Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 110
topicLên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 110 :110
Lạc Bồi Nhân dán mắt vào đồng hồ. Tám rưỡi, tám giờ ba mươi mốt, tám giờ ba mươi hai…
– Bác tài ơi, chạy nhanh hơn chút được không ạ? Cháu gửi bác thêm tiền. – Cốc Kiều vừa nói, vừa dán mắt vào chiếc đồng hồ năm xưa cô đổi được ở Erenhot, kim giây cứ quay hết vòng này đến vòng khác.
Vốn tưởng đã tính toán thời gian dư dả, ít nhất cũng đến sớm được mười phút, nào ngờ Cốc Kiều không lường được việc bắt xe vào một buổi tối trời mưa lại gian nan đến thế. Mãi mới vẫy được một chiếc, vậy mà sau đó cứ đến ngã tư là gặp đèn đỏ, không trượt cái nào.
– Này cô, tôi chạy xe tính tiền theo đồng hồ, phải tuân thủ luật giao thông chứ.
Cốc Kiều không nói nhiều, rút ngay một tờ một trăm tệ từ trong ví, đập mạnh lên bảng điều khiển phía trước.
– Cháu gửi thêm một trăm! Nếu mười phút nữa đến nơi, cháu gửi thêm một trăm nữa!
Ngồi trên chiếc xe đang chật vật luồn lách, cô khó nhọc bấm từng con số trên chiếc điện thoại cục gạch. Mỗi lần nhấn phím là một lần cô nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập thình thịch.
Cô còn chưa bấm xong dãy số thì di động đã đổ chuông. Vừa bắt máy, cô đã nghe đầu dây bên kia hỏi:
– Em đang ở đâu?
Giọng anh có phần gấp gáp hơn thường lệ, nhưng Cốc Kiều không nghe ra vẻ chất vấn, mà chỉ cảm nhận được nỗi lo lắng anh dành cho mình.
Cốc Kiều vội vàng đáp:
– Em không sao. Tại lúc nãy xe đằng trước có tai nạn nên em phải đi đường vòng, mất hơi nhiều thời gian. Mười phút nữa em tới ngay!
Giọng cô chẳng mấy tự tin. Cô đoán chắc anh sẽ nghĩ, tại sao lần nào cô cũng có cớ để bắt anh phải chờ?
Lý do cụ thể thì vô vàn, nào là sự cố bất ngờ, nào là tình huống bất khả kháng… nhưng suy cho cùng, bản chất chỉ có một. Đến lúc này Cốc Kiều mới bàng hoàng nhận ra, hóa ra tận sâu trong tiềm thức, cô luôn cho rằng vắng cô, Lạc Bồi Nhân vẫn sẽ sống rất tốt. Anh không cần cô như cái cách gia đình và công việc cần cô, thế nên mỗi khi đứng trước sự lựa chọn giữa công việc và anh, dường như chưa bao giờ cô ưu tiên anh.
– Anh gọi để báo em biết là hôm nay em không cần đến nữa. Có gì mai mình nói chuyện sau.
Lạc Bồi Nhân không hề nhắc Cốc Kiều rằng, nếu phải đi gặp một khách hàng quan trọng trong ngày mưa gió, cô nên lường trước những ảnh hưởng của thời tiết. Xác suất xảy ra tai nạn giao thông gây tắc đường vào những đêm mưa thế này cao hơn bình thường rất nhiều. Để không trễ hẹn, cô phải đi sớm ít nhất mười lăm phút; còn nếu thực sự coi trọng cuộc gặp, con số đó phải là nửa tiếng, thậm chí hơn. Nhưng anh cũng cho rằng, nếu đối phương thực sự là một khách hàng quan trọng, Cốc Kiều đâu cần anh phải nhắc nhở những điều cơ bản này.
Có lẽ con người ta luôn tò mò về những thứ mình không có. Anh thực sự để ý đến Cốc Kiều cũng chính vì bức thư cảm ơn của cô. Anh đã vô cùng ngạc nhiên, không ngờ lại có người bất chấp tất cả để tìm kiếm người thân đã hại mình đến nỗi phải nghỉ học, lại còn tin rằng người đó không hề cố ý. Dù chưa bao giờ đồng tình với lối tư duy đó, nhưng cũng từ đây, anh đã nhìn nhận hai chữ “người nhà” theo một cách khác.
Anh đã từng mua nhẫn, định biến cô thành người nhà của mình. Kết cục tất nhiên chỉ càng phơi bày sự nực cười của chính anh. Sự cố chấp không buông tay sau đó chẳng qua chỉ khiến trò cười ấy thêm phần lố bịch.
Anh vốn không bao giờ thích chờ đợi, và từ nay về sau cũng không định vì bất kỳ ai mà phá lệ.
Vì phép lịch sự, lần này Lạc Bồi Nhân đã chừa cho Cốc Kiều ba giây để cúp máy trước, nhưng cô đã không làm vậy. Đúng ba giây sau, cô chỉ nghe thấy tiếng tút dài lạnh lẽo vọng lại từ đầu dây bên kia.
Bên tai Cốc Kiều chỉ còn tiếng mưa rào rạt. Cô nhớ lại những lời Lạc Bồi Nhân vừa nói, không một chút cảm xúc, ngay cả trách móc cũng không. Nếu anh là khách hàng, Cốc Kiều sẽ bất chấp lời từ chối mà gọi lại, van nài đối phương cho mình thêm một cơ hội, rồi phân tích đủ điều hơn thiệt để chứng minh việc không hợp tác với cô là một điều đáng tiếc nhường nào. Nhưng anh không phải khách hàng, và chính cô cũng chẳng thể đếm xuể mình đã bắt anh chờ đợi bao nhiêu lần rồi.
Vậy nên lần cuối cùng này, dù cô hoàn toàn không cố ý, anh cũng không định chờ nữa.
Chắc cô bạn gái hiện tại của anh sẽ không bao giờ bắt anh phải đợi đâu nhỉ.
Bác tài vẫn đang nhấn ga lao về phía trước. Nếu có máy quay, hẳn nó sẽ ghi lại được cảnh tượng đồng tiền thổi bùng nhiệt huyết và trí tuệ của con người đến mức nào, khi chiếc taxi có thể khéo léo lách qua từng kẽ hở trên con đường đông đúc để vun vút lao đi.
– Dừng xe!
– Sáu bảy phút nữa là tới nơi rồi mà.
– Dừng xe!
– Này cô, làm gì mà lật lọng thế? Giờ cô có đổi xe khác cũng chẳng nhanh hơn tôi được đâu, mà giờ này thì gọi được ai nữa?
– Một trăm tệ đây, không cần thối lại! Dừng xe! Bác không dừng là mất toi một trăm tệ này đấy!
– Dừng thì dừng! Có tiền thì ghê gớm lắm à!
Nghe câu “có tiền thì ghê gớm lắm à”, Cốc Kiều bỗng bật cười, tiếng cười của cô mỗi lúc một lớn hơn.
Bác tài thầm nghĩ: “Đúng là phí của giời, người đâu xinh đẹp thế mà đầu óc lại có vấn đề.”
Xuống xe rồi, Cốc Kiều vẫn cười. Giờ đây cô là người có tiền, sau này cô sẽ ngày càng có nhiều tiền hơn nữa. Những gì cô bỏ ra, những hy sinh trước đây, tất thảy đều hoàn toàn xứng đáng. Thượng Hải chìm trong đêm mưa, ánh đèn neon nhòe đi sau màn sương mờ. Mọi thứ xung quanh tựa như núi lở biển gầm, đổ ập về phía cô. Ánh mắt cô quét khắp bốn phía. Cả thế giới dường như say lảo đảo, chỉ riêng cô là tỉnh táo. Cô còn tỉnh táo để bật cười.
Cốc Kiều bất chợt nhớ về ngày xưa. Hôm Lâu Đức Dụ xuất viện, sau bữa tối, Lạc Bồi Nhân đưa hai bố con về nhà. Biết ngày hôm sau anh sẽ bay về San Francisco, Lâu Đức Dụ cứ như thể sắp ra trận, nhất quyết bắt Cốc Kiều phải về nhà chứ không cho cô ở lại khách sạn. Sự nhượng bộ duy nhất của ông là đã dành cho hai người một chút thời gian để nói lời từ biệt. Cốc Kiều năm hai mươi mốt tuổi thấy việc ôm ấp nhau ở đầu hẻm thật xấu hổ làm sao, thế nên hai người chỉ đành đứng nhìn nhau trân trân. Hôm ấy có trăng không nhỉ? Cô đã quên rồi. Chỉ nhớ trong con hẻm nhỏ không đèn đường có một vệt sáng hắt xuống mặt đất, đủ để cô nhìn rõ mặt Lạc Bồi Nhân. Khoảng cách khi đó cũng xấp xỉ bây giờ, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt anh đang m*n tr*n mình.
Những hạt mưa lạnh buốt táp vào mặt khiến Cốc Kiều chợt nhận ra mình đã quên mang ô.
– Này cô ơi, quên ô này! – Bác tài gọi với theo.
Ông không tài nào hiểu nổi tại sao một cô gái xinh xắn thế này lại hành xử kỳ quặc đến vậy, lúc thì dúi tiền giục đi cho nhanh, lúc lại khăng khăng đòi xuống xe, giờ thì đứng cười một mình dưới mưa. Ngoài chơi chứng khoán ra, ông chưa từng thấy thứ gì có thể khiến người ta vui buồn thất thường, lúc lên voi lúc xuống chó như thế.
– Lên xe đi, tôi chở về cho. Cứ tính tiền theo đồng hồ, không lấy thêm đâu.
Chiếc xe dừng lại trước một nhà nghỉ nhỏ. Bác tài thầm nghĩ, một cô gái trông sang chảnh là thế, động một tí là rút ra cả trăm tệ, vậy mà lại ở một nơi như thế này. Ôi, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Cốc Kiều lấy ví ra, định trả tiền theo đồng hồ.
Thấy cô gái có vẻ sĩ diện nhưng cũng đáng thương, bác tài bèn nói:
– Một trăm tệ lúc nãy là đủ rồi, đừng có vung tiền ra vẻ với tôi nữa.
Nhưng Cốc Kiều vẫn kiên quyết trả đúng số tiền hiển thị trên đồng hồ tính cước.
Cô bước lên chiếc cầu thang cọt kẹt. Hơi ẩm trong phòng dường như càng thêm đặc quánh. Toàn bộ sinh lực mà cô gom góp được khi ở bên ngoài bỗng chốc cạn kiệt. Một cơn mệt mỏi rã rời ập đến, xâm chiếm cô từ trong ra ngoài, khiến cô chỉ muốn nằm vật xuống giường ngủ một giấc. Dẫu cho đó chỉ là chiếc giường sắt lạnh lẽo với bộ chăn đệm ẩm ướt, cô vẫn cởi áo khoác, đá văng giày rồi vùi mình vào trong chăn mà chẳng buồn thay quần áo.
Mai hẵng đổi chỗ ở vậy, hôm nay cô thực sự kiệt sức rồi, đến sức lấy thuốc bỏ vào miệng cũng không còn, cứ thế nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mê man.
Trong đêm, Cốc Kiều mơ thấy Lạc Bồi Nhân và bạn gái của anh. Gương mặt cô bạn gái mới trông thật mơ hồ. Lạc Bồi Nhân đăm đắm nhìn người ấy, như thể cả thế giới của anh chỉ có mỗi cô ta, còn Cốc Kiều thì hoàn toàn đứng bên ngoài thế giới đó.
Tỉnh giấc, không có cuốn sổ tiết kiệm kếch xù ở ngay trước mắt để những con số khổng lồ xoa dịu nỗi lòng, Cốc Kiều đành nghĩ đến cửa hàng của mình. Sáng nay cô và anh đã bàn đến đâu rồi nhỉ? Nào là thị trường bán lẻ, OEM, tích hợp hệ thống; nào là thị phần của mảng bán lẻ trong ba mảng đó; rồi cả thị trường bán lẻ ở các khu vực Đông Bắc, Hoa Bắc, Hoa Trung, Hoa Đông, Hoa Nam, Tây Nam, nơi nào sôi động hơn… Lại còn cả lý do khách hàng chịu chi tiền cho bản quyền thay vì mua đĩa lậu giá rẻ, và những ảnh hưởng của nạn đĩa lậu đến doanh số cửa hàng…
Thật ra, cô vẫn rất muốn được trò chuyện cùng anh, dẫu chỉ là về những chuyện khô khan này cũng được.
Chẳng hiểu sao những ngày trước đây không gặp, dù không ở cùng một quốc gia, dù đến một cuộc điện thoại cũng chẳng thể gọi, cô lại không cảm thấy khoảng cách giữa hai người xa vời vợi như hôm nay.
Cốc Kiều miên man trong dòng suy nghĩ vẩn vơ rồi lại thiếp đi lúc nào không hay.
Khi cô tỉnh lại lần nữa, trời đã bảy giờ sáng, và cái lạnh buốt từ bốn phương tám hướng tức thì ập đến. Sao hôm qua cô lại quên uống thuốc hạ sốt mất rồi?