Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 114

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 114 :Về nhà thôi!
Trans và edit: Little Jasmine

“Hải sản chủ yếu chỉ có nhà giàu hoặc quan lại mới được ăn. Thỉnh thoảng cũng sẽ được dùng làm cống phẩm dâng lên Hoàng đế.”

Linh Lung giải thích thêm: khi nàng còn làm việc trong kinh thành, lão gia trong phủ từng đặc biệt mua hải sản để biếu các quan khác. Ông ta cũng sai người đi tìm những thứ hải vị mới lạ để tiến cống Hoàng đế. Đôi khi, bọn hạ nhân còn được nếm thử chút ít.

Tiểu Quả không ngờ hải sản ở đây lại khó tìm đến vậy. Nếu muốn ăn, chẳng lẽ nàng phải tự ra biển đánh cá?

Như Ý nghe xong liền nổi hứng. Nàng vốn chẳng biết gì về hải sản, nên khi biết Linh Lung rành chuyện này, lập tức kéo tay tiểu cô nương để hỏi thêm.

Trong lúc đó, Tráng Tráng nắm tay Tiểu Quả, ra hiệu cho nàng cúi đầu xuống. Tiểu Quả cúi xuống, nghiêng tai lại gần để nghe cậu bé nói.

“Mẹ, khi nào chúng ta về nhà?”

???

Tiểu Quả sững cả người. Có phải nàng nghe nhầm không? Tráng Tráng… đang hối nàng về nhà?

Tiểu Quả nhìn chằm chằm Tráng Tráng. Ừm... vẫn là bé con đáng yêu. Đây đâu phải thời đại yêu ma gì đâu. Chẳng lẽ là yêu quái đội lốt con người?

“Mẹ…”

Tráng Tráng lại nhỏ giọng thúc giục.

Chuyện gì vậy? Đây có còn là Tráng Tráng luôn mè nheo mỗi khi bị tách khỏi cữu cữu nữa không vậy?

“Đi mà mẹ…”

Thấy mẹ không để ý mình, giọng bé con liền run run, cứ thúc giục mãi.

Điều này không chỉ thu hút sự chú ý của Tiểu Quả, mà mọi người trong quán cũng nghe thấy.

“Tráng Tráng sao thế?” Như Ý nheo mắt, nhìn cậu bé đang phụng phịu trêu chọc.

Tráng Tráng nghe Như Ý gọi tên mình thì giật mình. Cậu ngước lên, thấy biểu cảm của nàng thì mặt đỏ bừng. Trời ơi, chẳng lẽ mọi người đều thấy cảnh mình nũng nịu với mẹ sao?! Mất mặt quá…

Cậu bé liếc quanh thấy ai cũng đang nhìn mình. Lập tức xoay người, dụi đầu trốn trong lòng Tiểu Quả, hai bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo nàng.

Cả quán bật cười.

Tráng Tráng càng siết áo Tiểu Quả mạnh hơn, trốn kỹ hơn.

Tiểu Quả ngồi xuống, nhẹ nhàng vuốt lưng con. Trông thằng bé chẳng khác gì một chú mèo con bị dựng hết lông lên.

Tráng Tráng lí nhí trong ngực nàng. Tiểu Quả nghe không rõ, bèn cúi sát lại.

“Về đi, về đi, về đi mà mẹ…”

Tiểu Quả suýt thì bật cười ra tiếng. Đứa nhỏ này thật đáng yêu quá đi!!

Thấy mặt trời đã đứng bóng, Tiểu Quả liền chuẩn bị rời đi để để mọi người nghỉ ngơi thêm chút nữa. Vì buổi trưa là khoảng thời gian bận rộn nhất của quán ăn.

Tráng Tráng vẫn còn xấu hổ vì chuyện vừa rồi nên không chịu ngẩng mặt, buộc Tiểu Quả phải bế nó lên để chào mọi người.

Tần An Minh đi tiễn hai mẹ con. Tiểu Quả vừa đặt con xuống thì định hỏi xem rốt cuộc huynh ấy đã nói gì với Tráng Tráng khiến thằng bé nằng nặc đòi về như vậy.

Nhưng chưa kịp mở miệng thì Tráng Tráng đã kéo tay nàng không cho đi. Tiểu Quả đành nhìn sang Tần An Minh nhờ cứu viện. Ai ngờ y chỉ liếc nàng một cái rồi phẩy tay chào tạm biệt. Rõ là đang bảo nàng tự đoán đi.

Tiểu Quả hừ nhẹ, lườm y một cái rồi thúc xe rời đi.

Tần An Minh thấy vẻ mặt trẻ con của Tiểu Quả mà bật cười. Rõ là đã làm mẹ rồi mà vẫn trẻ con như thế.

Trên đường về, Tráng Tráng cứ giục nàng đi nhanh.

Tiểu Quả liếc nhẹ. “Sao mẹ phải nghe con? Bây giờ, mẹ còn phải ghé chỗ khác đã.”

Tráng Tráng biết đường về nhà. Nhìn hướng đi khác lạ, cậu bé vội hỏi.

“Mẹ, không phải về nhà sao?”

Tiểu Quả lắc đầu. “Không. Mẹ phải đến thăm một người trước.”

“Thăm ai ạ?”

“Nhà Đường Nghị.”

“Là nhà của Tiểu Nghị sao ạ?!”

Tráng Tráng mới sực nhớ ra cậu bạn cùng tuổi. Đúng rồi, chẳng phải họ còn hẹn nhau đến xem Đại Hắc và Tiểu Bạch sao!

Trẻ con vốn mau quên. Huống hồ mấy ngày nay, đầu óc Tráng Tráng chỉ nghĩ đến cha, thành ra quên béng Tiểu Nghị.

“Đến rồi.”

Tiểu Quả dừng xe, nhìn cánh cửa gỗ trước mặt. Chiếc khóa lớn vẫn còn treo y nguyên như lần trước, trông chẳng hề có dấu hiệu mở ra lần nào.

Lạ thật… Lâu như vậy mà họ chưa về sao?

Tiểu Quả đẩy cửa, cảm giác bụi dày dưới tay. Cả ổ khóa cũng phủ bụi nặng. Rõ ràng là họ chưa từng trở về.

Theo lời Tô Huệ thì nhà họ sống phiêu bạt, không cố định. Chẳng lẽ họ lại rời đi rồi?

Tiểu Quả đi hỏi mấy nhà xung quanh nhưng chẳng ai biết họ đi đâu.

Cuối cùng đành bỏ cuộc. Đứng trước cánh cửa đóng im lìm, nàng thầm đoán có lẽ họ đã chuyển đi chỗ khác.

Tráng Tráng vốn rất háo hức, tưởng được gặp Đường Nghị. Ai ngờ lại không có ai ở nhà, tâm trạng liền tụt xuống hẳn.

Nhưng khi Tiểu Quả nói sẽ về nhà, tâm trạng cậu lại tốt lên ngay.

Đúng rồi. Cậu còn chuyện quan trọng phải làm!

Tráng Tráng lại giục Tiểu Quả nhanh lên. Nàng nhìn vẻ đổi mặt nhanh như lật sách của con mà suýt bật cười. Lật mặt nhanh như lật bánh tráng vậy.

Nàng gõ nhẹ vào đầu con, đợi nó ngoan ngoãn ngồi im mới điều khiển xe.

Thấy Tráng Tráng ngồi thẳng lưng, nhìn phía trước rất nghiêm túc, nàng mới hài lòng. Đúng là đứa nhỏ này, dỗ không bằng doạ nhẹ một cái…

Xe chạy thẳng về nhà. Dọc đường, Tiểu Quả thỉnh thoảng dừng lại mua đồ, Tráng Tráng cũng không dám giục nữa. Hài lòng vì thái độ ngoan ngoãn đó, Tiểu Quả tăng tốc lên một chút.

Mặc dù ngoài miệng trêu Tráng Tráng, nhưng nàng cũng cố gắng đẩy nhanh tốc độ về nhà.

Không biết thằng bé đang có tính toán gì mà nóng ruột như vậy.

Vừa về đến sân, Tráng Tráng đã lao tới mở cửa, chẳng thèm đợi mẹ như mọi khi. Mở xong còn quên cả rút chìa, vội chạy vào nhà.

Tiểu Quả rất muốn đi theo xem nó định làm gì, nhưng vẫn cố kiềm chế. Con cũng cần có không gian riêng.

Nàng dọn dẹp qua loa: rút chìa khóa, cho gà vịt, chó bò lừa ăn, rồi gom trứng.

Xong xuôi, nàng đi đến phòng Tráng Tráng.

Bảo là để con có không gian riêng nhưng… thôi thì xem chút chắc cũng không sao.

Tiểu Quả nhẹ nhàng bước, rón rén đến cửa phòng, khẽ đẩy ra nhưng không thấy Tráng Tráng đâu.

Ơ? Không có trong phòng?

Nàng định mở rộng cửa để nhìn thì..

“Mẹ ơi?”

Tiểu Quả đông cứng. Mong rằng Tráng Tráng không hỏi tại sao nàng lại ngồi xổm ở đây đầy đáng ngờ thế này. Nếu có hỏi… thì cứ bịa là do chân bị tê.

“Ồ, Tráng Tráng.”

Tiểu Quả tỏ ra hết sức tự nhiên. Ai mà biết nó lại ở phòng khác chứ.

“Mẹ ngồi xổm làm gì vậy?”

“À… tại chân mẹ bị chuột rút đột ngột ấy mà.”

Lý do hoàn hảo. Nghe xong, Tráng Tráng lập tức chạy lại đỡ nàng dậy. Cậu bé xoay người giúp mẹ đứng lên. Nói đùa mà thành thật, chân nàng vốn không sao. Nhưng do đứng lên đột ngột quá nên liền bị tê.

Cảm giác như cả đàn kiến đang bò trên chân nàng…