Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 115
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 115 :Trong cái rủi có cái may
“Tráng Tráng, mẹ không sao. Mẹ ổn mà.”
Tiểu Quả sợ cậu sẽ phát hiện ra chuyện mình đang làm nên muốn tự mình đứng dậy, nhưng khổ nỗi bé con lại hiểu lầm, tưởng rằng mẹ khó chịu nên mới nói vậy để trấn an mình. Thế là cậu càng ôm chặt hơn.
Tiểu Quả vội nói: “Tráng Tráng, con buông mẹ ra đi. Mẹ không sao.”
Sau một hồi vật lộn, nàng cũng được ngồi lên ghế.
“Cảm ơn con trai…” Tiểu Quả mỉm cười nhìn Tráng Tráng.
Tráng Tráng đỏ mặt cười ngượng. “Không có gì đâu ạ.”
Tiểu Quả há miệng, định nói gì đó nhưng lại thôi. Không phải nàng không muốn nói, mà là… chuyện vừa rồi cũng quá mất mặt rồi.
Tráng Tráng cũng im lặng nhìn Tiểu Quả, đôi mắt chớp chớp, trông như có điều muốn nói.
Tiểu Quả tò mò hỏi: “Tráng Tráng, có chuyện gì vậy con?”
Tráng Tráng lấy ra một tờ giấy gấp ngay ngắn rồi đưa cho Tiểu Quả.
Tiểu Quả mở ra. Trên giấy là khuôn mặt của một người đàn ông tuấn tú.
Lúc đầu, Tiểu Quả không nhận ra. Nàng chỉ thoáng nghĩ người đàn ông này đẹp trai, trông giống diễn viên điện ảnh.
Nàng định hỏi Tráng Tráng đây là ai, nhưng khi ngẩng lên thì thấy ánh mắt cậu bé sáng rực, đầy mong chờ.
“Mẹ, đây… có phải là cha không ạ?”
Chữ “cha” này dường như hơi xa lạ với cậu bé, đến mức phải cố gắng lắm mới thốt ra được.
Tiểu Quả khựng lại. Người đàn ông này là Giang Đan Hà sao?
Nàng cúi xuống nhìn kỹ hơn. Đúng là giống thật… đặc biệt là đôi mắt. Tiểu Quả ngẩng lên nhìn Tráng Tráng. Giống quá…
Trước giờ nàng luôn nghĩ Tráng Tráng giống mình. Nhưng giờ nghĩ lại, có vẻ cậu giống Giang Đan Hà hơn.
“Mẹ ơi, đây có phải là cha không ạ?”
Tráng Tráng lại lên tiếng, mong chờ sự khẳng định của mẹ.
Tiểu Quả cũng không chắc chắn lắm. Dù sao nàng thật sự không nhớ Giang Đan Hà trông thế nào.
“Cái này là cữu cữu đưa cho con sao?”
Cuối cùng, sau một hồi do dự, nàng quyết định hỏi nguồn gốc bức họa.
“Vâng. Cữu cữu nói cái này do một bà lão mang đến.”
Tiểu Quả nghe xong liền nghĩ thầm: Bà lão? Bà mối sao?
Có lẽ đây là bức chân dung của Giang Đan Hà được bà mối mang đến để làm mai chăng?
Nhưng tờ giấy đã cũ, ố vàng và khá sờn, nên Tiểu Quả cũng không dám chắc có phải dùng để mai mối hay không.
Thấy vẻ mặt của Tiểu Quả, Tráng Tráng đoán rằng đây thật sự là cha mình.
Cậu cẩn thận lấy lại bức họa rồi chạy vào trong nhà.
Lần này, Tráng Tráng chạy vào phòng ngủ. Tiểu Quả tò mò, không biết cậu định làm gì. Thấy chân mình không còn tê nữa, nàng đứng dậy rồi đi theo con đến phòng ngủ.
Tay đặt lên cánh cửa đóng, nàng hơi do dự. Cuối cùng, Tiểu Quả đẩy nhẹ cánh cửa rồi nhìn vào.
Nàng thấy Tráng Tráng đứng trước gương, một tay cầm bức họa, tay còn lại véo má mình. Cậu so sánh gương mặt mình với gương mặt trong tranh, vừa so vừa cười thầm.
Tiểu Quả nhìn một lúc, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại, đi xuống bếp nấu ăn. Nàng không muốn làm phiền con. Dù không tìm được cha cho Tráng Tráng, nhưng ít nhất cậu vẫn có thể biết mặt mũi cha mình ra sao. Có thể nói là trong cái rủi có cái may.
Dù trong lòng có chút cảm giác khó tả, Tiểu Quả vẫn chuẩn bị bữa trưa như thường. Khi nấu xong, Tráng Tráng vẫn chưa ra khỏi phòng. Tiểu Quả đặt đũa xuống, đi đến cửa phòng, khẽ đẩy cửa nhìn vào.
Đã lâu như vậy mà Tráng Tráng vẫn ngồi trước gương, hết nhìn lại rồi đưa bức họa lên so sánh.
Tiểu Quả đóng cửa lại, giơ tay lên rồi hạ xuống. Cuối cùng vẫn gõ cửa.
“Tráng Tráng, ra ăn đi con.”
“Dạ! Con ra liền!”
Giọng nói vui vẻ khác hẳn với lúc trước, làm Tiểu Quả vô cùng ngạc nhiên. Rốt cuộc bức tranh đó có gì mà làm thằng bé vui thế nhỉ?
Gọi con xong, nàng quay lại bàn, múc mì để lên bàn ăn cho nguội. Có vẻ việc biết được cha mình trông như nào là một chuyện rất vui đối với Tráng Tráng, cậu thậm chí còn ngân nga khi rửa tay nữa.
“Mẹ ơi, hôm nay mẹ nấu mì ngon quá!”
Vừa ăn một miếng mì, cậu đã khen tới tấp. Biểu cảm phồng mang trợn má khiến Tiểu Quả bật cười.
“Rồi rồi, ngon thì con ăn nhiều vào nhé!” Tiểu Qảu vừa nói vừa gắp cho Tráng Tráng một miếng thịt bỏ vào bát cậu.
Tráng Tráng ăn rất giỏi. Cho gì ăn nấy, chẳng kén chọn, rất dễ nuôi.
Tối đến, Tiểu Quả tắm trước rồi mới tắm cho Tráng Tráng.
Sau khi đặt cậu nằm xuống giường, nàng lau tóc cho cậu. Tóc của cậu bé dày đến mức nàng phải dùng hai cái khăn mới khô hết. Trước khi lên giường, cậu còn chạy lại soi gương một lần nữa. Nhìn kỹ gương mặt mình, cậu nở nụ cười mãn nguyện.
Cậu leo lên giường, đòi Tiểu Quả kể chuyện. Tiểu Quả suy nghĩ một lúc rồi quyết định sẽ kể cho cậu một câu chuyện ngắn về tình mẫu tử.
Thấy Tráng Tráng chăm chú nghe, cảm giác khó chịu trong lòng nàng hồi chiều đã dịu đi nhiều.
Đúng rồi. Có vẻ từ giờ trở đi, nàng phải kể nhiều chuyện về tình mẹ con cho Tráng Tráng nghe, để củng cố lại “vị trí” của mình mới được.
Tội nghiệp Tráng Tráng vẫn ngủ say bên cạnh, hoàn toàn không biết kế hoạch của Tiểu Quả. Không biết mơ thấy gì mà lúc ngủ còn mỉm cười nữa.
Tiểu Quả khẽ bật cười. Thằng bé ngốc này cũng dễ thương thật… nếu bỏ qua việc ngủ chảy cả nước dãi ra.
Sáng sớm hôm sau, trong thôn đột nhiên vang lên tiếng khóc ai oán của một người phụ nữ. Tiểu Quả giật mình tỉnh giấc. Phản ứng đầu tiên của nàng là nhìn xem Tráng Tráng có bị giật mình tỉnh giấc hay không.
Quả nhiên cậu bị giật mình. Tiểu Quả ôm lấy cậu, vỗ nhẹ sau lưng. Khi cậu ngủ lại, nàng mới thả lỏng tay và lắng nghe bên ngoài.
Lát sau, không còn âm thanh nào nữa. Nếu không phải Tráng Tráng cũng nghe thấy, Tiểu Quả còn tưởng mình nằm mơ.
Nàng liền nằm xuống ngủ tiếp. Tối qua ngủ không ngon, sáng nay phải ngủ bù mới được.
Gần đây trời lạnh, Tiểu Quả cũng trở nên lười hơn. Nàng không muốn phải dậy sớm trong cái tiết trời như thế này, nên toàn ngủ nướng đến gần trưa mới chịu dậy.
Khi mở mắt lần nữa, trời đã sáng bừng. Nắng chiếu lên cả mông nàng.
Tiểu Quả ngồi dậy nhìn Tráng Tráng, cậu bé vẫn còn đang say giấc nồng. Dạo này ngày nào hai mẹ con cũng chỉ ăn rồi ngủ.
Tráng Tráng ăn nhiều ngủ nhiều, má phúng phính, bụng tròn vo, chân tay cũng mũm mĩm hơn. Cậu còn cao lên nữa.
Thân thể hiện tại của Tiểu Quả giống hệt cơ thể cũ của nàng: cứ hễ tăng cân là mỡ lại tập trung đúng hai nơi rất… đặc biệt.
Sau khi đến đây, tinh thần tốt, ăn uống cũng tốt, nàng tăng cân kha khá. Vòng eo vẫn ổn, chỉ có hai chỗ ấy là càng ngày càng đầy đặn.
Tiểu Quả thật sự bất lực. Nàng tăng cân kiểu gì cũng tăng vào hai nơi đó. Không tránh được.
Hồi đại học, vì áp lực thi cử, Tiểu Quả thường ăn để xả stress. Kết quả tăng cân chóng mặt. Có lần đi qua cổng khu dân cư, gặp mấy bà cụ đang ngồi.
Khi nàng đi qua, họ không nói gì. Nhưng khi nàng vừa bước đi được một đoạn, họ bắt đầu xì xào.
Tiểu Quả đã nghe thấy. Trong tất cả những gì họ bàn tán… toàn bộ đều xoay quanh vòng một và vòng ba của nàng.