Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 62

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 62 :Nói dối

Diệp Mẫn Vi nghiêng người múc một vốc nước từ mép tảng đá, khi nhúng tai vào trong nước thì nghe được nhưng âm thanh hỗn tạp vang vọng từ trong nước.

“Gỗ của ta là tốt nhất trong cả thành, tuyệt đối không thể bớt thêm một đồng nào nữa…”

“Đợi ta thi đậu công danh thì sẽ trở về cưới nàng…”

“Đại nhân minh giám, tiểu nhân chưa từng tham một đồng bạc nào…”

“Chờ qua mùa đông này thì bệnh của ngươi sẽ khỏi thôi…”

Giữa muôn vàn chuyện vụn vặt của thế gian, âm thanh nói dối đủ cao thấp cuồn cuộn mà đến. Nếu Diệp Mẫn Vi vẫn còn cái đầu như trước kia, dung nạp vạn vật, ghi nhớ không quên, có lẽ giờ đã choáng váng hoa mắt vì bị những âm thanh ấy xô tới.

Diệp Mẫn Vi xòe các ngón tay để nước trong lòng bàn tay chảy tràn ra, trầm ngâm nói: “Thì ra đây là những ý niệm của lời nói dối.”

Nàng chạm nhẹ vào kính thạch trên mũi, trên kính thạch nổi lên ánh sáng lam. Nàng đứng dậy quan sát khắp xung quanh, lại bước đến mép đá, cúi người thò đầu xuống, cố gắng nghe tiếng nước bắn lên từ đáy vực.

Diệp Mẫn Vi chăm chú lắng nghe một lát, nói: “Ý niệm trên vách đá còn tương đối rõ ràng, sau khi chúng rơi xuống vách đá thì dường như bị vỡ nát, chỉ còn lại những âm thanh ngắn như cười, khóc, thở dài.”

Ôn Từ co một chân, tì tay lên đầu gối rồi chống cằm nhìn Diệp Mẫn Vi, hỏi rõ mà nói: “Cô lại muốn nghiên cứu thức hải chúng sinh nữa sao?”

Diệp Mẫn Vi đang nằm sấp bên mép đá quay đầu lại, ánh mắt sáng rực vẻ mặt nghiêm túc.

“Nơi này thú vị thật mà!”

“Cô nghĩ lại xem đồ đệ Tạ Ngọc Châu của cô đang ở bên ngoài, rồi nghĩ xem thân thể bán Vu tộc của cô có thể trụ lại đây được bao lâu. Bây giờ không phải lúc thong thả nghiên cứu đâu.”

Ôn Từ vẫy tay gọi Diệp Mẫn Vi: “Lại đây, đưa tay ra.”

Diệp Mẫn Vi bước đến đưa tay về phía Ôn Từ.

Chỉ thấy chuỗi chuông hổ phách lướt nhẹ lên cổ tay nàng. Ôn Từ nắm lấy tay nàng, đẩy chiếc nhẫn vàng chạm khắc hoa văn tinh xảo lên ngón cái của nàng.

Chiếc nhẫn này vốn đeo ở ngón giữa của Ôn Từ, nay vừa khít với ngón cái của Diệp Mẫn Vi, khớp chặt không chút lỏng lẻo.

Sợi xích vàng mảnh nối liền chiếc nhẫn và chuỗi hạt nơi cổ tay, những chiếc chuông nhỏ từ lúc bọn họ tiến vào nơi này liền vang lên khe khẽ không ngừng.

“Nó có thể giúp cô ổn định hồn thể, làm chậm tốc độ bị tiêu tán của cô, hãy đeo chắc vào.” Ôn Từ nói.

Diệp Mẫn Vi khẽ xoay cổ tay, Vạn Tượng Sâm La áp sát chiếc vòng hổ phách, chiếc nhẫn vàng chạm khắc tinh xảo. Cổ tay ấy thật sự tráng lệ, ung dung hoa quý, không có cái nào trông giống như chúng mọc ra từ chính cơ thể nàng.

“Chiếc vòng này có tên không?” Diệp Mẫn Vi hỏi.

“Mộng đẹp.”

“Mộng đẹp?”

Ôn Từ vỗ tay: “Đừng hỏi ta, đây là tên cô đặt đấy.”

Chim nước đen bay lượn trên mặt nước, lượn quanh mép vực rồi lại bay trở về, Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn về phía đó.

Ôn Từ chỉ vào đàn chim nước phía xa, nói: “Những con này là Trào Tước, là chim sinh ra từ nước. Nếu nơi này là vách nói dôi, chúng hẳn là có thể phân biệt lời thật và nói dối.”

Tựa như để chứng minh lời mình nói, Ôn Từ đưa hai tay làm loa trước miệng, hét lớn: “Diệp Mẫn Vi là người tâm địa thiện lương trọng tình trọng nghĩa!”

Giọng nói của hắn vang dội giữa tầng mây, vọng lại khắp không trung. Đàn Trào Tước đồng loạt giương cánh kêu lên, tiếng kêu của chúng như tiếng cười của người, vừa cười vừa phát ra tiếng sắc nhọn: “Giả! Giả!”

Diệp Mẫn Vi cũng lập tức hét lên một câu: “Ta là người tâm địa thiện lương!”

Lần này đám Trào Tước kia lại im bặt, vỗ cánh phành phạch không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Ôn Từ kinh ngạc nói: “Cô vậy mà thật sự cảm thấy mình tâm địa lương thiện?”

Diệp Mẫn Vi gật đầu nói: “Xem ra cái gọi là nói dối, là xem bản thân người nói chuyện có cho rằng đây là lời nói dối hay không, chẳng liên quan gì đến sự thật.”

Đàn Trào Tước thỉnh thoảng bay mỏi đáp xuống tảng đá, cúi đầu uống một ngụm nước, chúng vừa uống nước này vừa kêu giả dối, kêu xong lại uống, uống xong lại kêu, như thể những thực khách phiền toái.

Diệp Mẫn Vi quan sát chúng một hồi lâu, lại men theo mép đá đi một vòng, khi thì nhìn về phía xa khi thì quan sát gần. Nàng hứng thú bừng bừng nói: “Cấu trúc khung xương nơi này tương tự ác mộng, để ta xem nên ra ngoài như thế nào.”

Trong mắt Diệp Mẫn Vi, ánh sáng lam của kính thạch bắt đầu nhảy nhót không ngừng, nàng khẽ nhíu mày, chụm hai ngón tay lại gõ gõ, tốc độ của những số phù nhảy nhót ấy liền chậm lại nhiều.

Xem ra đầu óc nàng không còn minh mẫn như trước, đã theo không kịp tốc độ vận hành của kính thạch.

Tất cả dòng nước cuồn cuộn đổ xuống vực sâu, thuận dòng xuống thì rất dễ, người dòng lên thì lại khó như lên trời. Từ thức hải chúng sinh trở về hiện thực, chỉ dựa vào hai người họ gần như là hoàn toàn không thể.

Ôn Từ im lặng nhìn chăm chú Diệp Mẫn Vi, hắn cảm nhận được chất lỏng ấm nóng gì đó đang chậm rãi chảy dọc xuống cổ hắn, hắn lặng lẽ đưa tay lau đi, khi rụt tay về quả nhiên thấy một mảng đỏ tươi đầm đìa.

Tai hắn đang chảy máu.

Trong đầu tiếng gọi lúc to lúc nhỏ, như có người không ngừng dùng đục gõ vào đầu hắn, chẳng khác nào Ngu Công dời núi đang dời vào não hắn.

Ba tháng bị lão già đó bắt giữ hắn chưa từng được yên giấc, đã cực kỳ khổ sở, mà ở rìa thức hải chúng sinh, cơn đau đớn lại đột nhiên mạnh mẽ gấp bội. Ban đầu chỉ là tra tấn tinh thần, giờ đến cả thân thể cũng bắt đầu phản ứng.

Có lẽ là do ranh giới giữa tinh thần và thân thể ở đây vốn mơ hồ, lão già chốn tâm tưởng sự thành kia cũng cảm nhận được hắn đang đến gần, muốn ép hắn nhanh chóng thực hiện lời hứa đó.

Ôn Từ đang miên man suy nghĩ, gương mặt Diệp Mẫn Vi bỗng nhiên phóng đại trong tầm mắt, khiến hắn giật mình ngả người ra sau.

Nàng áp sát lại hắn, rồi vươn đôi tay che tai hắn lại, môi mấp máy.

Thính lực của Ôn Từ lúc này vốn đã kém, thêm tiếng thác nước đổ ầm ầm ở đây, Diệp Mẫn Vi còn che tai hắn lại, hắn hoàn toàn không nghe rõ nàng đang nói gì.

“Cô nói to lên chút.” Ôn Từ kêu lên.

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi lay động, nàng mím môi, rồi cao giọng chậm rãi nói: “Tai ngươi chảy máu rồi, ngươi có thể nghe được không? Ôn Từ!”

“Không sao, chắc chút nữa mắt mũi miệng đều sẽ chảy máu thôi.”

“Ngươi bị sao vậy?”

“Liên quan gì đến cô? Cô mau nghĩ cách ra ngoài đi.”

“Đương nhiên là có liên quan, Ôn Từ, Ngọc Châu nói gần đây ngươi hoàn toàn ngủ không yên giấc. Ngươi còn đau khổ đến mức muốn tự sát, bảo ta sau khi ngươi chết thì dùng ác chú đóng vào hồn phách của ngươi, không cho ngươi quay về thức hải chúng sinh. Nếu ngươi khổ sở vì sao không nói với ta? Hồn phách ngươi lại vì sao đến thức hải chúng sinh?”

Diệp Mẫn Vi chắc hẳn gân cổ lên gào, vì quá dùng sức mà mặt đỏ bừng, nói xong còn quay đi ho khan.

Nhưng trong tai Ôn Từ, giọng nàng yếu ớt đến mức chỉ lờ mờ nghe thấy mà thôi.

Ôn Từ ngẩn người, sau đó cau mày hừ khẽ.

Tên mách lẻo Tạ Ngọc Châu này, nàng rốt cuộc vẫn là thân thiết với Diệp Mẫn Vi hơn, ba tháng mang nàng theo đều uổng công rồi. Bảo với nàng đó là di ngôn mà nàng quay lưng liền nói cho Diệp Mẫn Vi, giờ thì hay rồi, thành di ngôn thật.

“Ta đau khổ thì liên quan gì đến cô? Cô đâu quan tâm sống chết của ta, sao tự dưng quan tâm chuyện này?”

Ngừng một chút, Ôn Từ tiếp tục nói: “Hồn phách của ta vì sao đến thức hải chúng sinh? Đương nhiên là vì ta đã bán mình cho lão già trông đảo ở chốn tâm tưởng sự thành kia.”

“Năm đó ta rơi vào chốn tâm tưởng sự thành, nói rằng ta có tâm nguyện chưa xong cầu xin lão già thả ta ra ngoài, hứa với ông ta sau khi hoàn thành sẽ quay về giữ đảo thay ông ta. Nếu không quay lại, sẽ không được yên giấc, phải chịu tra tấn, sau khi chết hồn phách bị giam trong thức hải chúng sinh.”

“Giờ ta thất hứa không quay lại, đang chịu báo ứng đấy.”

Vẻ mặt Ôn Từ cười cợt và nhẹ nhàng. Diệp Mẫn Vi nhìn chăm chú vào hắn bằng đôi mắt xám đen, Ôn Từ lại nhìn thấy nơi đáy mắt nàng thấp thoáng nỗi buồn và nghi hoặc.

Nàng buồn cái gì? Chắc không phải là vì, không ngờ không phải ai cũng tuân thủ ước định như nàng?

“Ngươi đau khổ vì sao không liên quan đến ta?” câu hỏi của nàng nằm ngoài dự đoán của Ôn Từ.

Diệp Mẫn Vi trầm mặc một lát, nghiêm túc nói: “Ôn Từ, ta nghĩ, chắc ta có chút thích ngươi.”

Ôn Từ ngẩn người, mắt dần mở lớn.

“Cô nói gì?”

“Có lẽ ta có chút thích ngươi.” nàng cao giọng.

Thính lực của Ôn Từ quá yếu, lúc này hắn không thể nghe thấy tiếng của đàn Trào Tước ấy, không biết chúng có đang hét lên “Giả! Giả” hay không, thay nhau vang vọng.

Chúng hẳn phải kêu lên.

Dù chúng không kêu, thì cái gọi là thích mà Diệp Mẫn Vi nói rốt cuộc là thứ gì? Một câu nói thuận miệng thôi sao? “Có lẽ”, “có chút” toàn là những từ ngữ hoang đường gì vậy?

Nàng nói thích, nàng làm sao sẽ thích hắn được, Diệp Mẫn Vi sao có thể thích hắn?

Ôn Từ im lặng, khẽ hé miệng nhưng lại run rẩy khép lại, hắn nói: “Diệp Mẫn Vi, cô dám nói cô thích ta?”

Hắn chỉ về phía thác nước, gằn từng chữ một nói: “Diệp Mẫn Vi, cô nói thêm một câu thích ta, ta sẽ nhảy xuống từ đây!”

Diệp Mẫn Vi nghi hoặc hỏi: “Tại sao? Không phải ngươi thích ta sao?”

“Ai nói ta thích cô?”

“Rõ ràng ngươi thích ta mà.”

“Ta không thích cô.”

“Ngươi thích ta mà.”

Diệp Mẫn Vi có thể liệt kê ra bao nhiêu câu chuyện nàng đã nghe được trong những ngày qua, những dấu hiệu nhận ra được, lời bàn tán của mọi người. Nàng từ lâu đã thu thập đủ bằng chứng để chứng minh Ôn Từ – dựa theo tiêu chuẩn thế tục về việc thích một người – đúng là thích nàng.

Nàng không chắc chắn về tình cảm của bản thân, nhưng tình cảm của Ôn Từ lại là chứng cứ rõ ràng như núi.

Ánh mắt của Ôn Từ lại càng lúc càng đỏ, trong mắt trào dâng phẫn nộ ngập trời: “Ta không thích cô, Diệp Mẫn Vi. Ta nói cho cô biết, ta không thích cô!!”

Đàn Trào Tước bị chấn động lũ lượt bay đến, chúng dang rộng đôi cánh đen lượn vòng trên đầu Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, như những chiếc lá khô héo, tiếng cười hết đợt này đến đợt khác như sóng biển đập vào bờ.

“Giả! Giả!”

Yết hầu Ôn Từ động đậy, hắn đột nhiên cúi xuống bịt miệng mình lại, nhưng máu tươi vẫn trào ra qua kẽ ngón tay, không thể ngăn nổi mà nhỏ giọt xuống đất, trào ra không ngừng.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, uất hận thốt lên: “Ta không thích cô, Diệp Mẫn Vi!”

“Giả! Giả!”

“Khụ khụ, ta không thích… Khụ khụ, ta không thích, không thích!!”

“Giả! Giả!”

“Không thích! Chính là không thích!”

“Giả!!”

Tiếng cười sắc nhọn của Trào Tước xuyên phá tầng mây, chúng như một cơn bão đen nuốt chửng lấy Ôn Từ, Ôn Từ như không nghe thấy gì, hắn cúi đầu chống vào đá, dường như muốn gào đến cùng trời cuối đất để buộc đàn Trào Tước phải thừa nhận.

Máu đỏ từ phiến đá nhanh chóng lan ra chảy vào dòng nước nói dối, Ôn Từ thấm đẫm một mảnh đỏ tươi.

Hắn càng cố gắng lại càng hoang đường, hắn càng tức giận lại càng không còn nơi nào để trốn tránh.

Diệp Mẫn Vi bối rối nhìn Ôn Từ, nàng hỏi: “Ôn Từ, ngươi… bây giờ ngươi còn nghe thấy âm thanh không?”

“Ta không thích cô.” Ôn Từ chỉ thấp giọng lặp lại những lời ấy, mỗi lời nói ra lại theo sau một ngụm máu nữa.

Hắn dường như không còn nghe thấy, không nghe thấy sự phủ nhận của chính mình, cũng không nghe thấy tiếng cười chế nhạo của Trào Tước.

Đôi mắt Diệp Mẫn Vi run lên, trong đời nàng chưa bao giờ có khoảnh khắc nào khiến nàng tay chân luống cuống như lúc này, vừa hoảng hốt vừa mù mịt. Nàng không biết vì sao Ôn Từ lại như vậy, là vì trước đây hắn từng nói, nàng không tim không phổi, bạc tình bạc nghĩa… phía sau còn nói gì nữa?”

Diệp Mẫn Vi không nhớ nổi nữa.

Chiếc tủ thuốc khổng lồ trong đầu nàng chấn động bụi phủ rơi lả tả, các ngăn kéo bật ra loạn xạ, không có một thông tin nào hữu ích cho nàng. Diệp Mẫn Vi chỉ có thể theo bản năng mà vươn tay, nắm chặt lấy cánh tay Ôn Từ.

Tiếng chuông vang trong trẻo, nàng ôm chầm lấy Ôn Từ, hắn chỉ giãy giụa một chút rồi bị Diệp Mẫn Vi dùng sức ôm chặt.

Diệp Mẫn Vi che tai hắn lại, ngẩng đầu hét lên với đàn Trào Tước đó: “Các ngươi đừng nói nữa!”

Sau đó nàng nói: “Được rồi, ngươi không thích ta, ta biết rồi.”

Ôn Từ tựa vào lòng Diệp Mẫn Vi, hắn hình như nghe thấy lời nàng, lại hình như chẳng nghe thấy gì cả. Hắn như đã quá mệt mỏi, máu thấm ra qua kẽ ngón tay Diệp Mẫn Vi, theo cổ hắn chảy xuống.

Ôn Từ vùi mặt vào vai nàng, một bên mặt và vạt áo nhuộm đầy máu đỏ.

“Diệp Mẫn Vi, ta ghét cô, ta hận cô.” Ôn Từ mệt mỏi, khàn giọng, nghiến răng nghiến lợi nói.

Sóng nước cuồn cuộn, tiếng thác nước đổ xuống rền vang, giữa trời đất một mảnh trắng xóa.

Đàn Trào Tước không còn cười nữa, chúng lặng lẽ lượn quanh hai vòng rồi rốt cuộc rời đi, bay xa khỏi Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ.

Ôn Từ không thích Diệp Mẫn Vi, là giả.

Ôn Từ hận Diệp Mẫn Vi, lại là thật.

Diệp Mẫn Vi vỗ nhẹ lưng Ôn Từ, nàng vừa hoang mang vừa nghiêm túc nói: “Được, ta biết rồi.”