Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 110
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 110 :Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (1)
“Sao dạo này không thấy Lý Triệu Địch đâu nhỉ? Hay là bữa đó thật sự có chuyện gì rồi?”
“Ai mà biết được? Nhưng mà ta nghe nói hôm đó Tống thị hắt cả chậu nước tiểu lên người nàng ta đấy.”
Người phụ nữ kia bụm miệng, mặt đầy vẻ hả hê.
“Thật hả?”
“Đương nhiên rồi! Chính Tống thị kể lại cho ta mà!”
Hai người phụ nữ cười khúc khích, vẻ mặt tràn đầy niềm vui khi thấy người khác gặp nạn, dường như việc Lý Triệu Địch gặp xui xẻo lại là điều khiến họ vui mừng.
Cả hai người vừa đi vừa kể chuyện. Trước đây, họ luôn bám theo Lý Triệu Địch, nịnh nọt không ngớt. Không biết nếu Lý Triệu Địch biết hai kẻ này đang nói xấu mình sau lưng thì sẽ phản ứng thế nào.
Tiểu Quả và Dương thị đứng gần đó, tình cờ nghe thấy cuộc nói chuyện. Hai người nhìn nhau rồi cùng lắc đầu. Lý Triệu Địch thật đáng thương, nhưng tất cả đều là do nàng ta tự chuốc lấy. Không chẳng có gì đáng để thương hại.
Tiểu Quả tiếp tục cúi người cắt cỏ, còn Dương thị ngồi trên xe lừa, vừa ngồi vừa tán chuyện vẩn vơ. Sau khi hai người đàn bà kia đi khuất, Dương thị cười nói:
“Haha, ôi chao! Tống thị thật là.. Ước gì ta cũng có thể cho Lý Triệu Địch một bài học như thế. Haha.”
Tiểu Quả nhìn quanh, hơi bất lực. May mà xung quanh không có ai, chứ nếu có người nghe thấy, e rằng hậu quả không hề nhỏ đâu.
Dương thị đưa mắt nhìn quanh, thấy có khá nhiều người đang tụ tập ngoài trời. Lý Triệu Địch thì không còn xuất hiện trong nhóm ngồi dưới gốc cây nữa, có vẻ như giờ nàng ta đã biết sợ rồi.
“Muội nghĩ Lý Triệu Địch bị dọa thật sao? Không giống lắm đâu. Với tính cách của nàng ta, sao có thể chịu khuất phục trước Tống thị chứ?”
Dương thị mấy hôm nay không gặp Lý Triệu Địch, cũng cảm thấy hơi lạ.
Tiểu Quả gật đầu. Lý Triệu Địch vốn không phải người biết nhẫn nhịn. Hơn nữa, bị Tống thị đối xử như thế, với tính cách đó hẳn nàng ta đang phải nghĩ cách trả đũa mới đúng.
“Có lẽ nàng ta đang âm thầm lên kế hoạch trả đũa ở nhà.”
Nghe Tiểu Quả nói vậy, Dương thị cảm thấy có lý rồi lại tiếp tục tán chuyện.
“Dương tỷ này, Dương huynh và đệ đệ sắp về rồi, tỷ không định chuẩn bị chút đồ ăn ngon đón họ sao?”
Tiểu Quả đặt liềm xuống. Giỏ cỏ đã đầy, vừa lúc có thể về nhà.
Nghe vậy, Dương thị đỏ mặt, rõ ràng đang rất mong tướng công trở về. “Ta chuẩn bị sẵn hết rồi!”
Trước Tết Trung thu, thị đã mua được kha khá đồ ở chợ. Mấy ngày lễ cũng không ăn nhiều, nên đồ ăn vẫn còn đủ cho cả chục ngày nữa.
Từ khi nghe tin tướng công sắp về, Dương thị ngày nào cũng mong ngóng. Dương mẫu khi biết tin cũng vui mừng khôn xiết, suốt ngày cầu nguyện cho hai người con trai trở về bình an.
Tiểu Quả vừa nói chuyện vừa thấy mừng thay cho thị. Nhà Dương thị có hai người đàn ông, cả hai đều trở về bình an, thật là chuyện đáng mừng. Đa số nam nhân ở các gia đình khác đều không thể trở về sau chiến tranh, còn tướng công Dương thị là Dương Phong và đệ đệ, Dương Gia, vẫn còn sống.
Cắt cỏ xong, Tiểu Quả liền quay đầu xe đi tìm Tráng Tráng. Lúc ra khỏi nhà, hai mẹ con đi cùng nhau: nàng đi cắt cỏ, còn cậu bé thì chăn bò ở phía bên kia. Giờ nàng đã cắt xong, Tráng Tráng cũng nên xong việc rồi, phải thu dọn để về.
Dương thị mắt tinh hơn, vừa liếc đã thấy Tráng Tráng đang chậm rãi đi tới, liền chỉ cho Tiểu Quả thấy. Tiểu Quả lập tức gọi to.
Nghe thấy tiếng mẹ, Tráng Tráng liền dắt hai con bò đi nhanh hơn về phía nàng.
Dương thị khi nhìn thấy bò của Tiểu Quả thì bất ngờ reo lên:
“Tiểu Quả, bò nhà muội lớn nhanh thật đấy!”
Tiểu Quả nghe thị nói thế liền quay sang nhìn. Quả thật hai con bò sữa giờ đã cao gần gấp đôi Tráng Tráng. Cậu bé được mẹ chăm băm, giờ đã có da có thịt lại trông càng nhỏ bé hơn khi đi giữa chúng.
Có lẽ Tráng Tráng sắp không chăn bò được nữa rồi. Bò càng lớn, càng khỏe, còn cậu bé thì không thể lớn nhanh như thế. Tiểu Quả sợ rằng nếu một ngày bò chạy bất ngờ, Tráng Tráng sẽ bị kéo ngã mất.
Có lẽ từ giờ nàng nên tự mình chăn bò. Với lại sau Tết, Tráng Tráng cũng sẽ đi học.
Nghĩ đến chuyện học hành, Tiểu Quả lại nhớ đến Tô Huệ và Đường Châu. Không biết giờ họ có ở nhà không, nàng đã đến tìm hai lần mà không gặp, vẫn còn vài chuyện muốn hỏi thăm về lớp học của Khổng tiên sinh nữa.
“Hay là mấy ngày tới mình lên huyện một chuyến, tiện thể ghé thăm tỷ ấy vậy.” Tiểu Quả nghĩ vậy thì Tráng Tráng cũng vừa đi tới bên nàng.
Ba người cùng nhau quay về. Suốt dọc đường, Dương thị vui như hoa, nói chuyện không ngừng, mặt lúc nào cũng đỏ hồng như thiếu nữ mới biết yêu.
Thực ra, không chỉ riêng Dương thị. Gần đây, hầu hết phụ nữ trong thôn Đào Hoa đều rạng rỡ hơn thường ngày. Tiểu Quả nghĩ cũng đúng thôi, hơn ba năm trời xa cách, giờ người mình thương nhớ sắp về, ai mà chẳng mong chờ.
Nhưng bên cạnh niềm vui đó, vẫn có một nhóm phụ nữ u sầu. Gần nửa số phụ nữ trong làng là góa phụ. Trước đây, khi chưa rõ tình hình của những người đàn ông ngoài chiến trường, họ vẫn có thể an ủi lẫn nhau. Nhưng giờ, khi những người đàn ông sống sót trở về, sự cân bằng ấy đã bị phá vỡ. Các góa phụ đều thấy buồn, thậm chí những người từng thân thiết cũng dần xa cách.
Giờ đây, mối quan hệ như giữa Tiểu Quả và Dương thị quả thật hiếm thấy.
Trên đường về, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết ai là góa phụ, vì những người có tướng công sắp về đều bận rộn chuẩn bị đón họ, đâu có thời gian ngồi dưới gốc cây tán chuyện.
Dương thị, người còn đang đắm chìm trong niềm hân hoan, đi bên cạnh Tiểu Quả. Quả nhiên, những phụ nữ ngồi hai bên đường nhìn họ bằng ánh mắt đầy ghen ghét, mà chủ yếu là nhìn về phía Dương thị.
Thấy vậy, Tiểu Quả cố tình đi chậm lại, đứng chắn phía trước Dương thị. Khi những người kia nhìn thấy Tiểu Quả, họ lại quay đi, khinh khỉnh. Dù sao thì Tiểu Quả cũng là góa phụ như họ.
Nhưng Tiểu Quả chẳng bận tâm. Góa thì đã sao? Nàng có con trai rồi, đâu cần phải có đàn ông mới sống được.
Khi về đến nhà, Tiểu Quả vừa buộc xong xe lừa thì Tráng Tráng đi theo nàng, hỏi câu mà cậu đã muốn hỏi từ lâu:
“Mẹ ơi, sao hôm nay Dương thẩm vui thế ạ?”
Tiểu Quả khựng lại, rồi tiếp tục đi về phía bếp. Nàng hơi do dự, không biết nên giải thích sao cho con hiểu, rằng Dương thị vui vì tướng công sắp về.
“Vì…Dương thẩm thấy vui thôi.”
Câu trả lời này chẳng khác gì không nói gì cả…
Thấy Tráng Tráng nhìn mình chăm chú, Tiểu Quả lại thêm:
“Tất nhiên, còn vì cha của Tiểu Hoa và Tiểu Hổ cũng sắp về nữa.”
Nghe vậy, Tráng Tráng chỉ khẽ “à” một tiếng, rồi quay người đi vào nhà.
Tiểu Quả vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần để trả lời các câu hỏi hỏi kế tiếp của con, nhưng phản ứng đó là sao vậy?
Nàng dừng tay, nhìn theo bóng dáng con trai khuất dần sau cánh cửa, trong lòng đầy thắc mắc.
Gần đây thằng bé sao thế nhỉ?
Tiểu Quả vò đầu, thở dài. Nàng đã nghĩ mãi mấy ngày nay mà vẫn không hiểu nổi Tráng Tráng.
Thằng bé còn chưa đến tuổi dậy thì mà đã bắt đầu khó hiểu thế này rồi à... Hay là khủng hoảng tuổi lên ba?
Nàng định gọi con lại hỏi cho rõ, nhưng cuối cùng vẫn thôi. Dù có hỏi thì chắc gì nó chịu nói, tính thằng bé kín như bưng, nếu muốn moi được lời nào ra chắc phải dùng đến xà beng mất thôi.
Trong lúc tiếp tục cắt hẹ, Tiểu Quả vẫn nghĩ về sự thay đổi kỳ lạ của Tráng Tráng. Rốt cuộc, từ khi nào thằng bé bắt đầu như vậy nhỉ…?