Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 112
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 112 :Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2)
Đi bên cạnh thị là một người đàn ông da ngăm đen. Tiểu Quả khựng lại, cảm nhận rõ ràng bầu không khí lãng mạn quanh họ. Nàng gật gù hiểu chuyện, hẳn là tướng công của nàng ấy, Dương Phong, đã trở về. Bảo sao mấy hôm nay không thấy bóng dáng Dương thị đâu.
Tốt nhất cứ để hai người họ tận hưởng giây phút đoàn tụ này.
Tráng Tráng đi bên cạnh, kéo tay Tiểu Quả. “Mẹ, về thôi.”
Tiểu Quả nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu bé rồi dắt đàn bò về nhà.
Trên đường về, họ phát hiện ngôi làng Đào Hoa vốn yên tĩnh bỗng trở nên nhộn nhịp hẳn lên, chắc do đàn ông trong làng lần lượt trở về.
Tiểu Quả vẫn chưa quen với việc trong làng xuất hiện nhiều đàn ông như vậy, nhưng chuyện đó nàng cũng không thay đổi được.
Vài ngày sau, khi Tiểu Quả đang cúi mình quét nhà, nàng thấy Tráng Tráng ngồi bên cạnh thở dài. Mấy hôm nay thằng bé chẳng ra ngoài, cũng không đi chơi cùng với Tiểu Hổ và Tiểu Hoa nữa.
Không thể để vậy mãi. Tiểu Quả quyết định nói chuyện nghiêm túc với con. Dù còn nhỏ nhưng đầu óc thằng bé khá chín chắn, cần phải trò chuyện rõ ràng.
“Tráng Tráng, sao con không qua chơi với Hổ ca?”
Tiểu Quả rót cho con một cốc nước rồi ngồi xuống cạnh, hỏi chuyện.
Tráng Tráng đã học viết cả buổi sáng, giấy trắng chất thành một xấp dày. Buổi sáng thường ngày chỉ cần rảnh một xíu thôi là đã chạy đi chơi với Tiểu Hổ rồi, nhưng mấy hôm nay thì không. Chính xác hơn là cậu chỉ đi ra ngoài nếu đi cùng mẹ, chứ chẳng bao giờ đi một mình.
“Con phải chép hết quyển sách này, bận lắm ạ.”
Tiểu Quả chẳng tin lấy một chữ. “Ồ” nàng chỉ gật bừa.
“Tráng Tráng, con nhớ cha đúng không?”
Tiểu Quả không vòng vo. Nàng vốn quen kiểu hỏi thẳng.
Tay Tráng Tráng khựng lại, để lại một chấm mực giữa hàng chữ ngay ngắn.
“…”
Trans và edit: Little Jasmine
Thấy con im lặng hơi lâu, Tiểu Quả lần đầu tự xét lại: có phải nàng hỏi thẳng quá rồi không? Nàng đang nghĩ cách để nói lại sao cho uyển chuyển hơn thì..
“Tráng Tráng…”
“Mẹ, cha con là người như thế nào ạ?”
Tiểu Quả khựng lại. Nhìn ánh mắt nghiêm túc của con, nàng bỗng nghẹn lời. Người như thế nào à…? Giang Đan Hà sao…
“Cha… là người rất hiếu thảo. Cũng rất có trách nhiệm.”
Trong ký ức mờ nhạt, nàng nhớ người đàn ông ấy đào giếng trong sân để Tần mẫu không phải đi đường xa gánh nước. Khi bị bắt đi, y không cầu xin, một lòng lo lắng về mẹ và vợ: chứng tỏ y là người có trách nhiệm.
“Nói chung, cha con hẳn là một người tốt.”
Tráng Tráng chăm chú lắng nghe, cố hình dung về người cha chưa từng gặp.
“Còn gì nữa không ạ? Cha trông như thế nào hả mẹ?”
Tiểu Quả hơi nhíu mày. Về ngoại hình ư…? Trong ký ức, chủ nhân cơ thể này chỉ gặp y đúng vào đêm tân hôn. Dưới ánh nến mờ mịt, nàng dâu thẹn thùng chẳng dám nhìn thẳng. Sáng hôm sau mở mắt ra mới kịp liếc thấy, còn chưa nhìn kỹ thì Giang Đan Hà đã bị bắt đi.
Nên khi bị hỏi về diện mạo… Tiểu Quả thật sự không chắc.
“Cha… Con giống cha ở mắt, mũi, miệng.”
Câu trả lời mơ hồ khiến Tráng Tráng chẳng hài lòng chút nào.
“Là sao ạ?”
Tiểu Quả thở dài. Nàng đã cố hết sức rồi… Câu này khó thật sự.
“Mẹ ơi?”
Tráng Tráng vẫn nhìn nàng chằm chằm, đôi mắt tròn xoe long lanh khiến tim nàng loạn nhịp.
“Hay là… mình đi tìm An Minh cữu cữu nhé?”
Tiểu Quả chợt nghĩ đến Tần An Minh. Huynh ấy là người nói chuyện với Giang Đan Hà trong buổi xem mắt, hẳn sẽ nhớ mặt y rõ hơn nàng.
Phải rồi… chắc là nhớ… nhỉ?
Nghĩ đến khoảng thời gian xa cách, Tiểu Quả bỗng mất tự tin. Lỡ huynh ấy cũng quên rồi thì phải làm sao…
Nhưng dù gì vẫn hơn ký ức lờ mờ của nàng.
Nghe nói mẹ muốn đi tìm cữu cữu, Tráng Tráng hiếm khi không vui như mọi hôm. Sao tự nhiên đang nói chuyện về cha lại chuyển sang cữu cữu? Mẹ đang chuyển chủ đề sao?
“Mẹ, con nghiêm túc đó. Đừng đổi chủ đề.”
Tráng Tráng nhíu mày, mắt mở to, rất nghiêm túc về câu hỏi của mình.
Tiểu Quả bật cười. “Con còn biết cả ‘đổi chủ đề’ nữa hả? Haha.”
“Hừm, không phải mẹ đổi chủ đề. Mẹ muốn để cữu cữu con kể cho con nghe cha con trông như thế nào thôi. Huynh ấy biết cách kể chuyện hơn mẹ mà.”
Thấy Tráng Tráng lộ vẻ không tin, nàng nghiêm túc lại.
“Vậy bây giờ đi luôn đi ạ.”
Tráng Tráng lập tức đặt bút xuống, nắm tay nàng định lao ra cửa. Tiểu Quả phải ôm chặt lấy cột giường mới kéo được thằng bé trở lại.
“Từ từ đã, Tráng Tráng! Trời trưa rồi, phải ăn cơm! Mai rồi hẵng đi. Mai, mai!”
Thằng bé này sao lại khỏe thế hả trời?! Suýt nữa kéo nàng ngã luôn.
Nhờ Tiểu Quả liên tục trấn an, Tráng Tráng mới bình tĩnh lại, hít thở sâu. Thằng bé gần đây mới hiểu ra: mẹ cậu thì cái gì cũng tốt, chỉ có một điểm đó là... thỉnh thoảng hay hứa suông, nhất là liên quan đến chuyện dẫn nó đi gặp cữu cữu, nên cậu mới phản ứng như thế.
Tiểu Quả xoa cánh tay bị kéo đau. Đúng là con hổ nhỏ, khỏe thật sự. Hai mẹ con nhìn nhau một lúc lâu mà không nói gì.
Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa mọc hẳn, Tiểu Quả đã bị Tráng Tráng dựng dậy.
Mở mắt ra thấy trời vẫn tối đen. Nàng choáng váng.
“Tráng Tráng, con làm gì vậy?”
“Mẹ ơi, dậy đi, mình đi luôn!”
Thằng bé gần như thức trắng cả đêm, chỉ nghĩ mãi về gương mặt cha mình, chỉ mong trời sáng mau mau để đi gặp cữu cữu.
“Trời còn tối mà con. Ngủ thêm chút nữa.”
Tiểu Quả dỗ dành mãi mới nhét được nó lại vào chăn, vỗ nhẹ lưng để ru ngủ. Nhưng Tráng Tráng tỉnh như sáo, người thì quằn qua quằn lại như con lươn.
Tiểu Quả chịu thua, tỉnh ngủ luôn.
“Mẹ, mình đi nha?”
Giọng thằng bé tội nghiệp lắm, nhưng Tiểu Quả vẫn quyết sẽ không xiêu lòng. Giờ mà đi thì lúc đến nơi sẽ là lúc nhà hàng đông khách nhất, huynh ấy chắc chẳng rảnh để tiếp chuyện hai mẹ con đâu.
Nàng nằm lì trên giường, vừa dỗ dành vừa hôn lên mặt con. Nàng bảo đợi mặt trời mọc rồi nàng sẽ dậy nấu bữa sáng, ăn xong rồi sẽ khởi hành. Tráng Tráng sốt ruột đến mức nói giọng oán trách: “Mẹ càng ngày càng đối xử tệ với con.”
Tiểu Quả không buồn nhìn, thản nhiên nói với con:
“Mẹ con mình quen quá rồi, khách sáo làm gì nữa.”
Tráng Tráng không nghe rõ liền hỏi lại, nhưng Tiểu Quả chỉ cười cười. “Không có gì đâu.”
Nàng bắt đầu giở trò, cứ nằm lì trên giường không chịu dậy.
Khi Tráng Tráng sắp bùng nổ đến nơi, Tiểu Quả mới chịu ngồi dậy. “Được rồi, được rồi, đi!”
Chọc nữa là thằng bé khóc thật.
“Đi ngay luôn đi ạ. Mẹ không cần nấu đồ ăn sáng đâu, mình lên chợ trên huyện ăn cũng được.”
Tráng Tráng nói xong liền bật dậy như tên bắn chạy ra cửa, hóa ra mặc đồ sẵn từ lúc nào rồi.
Nhìn bóng lưng nhỏ bé chạy ra khỏi cửa, Tiểu Quả thở dài.
Nàng chỉ mong… Tần An Minh vẫn còn nhớ gương mặt của Giang Đan Hà.