Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 111
topicLên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 111 :111
Cốc Kiều lồm cồm bò dậy, vơ vội cái phích rót nước ra ly. Nước đã nguội ngắt, chẳng còn chút hơi ấm nào, cô cứ thế dùng nó để uống thuốc.
Cái nhà nghỉ tồi tàn này đúng là ám quẻ cô. Căn phòng và chăn nệm đều lạnh cóng, thế nhưng cô chỉ muốn rúc sâu vào đó, chẳng buồn động đậy. Đáng lẽ nên đổi chỗ ở, nhưng cứ nghĩ đến cảnh phải thu dọn hành lý, xách vali lết từng bước xuống cầu thang, rồi lại đứng đợi xe, nhét mình vào taxi, đến khách sạn mới làm thủ tục nhận phòng, rồi lại lôi cả người lẫn hành lý vào căn phòng mới… Những việc trước đây vốn dễ như trở bàn tay, giờ lại bị xé lẻ thành từng công đoạn, mà công đoạn nào cũng khiến Cốc Kiều vừa nghĩ đến đã thấy rã rời.
Dù cơ thể chỉ muốn đình công, đầu óc Cốc Kiều vẫn chạy hết công suất. Cô cầm chiếc điện thoại di động lên, nhắm mắt bấm thoăn thoắt một dãy số. Cô vội lên tiếng trước, giọng cố làm ra vẻ tươi tỉnh:
– Anh họ ơi, anh không cần qua khách sạn đón em đâu, em tự bắt xe đến chỗ anh được rồi ạ.
Cô nói cứ như thể tin chắc sáng nay anh sẽ qua đón mình hệt như hôm qua. Gọi xong cuộc điện thoại này xem như cô đã hoàn thành nhiệm vụ, nếu anh không đến thì chẳng phải do anh không muốn, mà là vì cô đã khuyên anh đừng đến.
Lúc nói chuyện, giọng Cốc Kiều cứ nghèn nghẹt, nói xong cô mới nhận ra. Lẽ thường khi bị cảm, khứu giác sẽ kém đi, nhưng mũi cô lúc này lại nhạy đến lạ. Mùi bột củ sen thơm nồng từ dưới lầu len lỏi qua khe cửa, xộc thẳng vào mũi cô.
– Em bị cảm à?
Cốc Kiều nảy số rất nhanh. Phải rồi, cái cớ đau ốm sẽ biện minh hợp lý cho việc cô đến muộn hôm qua. Nhưng đây không phải là hình tượng mà Cốc Kiều muốn xây dựng, nên cô cười đáp:
– Hơi hơi thôi ạ, không sao đâu anh.
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng rồi nói:
– Vậy mình nói chuyện qua điện thoại luôn đi.
– Dạ. – Cốc Kiều cố tỏ ra tràn trề năng lượng, thậm chí còn vui vẻ hơn bình thường. – Cũng được ạ, đỡ lây bệnh cho anh!
– Em vẫn ở khách sạn hôm qua chứ?
– Vâng.
– Số phòng bao nhiêu?
Lần này đến lượt Cốc Kiều sững sờ, rồi nín thinh.
– Chuyện chúng ta cần bàn sẽ rất dài, mà điện thoại của em nghe máy tốn cước chuyển vùng lắm, nên anh gọi thẳng vào máy bàn trong phòng cho tiện.
Nghe điện thoại bàn trong khách sạn quả thật không mất phí.
Cốc Kiều nhất thời cứng họng. Đến nước này rồi mà anh họ vẫn không quên tiết kiệm tiền cho cô. Khổ nỗi, cô đâu có ở cái khách sạn mình đã nói.
Qua sự im lặng của Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân đoán chắc cô vẫn đang ở tại cái nhà nghỉ tồi tàn trong con hẻm đó chứ chưa hề đổi chỗ. Anh quá hiểu Cốc Kiều, cô đời nào chịu lãng phí dù chỉ một xu lẻ nếu có thể tiết kiệm. Nếu đã dọn sang một khách sạn tươm tất, cô chắc chắn sẽ dùng điện thoại phòng để gọi ra ngoài chứ không dại gì chịu tốn tiền cước chuyển vùng đắt đỏ mà dùng di động. Cơ hội tiết kiệm rành rành trước mắt mà không nắm lấy, đó đâu phải là phong cách của cô gái coi tiền như mạng này.
Việc cô không dùng điện thoại phòng chỉ có một lời giải thích duy nhất: là vì không có mà dùng.
Hẳn giờ đây, cô đang co ro trong cái nhà nghỉ tồi tàn trong hẻm, ốm đau không một người bên cạnh. Chia tay anh chỉ để sống thế này ư? Vậy thì ở bên anh rốt cuộc phải ngột ngạt đến mức nào, đến nỗi hoàn cảnh này vẫn còn dễ chịu hơn? Giờ phút này, anh thà rằng Cốc Kiều thật sự sống nhẹ nhàng như cô từng nói còn hơn.
Cốc Kiều lờ đi câu hỏi của Lạc Bồi Nhân, cười nói:
– Để em gọi cho anh nhé, phí chuyển vùng có mấy đồng bạc lẻ một phút thôi, nhằm nhò gì với em đâu. Tám rưỡi em gọi lại cho anh nha?
– Nếu em không bận thì chúng ta nói luôn đi.
Cốc Kiều không cúp máy. Cô khoác thêm hai chiếc áo rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt với Lạc Bồi Nhân về việc bán phần mềm theo gói đã giúp tăng doanh số ra sao. Cái hồi nghĩ ra ý tưởng bán hàng theo gói, cô thấy mình đích thị là thiên tài, nhưng lúc đó đã ba giờ sáng, cô đành giữ ý tưởng ấy trong lòng, chẳng biết khoe với ai. Cô cứ mở mắt trân trân nhìn trần nhà, rồi đột nhiên lẩm nhẩm tính múi giờ miền Tây nước Mỹ, tính xong mới sực nhớ ra anh đang ở Singapore, giờ giấc có lẽ cũng tương đương Trung Quốc.
Ban đầu Cốc Kiều còn cố tình điều chỉnh giọng điệu, nhưng về sau cô càng nói càng hăng, quên béng cả việc che giấu sự mệt mỏi. Trước đây với cô, yêu đương quan trọng nhất là phải được trò chuyện. Còn Lạc Bồi Nhân thì không giống cô, anh dường như không phải kiểu người chỉ thích nói suông. Nhưng cách nhau cả một Thái Bình Dương, anh chỉ có thể trò chuyện cùng cô qua điện thoại. Từng con chữ cứ thế tranh nhau tuôn ra khỏi miệng Cốc Kiều, như thể bây giờ không nói thì sau này sẽ chẳng còn cơ hội nữa.
Lạc Bồi Nhân đã quá quen với cái giọng điệu gần như cuồng nhiệt của Cốc Kiều mỗi khi cô thao thao bất tuyệt về lịch sử làm giàu của mình. Nhưng hăng say đến mức như hôm nay thì quả là hiếm thấy, cổ họng cô đã khản đặc mà dường như vẫn chưa có ý định dừng lại.
Cốc Kiều nghe thấy tiếng cửa đóng lại, nghe thấy có người chào Lạc Bồi Nhân, nghe thấy tiếng cửa xe mở ra rồi đóng vào…
Cô đoán người ở đầu dây bên kia hẳn là đang lái xe, còn bật loa ngoài để nghe cô nói.
– Em nói lấy nói để như thế là để tiết kiệm tiền điện thoại à?
Cốc Kiều cứng họng.
– Em uống miếng nước đi đã. Mình gặp rồi nói. Anh sắp đến khách sạn của em rồi, chuẩn bị đi, anh đưa em đến bệnh viện.
Anh đến tìm cô chỉ để đưa cô đi bệnh viện ư? Sắp đến khách sạn của cô rồi sao? Nhưng cô có ở đó đâu. Anh cũng chẳng báo trước một tiếng, không cho cô lấy một cơ hội từ chối.
Đôi môi Cốc Kiều bỗng dính chặt vào nhau, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu:
– Em không ở đó.
Anh hẳn sẽ nghĩ, tại sao đến cả chuyện ở đâu cô cũng phải nói dối.
Giọng cô bỗng lí nhí hẳn, khác xa với vẻ hùng hồn ban nãy.
Lạc Bồi Nhân không truy cứu chuyện cô có nói dối hay không:
– Giờ em đang ở đâu? Anh qua đón.
– Em không sao thật mà! – Đầu óc Cốc Kiều nảy số nhanh như chớp. – Ngay cạnh khách sạn đó có một quán trà được lắm. Anh họ, anh đến đó đợi em đi, cứ gọi đồ ăn trước nhé, em qua ngay. Anh muốn ăn gì cứ gọi thoải mái.
Cô cố nén cơn ho nhưng tiếng ho vẫn bật ra trước khi cô kịp nói câu “em mời”.
Lạc Bồi Nhân đợi cô ho xong mới nghiêm khắc trả lời:
– Nghe anh nói này, anh không muốn bàn công việc với một người cứ chốc chốc lại ho sù sụ, đầu óc chưa chắc đã đủ tỉnh táo. Anh đoán em cũng giống anh, đều muốn kết thúc cuộc nói chuyện của chúng ta càng nhanh càng tốt. Hơn nữa… – Lạc Bồi Nhân ngừng lại một chút rồi nói tiếp – Ở Thượng Hải này, anh là người quen duy nhất của em. Lỡ bệnh em trở nặng, anh cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Đến lúc đó, chẳng những mất thời gian của em mà còn mất cả thời gian của anh.
Anh nói một thôi một hồi, nhưng Cốc Kiều chỉ day dứt với hai chữ “người quen”. Họ không phải người yêu, cũng chẳng phải người thân, mà chỉ là người quen.
Hai chữ ấy khiến tim cô nhói đau.
Lần này, Cốc Kiều không muốn làm mất thời gian của đôi bên nữa, bèn nói thẳng tên nhà nghỉ mình đang ở. Song, ngay cả cái tên nhà nghỉ cũng khiến cô thấy khó mở lời.
Một nhà nghỉ tồi tàn bé tí hin mà dám lấy tên Khách sạn lớn Hỗ Giang, nghe mà thấy ngượng thay. Chính cái tên ấy càng khiến lời nói dối của cô thêm phần mỉa mai.
Vừa dứt lời, cô vội vàng thanh minh một tràng:
– Hôm đó em vừa ra khỏi ga tàu thì trời đổ mưa, đúng lúc gặp bà chủ chỗ này đang chèo kéo khách nên vào ở luôn chứ cũng chẳng biết điều kiện ra sao. Nó nằm trong hẻm, hơi khó tìm. Hôm anh bảo qua đón, em mới phải nói tên một khách sạn khác.
Chung quy lại, cô chỉ muốn giải thích rằng mình chọn nhà nghỉ này hoàn toàn là ngẫu nhiên, còn việc nói dối chẳng qua vì nó nằm trong hẻm sâu, sợ anh khó tìm.
Có điều, lý do này đến chính cô còn chẳng thuyết phục nổi mình.
– Vậy bây giờ chắc em muốn đổi khách sạn rồi chứ?
– Vâng ạ.
– Anh có thể đặt phòng ở khách sạn anh đang ở với giá nội bộ. Tính ra cũng chẳng đắt đỏ là bao so với khả năng tài chính hiện tại của em đâu.
Cốc Kiều không phản bác, mặc kệ anh muốn nghĩ sao thì nghĩ.
Một người đi lên từ nghèo khó thường có hai kiểu tiêu tiền: một là vung tay quá trán, có tiền rồi là phải hưởng thụ hết những thứ trước đây chưa từng nếm trải, dẫu sao những ngày khốn khó nhất cũng đã qua, giờ có quay về vạch xuất phát cũng chẳng có gì đáng sợ; hai là kiểu như cô, dẫu có tiền vẫn thắt lưng buộc bụng, chỉ mong mỗi đồng bỏ ra đều sinh lời. Cô vẫn còn một quãng đường rất dài mới đến được cái đích mình đặt ra, nên bây giờ chưa phải lúc để hưởng thụ. Tiêu chuẩn đi công tác của cô cũng chẳng với tới nổi khách sạn năm sao.
– Em thu dọn hành lý đi, anh đợi dưới lầu.
Cúp máy, Cốc Kiều gần như bật dậy khỏi giường để bắt đầu thu dọn đồ đạc. Cô lôi chiếc áo khoác vàng từ trong vali ra. Rốt cuộc màu vàng vẫn hợp vía cô nhất, hôm nay phải mặc nó lấy hên mới được.
Bà chủ nhà nghỉ đang cặm cụi cầm muỗng vét nốt chỗ bột củ sen ít ỏi còn dính đáy chén, vét sạch đến độ cái chén trông như vừa rửa xong mới chịu đặt xuống. Một người đàn ông cao lớn bước đến cửa rồi dừng lại, vừa nhìn bộ đồ anh ta mặc đã biết là hàng đắt tiền. Dạo này bà cũng đang định may một chiếc áo khoác da nên đặc biệt đề ý đến chất vải. Theo lẽ thường, người có khí chất thế này sẽ chẳng bao giờ đến nhà nghỉ của bà, nhưng cũng chưa chắc. Bà cũng từng gặp khối gã đàn ông ăn mặc bảnh bao mà thực chất cháy túi, chuyện nay phất lên nhờ chứng khoán mai nhảy lầu tự tử bà lại càng thấy nhiều. Nhưng người trước mắt đây không giống hạng làm ăn vỡ nợ, mà ngược lại, trông có vẻ đang ăn nên làm ra.
Bà chủ động bước tới chào hỏi:
– Cậu muốn thuê phòng à?
– Ở đây bao nhiêu một đêm?
– Chỗ chúng tôi có phòng bốn người, phòng đôi, nhưng nhìn khí chất của cậu đây thì chắc chắn là muốn ở phòng đơn rồi.
Câu này bà chủ từng nói với cả người mặc áo khoác len cashmere lẫn kẻ vận áo bông sờn cũ. Hễ ai đến nhà nghỉ của bà cũng đều được nghe một lời khen tặng như thế.
– Phòng đơn thì bao nhiêu?
– Năm mươi tệ một đêm, nhưng nếu ở liền ba đêm, tôi bớt cho năm phần trăm. Cậu đến đây là đúng chỗ rồi, vị trí đắc địa luôn.
Bà chủ tì cả cánh tay lên quầy lễ tân chật hẹp, định bụng dò xét xem vị khách có chịu thuê phòng không thì đột nhiên phát hiện ánh mắt anh ta đã hướng về phía cầu thang.
Cốc Kiều đã thu dọn xong hành lý. Cô l**m môi thật mạnh cho nó đỏ lên, trông chẳng giống người bệnh chút nào. Cô vừa cầm chiếc gương con của nhà nghỉ, vừa dùng ngón tay chải lại tóc. Lược ở đây răng thưa hoác, mới chải vài đường đã gãy, nên cô đành dùng tạm tay. Mái tóc dài xoăn bồng bềnh lướt qua trán rồi buông xõa xuống chiếc áo khoác vàng. Cốc Kiều khá hài lòng với hình ảnh phản chiếu trong gương. Cô vừa chạm tay vào nắm đấm cửa thì chợt cúi xuống, nhận ra đôi giày da vẫn còn lấm tấm vết bùn từ trận mưa đêm qua. Lúc mới đến, trong phòng chỉ có một cuộn giấy vệ sinh bé tí tẹo, mà cuộn ấy đã hết từ lâu. Cốc Kiều đành nghiến răng lấy chiếc khăn tay trắng tinh của mình ra, cúi xuống lau giày cật lực.
Cốc Kiều bỏ lại sau lưng mọi mỏi mệt và tủi hổ trong căn phòng trọ chật hẹp. Vừa khép cửa lại, cô lại trở về với dáng vẻ rạng rỡ và hoàn hảo hằng mong muốn.
Cốc Kiều xách vali chuẩn bị xuống cầu thang. Cầu thang vừa dốc vừa hẹp, cỡ người đẫy đà nhà bà chủ nhà nghỉ thì chỉ vừa đủ đi lọt một mình. Dù hành lang tối om, nhưng Cốc Kiều vẫn nhìn thấy Lạc Bồi Nhân đã đứng dưới chân cầu thang.
Hàng mi Cốc Kiều khẽ chớp rồi vội cụp xuống. Cô nhớ có lần mình từng khen Lạc Bồi Nhân: “Trông anh có vẻ cứng rắn thế thôi, nhưng thực ra lại rất mềm mại.” Sống mũi anh bóp vào thấy cứng, đường nét đôi môi cũng sắc lạnh, nhưng khi hôn lại mềm mại bất ngờ. Dường như Lạc Bồi Nhân chẳng coi đó là lời khen, bởi anh đã thẳng thừng cắn mạnh vào môi cô. Cái cắn vừa tê dại vừa đau nhói khiến cô lập tức phải rút lại lời khen ấy.
Cô cúi xuống nhìn anh, anh ngước lên nhìn cô.
Cốc Kiều lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, cốt để chứng tỏ rằng mình vẫn rất khỏe mạnh và vui vẻ. Cô nhấc chiếc vali lên, cố làm ra vẻ nhẹ nhàng.
– Đứng yên đấy, để anh xách cho.
Hai chữ “thôi khỏi” còn chưa kịp thốt ra, Cốc Kiều đã thấy Lạc Bồi Nhân sải bước đi lên. Trong hành lang mờ tối, bóng anh ngược dốc cầu thang tiến về phía cô, kéo theo cả quá khứ của hai người cùng ùa về.
Anh cao hơn cô rất nhiều. Những lần hiếm hoi được đứng từ trên cao nhìn xuống anh đều để lại ấn tượng sâu sắc trong cô, đặc biệt là lần cuối cùng. Lần đó, anh bất ngờ nhấc bổng cô lên xoay một vòng khiến cô không kịp phòng bị, hai chiếc bốt cứ thế va vào nhau kêu cộp cộp.
Cốc Kiều cố giữ nụ cười trên môi. Trước mặt chẳng có tấm gương nào, cô cũng không biết nụ cười của mình lúc này trông có đẹp không.
Đợi anh tới gần, Cốc Kiều lanh lảnh gọi:
– Anh họ!
Lúc đưa vali cho Lạc Bồi Nhân, đầu ngón tay Cốc Kiều không tránh khỏi chạm vào ngón tay anh. Cô còn chưa kịp cảm nhận hơi ấm từ những ngón tay ấy thì anh đã đỡ lấy chiếc vali.
Khung xương anh to lớn, xách thêm chiếc vali lập tức khiến cầu thang vốn đã hẹp càng thêm chật chội.
Bà chủ nhà nghỉ thầm thở dài. Khách mới chưa thấy đâu, khách cũ đã dọn đi. Bà vốn ngỡ cô gái trẻ này sẽ ở lại thêm vài ngày nữa.
Đôi nam nữ này trông sang chảnh là thế, nhưng đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong. Có những người cam tâm dốc cạn túi tiền đắp hết vào cái mã ngoài. Hay là gã đàn ông kia đã tìm được chỗ nào rẻ hơn nên rủ cô gái này qua ở chung cho đỡ tốn? Thật phí cho hai gương mặt đẹp đẽ này, nếu chịu tách ra cặp đại gia thì đâu đến nỗi phải chui rúc xó này.
Bà chủ nhà nghỉ lên tiếng:
– Ở cái khu này, nhà trọ của tôi là rẻ nhất rồi đấy. Hai cô cậu cứ đi tìm thử xem, không có chỗ nào tốt hơn đâu. Chỗ nào rẻ hơn chỗ chúng tôi thì chắc chắn có vấn đề.
Thấy hai người chẳng mảy may động lòng, bà ta nói tiếp:
– Vừa hay có một phòng có cửa sổ mới trống, cô em chuyển qua đi, tôi vẫn lấy giá cũ, chịu không? Phòng đó rộng hơn, hai đứa ở cũng vừa, giường cũng to hơn nữa. Bình thường phòng đó tôi phải phụ thu thêm mười tệ đấy.
Có Lạc Bồi Nhân ở đây, Cốc Kiều thấy những lời của bà chủ thật chói tai. Chỉ dăm ba câu đã phơi bày hết hoàn cảnh sống của cô. Lại còn “hai đứa ở cũng vừa” là sao? Bà ta mặc nhiên cho rằng họ sẽ thuê chung một phòng ư?
Những lời ấy khiến gương mặt vốn đã ửng hồng của Cốc Kiều lại càng thêm đỏ bừng. Cô còn chưa kịp lên tiếng, Lạc Bồi Nhân đã giành nói trước:
– Bà làm thủ tục trả phòng cho cô ấy nhanh lên.
Bà chủ lập tức đổi giọng:
– Tôi phải lên kiểm tra phòng xem có hư hỏng, mất mát gì không đã. Một trong hai người lên xem cùng tôi, kẻo lát lại bảo tôi vu vạ.
Cốc Kiều cười thầm, đồ đạc ở đây thì có cái gì đáng giá để mất hay hỏng chứ.
Sảnh nhà nghỉ nhỏ xíu, chỉ cần hai người đứng bên ngoài quầy lễ tân là hết chỗ. Cốc Kiều khẽ nói với Lạc Bồi Nhân:
– Anh họ, anh ra ngoài đợi em nhé, em ra ngay thôi. Lần này phiền anh quá.
Cô đoán chỉ cần liếc sơ, Lạc Bồi Nhân đã biết rõ nhà nghỉ này tồi tàn đến mức nào.
– Em ở đây đợi đi, anh lên với bà ta. – Dứt lời, anh quay sang bà chủ. – Phòng nào?
– Đừng…
Cốc Kiều còn chưa kịp nói hết câu, Lạc Bồi Nhân đã sải bước lên cầu thang.
Khi bóng anh khuất sau lối rẽ, bà chủ mới vịn tay vào lan can, thở hồng hộc leo lên theo.
Đây là một căn phòng không có cửa sổ. Khung cửa rất thấp, Lạc Bồi Nhân phải cúi người mới bước vào được. Dù vội vã rời đi, Cốc Kiều vẫn không quên gấp chăn lại gọn gàng.
Sau một hồi săm soi kỹ lưỡng, bà chủ như phát hiện ra chuyện động trời:
– Lược của tôi bị gãy mất một răng, trừ năm tệ tiền cọc.
– Cái lược này của bà mà đáng giá năm tệ à?
Lạc Bồi Nhân cúi xuống liếc nhìn chiếc lược. Tuy không rành về lược nhưng anh lại biết chút ít về chất liệu của chúng. Loại lược nhựa PP này giá gốc chưa tới một hào, còn với một nhà nghỉ nhỏ coi nó như của quý thế này, giá nhập vào chắc chắn không quá hai hào.
– Mua đồ cũng tốn thời gian chứ bộ. Tôi đi mua lược cũng phải bắt xe đấy. Chưa nói đến bắt taxi xịn, chỉ bắt một chiếc van thôi cũng hơn số tiền này rồi. Cậu tưởng tôi thèm lấy mấy đồng này chắc? Giờ cậu đưa cho tôi một cái lược y hệt, tôi trả lại tiền ngay không lằng nhằng.
Ánh mắt Lạc Bồi Nhân liếc nhìn bà chủ như đang nhìn một tảng thịt. Bị người đàn ông cao lớn nhìn xoáy từ trên cao xuống, bà chủ bất giác chột dạ, vội lùi lại một bước, doạ dẫm:
– Chỗ tôi đông người lắm đấy nhé.
Lạc Bồi Nhân rút ví, ném một tờ tiền lên mặt bàn gỗ. Góc trái chiếc bàn vốn đã nứt toác, nhưng xem ra bà chủ vẫn còn chút lương tâm, không đổ vấy tội này cho Cốc Kiều.
– Khỏi thối lại. Tiền cọc bà cứ trả đủ cho cô ấy. Chuyện cái lược cũng đừng nhắc tới.
Anh không nghĩ lúc này Cốc Kiều sẽ tiếc năm tệ tiền cọc, nhưng rõ ràng cô không muốn anh biết mình sống ở một nơi như thế này. Việc nhắc đến chiếc lược chỉ càng khiến cô thêm xấu hổ mà thôi.
Hóa ra là đại gia thật. Mắt bà chủ đảo một vòng, cố soi xem trong phòng còn thứ gì hỏng hóc để lôi ra bắt đền được nữa không.
Bà ta đang định làm vậy thì nghe người đàn ông lên tiếng:
– Giờ xuống được chưa?
Dù sao đối phương cũng là đàn ông, lại cao to như thế, bà chủ sợ anh động tay động chân nên đành cười xòa:
– Cậu xuống trước đi.
Bà chủ trả lại tiền cọc cho Cốc Kiều, đon đả chào:
– Lần sau lại ghé nhé!
Gương mặt Cốc Kiều giờ còn đỏ hơn cả lúc Lạc Bồi Nhân chưa lên lầu. Phen này dẫu có biện bạch rằng nhà nghỉ trong hẻm này có cái thú riêng thì e cũng chẳng ai tin nổi.
Cốc Kiều vừa ra khỏi cửa, bà chủ nhân lúc vắng khách cũng cầm nắm hạt dưa lót tót bước ra theo, đảo mắt khắp nơi tìm khách hàng tiếp theo. Tấm biển Khách sạn lớn Hỗ Giang ngay bên cạnh trông vô cùng bắt mắt. Bà ta vừa hay trông thấy người đàn ông trẻ tuổi kia nhét chiếc vali vào cốp sau chiếc Cadillac.
Đúng là dân nhà giàu. Bà chủ vừa cắn hạt dưa vừa tiếc hùi hụi, phải chi lúc nãy trừ thêm vài tệ tiền cọc thì tốt biết mấy.
Bấy giờ, bà chủ đang mải mê cắn hạt dưa nào có ngờ, chỉ vì vài tệ tiền cọc mà mình cố cò kè bớt xén đã khiến người ta nhìn thấu cả cái nhà nghỉ của bà ta. Để rồi ngay ngày hôm sau, đội phòng cháy chữa cháy đột xuất đến kiểm tra và buộc nhà nghỉ của bà ta phải đóng cửa.
Cốc Kiều ngồi vào ghế phụ, thấy cả người ấm hẳn lên.
Lạc Bồi Nhân ngắm kỹ mái tóc cô, xem ra bà chủ kia không hề vu oan. Một chiếc răng lược nhựa xanh đang mắc kẹt trong mái tóc bồng bềnh của Cốc Kiều, nhưng anh chẳng hề có ý định gỡ giúp.
– Anh họ, em không cần đến bệnh viện đâu.
Số lần Cốc Kiều vào bệnh viện chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà đa phần cũng là đi thăm hoặc chăm sóc người khác. Sức khỏe cô vốn rất tốt, ốm vặt chỉ cần uống ít thuốc là khỏi. Cũng vì vậy mà cô chưa bao giờ xem việc bị sốt là chuyện gì to tát.
– Bây giờ em bao nhiêu độ?
Không có nhiệt kế bên cạnh, dĩ nhiên Cốc Kiều không biết mình bao nhiêu độ.
– Em chỉ sốt nhẹ thôi mà, em vừa uống thuốc hạ sốt rồi, sẽ khỏi nhanh thôi. Anh họ, cảm ơn anh đã đến.
Lạc Bồi Nhân không cần lời cảm ơn của cô. Lúc này không có gương nên Cốc Kiều không thấy được mặt mình, nhưng với vẻ đỏ bừng kia thì chắc chắn không phải chỉ sốt nhẹ.
– Anh khuyên em nên đến bệnh viện để xác nhận xem là cảm thường hay cảm cúm. Bây giờ đang là mùa cúm đấy.
Lạc Bồi Nhân lại nhắc đến chủ đề công việc trước đó của họ, nhưng không khí trong xe lúc này hoàn toàn không thích hợp để bàn công việc.
Cốc Kiều quay mặt ra ngoài cửa sổ, nói:
– Anh họ, em không nói chuyện với anh nữa đâu. Lỡ em bị cúm thật, lây cho anh thì làm sao?
Dù thấy triệu chứng của mình không giống cúm, nhưng nếu lây cho anh thì cô sẽ áy náy lắm.
Cốc Kiều nói rất chân thành, hoàn toàn không có ý chọc tức anh.