Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 111

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 111 :Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2)
Trans và edit: Little Jasmine

Đúng rồi! Bắt đầu từ ngày hôm đó…

Tiểu Quả đột nhiên nhớ ra: Tráng Tráng bắt đầu có biểu hiện kỳ lạ kể từ khi hai mẹ con trở về từ huyện thành hôm ấy.

“Hôm đó bọn mình đã làm gì nhỉ?”

À đúng rồi. Tiểu Quả nhớ lại, chẳng lẽ Tráng Tráng buồn vì không được ở lại với cữu cữu mà phải về sớm sao?

Không thể nào. Tráng Tráng không phải là kiểu người sẽ vì chuyện như thế mà giận dỗi được.

Tiểu Quả lập tức gạt đi suy nghĩ ấy. Tình cảm của Tráng Tráng dành cho nàng là thật. Dù nó rất thích cữu cữu, nhưng nàng vẫn luôn là người quan trọng nhất trong lòng nó, điều này nàng có thể tự tin khẳng định.

“Vậy rốt cuộc là vì sao?”

Tiểu Quả dừng tay, ngẩn người nhìn con dao trong tay. Đúng lúc đó, Tráng Tráng đi vào. Vừa bước vào, cậu đã nói:

“Mẹ ơi, con đói rồi.”

Tiểu Quả giật mình, tay run lên, suýt chút nữa cứa vào tay. Thấy vậy, Tráng Tráng hoảng hốt chạy tới, nắm lấy tay nàng kiểm tra. Trong lòng cậu càng thêm áy náy, cũng tại cậu đi không tiếng động mới làm mẹ giật mình như vậy.

Tiểu Quả vội trấn an: “Không sao, Tráng Tráng, nhìn này, tay mẹ không sao hết.”

Tráng Tráng kiểm tra kỹ, thấy không có máu mới yên tâm.

Những suy nghĩ trước đó của Tiểu Quả bị cắt ngang. Giờ nàng chỉ nghĩ đến chuyện nấu cơm, Tráng Tráng đói rồi.

“Tráng Tráng, con đi đập trứng đi. Trưa nay chúng ta ăn bánh bao nhân hẹ với trứng nhé.”

Tiểu Quả vội vàng băm hẹ, còn Tráng Tráng thì ngoan ngoãn đập trứng, gương mặt không biểu cảm gì.

Đêm đến. Tiểu Quả đang chuẩn bị ngủ, vừa đặt Tráng Tráng xuống giường, tắt nến và nằm xuống gối thì đầu óc bỗng nhiên bừng tỉnh, nàng nhớ ra rồi!

Tiểu Quả quay sang nhìn gương mặt đang ngủ say của Tráng Tráng, lòng chua xót. Thì ra là như vậy…

Lúc dừng lại ở huyện, Tráng Tráng có đứng đọc thông báo trên bảng. Kể từ lúc đó, thằng bé như mang tâm sự trong mình.

Tiểu Quả lục lại kí ức. Ở thông báo đầu tiên, Tráng Tráng vẫn bình thường, còn đùa với nàng nữa. Nhưng đến tấm thông báo thứ hai, cậu lại im hẳn, không nói lời nào.

Thông báo thứ hai là về việc dân thường trong quân doanh được phép trở về quê nhà. Có phải Tráng Tráng nhớ đến người cha mà cậu chưa từng gặp?

Thảo nào tâm trạng lại sa sút như vậy.

Nhưng phải làm sao đây? Tiểu Quả hoàn toàn không biết phải giải quyết thế nào. Tráng Tráng nhớ cha, vậy nàng biết tìm ở đâu đây chứ?

Nhìn khuôn mặt mềm mại trắng trẻo của Tráng Tráng, Tiểu Quả trằn trọc suốt đêm, mãi đến gần sáng mới chợp mắt được một chút.

Nhưng chưa ngủ được bao lâu, nàng đã bị tiếng ồn ào bên ngoài đánh thức. Tiểu Quả bật dậy, đầu óc choáng váng, trước mắt tối sầm lại. Nàng hoảng hốt nằm xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Ôi trời, nguy thật.” Cơn choáng suýt khiến nàng ngã lăn, quả nhiên không nên bật dậy quá nhanh.

Tiểu Quả nhắm mắt nghỉ ngơi, tiếng ồn bên ngoài ngày càng rõ hơn. Nàng cố lắng nghe nhưng chỉ nghe thấy tiếng khóc mơ hồ.

Tiểu Quả đứng dậy thay quần áo, không gọi Tráng Tráng mà đi ra xem chuyện gì đang xảy ra.

Vừa mở cửa phòng, tiếng khóc bên ngoài sân đã nghe rõ hơn, xen lẫn cả tiếng nói nghẹn ngào. Tiểu Quả cau mày bước ra cổng trước. Có chuyện gì vậy?

Vừa đi được vài bước, nàng gặp ngay Dương thị đang từ nhà đi ra, hẳn thị cũng bị đánh thức.

“Dương tẩu.”

Dương thị thở dài rồi đi cùng Tiểu Quả.

Hai người vừa đi vừa đoán, đến nơi thì thấy vài người đàn ông vừa trở về đang đứng trước cổng làng. Những người phụ nữ ngày đêm mong đợi họ nay đang khóc vừa cười ở cửa. Ngay cả bọn trẻ cũng òa lên, nhào vào lòng cha.

Tiểu Quả nhìn cái hiểu ngay, thì ra có vài người trở về cùng lúc. Nàng vẫn tưởng mọi người sẽ về thành một đoàn lớn, hóa ra là về theo nhóm.

Nàng không thấy gì đặc biệt, nhưng Dương thị thì xúc động đến đỏ cả mắt, cố gắng nhìn xem tướng công mình có trong nhóm đó không.

Tiểu Quả lo cho Tráng Tráng. Thấy Dương thị vẫn đứng mãi, nàng đành nói chào với Dương thị rồi quay về trước.

Trên đường về, nàng thấy nhiều phụ nữ trong làng chạy ra cổng làng. Vì nghe tin có người trở về, họ tin rằng tướng công mình chắc cũng ở trong nhóm đó.

Ai nấy ăn mặc chỉnh tề, chạy đi đón tướng công mình.

Trong số đó có cả Lý Triệu Địch, người đã biến mất mấy hôm nay. Căn bệnh của nàng ta cuối cùng cũng dịu lại. Giờ nàng ta mặc đồ mới, tóc chải gọn, mặt đánh phấn rõ ràng.

Đi ngang qua Tiểu Quả, Lý Triệu Địch trừng mắt nhìn nàng một cái, chẳng thèm nói gì, chỉ vội chạy ra cổng làng.

Tiểu Quả ngạc nhiên. Sao bộ đồ của Lý Triệu Địch trông quen thế?

Nàng cúi xuống nhìn quần áo mình.

“Đó chẳng phải giống y bộ đồ của mình sao?”

Hoá ra thời cổ đại cũng có hàng nhái...

Tiểu Quả lắc đầu bất lực rồi đi về nhà.

Về đến nơi, Tráng Tráng vừa tỉnh dậy. Đôi mắt to tròn đảo một vòng rồi chạm vào ánh mắt Tiểu Quả.

“Mẹ ơi, sao ngoài kia ồn thế ạ?”

Tráng Tráng ngồi dậy dựa vào thành giường. Tiểu Quả bước tới, suy nghĩ xem nên giải thích thế nào.

“Có vài người đàn ông trong thôn trở về từ quân doanh.”

Nghe vậy, Tráng Tráng chỉ gật đầu, chẳng có chút ngạc nhiên.

Ánh mắt Tiểu Quả trầm xuống. Như nàng đoán, thằng bé đã đọc hiểu thông báo, nếu không đã chẳng bình tĩnh như vậy.

Chuyện sáng nay không ảnh hưởng gì đến sinh hoạt của hai mẹ con. Tiểu Quả và Tráng Tráng vẫn làm việc như thường.

Tráng Tráng cũng như quên hẳn chuyện kia, lại vui vẻ cười đùa với Tiểu Quả.

Nhìn bề ngoài bình tĩnh của con, dù mặt trong biểu hiện rõ nhưng nàng lo đến phát bệnh.

Tráng Tráng tuyệt đối không bình tĩnh như vẻ ngoài. Nhưng nàng không có cách nào giải quyết.

Nếu Tráng Tráng mệt, nàng còn có thể xoa bóp. Nó đói, nàng có thể nấu ăn. Nhưng nhớ cha, cái này nàng không cách nào bù đắp được.

Nàng cũng không hiểu vì sao Tráng Tráng lại để tâm đến cha như vậy. Có lẽ trong lòng nó cũng khát khao tình cha. Mà tình thương ấy, nàng với vai trò là một người mẹ thì không thể thay thế.

Tiểu Quả hoàn toàn bất lực. Tráng Tráng chắc chắn sẽ không chủ động nói, mà có hỏi kiểu gì nó cũng không chịu mở miệng.

Nhìn một đứa trẻ còn nhỏ mà đã mang nỗi buồn trong lòng, nàng thật sự đau lòng.

“Tráng Tráng.”

“Mẹ ơi, con ra chuồng gà xem còn trứng không nhé!”

Chưa để Tiểu Quả nói xong, Tráng Tráng đã đứng phắt dậy rồi chạy biến ra ngoài.

Tiểu Quả ngồi một mình trên giường, nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy.

“Haizz… đúng là nan giải mà…”