Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 61

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 61 :QUYỂN 4

Trên đường lớn thành Dự Quân lại một lần nữa gà bay chó sủa, một nhóm tu sĩ áo trắng đuổi theo một cô nương, bá tánh hai bên đường hoảng hốt né tránh, pháo hoa cũng bị cuốn bay tán loạn.

Trong lúc tình thế nguy cấp, bỗng nghe mọi người đồng loạt kinh hô, lại có một con sư tử múa khổng lồ từ trên trời giáng xuống. Toàn thân nó ánh vàng rực rỡ, trông chẳng khác gì một con sư tử sống khoác áo múa lân, Ôn Từ đứng vững trên lưng sư tử múa, Diệp Mẫn Vi bám chặt vào sư tử múa, vươn một tay kéo Tạ Ngọc Châu lên lưng sư tử.

Con sư tử múa vụt qua đầu đám tu sĩ Phù Quang Tông đó chạy như bay lao thẳng ra ngoài thành, chỉ để lại tiếng mắng đầu tức giận của Ôn Từ: “Cái tên bói toán thối Sách Nhân kia xem nhầm hoàng lịch gì không biết, chọn đúng lúc này đến bắt người, Tết nhất mà đi phá hỏng hứng khởi người ta!”

Mấy tên đệ tử Phù Quang Tông này cũng không nhiều lời, đồng loạt niệm quyết cưỡi gió bay theo, hai bên rời khỏi trung tâm thành Dự Quân dòng người đông đúc, giao đấu trong rừng cây ở ngoại ô.

Trong bóng tối, trắng bạc và sắc vàng đan xen, tốc độ rất nhanh khiến người ta hoa cả mắt. Trong rừng cây cành cây như sống dậy mọc lan tràn khắp nơi, mà nơi áo trắng đi qua, cỏ cây đồng loạt kết ra tinh thạch cứng rắn lấp lánh. Ngay cả con sư tử múa va phải tu sĩ áo trắng đều dần hóa thành tinh thạch, hai chân cứng đờ ngã nhào xuống đất.

Là thuật Hóa Tinh của Phù Quang Tông.

Tro bụi tung bay, thuật thổi khói hóa tro phá vỡ kết tinh trên thân sư tử múa. Trong miệng sư tử múa phun ra quả cầu nhỏ màu đỏ, cầu nhỏ như pháo nổ gặp được tu sĩ liền nổ tung ầm ầm, b*n r* pháo hoa rực rỡ.

Hai người Diệp – Ôn phối hợp ăn ý, cả rừng cây bùm bùm rất náo nhiệt, như là ở trong rừng cây mở một phường pháo trúc pháo hoa.

Bóng đêm vốn là thiên hạ của yểm sư, nhưng Ôn Từ lại chậm chạp không thể thoát thân. Hắn chỉ cảm thấy khắp nơi bị kiềm chế, những người Phù Quang Tông này đều như con giun trong bụng hắn, nhìn thấu mỗi một bước hành động của hắn, cứ như mở thiên nhãn mà bám riết lấy bọn họ không buông.

Mở thiên nhãn tự nhiên không phải những tu sĩ này, mà là kẻ tọa trấn ở Phù Quang Tông xa xôi chỉ huy bọn họ từ xa – Sách Nhân, chỉ thấy những tu sĩ này trên tai đeo bùa truyền âm trong suốt, đang lóe sáng liên tục không ngừng.

Ôn Từ bị dây dưa đến phát điên, hận không thể trực tiếp xông thẳng đến Phù Quang Tông đè tên suốt ngày bói toán kia xuống đất.

Những con sư tử múa màu vàng chạy vút trong rừng, pháo hoa rực rỡ bừng lên, rồi lại bị tro bụi và kết tinh bao phủ. Hai bên giằng co không phân thắng bại, các tu sĩ áo trắng của Phù Quang Tông đột nhiên chia làm từng nhóm ba người, linh mạch giữa nhóm ba người cuồn cuộn, vậy mà xuất hiện một tấm gương khổng lồ.

Trong khu rừng tối tăm, tâm gương ấy im ắng không phát sáng, giống như một cái miệng máu khổng lồ của dã thú đang há ra.

“Thuật Kính Ảnh?”

Ôn Từ trừng lớn mắt, hắn giận dữ quát: “Tránh ra! Các người không cần mạng nữa à!!”

Chỉ trong chớp mắt những con sư tử múa của hắn đã lọt vào giữa hai tấm gương, trong hai tấm gương hiện ra vô số bóng dáng lặp lại của sư tử múa, những sư tử múa theo đó vặn xoắn, như bị túm lấy hai đầu mà xoắn thành dây thừng.

Ôn Từ chỉ kịp đẩy hai người bên cạnh ra, khoảnh khắc tiếp theo đã cùng lũ sư tử múa bị cuốn vào trong gương, cả sáu người cùng thi triển thuật Kính Thuật cũng đồng thời biến mất vô ảnh.

Tựa như cái miệng máu khổng lồ kia đã nuốt chửng cả người lẫn gương một lần.

Tạ Ngọc Châu ngã nhào vào bụi cỏ, nàng vội vàng ngẩng đầu nhìn xung quanh khắp nơi, gọi lớn: “Đại sư phụ! Nhị sư phụ!”

Tiếng nàng vang vọng trong rừng, nhưng không ai đáp lại.

Khắp rừng đầy mùi thuốc súng và bóng cây, chỉ có các tu sĩ đạo bào trắng đang chậm rãi đến gần nàng, vây quanh nàng.

Cùng lúc đó, Ôn Từ bị nuốt vào trong gương chỉ cảm thấy như rơi vào dòng nước lũ, như thể tứ chi và hồn phách đều bị xé rách từ mọi phía, những âm thanh vô cùng vô tận, tạp âm như đúng mà là sai xâm nhập vào tai.

Hắn như chìm vào trong biển sâu, trong nước có vô số người đang nói chuyện, là những lời đồn nhảm nhí hằng ngày hắn vẫn nghe thấy trên phố, nhưng từng câu đều che giấu bất an và chột dạ.

Toàn là dối trá.

Ôn Từ lảo đảo va vào thứ gì đó, bị đau đớn tức khắc bừng tỉnh, hắn dùng sức bám lấy v*t c*ng ấy leo lên, cuối cùng nổi lên mặt nước th* d*c một hơi.

Vừa nổi lên mặt nước, tiếng gào gọi dai dẳng hơn ba tháng ngày đêm không dứt lại lần nữa vang vọng bên tai hắn, tiếng gọi như chuông lớn chấn vang khiến đầu Ôn Từ choáng váng hoa mắt.

— “Vu Ân Từ! Trở về!”

— “Trở về thức hải chúng sinh, trở về chốn tâm tưởng sự thành!”

Ôn Từ chống người nôn ra mấy ngụm nước, ngừng một chút, tiếp đó lại nôn ra một ngụm máu.

Máu bắn lên mặt đất ẩm ướt, dưới thân hắn là một tảng đá rất lớn, nơi này là một trong số ít những vùng cao trong nước, dòng nước xiết cuồn cuộn xoáy quanh tảng đá tạo nên bọt nước.

Ôn Từ ho khan hai tiếng, lau vết máu nơi khóe miệng, thầm nghĩ may mà Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu không bị cuốn vào đây. Yểm thuật và thuật Kính Ảnh sau khi va nhau, chưa từng có ai có thể sống sót trở về.

Hắn đang nghĩ thì ngẩng đầu, chỉ thấy trong tầm mắt mơ hồ hơi nước đầy trời, nơi xa lại trôi đến một người.

Hình dáng này, trông lại giống hệt Diệp Mẫn Vi.

Ôn Từ trừng to mắt, chỉ thấy người này cũng va vào mép đá, một bàn tay đeo vòng tay vàng bám lên tảng đá, khuôn mặt Diệp Mẫn Vi hiện ra từ mép đá.

Chốc lát sau, Diệp Mẫn Vi lẽ ra phải đang ở ngoại ô thành Dự Quân toàn thân ướt đẫm, như một đóa mai đỏ rơi xuống nước, giống hệt Ôn Từ lúc nãy bò lên tảng đá vừa ho khan vừa phun nước.

Ôn Từ ngồi bên nàng, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “…… Vừa rồi không phải ta đã đẩy cô xuống rồi sao?”

Diệp Mẫn Vi lấy kính thạch từ túi Càn Khôn ra đeo lên, thản nhiên nói: “Khụ khụ… lúc rơi xuống ta nắm được đuôi sư tử.”

“Đẩy cô cũng đẩy không đi! Cô nghĩ gì vậy hả!?” Ôn Từ giận đến dựng tóc gáy.

“Ta không biết ngươi định làm gì, nhưng không muốn để ngươi làm một mình.”

“Ta định đi chịu chết, cô cũng muốn theo ta chịu chết à?”

“Có ta ở đây, sao ngươi có thể chết được chứ?”

Diệp Mẫn Vi trước sau như một tràn đầy tự tin, nàng lau nước trên mặt một phen, ánh mắt từ đôi mắt tức giận của Ôn Từ chuyển xuống, dừng trên môi đang dính máu của Ôn Từ.

Nàng hơi ngạc nhiên, đưa tay chạm vào khóe môi Ôn Từ: “Trên mặt ngươi sao có máu? Ngươi bị thương sao?”

Ôn Từ nghiêng đầu tránh ngón tay Diệp Mẫn Vi, im lặng một lúc, rồi nói: “Không sao.”

Lúc này nơi họ đang ở chẳng giống Dự Quân, thậm chí chẳng giống nhân gian. Ở đây bầu trời mây đen giăng đầy như sắp sập xuống, ánh sáng u ám, không trung có loài chim nước đen kịt không rõ tên bay lượn quanh trời, vạn vật đều bị phủ một lớp xám xịt.

Bốn phía tảng đá đều là dòng nước chảy xiết, sóng trào cuồn cuộn không bến bờ, không thấy nguồn chảy, cũng chẳng thấy bờ sông. Ngước mắt nhìn chỉ thấy vài tảng đá lớn tương tự dựng giữa dòng sông, nước chảy vòng quanh những tảng đá bị mài mòn tròn trịa ấy, không ngừng đổ về phía trước.

Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi không hẹn mà cùng quay lại, nhìn về hướng dòng nước chảy. Ngay cách chỗ tảng đá không xa, dòng nước lớn đột ngột đổ xuống vực sâu, tung lên màn sương nước mù mịt cuồn cuộn, tiếng nước vang rền trời đất, trắng xóa không thấy tận cùng.

Sau lưng họ lại là một thác nước lớn không bờ bến, họ đang ở ngay đỉnh thác nước.

Ôn Từ chau mày, hắn lạnh lùng nói: “Đồng quy vu tận… Sách Nhân quả thật ra tay ác độc.”

Lúc nãy thuật Kính Ảnh mà Phù Quang Tông dùng trong rừng cây ở ngoại ô, cần ba người kết hợp để dựng gương, gương có thể tạm thời sao chép hình bóng người hoặc vật, rồi giao cho người dựng gương điều khiển.

Nhưng thuật Kính Ảnh lại hoàn toàn vô hiệu với yểm thuật, không những vô hiệu mà còn cực kỳ nguy hiểm, hậu quả của hai người gặp nhau chính là người thi thuật và yểm sư đồng thời biến mất, cuối cùng không tìm thấy một chút tung tích. Không ai biết nguyên nhân ở đâu, cũng không ai biết người biến mất sẽ đi đâu.

Vậy nên từ trước tới nay, yểm thuật và thuật Kính Ảnh luôn là hai loại cấm thuật tương khắc lẫn nhau.

“Sách Nhân lệnh sáu tên đệ tử kia dùng thuật Kính Ảnh để cùng chúng ta đồng quy vu tận, thật sự là không tiếc tính mạng, hy sinh vì nghĩa. Đây chính là hắn tính toán được, phương pháp tốt nhất để giải quyết chúng ta?” Ôn Từ lạnh lùng nói.

Diệp Mẫn Vi nghe vậy thì nhìn quanh một vòng: “Nói như vậy, đám tu sĩ Phù Quang Tông kia cũng đến đây rồi, bọn họ đâu cả rồi?”

Ôn Từ điềm đạm đáp: “Đừng tìm bọn họ, ngoại trừ người Vu tộc, không ai có thể sống sót trong làn nước này. Nếu không phải cô đã uống máu ta ba mươi năm trở thành bán Vu tộc, thì sớm đã bị hòa tan đến chẳng còn mảnh xương rồi.”

“Ngươi biết nơi này là đâu sao?”

Ôn Từ quay đầu nhìn về thác nước đổ xuống cuồn cuộn không thấy đáy, nheo mắt lại nói: “Trước kia không biết, nhưng mà, giờ hình như đã rõ rồi.”

Dừng một chút, Ôn Từ chậm rãi nói: “Còn nhớ ta từng nói với cô về thức hải chúng sinh chứ?”

Chỗ sâu nhất của ý thức chúng sinh, tương dung với nhau thành một đại dương mênh mông, đó chính là thức hải chúng sinh.

Nghĩ đến yểm thuật vốn dĩ là tấm gương phản chiếu mọi vật của ác mộng vào hiện thực. Kết hợp với thuật Kính Ảnh hai tấm gương đối diện, sẽ sinh ra vô số hình ảnh lặp lại vô tận, không ngừng thu hẹp và lún sâu vào tầng sâu nhất của chính mình.

Ở nơi sâu nhất trong ác mộng, chỗ sâu nhất của ý thức, họ đã đến được thức hải chúng sinh.

Ôn Tử chỉ về phía cuối thác nước kia, nói: “Nếu ta không đoán sai, bên dưới thác nước chính là thức hải chúng sinh, chúng ta hiện giờ đang ở rìa thức hải chúng sinh.

Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn về phía mặt nước chảy xiết không thấy nguồn gốc kia.

“Thức hải chúng sinh?”

“Thức hải chúng sinh rộng lớn khôn cùng, vùng đất giáp ranh là vách đá cao ngất vây quanh nó một vòng. Hàng ngàn hàng vạn trái tim con người khác nhau, độc lập chảy xiết về nơi này, và tại đây trái tim mọi người sẽ bị hòa trộn, kéo tơ lột kén, phân loại thành ý niệm khác nhau, sau khi rơi từ vách đá xuống thức hải chúng sinh, sẽ trở thành những dòng suy nghĩ vừa vô định vừa bao trùm tất cả.”

Ôn Từ ngồi khoanh chân, chống cằm nói: “Chốn tâm tưởng sự thành trong truyền thuyết của Trung Nguyên các ngươi chính là một hòn đảo nhỏ ở trung tâm nhất của thức hải chúng sinh.”

Đó là truyền lưu suốt nhiều năm, thế nhân luôn miệng tương truyền về chốn tâm tưởng sự thành.

Diệp Mẫn Vi tò mò hỏi: “Vậy cái gọi là chốn tâm tưởng sự thành, thật sự có thể khiến tâm nguyện của con người thành sự thật sao?”

Ôn Từ nghiêng đầu, hắn khẽ cười khinh miệt, nói: “Vậy phải xem cô nghĩ thế nào. Nơi ấy là trung tâm của toàn bộ ý thức, là phần mộ cũng như cái nôi của ý niệm. Tại nơi đó, ý niệm chính là hiện thực, cô có thể dùng ý niệm để dựng nên một thế giới của riêng mình, hoàn toàn khống chế những gì mình thấy; nghe; cảm nhận, dĩ nhiên là tâm tưởng sự thành, mộng đẹp vô cùng.”

Diệp Mẫn Vi liếc nhìn về phía cuối thác nước một cái, quay đầu hỏi: “Vì sao ngươi lại hiểu rõ về chốn tâm tưởng sự thành đến vậy?”

Ôn Từ trầm mặc một lát, hắn nói: “Dĩ nhiên là bởi vì, ta từng rơi vào đó.”

“Rơi vào ư?”

“Đứa trẻ điên mộng đầu tiên mà Ngụy Cảnh tạo ra rất giống với A Hỉ, lúc đứa trẻ kia phát điên thì ta đang gia cố phòng thủ dưới cái Bát Phong Tháp dở hơi ở Mộng Khư kia. Thức hải chúng sinh đột nhiên sinh ra dao động, ta đã bị cuốn vào chốn tâm tưởng sự thành!”

Ôn Từ nghiến răng nghiến lợi nói.

Mấy chục năm trước người Vu tộc và tiên môn Trung Nguyên cùng xây Bát Phong Tháp, muốn mở ra con đường đến chốn tâm tưởng sự thành. Tuy rằng thử nghiệm này cuối cùng thất bại, nhưng Bát Phong Tháp lại trở thành nơi có rào chắn yếu nhất giữa nhân gian và thức hải chúng sinh. Thức hải chúng sinh hơi có dao động, thì sẽ quét qua Bát Phong Tháp.

Sau lần dao động khiến hắn rơi vào chốn tâm tưởng sự thành năm đó, ảnh hưởng của thức hải chúng sinh đã bắt đầu thẩm thấu vào toàn bộ Mộng Khư, vì vậy Ôn Từ mới đóng lại tầng mộng cảnh thứ hai mươi trở lên.

Ôn Từ chỉ vào dòng nước xiết bên tảng đá, nói: “Nơi hiện giờ chúng ta đang ở là nơi nào đó cạnh thức hải chúng sinh, là nơi tập hợp một loại ý thức đặc biệt, ta đoán nơi này chắc là vách dối trá.”

“Vách dối trá?”

“Ừ, nơi tụ tập mọi lời nói dối của chúng sinh.”