Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 118
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 118 :Người cùng sở thích
Hai người đến nhà Tiểu Quả và gõ cửa.
Một lát sau, giọng Tráng Tráng vang lên, bảo họ chờ một chút. Họ đứng chờ một lúc, liền nghe thấy tiếng chân chạy bình bịch tiến lại gần. Rồi cửa mở.
“Con chào Dương thẩm!”
Tráng Tráng mở cửa, lễ phép chào Dương thị. Cậu bé nhìn sang người đứng cạnh thị, nhìn một hồi lâu rồi chớp mắt:
“Chào huynh ạ!”
Tráng Tráng thấy vẻ ngoài của người đi cùng với Dương thẩm vẫn còn trẻ, độ khoảng 20 tuổi. Nhớ lại mẹ nói rằng những ai chưa kết hôn thì phải gọi là ca ca hoặc tỷ tỷ, cậu bé liền làm theo.
Lời chào dễ thương ấy khiến cả Dương thị và Dương Gia không nhịn được mà cười tít mắt. Thằng bé này thật đúng là biết ăn nói.
“Mẹ con đâu?”
Cười xong, Dương thị nhìn Tráng Tráng và hỏi.
Tráng Tráng mở cánh cửa bên cạnh, thì ra Tiểu Quả đang dọn dẹp ở một góc sân.
Nàng đang dọn chỗ để dựng cái chòi. Tuy gọi là chòi nhưng thật ra cũng giống như một cái lán nhỏ có thể khóa lại. Ban đầu nàng định tự làm, nhưng sợ mình làm không chắc chắn. Gọi Tần An Minh về thì không tiện, nên nàng nghĩ tìm người trong thôn sẽ tốt hơn.
“Dương tẩu, tỷ vào đi ạ!”
Nghe tiếng động phía sau, Tiểu Quả quay lại, vội bảo họ mau vào nhà. Tráng Tráng lập tức tránh sang một bên nhường đường.
Dương thị xoa đầu cậu bé rồi dẫn Dương Gia vào để bàn chuyện xây nhà tắm.
Tráng Tráng nhớ lời mẹ dặn, để cửa mở rộng và canh chừng mấy con chó con để chúng không chạy ra ngoài.
“Tiểu Quả, đây là Dương Gia. Dương Gia, em có thể gọi muội ấy là Tiểu Quả tẩu*.”
*Có thể là hai nhà Dương và Giang thân thiết, nên họ mới gọi như này.
Dương thị giới thiệu hai người họ với nhau. Tiểu Quả gật đầu chào. Dương Gia cũng lễ phép gọi nàng hai tiếng tẩu tử, vì biết nàng là vợ của Giang Đan Hà.
Trans và edit: Little Jasmine
Tiểu Quả đáp lại, nhìn chàng trai trẻ trước mặt. Là thanh niên sao? Vì vẻ ngoài của cậu trông rất trẻ, tuổi này chắc chỉ đang học phổ thông.
Nàng không muốn đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài nhưng… một đứa trẻ như thế có bê nổi tấm ván gỗ không?
Chưa kịp nghi ngờ, Dương Gia đã ngay lập tức chứng minh năng lực của mình. Quả nhiên, ba năm trong quân doanh không hề uổng phí. Vừa vào nhà, cậu lập tức bắt tay vào việc: đo đạc, tính toán số lượng ván cần mua rồi đi mua ngay.
Trong thôn có tiệm bán gỗ. Chủ tiệm vốn làm nghề mộc, nay ông ấy nghỉ hưu nên lại mở cửa buôn bán. Dương Gia đến đó một mình, khuân bốn tấm ván lớn và một tấm nhỏ về nhà Tiểu Quả. Cậu còn ghi sổ lại để Tiểu Quả thanh toán sau.
Tiểu Quả gật đầu. Nàng không ngờ Dương Gia đáng tin đến vậy. Việc ghi sổ riêng cũng giúp mọi việc rõ ràng, tránh nhầm lẫn.
Nàng tự nhủ sẽ đi thanh toán hết vào buổi chiều sau khi công tác chuẩn bị hoàn tất.
Xây nhà chòi hóa ra rất dễ. Thậm chí còn dễ hơn nàng tưởng. Chỉ trong một ngày là hoàn thành xong. Tiểu Quả vào nhà lấy năm lượng bạc. Chờ Dương Gia rửa tay xong, nàng đưa tiền cho cậu.
“Đệ xem từng này đủ chưa? Ta trả theo giá thị trường trên huyện. Cũng không biết có đúng không.”
Dương Gia nhận số tiền mà giật mình. Sao lại nhiều thế?
“Không cần, không cần! Hai lượng là đủ rồi.”
Cậu chỉ lấy hai lượng, đưa lại cho Tiểu Quả ba lượng.
“Không sao mà. Năm lượng là hợp lý rồi. Đệ cứ giữ đi!”
Dương Gia nhất quyết không lấy. Dù thế nào cũng không nhận thêm. Lương tâm cậu không cho phép nhận số tiền lớn như này được. Nhiều nhất chỉ hai lượng, một xu cũng không hơn.
Đúng lúc họ đang co kéo nhau, Tráng Tráng mở sách đi ra để hỏi mẹ một đoạn thơ không hiểu.
Vừa bước ra, cậu bé thấy hai người đang giằng co. Nghĩ rằng mẹ bị bắt nạt, cậu lập tức nổi giận, chạy ào tới đẩy Dương Gia ra và quát lớn:
“Không được bắt nạt mẹ tôi!”
Tiểu Quả và Dương Gia đều sững người trước khí thế đó.
Tiểu Quả ôm lấy Tráng Tráng đang giận dữ, vội xin lỗi Dương Gia:
“Xin lỗi đệ nhé. Tráng Tráng chỉ là hiểu lầm thôi.”
Dương Gia hoàn hồn rồi bật cười:
“Đệ không sao, không sao. Tráng Tráng giỏi quá. Mới đó đã biết bảo vệ mẹ rồi. Haha!”
Tiểu Quả biết được con trai biết lo cho mẹ thì thấy ấm lòng, nhưng vẫn ngại ngùng xin lỗi. Còn Tráng Tráng, sau khi nghe mẹ giải thích mới biết mình hiểu lầm, cậu bé nhanh chóng chạy tới, cúi người xin lỗi Dương Gia. Vì mẹ đã dạy rằng đàn ông con trai thật sự phải dám làm dám chịu.
Dương Gia nói rằng không sao cả, cậu thật sự không để bụng. Nhưng Tiểu Quả bảo cậu cứ nhận lời xin lỗi. Trẻ con phạm lỗi thì vẫn phải nhận trách nhiệm, thế mới là trẻ ngoan.
Dương Gia hiểu ý, liền chấp nhận.
Sau đó, mọi chuyện lại quay trở lại khung cảnh trước đó. Tiểu Quả tiếp tục ép cậu nhận ba lượng bạc còn lại. Dương Gia còn chưa kịp phản đối thì bị Tiểu Quả lườm một cái rồi đưa tiền cho Tráng Tráng, bảo cậu bé dùng vẻ dễ thương để đưa cho cậu. Như vậy cậu sẽ không thể từ chối.
Tráng Tráng lập tức hiểu ý mẹ, nhanh nhẹ nhét bạc vào tay Dương Gia, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm khiến cậu không nỡ đẩy ra.
Dương Gia đành thở dài và nhận lấy. Đang lơ đãng, thì cậu nhìn thấy tập thơ trên tay Tráng Tráng, hai mắt lập tức sáng lên, đầy vẻ hứng thú.
“Tráng Tráng, quyển thơ này của đệ à?”
Tráng Tráng gật đầu. Quyển này mẹ cậu mới mua bữa trước thôi.
Tiểu Quả cũng nhìn tập thơ, chớp mắt quay sang Dương Gia. “Tập thơ thì sao ạ?”
“À, không có gì. Thật ra huynh cũng thích đọc thơ. Thấy nên không nhịn được nhìn lâu chút.” Dương Gia gãi đầu ngượng nghịu.
Tiểu Quả hiểu ngay: “À, ra vậy.”
Tráng Tráng chớp mắt nhìn cậu:
“Đệ còn nhiều lắm, có thể cho huynh mượn đọc. Nhưng huynh phải giữ cẩn thận, đừng làm nhăn nhé. Được không?”
Tráng Tráng rất thích thơ. Nay gặp được người có cùng sở thích như mình, cậu rất vui nên sẵn lòng chia sẻ. Dương Gia cũng vui không kém, nhưng không dám đồng ý ngay mà nhìn sang Tiểu Quả để xem phản ứng của nàng.
Tiểu Quả thấy vậy thì nói: “Sách là của Tráng Tráng, thằng bé muốn làm như nào cũng được.”
Dương Gia cảm ơn rối rít. Tráng Tráng kéo cậu vào phòng sách, đến giá sách mà Tiểu Quả mới sắm, bảo cậu chọn sách mình thích. Vừa bước vào, Dương Gia đứng hình. Miệng há hốc, như không thể tin vào mắt mình. Cả bức tường đầy sách, xếp theo từng loại sạch sẽ thẳng tắp, đủ mọi thể loại.
Đây chẳng phải thư viện thu nhỏ sao? Thật quá tuyệt vời!