi, thần sắc nghiêm túc tập trung, kiên nhẫn hướng dẫn Tạ Ninh. Cô không còn vẻ tinh tế như mọi khi, nhưng lại càng thêm sống động.

Tạ Kiến Hoài cởi chiếc áo khoác ngoài đang mặc khoác lên người cô, đó là một hành động theo bản năng, và cũng không hề suy nghĩ mà báo cáo cho cô về lịch trình nửa tháng sắp tới của mình.

Họ đã là vị hôn phu, vị hôn thê của nhau, làm những điều này, nói những điều này, đều là lẽ đương nhiên.

Rời khỏi biệt thự, Tạ Kiến Hoài nhanh chóng trở lại với công việc, bắt đầu đi thị sát các công ty chi nhánh ở nhiều nơi, cho đến tận mùng tám mới trở về Thâm Thành.

Mùng tám tháng Giêng, là sinh nhật của anh.

Máy bay vừa hạ cánh, anh đã về công ty trước để sắp xếp lại tình hình thị sát. Vừa ngồi xuống, trợ lý Lạc Hoà đã bước vào nói có bưu phẩm của anh, do Lâm Thính Vãn gửi đến.

Tạ Kiến Hoài mang theo sự nôn nóng đến cả bản thân cũng không nhận ra, tháo hộp quà ra. Bên trong là một chiếc túi xách. Trước đây cô từng chê túi của anh xấu, nên dứt khoát tặng một chiếc mà cô cho là đẹp.

Ngoài ra còn có một tấm thiệp, trên đó viết lời chúc anh “năm nay vui vẻ hơn chút nha.”

Một lời chúc có vẻ đơn giản, nhưng lại hình như là điều anh cần nhất.

Tạ Kiến Hoài được mẹ nhắc nhở mới biết, hóa ra có thể đi đăng ký kết hôn trước hôn lễ. Anh quyết định sẽ đưa Lâm Thính Vãn đến Cục Dân chính ngay sau Tết Nguyên đán.

Biết nhà tân hôn đã được trang trí xong, anh đặc biệt đến đó một chuyến, nhưng không ngờ lại gặp cô.

Các vật trang trí trong nhà khiến Tạ Kiến Hoài rất khó hiểu, chỉ thấy đồ bày biện và giấy dán vừa nhiều vừa lộn xộn, trong tủ quần áo cũng không để lại chỗ cho anh, khiến anh thấy mình lạc lõng với ngôi nhà này.

“Anh có thường xuyên về đâu, mắt không thấy tim không đau.”

“Để vào tủ quần áo ở phòng ngủ phụ đi, dù sao anh cũng có hay về đâu.” 

Những lời Lâm Thính Vãn nói rất có lý, song, trong lòng Tạ Kiến Hoài vẫn cảm thấy khó chịu một cách vô cớ, ngay cả bản thân anh cũng không rõ nguyên do.

Dịp Tết, gia đình vẫn rộn ràng như mọi năm, nhưng khác biệt là năm nay Tạ Gia Hành đã đưa Hứa Chi Thanh về. Cậu em trai này mỗi khi thể hiện tình cảm thì chưa bao giờ để ý đến cảm xúc của người khác. Trước đây, Tạ Kiến Hoài vốn chẳng bận tâm, thậm chí còn nghĩ cậu ta chỉ biết yêu đương, ham chơi mà xao nhãng công việc. Tuy nhiên, cảm nhận năm nay lại có chút khác lạ.

Anh nhìn Tạ Gia Hành, chợt thấy cậu ta như vậy… thật hạnh phúc.

Sau Tết, Tạ Kiến Hoài cùng Lâm Thính Vãn về nhà cô lấy sổ hộ khẩu, đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn, rồi chuyển về nhà anh chung sống. Mọi việc diễn ra theo trình tự rất tự nhiên và hợp lẽ. Chỉ đến khi màn đêm buông xuống, họ nằm chung trên một chiếc giường, mọi thứ mới trở nên khác biệt.

Anh tiện tay lấy một cuốn sách, tựa vào đầu giường, mắt dán chặt vào trang sách nhưng thực chất đầu óc chẳng đọc được gì.

Đợi đến lúc Lâm Thính Vãn cũng nằm xuống giường, anh hỏi: “Tắt đèn nhé?”, cô có vẻ chưa muốn ngủ nên chỉ bảo anh tắt đèn lớn.

Tạ Kiến Hoài âm thầm hít một hơi thật sâu, nhỏ giọng hỏi: “Tối nay… chúng ta làm chuyện đó không?”

Câu nói này hình như khiến cô hơi giật mình. Anh nhẹ giọng trấn an, nói rằng anh chỉ hỏi thế thôi, không có ý ép buộc.

Bản thân anh cũng chưa thể chấp nhận chuyện l*m t*nh ngay đêm nay. Tất nhiên, không phải như cô nói là anh “chưa học được”, mà là anh cảm thấy nếu không có tình cảm, l*m t*nh với ai cũng như nhau.

Thế nhưng, kết hôn thì làm sao có thể với ai cũng như nhau được?

Tạ Kiến Hoài định đi ngủ luôn, nhưng khi thấy khuôn mặt trắng mịn, sạch sẽ và đôi môi đỏ mọng ánh nước của cô, anh lại đột ngột lên tiếng: “Chúng ta thử hôn trước, được không?”

Anh chưa từng hôn ai, không biết cảm giác sẽ như thế nào, hoàn toàn theo bản năng mà chạm vào đôi môi đỏ của cô, rồi cẩn thận thăm dò.

Mùi hương thoang thoảng từ cơ thể cô vương vấn bên chóp mũi, hơi thở của Tạ Kiến Hoài dần trở nên gấp gáp. Có lẽ vì không gian xung quanh quá đỗi tĩnh lặng, anh như nghe thấy tiếng tim mình đập, còn má và tai cũng vô cớ nóng bừng lên.

Hôn xong, anh trở về vị trí ban đầu, không muốn cô nhận ra sự bất thường của mình, vội vàng nói: “Nếu em không được, vậy thì hoãn lại.”

Dù sao thì, anh sẽ không thừa nhận chuyện mình không được.

Lâm Thính Vãn không ngủ mà chạy ra phòng khách chơi game. Tạ Kiến Hoài nằm trên giường cũng không tài nào chợp mắt được, trong đầu cứ luẩn quẩn cảnh hai người vừa hôn nhau, hơi thở vẫn còn vương vấn hương thơm thoang thoảng trên người cô.

Anh lại bị mất ngủ, đây là lần thứ hai trong năm.

Tạ Kiến Hoài rời giường, tìm thấy Lâm Thính Vãn ở phòng khách, bế cô trở lại giường. Anh vẫn không ngủ được, cuối cùng chỉ ngủ được vài giờ rồi dậy đi bơi.

Khi anh vừa bước ra khỏi hồ bơi, nhìn thấy cô đang đứng bên thành hồ, ánh mắt không hề né tránh mà đánh giá cơ thể anh. Lại là ánh mắt quen thuộc đó, anh như bị ma xui quỷ khiến mà hỏi một câu: “Có đẹp không?”, nhưng cô lại đáp anh là “già rồi”.

Tạ Kiến Hoài năm nay mới hai mươi tám tuổi, anh không hề nghĩ mình đã lớn tuổi.

Anh vào phòng tắm thay quần áo, bước ra thì nghe thấy Lâm Thính Vãn đang ngân nga một điệu nhạc. Anh tùy tiện hỏi: “Có chuyện gì mà vui thế?”, không ngờ cô lại cười tươi chạy về phía anh, còn chủ động đưa tay ôm lấy anh.

Tạ Kiến Hoài lập tức nghĩ đến tấm ảnh cất trong ngăn kéo. Khi cô chạy đến, cả người cô tươi mới và rạng rỡ, có sức cuốn hút hơn cả trong ảnh.

Sự nhiệt tình ập đến khiến anh không thể từ chối, cũng không muốn từ chối.

Cô vẫn muốn gọi anh là Tạ tổng, anh nghe thấy hơi khó chịu nhưng cũng không ép buộc. Cô không đeo sợi dây chuyền anh tặng, anh có chút thất vọng nhưng cũng đành chịu. Cô bảo anh làm người mẫu thử chụp, anh không tình nguyện, nhưng cuối cùng vẫn đi.

Lâm Thính Vãn quá đỗi năng động, lại còn rất giỏi nũng nịu. Khi đối diện với cô, Tạ Kiến Hoài cảm thấy mình hơi không giống với chính mình.

Ngày đầu tiên sau hôn lễ, họ đã có khoảng thời gian hòa hợp. Tạ Kiến Hoài trở lại công ty liền bảo trợ lý tìm tài liệu về Lâm Thính Vãn, xem xét kỹ lưỡng một lượt rồi mới hỏi lại chuyện công việc.

Tạ Kiến Hoài đã ký thỏa thuận, đương nhiên là có ý định tuân thủ. Một ngày trong tuần anh về nhà là để chuyên tâm ở bên cô, những thời gian khác sẽ không can thiệp vào chuyện riêng của cô.

Họ đến với nhau vì nhu cầu riêng, không làm phiền lẫn nhau.

Thế nhưng, ngay trong tuần đầu tiên Tạ Kiến Hoài đã không làm được. Cô chủ động gửi ảnh, anh lập tức đổi thành ảnh đại diện. Cô nói muốn tập thể thao, anh liền mua dụng cụ tập gym. Cô gửi quà cảm ơn, anh lại nghiên cứu tỉ mỉ.

Tuần thứ hai, Tạ Kiến Hoài cùng Lâm Thính Vãn về nhà cô ăn Tết Nguyên tiêu. Trong bữa tối, gia đình cô nhiệt tình hỏi về chuyện hôn nhân, anh trả lời thành thật, nhưng lại suýt nữa làm không khí trên bàn ăn trở nên lạnh lẽo.

Anh không hiểu vì sao, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng mình không thể hòa nhập vào không khí náo nhiệt này.

Trong lúc đang cảm thấy lúng túng, Lâm Thính Vãn bất chợt gắp thức ăn cho anh, nhỏ giọng an ủi bên tai, bảo anh lát nữa sẽ có tiết mục ăn bánh trôi, ai ăn được nhân khác lạ sẽ may mắn cả năm.

Tạ Kiến Hoài không ngờ người cuối cùng ăn được bánh trôi nhân khác lạ lại chính là mình. Bên tai anh vang lên tiếng cười của Lâm Thính Vãn: “Anh ăn được bánh trôi nhân dâu tây rồi, sẽ may mắn cả năm đó!”

Anh lập tức hiểu ra là cô cố ý sắp xếp. Cô đã đổi chiếc bánh trôi có nhân dâu tây cho anh, gửi gắm sự may mắn này đến anh, người vừa mới làm rể.

Sang tuần thứ ba, Tạ Kiến Hoài không muốn tuân thủ nội dung trong thỏa thuận nữa, một tuần gặp nhau một lần, thật sự quá ít.

Anh phá lệ tìm đến phim trường thăm Lâm Thính Vãn giữa trời mưa, lo cô bị ướt sẽ ốm nên đã đưa áo vest của mình cho cô, theo bản năng nói: “Sức khỏe của em quan trọng hơn.”

Nhưng cô lại đáp: “Đều là con người, sao lại có chuyện sức khỏe của ai quan trọng hơn được?”

Việc phải lòng Lâm Thính Vãn là một điều quá đỗi dễ dàng.

Tạ Kiến Hoài dù ít khi quan tâm đến chuyện bên ngoài, nhưng vẫn biết giới thượng lưu nhận xét về anh. Không gì khác ngoài cổ hủ, tẻ nhạt, lạnh lùng.

Anh chưa từng bận tâm, cũng chưa từng phủ nhận, vì anh quả thực là người như thế.

Từ nhỏ, anh đã được ông nội dạy dỗ phải giành được vị trí số một, phải làm rạng danh gia đình. Bấy nhiêu năm nay, anh luôn lấy đó làm mục tiêu để phấn đấu, và dần quen với cuộc sống như vậy.

Vào công ty, anh phải chứng minh năng lực với hội đồng quản trị, phải dẫn dắt Tập đoàn Thiên Thành vững vàng ở vị trí dẫn đầu ngành. Anh không dám lơ là dù chỉ một chút, cũng không thể lơ là.

Mẹ anh mấy năm trước phải phẫu thuật, sau này sức khỏe yếu đi nên đành từ chức. Bố anh không yên tâm nên cũng nghỉ việc ở nhà, chuyên tâm chăm sóc và bầu bạn với mẹ.

Em trai kém anh năm tuổi, dù thành tích học tập ở trường rất tốt nhưng lại không hề hứng thú với chuyện công ty.

Tập đoàn Thiên Thành chỉ có một mình anh mới có thể gánh vác, mà anh đã thực hiện được tâm nguyện của ông nội, thực sự đã gánh vác nó.

Anh đúng là rất tẻ nhạt, vì anh chưa từng có trải nghiệm nào để trở nên thú vị. Anh cũng thực sự lạnh lùng, vì chỉ có như vậy anh mới có thể đứng vững vàng ở vị trí cao.

Nhưng một người như anh, sao có thể không bị Mặt Trời thu hút chứ?

Lâm Thính Vãn chính là Mặt Trời đó.

Lời tác giả:

[Vãn Vãn chỉ cần thở thôi cũng đã câu được Tạ tổng thành cá vây cong rồi [Tốt lắm]]