Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 116

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 116 :Một chọi hai
Trans và edit: Little Jasmine

Những lời bàn tán đều xoay quanh chuyện sinh nở của nàng, dáng người đầy đặn, và việc nàng sở hữu thân hình hoàn hảo để sinh con trai.

Những chuyện như vậy xảy ra quá nhiều. Và mỗi lần như thế, Tiểu Quả đều đỏ mặt bỏ chạy.

Nàng thò tay vào trong áo, siết lại chiếc yếm đã bị lỏng dây do lúc ngủ. Sợi dây đã quá ngắn, không thể buộc chặt được nữa. Còn nếu nàng mặc thêm áo ngoài vào thì phần ngực lại căng tức.

Bây giờ chỉ có 2 cách: giảm cân hoặc may quần áo mới.

Cuối cùng Tiểu Quả đưa ra quyết định!

Phải may đồ mới thôi…

Buổi sáng nàng còn không thể dậy sớm, nói gì đến giảm cân. Còn nữa, bảo nàng ngừng ăn cá thịt chỉ vì tăng cân ư? Thật quá thiệt thòi! Thà may thêm mấy bộ đồ còn hơn chạy bộ cho gầy đi.

Hơn nữa, nói nàng béo lên cũng không hẳn. Vì nó béo đúng những chỗ đẹp. Dáng người này biết bao người mơ còn chẳng được. Cớ gì phải làm khó bản thân?

Khi Tiểu Quả xuống giường, Tiểu Tráng vẫn không có dấu hiệu sắp dậy. Thấy hôm nay không có việc gì gấp, nàng đắp chăn lại cho cậu bé rồi để cậu ngủ tiếp. Còn mình thì ra ngoài rửa mặt. Vừa đổ chậu nước đi, nàng liền nghe thấy tiếng gõ cửa.

Tiểu Quả đi ra mở cửa thì thấy người đến là Dương thị:

“Dương tẩu?”

Nhìn thấy Dương thị đứng ngoài cửa, Tiểu Quả hơi ngạc nhiên. Từ ngày chồng chị ấy, Dương Phong trở về, Dương thị gần như không sang thăm nàng nữa. Nàng cũng không muốn phiền người ta nên không chủ động đến chơi. Hôm nay Dương thị lại rảnh rang ghé qua, thật kì lạ.

“Tiểu Quả, muội biết tin gì chưa? Nghe nói nhà của Lý Triệu Địch có biến đó!”

Dương thị mặt mày hớn hở, kéo Tiểu Quả đi hóng chuyện.

Từ sau lần Lý Triệu Địch mắng nàng trước mặt Dương thị, tỷ ấy liền xem Lý Triệu Địch như kẻ thù. Lần nào gặp cũng phải mỉa mai vài câu. Sáng nay, sau khi biết chuyện ở nhà Lý Triệu Địch, thì thị gặp ai cũng phải dừng lại để tám vài ba câu.

Thậm chí thị còn không về nhà đã chạy thẳng qua nhà tìm Tiểu Quả.

“Dương tẩu, từ từ đã nào.”

Dương thị kéo Tiểu Quả đi nhanh về phía nhà Lý Triệu Địch, như sợ lỡ mất cảnh hay.

Tiểu Quả bị kéo đi vội vã. May mà nàng còn kịp đóng cửa. Nhìn khí thế của Dương thị thế này, chắc nàng chưa được về ngay đâu.

Đến gần nhà Lý Triệu Địch, thấy cửa nhà nàng ta bị người vây kín. Ai nấy đều thì thầm bàn tán, đồng thời cố nhìn vào bên trong.

Vì cửa bị chắn kín, Dương thị kéo Tiểu Quả lên chỗ cao hơn để nhìn vào sân.

Vừa đứng lên, Tiểu Quả thấy một biển đầu người đen nghịt.

Khóe môi nàng cong lên thành nụ cười khổ. Hóa ra thôn Đào Hoa đông dân đến vậy. Bình thường chẳng thấy ai, nhưng cứ có chuyện là kéo đến đủ mặt.

“Này thẩm, xảy ra chuyện gì vậy?”

Dương thị giữ tay một người phụ nữ vừa bước ra từ đám đông. Trông bà ấy có vẻ biết chuyện gì đã xảy ra, nên thị liền kéo lại hỏi.

“À, là chồng của Lý Triệu Địch, hắn ta về rồi đó!” Người phụ nữ lập tức dừng lại kể hết những gì mình nghe được.

Hóa ra chồng Lý Triệu Địch đã trở về. Nhưng hắn còn dẫn theo một người phụ nữ. Người này khá xinh xắn, nghe nói là kỹ nữ trong thanh lâu. Từ tờ mờ sáng, ba người đã cãi vã loạn cả lên.

Nghe đến đây, mắt Tiểu Quả suýt trợn tròn. Đánh nhau ư? Lý Triệu Địch quả thật ghê gớm. Một mình mà đấu với hai người! Vậy ra những tiếng la hét khi nãy là từ nhà nàng ta sao?

Dương thị còn muốn hỏi tiếp nhưng chưa kịp mở lời, trong sân lại vọng ra một tiếng thét lớn kèm theo tiếng chửi rủa.

Là giọng Lý Triệu Địch. Nghe còn khỏe lắm!

Người đàn bà kia thấy có chuyện mới lại chạy ngay vào đám đông.

Dương thị nghe thế lại càng tò mò. Nhưng khi nhìn cánh tay, đôi chân gầy của Tiểu Quả, thị biết nàng không thể chen vào nổi. Còn thị thì khỏe, chen vào đám người kia vô cùng dễ dàng.

Do đó, thị dặn Tiểu Quả đứng chờ, để thị vào xem rồi ra kể lại.

Tiểu Quả gật đầu, nhìn thị dần mất hút giữa đám đông.

Nàng thật sự khâm phục tinh thần hóng chuyện của tỷ ấy. Chứ nàng thì thôi, vẫn là đứng ngoài nghe cho an toàn.

“Lý Đại Hải! Đồ súc sinh, sao ngươi dám phản bội ta!”

Lý Triệu Địch túm lấy người phụ nữ trong tay Lý Đại Hải và tát mạnh. Người kia hét lên rồi chửi lại. Khi bị kéo khỏi tay Lý Đại Hải, mặt người phụ nữ hiện ra chi chít vết cào rớm máu. Lý Triệu Địch đúng là không nương tay.

Ban đầu, người phụ nữ đó còn tỏ vẻ yếu đuối, nhẫn nhịn để k*ch th*ch bản năng bảo vệ của Lý Đại Hải.

Nhưng rồi nàng ta nhận ra Lý Đại Hải sợ vợ đến mức không dám ho he tiếng nào, chỉ biết co rúm ở góc tường, mặt còn hằn nguyên dấu bàn tay đỏ ửng. Người phụ nữ liếc hắn ta, khinh bỉ. Như cảm nhận được ánh nhìn của người phụ nữ kia, Lý Đại Hải cúi đầu thấp xuống trong sự tủi nhục. Hắn thực sự sợ đến nỗi quên luôn việc phải cứu người phụ nữ kia.

Nàng ta liền nhổ một bãi nước bọt về phía hắn ta. Thứ vô dụng như vậy mà cũng làm quan được? Chắc do may mắn. Nếu không phải hắn ta còn chút tiền, nàng ta đã rời đi từ lâu. Vậy mà lại dại dột theo hắn về cái làng khỉ ho cò gáy này.

Ngay sau đó, nàng ta mạnh tay gỡ bàn tay đang túm tóc mình, rồi đẩy mạnh Lý Triệu Địch ngã xuống đất.

“Mày!”

Lý Triệu Địch tròn mắt. Chuyện quái gì vậy? Lúc nãy rõ ràng người kia không chống trả. Sao giờ lại khỏe như vậy?

Chẳng mất bao lâu để nàng phản ứng lại. Nàng bật dậy ngay lập tức, nhào tới đối phương, một tay túm tóc, tay kia đấm thẳng vào ngực.

Người phụ nữ cũng đánh trả, nhưng một kĩ nữ lầu xanh chân yếu tay mềm làm sao so nổi với Lý Triệu Địch, người làm ruộng quanh năm được?

Chỉ sau vài chiêu, nàng ta đã bị đè xuống đất. Lý Triệu Địch ngồi lên người nàng mà nện liên tiếp.

Nàng ta chỉ còn biết che mặt mà chịu đòn.

Thấy người tình bị vợ đánh dập như vậy, Lý Đại Hải hiếm hoi lắm mới lóe lên chút can đảm, bước tới ba bước rồi kéo Lý Triệu Địch lên.

Dù sao hắn ta cũng từng ở quân doanh ba năm, có chút sức lực. Còn Lý Triệu Địch dù khỏe đến mấy nhưng vẫn là phụ nữ, làm sao địch nổi sức đàn ông.

“Quyên Nhi, nàng không sao chứ?”

Lý Đại Hải chẳng thèm nhìn Lý Triệu Địch đang bị ném xuống đất, chỉ nâng người phụ nữ kia dậy, ánh mắt đầy thương xót.

“Đại Hải ca… đau quá…”

Quyên Nhi quả nhiên rất biết cách khiến đàn ông thương hại.

Vừa được đỡ dậy, nàng ta ngay lập tức thay đổi nét mặt, nước mắt lưng tròng nhìn Lý Đại Hải. Dù nàng ta vẫn khinh thường bộ dạng nhát gan của hắn ta, nhưng đây không phải lúc để nói. Giờ phải kéo hắn ta về phía mình để cùng chống lại Lý Triệu Địch.

Thấy nàng ta khóc thút thít, lòng Lý Đại Hải mềm nhũn. Tính đàn ông bỗng trỗi dậy.

Hắn trợn mắt nhìn Lý Triệu Địch, thở hồng hộc:

“Đủ rồi! Ngươi định náo loạn đến mức nào nữa đây? Quyên Nhi là người phụ nữ của ta. Chịu được thì ở lại, không thì cút đi!”

Nói xong, hắn bế Quyên Nhi đi thẳng vào nhà.

--------------------------------------------------

Ahihi, cảm ơn 2 bồ Mchau và BBơ đã ủng hộ truyện của J nha, thấy thông báo cái vui quá trời luônnnn.