Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 117
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 117 :Công việc mới
“Lý Đại Hải! Lý Đại Hải!”
Lý Triệu Địch nhìn theo bóng lưng bỏ đi, ánh mắt đầy căm hận.
“Lý Đại Hải, sao ngươi có thể làm vậy với ta chứ!”
Nghĩ đến đây, lòng nàng lại chua xót. Suốt sáu ngày nay nàng đứng chờ hắn ta ở đầu thôn, ngày đêm mong ngóng. Nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ rằng khi hắn trở về lại dẫn theo một người đàn bà khác.
Thì ra Lý Đại Hải đã về đến huyện Vĩnh Hải từ lâu, nhưng không lập tức về nhà. Hắn ghé vào thanh lâu, dùng năm mươi lượng bạc quân doanh phát cho hắn để chuộc một kỹ nữ, rồi dẫn nàng ta về, chuẩn bị cưới luôn. Vậy còn Lý Triệu Địch là gì? Nàng trông ngóng vui mừng chờ hắn về, nhưng hắn lại đối xử với nàng thế này!
Lý Triệu Địch hận đến nghiến răng.
“Lý Đại Hải! Sao ngươi dám phụ ta!”
Nghe tiếng người dân xì xào bên ngoài, nàng càng tức hơn.
Hai mắt đỏ ngầu, nàng không nói một lời, bê thẳng chậu nước bẩn tạt ra cửa.
Thoạt đầu, ai cũng tưởng nàng lại chuẩn bị đánh nhau với hai người trong sân nên vẫn chen vào xem náo nhiệt.
Chỉ có Dương thị nhìn ra điều bất thường. Nhìn dáng Lý Triệu Địch, thị ấy biết nàng ta không định tính sổ với người trong nhà mà là với đám người đứng hóng chuyện ngoài cửa.
Nghĩ vậy, Dương thị lập tức tìm cách thoát ra khỏi đám đông. Vừa chui ra được thì phía sau bỗng hỗn loạn, mọi người la hét, chạy tán loạn, chửi rủa ầm trời.
Đúng lúc đó, Tiểu Quả kịp nắm lấy tay Dương thị, nếu không thị đã bị giẫm trúng rồi.
Dương thị đứng ở chỗ an toàn, vỗ ngực thở phào, nhìn cảnh đám người chạy như ong vỡ tổ mà thấy may mắn vì Tiểu Quả kéo mình lại kịp lúc.
Hai người đi theo dòng người về nhà. Chỉ có họ là sạch sẽ. Tiểu Quả còn kéo Dương thị né xa đám đông để tránh bị dây bẩn.
Đám người xem náo nhiệt đều bị Lý Triệu Địch hắt nước bẩn, may mà hai tỷ muội chạy kịp. Nếu không giờ cũng thành nhem nhuốc, bốc mùi như họ rồi.
Trên đường về, Dương thị kể hết chuyện vừa thấy trong sân. Nghe xong, Tiểu Quả cũng thấy thương hại Lý Triệu Địch. Đúng là xui xẻo khi gặp phải loại đàn ông như vậy.
“Thôi, đừng tội nghiệp nàng ta. Gieo nhân nào gặt quả nấy.”
Thấy vẻ mặt Tiểu Quả, Dương thị lập tức nhắc.
Tiểu Quả bật cười. Nàng đâu có thánh thiện đến mức đó. Nàng giả vờ trợn mắt:
“Yên tâm đi, muội không ngốc đến đâu.”
Dương thị cười, vỗ nhẹ cánh tay nàng.
Hai người chia tay về nhà. Trước khi đi, Tiểu Quả nhìn dáng vẻ háo hức của Dương thị, liền đoán rằng tỷ ấy lại sắp đem chuyện này kể cho cả nhà nghe.
Tiểu Quả bật cười. Dương thị đúng là mê chuyện thiên hạ thật.
Khi về đến nhà, Tráng Tráng đã thức, đang tự mặc đồ. Thấy Tiểu Quả, cậu bé lập tức phụng phịu:
“Mẹ, mẹ đi đâu vậy…?”
Nhìn cái miệng chu lên dài đến mức có thể treo được cả xúc xích của cậu bé, Tiểu Quả bật cười:
“Mẹ đi dạo với Dương thẩm một chút.”
Nàng ngồi xuống giường giúp con mặc quần áo. Tráng Tráng ngoan ngoãn giơ tay để mẹ mặc đồ, hưởng thụ sự cưng chiều.
“Con tỉnh mà không thấy mẹ…”
Cậu bé không giận thật, chỉ muốn mẹ dỗ.
Tiểu Quả cúi xuống hôn lên má con:
“Xin lỗi con yêu, mẹ không làm vậy nữa…”
Tráng Tráng nhận cái hôn một cách vui vẻ, nhưng trong lòng lại hơi bất lực vì lần nào mẹ cũng nói lần sau không thế nữa, nhưng lần nào cũng y như vậy.
Tiểu Quả cứ cười nịnh con mãi, cuối cùng Tráng Tráng cũng rộng lượng tha thứ.
“Đi nấu cơm thôi.”
“Vâng!”
Cậu nhanh nhẹn mang giày rồi nắm tay mẹ đi vào bếp.
Buổi trưa, Tiểu Quả cuối cùng cũng dỗ được Tráng Tráng ngủ trưa. Nàng từng đọc đâu đó rằng trẻ con ngủ nhiều thì mới lớn, nên nàng luôn cố khiến Tráng Tráng ngủ đúng giấc để con cao lớn.
Vừa đắp chăn cho con xong thì nghe tiếng gõ cửa.
Tiểu Quả vội ra, sợ chó con sủa to làm Tráng Tráng tỉnh giấc.
“Ai đó?”
Nàng mở cửa.
“Tiểu Quả, là tỷ.”
Dương thị? Lại có chuyện gì xảy ra sao?
“Dương tẩu? Có chuyện gì vậy?”
“Tiểu Quả, lúc trước muội có nói là muốn xây thêm một phòng tắm phải không?”
Dương thị nhớ lại chuyện Tiểu Quả từng kể: muốn xây một nhà tắm nhỏ bằng gỗ trong sân. Lúc đầu thị không hiểu, nghe giải thích rồi mới biết là chỗ để tắm rửa.
“Đúng rồi!”
Tiểu Quả vui vẻ. Trước đây nàng nhờ thị tìm giúp người biết dựng nhà. Đỡ phải lên huyện tìm thợ, vì nếu thuê thợ từ huyện đến, họ phải ăn ngủ ở nhà nàng. Mà nàng lại là góa phụ, nếu có đàn ông ở lại trong nhà thì thể nào cũng bị đồn ra đồn vào. Tốt nhất tìm người trong thôn cho lành, trả tiền công xong ai về nhà nấy.
“Em chồng tỷ làm được. Muội thấy sao?”
Dương thị nói mà hơi ngượng, vì dù sao cũng là giới thiệu công ăn việc làm cho người trong nhà cho Tiểu Quả.
“Em chồng tỷ sao?”
Tiểu Quả hơi ngỡ ngàng. Dương Gia?
“Đúng!” Ban đầu Dương thị còn ngại, nhưng càng nói càng thấy thoải mái. Vì Dương Gia từng dựng lều trong quân doanh, tay nghề rất tốt.
“Vậy thì tốt quá!”
Nghe xong, Tiểu Quả mừng rỡ. Thế này thì yên tâm rồi. Người nhà Dương thị vẫn hơn người lạ, khỏi phải tiếp xúc với đàn ông bên ngoài.
“Vậy để ta về nói với Dương Gia ngay!”
Dương thị hào hứng chạy về nhà báo tin.
Vừa vào nhà, thị thấy Dương Gia đang đọc sách. Liền kể hết mọi chuyện cho cậu nghe.
“Tốt quá!”
Dương Giả đặt sách xuống, giọng đầy phấn khởi.
Giờ đàn ông trong thôn đã trở về. Tuy ai cũng có ít bạc bồi thường, nhưng không thể ngồi không mãi. Vẫn phải tìm việc kiếm sống.
Một số người đã quay lại nghề cũ trước khi nhập ngũ. Số khác thì chưa có việc và Dương Giả thuộc nhóm sau.
Trước khi nhập ngũ, cậu mới 17 tuổi, vẫn còn đang ôn bài để thi vào học viện. Thoáng một cái ba năm đã trôi qua. Nhờ may mắn mới có thể sống sót trở về nhà. Thấy gia cảnh hiện tại của gia đình, cậu thầm nhủ rằng không thể cứ sống nhờ mẹ và đại ca đại tẩu mãi. Nhưng ngoài đọc sách thì cậu chẳng biết làm gì.
Vậy nên khi nghe tẩu tẩu nói có người muốn xây nhà gỗ nhỏ, cậu đã muốn nhận việc ngay để phụ giúp gia đình. Cậu rất tự tin vào tay nghề của mình, vì bản thân đã dựng lều trong quân doanh hàng trăm lần, nhắm mắt còn dựng được, huống hồ một căn phòng tắm bằng gỗ.