Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 113

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 113 :Nhanh lên nào mẹ ơi!
Trans và edit: Little Jasmine

“Mẹ ơi, hay là mẹ ăn món này đi?”

Tráng Tráng thấy Tiểu Quả cứ lật qua lật lại tờ thực đơn, cậu như ngồi trên đống lửa, một hai thúc giục mẹ mau chọn món.

Nguyên do cũng là vì kể từ lúc rời nhà đến giờ, Tiểu Quả rất thong thả, thỉnh thoảng còn xuống dắt lừa đi bộ. Dù Tráng Tráng giục đến mấy, nàng vẫn bình thản như không.

Thấy thế thằng bé nóng ruột đến mức bật dậy khỏi lòng Tiểu Quả. Tiểu Quả cũng không vừa, ngay khoảnh khắc cậu đứng dậy, nàng liền xuống xe và dắt lừa.

“Tráng Tráng, đừng nôn nóng. Con nhìn sắc trời đi, bây giờ còn sớm lắm. Từ từ thôi.”

Trời vẫn còn tối. Nếu đi với tốc độ bình thường, họ sẽ đến huyện đúng lúc trời vừa sáng. Nhưng hôm nay thì...

Bất kể Tráng Tráng thúc giục ra sao, Tiểu Quả vẫn đều đều chậm rãi. Chiếc xe lừa tiếp tục từ tốn đi về hướng huyện.

Đợi đến khi trời sáng hẳn, thêm một đoạn đường nữa họ mới nhìn thấy cổng huyện. Vào đến nơi, Tiểu Quả hoàn toàn không nghe theo lời Tráng Tráng đi tìm Tần An Minh ngay, mà rẽ vào một quán hoành thánh, gọi hai bát.

Nàng đã dậy từ tinh mơ và đi một quãng khá xa. Giờ có bát hoành thánh nóng hổi vào bụng, cảm giác thật không gì sánh bằng.

“Mẹ ơi…”

Tráng Tráng ăn hoành thánh do Tiểu Quả đút. Sợ con bị bỏng, nàng luôn thổi nguội rồi mới đút cho bé.

“Ăn đi, ăn xong chúng ta đi liền.”

Tiểu Quả biết thằng bé muốn nói gì, nên liền hứa chỉ cần cậu ăn xong sẽ đi gặp Tần An Minh ngay.

Tráng Tráng gật đầu, tiếp tục ăn từng miếng hoành thánh mà Tiểu Quả đã làm nguội.

Nhưng dù Tiểu Quả đã thổi lâu tới đâu thì hoành thánh vừa vớt từ nồi nước sôi lên vẫn còn nóng. Cho dù có sốt ruột tới mấy, Tráng Tráng cũng phải thổi nguội từng miếng mới dám ăn.

Nhìn cảnh cậu bé vừa thổi vừa ăn, Tiểu Quả thầm bật cười. Đây chính là lý do nàng dẫn nó đi ăn hoành thánh: có nước nóng, ăn sẽ mất nhiều thời gian, kéo dài đôi chút, để lúc đến quán thì Tần An Minh đã rảnh.

Tiểu Quả ăn xong, uống nốt phần nước, khẽ thở ra khoan khoái. Cả người nàng ấm lên, hơi lạnh buổi sớm biến mất hoàn toàn.

Đợi Tráng Tráng ăn xong, Tiểu Quả mới gọi chủ quán tính tiền. Sáu đồng tiền đặt xuống, rồi họ lại lên đường. Nàng nghĩ bụng: sau này nhất định phải ăn hoành thánh ở đây thường xuyên.

Tráng Tráng chẳng đợi nổi, lập tức trèo lên xe lừa. Tiểu Quả nhắc con ngồi vững rồi mới phóng xe đi.

Xe vừa dừng trước cửa quán ăn thì Tráng Tráng đã nhảy xuống cái “bụp”. Tiểu Quả giật mình, định gọi con lại để mắng một trận, nhưng quay lại đã thấy nó chạy mất hút.

Nàng chỉ biết thở dài…

Buộc xe xong, Tiểu Quả bước vào.

Vừa vào cửa, nàng đã thấy Tráng Tráng nắm tay Tần An Minh kéo thẳng vào trong.

Đúng lúc mọi người đang nghỉ ngơi.

“Tiểu Quả tỷ.”

Như Ý vẫy nàng lại. Tiểu Quả gật đầu ngồi xuống.

“Tráng Tráng làm sao vậy?”

Như Ý tò mò hỏi. Vì thằng bé vừa chạy vào, chưa kịp chào hỏi gì đã kéo Tần An Minh đi luôn.

Tiểu Quả nghe vậy chỉ biết bất lực lắc đầu, kể lại toàn bộ.

Như Ý vốn biết tướng công của Tiểu Quả đã hy sinh ngoài chiến trường, Tráng Tráng từ nhỏ chưa từng gặp cha. Nghe xong, nàng không khỏi xót xa.

“Vậy… tỷ tính làm sao?”

Hiếm khi thấy Tiểu Quả phiền lòng như vậy, nàng thật sự không biết phải tháo gỡ nỗi buồn trong lòng Tráng Tráng thế nào.

Như Ý càng nghe càng buồn. “Thật ra khi muội còn nhỏ cũng vậy. Cứ đòi tìm mẹ mãi.”

Nàng chống cằm, ánh mắt xa xăm.

“Hồi nhỏ, muội thường chơi với mấy đứa xung quanh tiệm đến tối mịt. Đến giờ ăn, mẹ chúng nó ra gọi về. Muội thì chỉ có cha. Khi đó còn ngây dại, liền cảm thấy rất tủi thân. Muội cứ năn nỉ cha đưa mẹ về. Mỗi lần nói vậy, cha lại khóc. Lúc đó muội cũng chẳng hiểu gì. Đến khi lớn, hiểu chuyện rồi, mới không tìm mẹ nữa. Muội nghĩ chỉ cần có cha là đủ.”

Tiểu Quả lặng im lắng nghe. “Thì ra vậy…”

“Tỷ đừng lo quá. Trẻ con mà, tất nhiên sẽ muốn có cả cha lẫn mẹ. Nhất là khi đàn ông trong thôn vừa trở về, bé sẽ thấy càng chạnh lòng. Sau này lớn lên, mọi chuyện sẽ khá hơn thôi.”

Tiểu Quả chỉ im lặng gật đầu.

Mọi người đều hay nói: thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương. Nhưng…điều đó có đúng không?

Nhìn nỗi trống trải trong mắt Như Ý, Tiểu Quả chợt hiểu, thời gian chỉ khiến nỗi đau phai bớt, chứ không xóa đi được.

Thấy không khí trầm xuống, Tiểu Quả liền đổi chủ đề.

“Mà dạo này muội buôn bán thế nào? Có mệt lắm không?”

Như Ý bừng tỉnh khỏi câu chuyện cũ, nhanh chóng lấy lại tinh thần.

“Muội không sao, ngày nào cũng thế thôi.”

Nhắc đến chuyện làm ăn là mắt nàng lại sáng rỡ.

“Tiểu Quả tỷ, tỷ thử đoán xem món thịt viên nào bán chạy nhất đi?”

Tiểu Quả lắc đầu. Nàng thật sự không biết.

“Là món thịt viên sốt đấy!”

Vừa nói ra, Tiểu Quả lập tức hiểu. “À, thì ra là nó.”

“Thực khách ai ăn cũng khen ngon, còn bảo nước sốt thấm vào miệng thơm lừng nữa!”

Như Ý hào hứng kể, còn Tiểu Quả nghe chăm chú, phản hồi của khách lúc nào cũng quan trọng.

Nghe đến đây, Tiểu Quả chợt thở dài. Như Ý làm thịt viên rất ngon, nhưng nếu có xúc xích mực thì tuyệt hơn. Nghĩ đến cái độ giòn giòn dai dai là nước miếng lại ứa ra. Cũng không biết nơi này có mực hay hải sản gì không nữa.

Thấy Tiểu Quả thở dài, Như Ý tưởng có chuyện gì. “Có chuyện gì sao?”

“Không có gì… Giá mà có mực thì tốt.”

Tiểu Quả liền nói ra ý nghĩ trong lòng. Biết đâu Như Ý biết điều gì đó.

“Mực? Là cái gì vậy?”

“Một loại cá phun mực ạ? Nghe lạ thế…”

Tiểu Quả nhìn biểu cảm Như Ý mà chỉ biết bó tay. "Biết ngay mà…"

Nàng tiếp tục giải thích: “Là hải sản. Thứ sống dưới biển ấy.”

“Chả nhẽ ở đây không ai ra biển sao?” nàng thầm nghĩ.

Như Ý lắc đầu. Lúc này, giọng Tần An Minh vang lên phía sau:

“Ở mấy làng chài thì có người đi biển đấy. Họ thường đánh bắt cá để ăn hoặc mang bán.”

Tiểu Quả quay lại, thấy Tráng Tráng ôm cổ y, cười tươi vẫy tay với nàng. Nhìn vẻ mặt của Tần An Minh, có vẻ mọi chuyện đã ổn.

Lông mày Tiểu Quả nhướng lên. Không thể nào… Huynh ấy thật sự nhớ mặt Giang Đan Hà ư? Vậy thì tốt quá!

Như Ý nghe vậy thì nghiêng đầu: “Nhưng muội ở đây lâu rồi mà chưa bao giờ thấy ai bán cả.”

Tần An Minh đặt Tráng Tráng xuống, để cậu bé chạy đến chỗ Tiểu Quả.

“Chắc là họ bán thẳng lên kinh thành. Người huyện mình ít ai ăn mấy thứ đó. Nghe nói đắt lắm.”

Y chỉ nghe phong thanh vậy, vì đồ biển rất đắt, dân huyện nhỏ khó mà mua. Thường được chuyển lên kinh hoặc thành lớn, nơi có nhiều nhà giàu chuộng đồ lạ.

Như Ý gật gù: “Ra vậy.”

Tiểu Quả cũng không lấy làm ngạc nhiên. Huyện này dân số ít, sức mua thấp. Hải sản lại mắc gấp nhiều lần thịt heo, ai mà dám mua? Thịt heo vừa rẻ vừa ngon, tất nhiên người ta chọn thịt heo. Ai mà muốn ăn thứ hải sản vừa ít thịt lại đắt cơ chứ!