Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 60

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 60 :Thất vọng

Chỉ thấy trên đài xuất hiện hai người một lớn một nhỏ, đứa nhỏ thì vui vẻ nhảy nhót, người lớn thì mặt mày rối rắm.

Thương Thuật chống tay lên mặt bàn trừng to mắt nhìn khán giả đông nghịt dưới đài, trên người hắn quấn đầy dải lụa đỏ trông có vẻ quái dị khi đi trên phố, nhưng đứng trên sân khấu lại rất vừa vặn, chẳng khác gì một đào kép biểu diễn.

Khán giả sôi nổi vỗ tay trầm trồ khen ngợi, nói năm nay giao thừa không chỉ có tiên môn tạo cảnh cá rồng đẹp đẽ, mà đến cả mười khúc chiêng trống của Phong Y Đường cũng có đổi mới thú vị.

Đúng lúc đó một đoạn nhạc chiêng trống kết thúc, Thương Thuật ngẩn ra một lát trên sân khấu, dường như bị ép lên núi Lương Sơn, đành liều mình làm liều. Hắn đột nhiên lấy lại tư thế, dựng thẳng người ôm quyền hướng xuống khán giả dưới đài hành lễ, làm như vừa rồi từ trên trời đáp xuống thật sự là một màn chào sân đã được sắp đặt trước.

Ôn Từ liếc nhìn Thương Thuật một cái, rồi quay đầu tiếp tục đánh trống. Các nhạc sư cũng kịp phản ứng, tiếng nhạc đàn sáo lại nổi lên theo tiếng trống.

Thương Thuật ở trên sân khấu ngẩng đầu bước đi, lảo đảo loạng choạng đi một vòng, rồi đến bên cạnh trống lớn của Ôn Từ, đưa tay vịn vào mép trống lớn.

Cá màu lam bơi lượn trên sân khấu, quấn quanh Thương Thuật và A Hỉ, Thương Thuật hòa theo tiết tấu rung động của trống lớn, vung tay cất cao giọng: “Ta vốn thanh đô sơn thuỷ lang, trời sinh lãng mạn ngông cuồng. Từng phê sắc cấp chi sương gió, hắng tấu chương, lưu mượn mây trăng. Thơ vạn thủ, rượu ngàn chung. Mấy khi ngó mắt tới hầu vương? Điện ngọc lầu vàng lười lui tới, say dắt hoa mai dạo Lạc Dương.*” – BẢN DỊCH CỦA NGUYỄN CHÍ VIỄN.

*Bài thơ cổ tên: Giá cô thiên – Tây đô tác (Chu Đôn Nho)

Ngã thị thanh đô sơn thuỷ lang,
Thiên giao lãng mạn sơ cuồng.
Tằng phê cấp lộ chi phong sắc,
Luỵ tấu lưu vân tá nguyệt chương.

Thi vạn thủ,
Tửu thiên thương,
Kỷ tằng trước nhãn khán hầu vương.
Ngọc lâu kim khuyết dung quy khứ,
Thả tháp mai hoa tuý Lạc Dương.

Lụa đỏ theo vung tay của Thương Thuật tung bay dưới ánh đèn, A Nghiêm nhỏ giọng nói với Diệp Mẫn Vi: “Hỏng rồi, Thương Thuật ca ca bị men rượu xông lên não, bắt đầu nói nhảm rồi.”

Người dưới đài cũng chẳng nghe hiểu Thương Thuật đang nói gì, chỉ cảm thấy giọng hắn hòa với nhịp trống đầy nhịp điệu, trầm bổng hùng hồn, liền đồng loạt vỗ tay khen ngợi.

Thương Thuật ôm quyền hành lễ, nói: “Đa tạ đa tạ.”

Sau đó hắn tiếp tục cao giọng nói: “Nước có thế cuộn trào, đèn treo tỏa sáng không tắt; nước có thể rửa đục giữ trong, đèn có thể xua tan tối tăm. Mặt trời ấm, mặt trăng sáng, phú quý thịnh vượng, trường thọ an khang. Năm mới là Gia Bình, niềm vui dài lâu!”

Trong tiếng reo hò khen ngợi vang dội của khán giả, Thương Thuật khắp nơi chấp tay thi lê, dẫn theo A Hỉ từ trên sân khấu đi xuống.

Lúc xuống sân khấu Thương Thuật vẫn ngẩng cao đầu bước đi, khi đến trước mặt Diệp Mẫn Vi thì lập tức chân mềm nhũn, suýt nữa ngã lăn ra đất.

Diệp Mẫn Vi đỡ lấy Thương Thuật, chỉ nghe hắn yếu ớt hỏi: “Ta vừa nãy đã nói gì vậy?”

“Huynh không nhớ mình vừa nói gì à?”

Thương Thuật lắc đầu, chua xót đáp: “Vừa xuống sân khấu là quên sạch luôn.”

“Huynh ngâm thơ khá nhiều, còn nói lời chúc mừng năm mới. Nào là thanh đô sơn thủy lang, nào là đèn treo tỏa sáng không tắt…”

“Được rồi được rồi, cô đừng nói nữa.” Thương Thuật yếu ớt quay mặt sang chỗ khác.

Diệp Mẫn Vi vỗ vỗ lưng Thương Thuật, nói: “Kỹ thuật diễn của huynh tốt hơn ta, nhìn qua thật giống như chuyện thật, đã chống đỡ được tình huống lúc đó. Nghĩ lại chắc Ôn Từ sẽ rất biết ơn huynh đấy.”

A Hỉ nhảy cẫng lên ôm lấy chân Thương Thuật, Thương Thuật mỉm cười mắt híp lại còn hoảng sợ mà bế nó ra, dịu dàng nói: “Đi tìm ca muội đi!”

Dứt lời Thương Thuật nhìn quanh bốn phía, nói: “Tạ tiểu thư đâu rồi?”

Diệp Mẫn Vi cũng nhìn xung quanh theo, lúc này mới phát hiện tiểu đồ đệ của mình không biết biến mất từ lúc nào.

Tạ Ngọc Châu không được chứng kiến cảnh náo nhiệt vừa rồi, nếu nàng biết mình bỏ lỡ điều gì, chắc chắn sẽ vô cùng hối hận.

Lúc ấy nàng nhìn nhị sư phụ của nàng trên sân khấu khí phách, lại nhìn Vạn Tượng Sâm La xoay tròn trên cổ tay đại sư phụ bên cạnh, cùng với trời đầy cá xanh thẳm bơi, cuốn lên tất cả giấy pháo đỏ biến thành hình rồng tro màu đỏ, nàng kinh ngạc cảm thán rất nhiều cũng cảm thấy buồn bã.

Hai vị sư phụ của nàng đều có việc yêu thích và say mê, chỉ cần là liên quan việc đó ắt tinh thần phấn chấn, ánh mắt sáng ngời, thế nhân khó mà đuổi kịp.

Nhưng nàng lại không có chí hướng gì.

Trước kia nàng còn nghĩ phải học cho giỏi để chứng minh tên tuổi bản thân, bây giờ thì sao, chỉ cần nàng bằng lòng xoay người biến hóa là có thể thành tông sư lớn tuổi hơn cả hai vị sư phụ của nàng. Danh tiếng quá lớn rồi, Sách Ngọc sư quân ấy cũng là người có hoài bão ngất trời, danh vang thiên hạ.

Nàng – Tạ Ngọc Châu nhỏ bé này, một tên vô học bất tài, không có chí lớn, rốt cuộc có giá trị gì, có lý do gì để không biến về Sách Ngọc sư quân?

Nàng lòng tràn đầy nỗi buồn, lại cảm thấy nỗi buồn của mình thật gây mất hứng, liền lặng lẽ rời khỏi bên cạnh đại sư phụ của nàng, đi dạo trên đường lớn, buồn bã một mình.

Nàng ngồi xuống bậc thềm trước cổng một gia đình giàu có nào đó, đèn lồng đỏ trên đầu chiếu sáng chỗ nàng đang ngồi. Tạ Ngọc Châu chống cằm nhìn đám nhỏ trên phố cầm pháo trúc và bánh kẹo cười đùa chạy qua, thật dài mà thở dài một tiếng.

“Thật trùng hợp, lại gặp tiểu thư rồi.”

Một giọng nói đột nhiên vang lên bên cạnh, Tạ Ngọc Châu giật mình một cái quay đầu nhìn. Vừa rồi lúc đến nàng không chú ý, chỉ thấy một người đang ngồi ở phía bên kia bậc thềm, dưới một chiếc đèn lồng đỏ khác treo trên cổng.

Cùng là người lạc loài chốn nhân gian, gặp nhau hà cớ… Nàng quả thực nhận ra người này.

Nam tử thân khoác áo choàng màu đen, xách theo một bình rượu, tay đặt lên đầu gối, lười nhác cúi đầu hành lễ với Tạ Ngọc Châu. Khi ngẩng đầu lên ánh trăng chiếu vào đáy mắt hắn, chiếu sáng vết bớt đỏ nơi cổ hắn.

“Vệ Vệ Vệ… Vệ công tử?” Tạ Ngọc Châu trợn to mắt lắp bắp nói.

Chẳng phải đây chính là nam nhân nàng gặp trong tiết Kim Thần ở Ninh Dụ sao?

Tạ Ngọc Châu ngồi cứng đờ tại chỗ, trong đầu nháo nhiệt như sân khấu đài Minh An, các đường suy nghĩ thay nhau chen lấn lên sân khấu.

Nàng nghĩ thầm vị Vệ Uyên công tử này sao lại ở đây, hắn thật sự là thành chủ của thành Thiên Thượng sao? Nếu hắn chính là Vệ Uyên đó, vậy hắn xuất thân Tiêu Dao Môn, có phải sẽ quen biết đại sư phụ của nàng, chẳng lẽ hắn tới là để tìm đại sư phụ của nàng?

Nàng lại nghĩ, phải nói thật là hắn trông thật đoan chính, đúng kiểu mà nàng thích, mày rậm mắt to…

Không không không, Vệ Uyên này biết mối quan hệ giữa nàng và đại sư phụ không? Lại có lẽ, hắn biết thân phận thật sự của nàng ư?

Tạ Ngọc Châu trong lòng cảm thấy không ổn, chỉ thấy đối phương mở miệng như sắp nói gì đó, Tạ Ngọc Châu cướp lời hỏi trước: “Vệ công tử sao lại ở đây?”

Vệ Uyên hơi trầm mặc, giơ tay chỉ vào cánh cửa lớn phía sau: “Đây là cửa sau nha môn châu mục.”

Tạ Ngọc Châu kinh ngạc quay đầu nhìn kỹ: “Ồ?”

“Ta phụng lệnh đến kiểm kê tài sản vương phủ Lai Dương, tạm trú ở đây.”

Tạ Ngọc Châu nghĩ thầm sao nàng lại chọn đúng cái nơi này để buồn bã thế này?

“Ngài là người của triều đình? Nhưng mà ngài chẳng phải là…”

“Tu sĩ, ta là tu sĩ.”

“Nhưng tiên môn nghiêm lệnh, ngưởi tu đạo không được can thiệp việc triều đình mà?”

“Cho nên Vệ mỗ là phản đồ của tiên môn đấy.”

Vệ Uyên chẳng có một tia hổ thẹn, thẳng thắn thành thật đến mức khiến Tạ Ngọc Châu không lời gì để nói. Hắn tiếp tục nói: “Tạ tiểu thư…”

Tạ Ngọc Châu lại lần nữa ngắt lời: “Ngày hội năm mới, Vệ đại nhân sao lại một mình uống rượu giải sầu sau cửa nha môn châu mục thế này?”

Vệ Uyên lại lần nữa thuận theo lời nàng: “Người tu đạo chúng ta thân thích sớm đã qua đời, tự nhiên chẳng ai để đoàn viên cùng.”

“Vệ đại nhân là người ở đâu vậy?”

“Người Thương Châu.”

“Người Thương Châu ư!”

“Tạ tiểu thư từng đến đó?”

“Ta…” Tạ Ngọc Châu thực ra đây là lần đầu tiên rời khỏi nhà, đương nhiên chưa từng tới Thương Châu. Ánh mắt nàng dừng trên vết bớt đỏ nơi cổ Vệ Uyên, đột nhiên nhớ tới một chuyện cũ của Thương Châu mà nàng từng nghe.

“Ta… Ta nghe nói, khoảng tám mươi năm trước ở Dự Châu từng có một trận ôn dịch lớn, hơn nửa bá tánh hai mươi tám trấn Thường Châu nhiễm bệnh mà chết, sinh linh lầm than. Người may mắn còn sống ở Thương Châu nói ôn dịch đó từ dịch ma sinh ra, nơi dịch ma đi qua tai dịch hoành hành. Thần cải trang thành bộ dạng trẻ nhỏ, chính là nơi này…”

Tạ Ngọc Châu chỉ vào cổ mình, nói: “Nơi này có một vết ấn ký đỏ, nghe nói là ma ấn của dịch ma.”

Một cơn gió lạnh thổi qua, Vệ Uyên không chớp mắt mà nhìn Tạ Ngọc Châu, hắn mỉm cười nói: “Tạ tiểu thư muốn nói gì?”

Tạ Ngọc Châu cười gượng vài tiếng: “Ha ha ha ha, ta chỉ kể một câu chuyện thôi. Ngài xem thật là trùng hợp, trên cổ ngài cũng có vết bớt đỏ, ngài cũng là người Thương Châu, chẳng phải trùng hợp quá rồi sao?”

Tạ Ngọc Châu vỗ tay một cái, nàng nói: “Ngài chắc chắn không phải dịch ma đâu, lần trước hai chúng ta gặp nhau xong ta cũng đâu nhiễm bệnh…”

“Chuyện Tạ tiểu thư kể là thật.” Vệ Uyên cười đầy ẩn ý.

Tạ Ngọc Châu cứng đờ tay giữa không trung, nụ cười đông cứng trên mặt.

Vệ Uyên tiếp tục nói: “Quả thực có dịch ma, ôn dịch Thương Châu là do dịch ma mang đến, cả nhà ta đều chết vì dịch bệnh, chỉ còn một mình ta may mắn thoát nạn. Có điều, ta không phải dịch ma.”

Tạ Ngọc Châu thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Sư phụ đã cứu ta từ Thương Châu, đưa ta vào Tiêu Dao Môn tu hành, đáng tiếc chẳng bao lâu sư phụ đã viên tịch. Ta tư chất bình thường lại hay nôn nóng, mấy lần suýt tẩu hỏa nhập ma, có vị sư tỷ đã giúp ta chỉnh lại linh mạch toàn thân. Việc sửa lại linh mạch sẽ để lại vết sẹo trên người, ta liền bảo nàng để lại trên cổ ta, vị trí giống với dịch ma kia, để ghi nhớ không quên.”

Tạ Ngọc Châu nghĩ thầm, giữ lại ấn ký của kẻ thù trên người mình ghi nhớ không quên, cách ghi khắc này thật đặc biệt.

“Vị sư tỷ kia của ta, Tạ tiểu thư chắc cũng biết đấy.” Vệ Uyên thản nhiên nói.

Như thể đây là đánh bài lật ngửa quân tẩy, Tạ Ngọc Châu quan sát Vệ Uyên một lát, rồi lại thả lỏng, ngẩng đầu nhìn những cá bơi màu lam giữa bầu trời và pháo hoa.

“Chuyện đã tám mươi năm trước rồi, dù có là dịch ma thì cũng đã sớm bị tiên gia bắt về xử tử, ngài còn nhớ làm gì chứ?” Tạ Ngọc Châu nhẹ giọng hỏi.

Vệ Uyên uống một ngụm rượu, cười nói: “Dịch ma vẫn còn sống. Sư phụ để lại cho ta một tấm phù chú, đầu bên kia phù chú nối với dịch ma, dịch ma chưa tiêu phù chú chưa diệt. Suốt tám mươi năm nay, nó vẫn yên ổn nằm trên người ta.”

“Vậy Vệ công tử vì tìm dịch ma, cho nên làm ra bao chuyện lớn như vậy sao?”

“Tất nhiên không phải, người sống càng dài, thứ muốn có được tự nhiên sẽ càng nhiều hơn, những chuyện muốn làm cũng nhiều đến mức chẳng nhìn thấy điểm dừng.”

Tạ Ngọc Châu chống cằm, than thở một tiếng: “Thật tốt quá. Vệ công tử cũng là bậc anh kiệt trong thiên hạ, bất kể là tốt hay xấu, vẫn còn nhiều việc lớn chờ đợi công tử thực hiện. Ta không có chí hướng rộng lớn, cũng chẳng có thiên phú gì nổi bật, đời này nếu để ta tự sống, chắc cũng chỉ là một kiếp tầm thường vô danh.”

“Ha ha, sao vậy, một đời tầm thường, vô danh thì không có ý nghĩa gì sao?” Vệ Uyên cười lớn.

Hắn chỉ vào mình rồi nói với Tạ Ngọc Châu: “Tạ tiểu thư nhìn ta xem, nếu theo tiêu chuẩn tiên của môn mà đánh giá Vệ mỗ, Vệ mỗ e rằng là kẻ không ra gì, tà ma ngoại đạo, tội ác tày trời, còn chẳng bằng kẻ tầm thường. Cô nhìn lại vị sư tỷ kia của ta, cô cảm thấy nàng vì muốn thành danh thành gia, nổi danh thiên hạ nên mới ngày ngày vùi đầu nghiên cứu những thuật pháp đó sao?”

“Nàng không phải vì muốn chiếu rọi thế nhân, nàng chỉ là sinh ra đã là để thiêu đốt. Tạ tiểu thư cũng vậy, đời này cô cứ thiêu cháy mạng sống của mình, cần gì phải chiếu rọi thế nhân chứ?”

Tạ Ngọc Châu quay đầu nhìn Vệ Uyên, nam tử áo đen ấy cười sâu xa, xách theo một bình rượu ngồi dưới chiếc đèn lồng đỏ, giống như một dãy núi đỏ rực trong đêm tối.

Nàng sâu thẳm chăm chú nhìn Vệ Uyên một lát, nói: “Vệ công tử, ta thật sự khá thích ngài.”

Ánh mắt sâu thẳm của Vệ Uyên hiện lên một chút ngạc nhiên.

Tạ Ngọc Châu chỉ vào Vệ Uyên, nói: “Nhìn đi, nhìn đi, hiện tại ngài mới là thật. Những lời vừa rồi đều là thật giả lẫn lộn, ngài nói xong chuyện thân thế đáng thương của mình, lại nói những lời ta muốn nghe, nói đến mức ta suýt nữa đã rung động rồi.”

“Thành Thiên Thượng vốn chính là hang ổ của linh phỉ, ngài vừa là thành chủ thành Thiên Thượng vừa là người của triều đình, còn đến khám xét vương phủ Lai Dương. Ngài chắc chắn đã sớm biết vương Lai Dương đang làm những chuyện đó đúng lông? Ngài có phải vẫn luôn im lặng giám sát hắn, dung túng hắn phải không? Ngài chẳng có ý tốt đúng không?”

“Ngài rõ ràng quen đại sư phụ của ta nhưng lại không đi tìm người, chỉ gặp ta, có phải sợ bị bọn họ nhận ra ngài không phải người tốt phải không? Ngài tới tìm ta, là cảm thấy ta trẻ tuổi dễ lừa chứ gì?”

Tạ Ngọc Châu lắc ngón tay: “Đại sư phụ với nhị sư phụ ta nhìn không thấu, nhưng ngài thì ta vẫn nhìn thấu lắm. Làm thương nhân mà, cả nhà ta đều là người làm ăn, người làm ăn thì không thể tin nhất.”

Vệ Uyên trầm mặc nhìn Tạ Ngọc Châu, hắn nghiêng đầu khẽ mỉm cười, nói: “Không ngờ Sách Ngọc sư quân còn có mị lực như vậy.”

Tạ Ngọc Châu thầm nghĩ, hắn quả nhiên cái gì cũng biết.

Nàng đứng dậy chắp tay với Vệ Uyên, nói: “Cảm ơn công tử đã giải sầu tối nay, tâm trạng ta tốt hơn nhiều rồi. Ngài cũng biết bọn họ đang ở đâu, ngài muốn gặp bọn họ thì cứ đi gặp, đừng giở trò với ta nữa.”

Tạ Ngọc Châu xoay người dọc theo con phố đi về phía đài Minh An, chỉ nghe Vệ Uyên ở phía sau nàng gọi: “Tạ tiểu thư, những lời Vệ mỗ vừa nói đều là thật.”

Tạ Ngọc Châu vẫy vẫy tay, nói: “Ta nói thích ngài cũng là thật, ta rất thích dung mạo của ngài.”

Dừng một chút, Tạ Ngọc Châu quay đầu lại nhìn Vệ Uyên, nghiêm túc nói: “Hơn nữa ta chính là thích nam nhân xấu xa.”

Dứt lời Tạ Ngọc Châu chẳng buồn để ý đến phản ứng của Vệ Uyên, vung tay nghênh ngang tiếp tục tiến về đằng trước. Khoảnh khắc này nàng như trở lại là lục tiểu thư lanh lợi được nuông chiều của Tạ gia, tâm trạng nàng rất tốt, mọi u uất ban nãy đều tan biến, vừa đi vừa ngân nga khúc nhỏ, bước chân nhẹ nhàng.

Nàng đang vui vẻ, lại thấy phía trước đường bỗng nhiên xuất hiện một nhóm người, nàng giật mình dừng bước chân lại.

Nhóm người này xuất hiện quá bất ngờ, giống hệt như A Hỉ và Thương Thuật bốc hơi khỏi nhân gian vậy, khiến người ta không kịp đề phòng. Một hàng người chặn kín con đường, ánh mắt sáng quắc, như thể muốn xuyên thấu Tạ Ngọc Châu.

Tất cả đều mặc áo trắng trên vẽ hoa văn mặt trời, bên hông kim bài lấp lánh sáng lên, gió thổi bay tà áo như sóng bạc cuộn trào.

Đây là đạo bào của Phù Quang Tông.

Tạ Ngọc Châu ngây người một thoáng rồi nhảy dựng lên quay đầu bỏ chạy, chẳng còn bình thản cũng chẳng còn kiêu ngạo, vừa chạy vừa gân cổ lên gào to: “Cứu mạng với, cứu mạng với! Vệ Uyên, Vệ đại công tử! Đại sư phụ, nhị sư phụ!”

Phù Quang Tông tới bắt nàng!

Bên kia, bên đài Minh Đài, Thương Thuật bấm ngón tay tính toán, không nhanh không chậm mà “à” một tiếng, quay đầu nhìn về phía Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ đã bước xuống đài.

“Vừa nãy say quá hồ đồ, để Sách Nhân tìm được khoảng trống, bọn họ tìm đến rồi.”