Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 63
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 63 :Đau trắng
Khi Ôn Từ một lần nữa hồi phục ý thức, đập vào tầm mắt hắn vẫn là một màn sương mù mịt xám tro, hắn vẫn đang ở bên vách nói dối, ngồi giữa tảng đá ấy. Nhưng phía sau lưng hắn là hơi ấm mềm mại, Ôn Từ khẽ nghiêng đầu, hóa ra hắn đang tựa vào lưng Diệp Mẫn Vi.
Diệp Mẫn Vi ngồi xếp bằng, cúi đầu dùng thương tinh viết gì đó lên tảng đá. Thương tinh quý giá như thế lại bị nàng đem ra viết chữ trên đá, nếu để người ngoài nhìn thấy, chẳng biết sẽ đau lòng đến mức nào.
Cơn đau trong người Ôn Từ đã thuyên giảm nhiều, thính lực cũng hồi phục được bảy phần, chỉ là âm thanh dày vò kia vẫn vang vọng trong đầu hắn. Trong cơ thể hắn như có hai luồng sức mạnh muốn phá hủy và muốn cứu rỗi đang giằng co lẫn nhau, có lẽ là vì Diệp Mẫn Vi lại dùng thuốc trị thương dành riêng cho hắn.
Thân thể hắn vốn dĩ không dễ chết, giờ lại được dùng thuốc, trong thời gian ngắn không chết được.
Diệp Mẫn Vi chưa phát hiện ra Ôn Từ đã tỉnh, nàng cúi thấp người, lưng khẽ động theo từng động tác rất khẽ, cơ thể Ôn Từ theo đó mà đung đưa nhẹ nhàng. May mà thân hình Ôn Từ không nặng, may mà trước kia Diệp Mẫn Vi từng tu đạo luyện gân cốt, nếu không nàng chắc chắn không đỡ nổi hắn.
Khóe mắt Ôn Từ liếc thấy Diệp Mẫn Vi đang viết vẽ trên đất, khẽ bật cười không tiếng.
Nàng vẫn y như trước, hễ gặp được thứ mới lạ là lập tức hứng thú quên trời quên đất. Nơi nay là rìa của ý thức, mọi quy luật vạn vật đều khác biệt rất lớn với hiện thực, phần lớn các thuật pháp ở đây đều vô hiệu.
Nếu cho nàng đủ thời gian, chắc nàng sẽ phục hồi toàn bộ thuật pháp tại nơi này như cũ mới chịu dừng.
Chỉ tiếc không có thời gian.
Ôn Từ nhớ tới màn khôi hài vừa rồi chỉ cảm thấy đau đầu. Tuy rằng cuối cùng hắn mất thính lực chẳng nghe thấy gì cả, nhưng nghĩ thôi cũng biết đàn Trào Tước trêu chọc không ít. Hắn kích động như vậy làm gì chứ? Cuối cùng bẽ mặt chẳng phải chỉ có một mình hắn sao?
Ôn Từ khẽ thở dài một tiếng, ngẩng đầu nhìn đàn Trào Tước bay ngang qua trên trời.
Nợ thì phải trả, đó là lẽ đương nhiên, hắn không thoát được.
Còn về món nợ của Diệp Mẫn Vi với hắn… nàng nợ hắn sao? Nàng thật ra chẳng nợ gì hắn.
Trước đây hắn nói trên núi cô quạnh nên muốn về cùng nàng ăn Tết, giờ lại nói nhân thế hung hiểm nên phải đi cùng nàng tìm yểm thú.
Thực ra tự đáy lòng hắn cũng biết, Diệp Mẫn Vi tuy lẻ loi một mình, nhưng cũng không hề cô quạnh, nàng có nhật nguyệt sao trời, có vạn vật pháp tắc làm bạn, không ai có thể đầy đủ và tự do hơn nàng.
Mà nhân thế dù hung hiểm Diệp Mẫn Vi cũng có cách của mình để đối mặt, nàng vẫn có thể tự mình giải quyết tất cả mọi việc, không có hắn, nàng vẫn là Diệp Mẫn Vi không gì không làm được.
Nàng cũng chưa từng cần hắn.
Chỉ là hắn không buông bỏ được nàng mà thôi.
Ôn Từ chống tay ngồi dậy, từ từ rời khỏi tấm lưng của Diệp Mẫn Vi, nàng quả nhiên hết sức chăm chú vào suy diễn của nàng, đến mức không hề nhận ra trọng lượng sau lưng đã nhẹ đi.
Ôn Từ tựa vào tảng đá nhìn tấm lưng thanh tú của Diệp Mẫn Vi, mái tóc đen nhánh và ướt sũng, đóa hoa mai giữa tóc đã héo úa, hắn mỉm cười lặng lẽ.
Lần cuối cùng được gặp nàng lại là phía sau lưng nàng, cũng không tệ, hắn vốn chẳng định nhớ rõ nàng đến thế.
Ôn Từ không nói một lời nào với Diệp Mẫn Vi, hắn thong thả đứng dậy lùi về sau hai bước, rồi quay đầu dứt khoát lao mình nhảy xuống, như một con chim loan sặc sỡ tung cánh bay cùng bầy chim Trào Tước.
Bầy Trào Tước bay lên trời cao, còn Ôn Từ rơi xuống dòng nước chảy xiết cuồn cuộn bên dưới.
Ôn Từ lập tức bị lời nói dối ngập trời nuốt chửng, sóng nước bắn tung tóe dữ dội, thân thể hắn bay lên không trung rồi rơi xuống theo dòng nước, đỉnh vách đá nhanh chóng chìm vào trong sương mù trắng mênh mông.
Cuối cùng trong đầu hắn cũng được yên tĩnh trong giây lát, toàn thân buông lỏng đến mức không muốn động đậy thêm chút sức lực nào.
Ôn Từ nghĩ thầm: Lão già khọm kia đừng giục nữa, ông đây đến thay ngươi rồi đây.
Thế nhưng đúng vào lúc đó, bỗng từ trên trời giáng xuống một sợi xích xanh lam, sợi xích ấy phát ra ánh sáng mang theo gió dữ mà lao đến, quấn chặt lấy Ôn Từ từng vòng một.
Ngay lúc Ôn Từ còn đang sững sờ, sợi xích được kéo lên, hắn bay lên khỏi thác nước, giống như một con cá bị mắc câu, và bị kéo trở lại vách đá chỉ bằng một cú vung cần.
Người câu hắn lên không thể là người khác, chỉ có thể là Diệp Mẫn Vi.
Ôn Từ bị kéo lên không trung, rồi sau đó phịch một tiếng rơi trở lại tảng đá vừa mới rời đi khi nãy, đau đến mức toàn thân như gãy xương. Hắn gập người lại ho sặc sụa, cố ngẩng đầu nhìn Diệp Mẫn Vi.
Hắn không thể tin nổi: “Thuật Bó Tiên? Cô đã tạo ra thuật Bó Tiên ở đây sao?”
Hắn vừa ngẩng đầu, lại chạm phải ánh mắt hoảng loạn của Diệp Mẫn Vi.
Diệp Mẫn Vi đưa tay nắm chặt lấy bả vai của hắn, vội vàng hỏi: “Vì sao ngươi muốn nhảy xuống đó? Ta đâu có nói lại thích ngươi, cũng chưa nói ngươi thích ta mà.”
Câu này khiến Ôn Từ không thể trả lời.
Mắt Diệp Mẫn Vi chớp liên tục, không biết là mồ hôi hay nước đang lăn dài trên má, nàng nói rất nhanh.
“Ngươi định thay ông già trong kia giữ đảo sao? Ngươi sẽ không quay lại nữa sao? Ngươi… Ngươi không phải rất thích các lễ hội khắp nơi sao? Ngươi không phải thích nhất vũ nhạc tạp kỹ sao? Ngươi không phải muốn đi khắp Cửu Châu, xem vũ nhạc hay nhất, học được chúng rồi lại dạy cho người khác sao? Ngươi không phải có thể làm ra những vật phẩm điêu khắc đẹp nhất sao? Những thứ đó ngươi… ngươi không còn thích nữa sao? Ngươi không muốn làm nữa sao?”
Ôn Từ sững người, hắn hơi hé miệng, cuối cùng khó khăn đáp: “Dĩ nhiên… vẫn thích.”
“Đã thích rồi sao ngươi còn nhảy xuống, dưới đó cấu trúc phức tạp, ngươi sẽ không trở về được đâu!”
“Ta biết chứ!”
“Biết không thể quay lại, vì sao ngươi còn nhảy!”
“Diệp Mẫn Vi, cô thật sự không hiểu sao!” Ôn Từ đột nhiên tức giận gào lên.
Diệp Mẫn Vi khựng lại.
Mắt Ôn Từ lập tức đỏ bừng, khóe môi hắn nhếch lên: “Cô nhất định phải truy hỏi sao, cô nhất định muốn ép ta nói ra sao?”
“Tại sao ư? Bởi vì nếu ta thay lão già kia giữ chốn tâm tưởng sự thành, là ta có thể giống ông ta, buông tay thả cô ra ngoài!”
Diệp Mẫn Vi vẫn tiếp tục truy hỏi: “Tại sao… Tại sao ngươi lại vì để ta ra ngoài mà từ bỏ…”
“Bởi vì ta thích cô, ta thích cô đó Diệp Mẫn Vi! Được chưa?”
Ôn Từ như bị dồn vào đường cùng, liều mạng mà gào lên lời này. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội, sau một thoáng im lặng, đột nhiên che mặt bật cười lớn.
Hắn mỉa mai nói: “Cô vừa rồi nói thích ta, Diệp Mẫn Vi, cô biết cái gì gọi là thích sao? Ở Gia Châu cô chẳng nói chẳng rằng liền rời đi, đúng, cô bị đả kích lớn muốn tìm hiểu sự thật về bản thân. Nhưng còn ta thì sao? Diệp Mẫn Vi, cô từng nghĩ đến ta chưa!?”
“Cô từng nghĩ vì sao ta phải giả chết chưa? Vì sao ta luôn cực lực giấu tên ẩn họ chưa? Nếu ta thừa nhận thân phận của mình trước mắt bao người, tất cả mọi người khắp thiên hạ sẽ biết ta còn sống, ta sẽ xảy ra chuyện gì!? Ta có rơi vào nguy hiểm không? Ta có bị vạn kiếp bất phục không? Cô từng nghĩ đến chưa! Cô từng lo cho ta chưa!”
“Cô nói cô nhớ ta, ha ha thật sao? Cô nhớ ta sao? Cô nhớ cái gì cơ chứ!?”
Diệp Mẫn Vi sững sờ đứng tại chỗ: “Ta…”
Ôn Từ hít sâu một hơi, giọng đột ngột chuyển lạnh: “Phải, thật ra cô cũng không cần lo lắng cho ta. Ta là gì của cô chứ? Chúng ta có thân mật gì sao? Đều là người sống cả trăm năm rồi, đâu phải con nít chưa cai sữa nữa, ai mà chẳng biết tự lo cho mình? Cô bỏ đi không lời từ biệt cũng hợp lý thôi, đó vốn là tác phong của cô.”
Hắn gằn từng chữ một nói: “Nhưng Diệp Mẫn Vi, cô dựa vào đâu mà nói cô thích ta?”
“Cô biết thích là gì không? Thích đôi tay của ta, thích khuôn mặt của ta, thích thân thể ta, thích huyết mạch người Vu tộc của ta, cái này gọi là thích ư? Như vậy cũng là thích sao?”
Ôn Từ chỉ vào ngực mình, mạnh mẽ đấm lên trái tim mình, vừa phẫn nộ đến cực điểm lại vừa không cam lòng đến vô cùng, hắn nghiến răng nói: “Như ta đây, như ta thế này mới gọi là thích.”
“Bởi vì thích cô, bởi vì quá thích cô, cho nên có thể từ bỏ tất cả những thứ ta từng yêu thích, thậm chí cả mạng sống ta cũng có thể buông bỏ. Diệp Mẫn Vi, đó mới gọi là thích!!”
Mọi suy nghĩ rõ ràng rành mạch trong đầu Diệp Mẫn Vi đều bị những lời này của Ôn Từ cuốn sạch, như tủ thuốc trong đầu đổ sập, hỗn loạn tơi bời.
Nàng không biết nên làm thế nào cho phải, chỉ biết hoang mang nhìn Ôn Từ.
Từng giọt nước mắt lần lượt rơi khỏi mắt Ôn Từ, mắt hắn đỏ bừng, như cánh hoa hải đường bị mưa rền gió dữ đập rơi. Diệp Mẫn Vi muốn đưa tay lau nước mắt cho Ôn Từ, nhưng Ôn Từ lại quay đầu tránh đi.
Diệp Mẫn Vi rụt tay lại, nàng nói: “Xin lỗi, trước kia có phải ta từng tổn thương ngươi, khiến ngươi đau lòng không?”
Những lời này khiến Ôn Từ im lặng rất lâu.
Hắn vậy mà cúi đầu khẽ bật cười, như thể cuối cùng cũng tìm được một tia vui sướng trong nỗi không cam lòng gần như đã nhấn chìm hắn.
Hắn nói: “Đúng vậy. Cô có phải rất muốn biết, giữa chúng ta từng xảy ra chuyện gì đúng không?”
Diệp Mẫn Vi nghiêm túc đáp: “Ta muốn biết.”
Ôn Từ ngẩng đầu nhìn Diệp Mẫn Vi, giễu cợt nói: “Vậy thì cô tiếp tục muốn đi, ta sẽ không nói cho cô đâu Diệp Mẫn Vi.”
“Cô cứ tiếp tục bụng đầy nỗi băn khoăn không giải được này đi, tốt nhất là dùng hết quãng thời gian còn lại để khổ sở suy nghĩ, tốt nhất là cả đời này cô vĩnh viễn nhớ mãi không quên, không được an yên!!”
Trong mắt Ôn Từ như có ngọn lửa dữ dội hơn nữa bùng cháy thiêu đốt cánh đồng hoang vu. Hắn cũng không rõ là đang giễu cợt nàng hay giễu cợt chính mình, lớn tiếng nói: “Ta sẽ không tha thứ cho cô. Diệp Mẫn Vi, ta thích cô, đúng, về điểm này ta cũng không thể chối cãi.”
“Nhưng cả đời này ta mãi mãi, mãi mãi sẽ không tha thứ cho cô, ta tuyệt đối không tha thứ!”
Đàn Trào Tước im bặt.
Những lời Ôn Từ nói, không nửa phần giả dối.
Ngọn lửa đến từ Ôn Từ bùng lên quét qua, Diệp Mẫn Vi như bức tượng băng giữa lửa, không thể cháy chỉ mơ hồ tan chảy.
Nàng và Ôn Từ lặng lẽ đối mặt, nàng muốn nói gì đó, dường như sợ mình nói sai nên nuốt trở vào. Nàng muốn đưa tay kéo Ôn Từ lại, dường như sợ hắn tránh đi nên lại buông tay xuống. Cuối cùng nàng chỉ có thể chần chừ, dè dặt nhìn Ôn Từ.
Nàng quá xa lạ với loại cảm xúc mãnh liệt như thế này, dù đến từ hắn hay từ chính bản thân nàng, đến mức chẳng biết làm gì cho phải.
Trào Tước phành phạch vỗ cánh bay lượn trên bầu trời, thác nước phát ra tiếng ầm ầm cuộn trào, khoảng lặng giữa hai người dường như kéo dài vô tận.
Một cơn bùng nổ này tựa hồ đã rút sạch toàn bộ sức lực của Ôn Từ, cũng hao hết mọi cảm xúc của hắn.
Cũng không biết qua bao lâu, hắn hít sâu vài hơi, bả vai dần rũ xuống, hắn đột nhiên trở nên vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh đến mức không giống Ôn Từ nóng nảy thường ngày.
“Hai chúng ta trở nên như thế này, thật khó coi.”
Ôn Từ dùng giọng nói mệt mỏi và lãnh đạm nói: “Tới cuối cùng vẫn là lời lẽ cay độc, Diệp Mẫn Vi, cô với ta đúng là bát tự khắc nhau.”
“Cô nghe rồi đấy, ta nhảy xuống là cô có thể ra ngoài. Cô không muốn ra ngoài sao? Thương tinh, linh khí, không phải cô còn nhiều thứ cần nghiên cứu à? Mấy thứ đó chẳng phải rất quan trọng với cô sao?”
Ôn Từ thản nhiên nói: “Cho nên lát nữa ta nhảy xuống cô đừng kéo ta lại, ta đã hạ quyết tâm rồi thì không dễ gì thay đổi…”
Lời Ôn Từ chưa dứt, đột nhiên bị mùi hương hoa mai ẩm ướt bất ngờ lao vào lòng.
Hắn bất ngờ không kịp phản ứng, bị đè ngã xuống đất, cánh tay của Diệp Mẫn Vi siết chặt lấy lưng hắn, như thể muốn ôm hắn đến nghẹt thở.
Ôn Từ phía sau đầu đập xuống đau điếng, hắn ngửa mặt trừng mắt nhìn bầu trời xám trắng, chỉ nghe thấy trong lòng mình vang lên một giọng nói kiên định: “Đừng đi.”
Diệp Mẫn Vi như không nghĩ ra được lý do nào tốt, lại sợ mình nói sai, nên đành cắn môi im lặng.
Nàng lặng thinh hồi lâu, mới cẩn trọng và nghiêm túc nói: “Ta sẽ cứu ngươi ra ngoài, hai chúng ta cùng nhau rời khỏi nơi này quay lại tìm Ngọc Châu và Thương Thuật, ta có thể làm được.”
“Chẳng phải ngươi nói chỉ cần ta nói có thể, ngươi sẽ toàn lực ứng phó sao? Ôn Từ, ngươi hãy toàn lực ứng phó thêm một lần nữa đi.”
Nàng đè lên người hắn, như muốn dùng tất cả trọng lượng mà cái tên Diệp Mẫn Vi này có được để giữ hắn lại.
Nàng thì thầm bên ngực hắn: “Thêm một lần toàn lực nữa đi, Ôn Từ.”
Ôn Từ sững người, hắn chậm rãi nói: “Cô không nghe thấy sao? Ta vừa mới nguyền rủa cô đấy.”
“Xin lỗi.”
“…… Hà tất phải nói nhiều, dùng thuật Bó Tiên trói ta lại chẳng phải là xong.”
Ngừng một chút, hắn nói: “Vậy mới giống cô.”
Nàng nhẹ giọng nói: “Không được, ta sợ ngươi sẽ đau lòng.”
Diệp Mẫn Vi nói nàng sợ hắn đau lòng.
Sao nàng lại chọn đúng lúc này, đột nhiên biết sợ hắn đau lòng?
Ôn Từ giơ cánh tay lên che khuất mắt, cổ họng run rẩy.
Hắn nghiến răng, không cam lòng, hung hăng nói: “Ta ghét cô, ta hận cô, Diệp Mẫn Vi, ta thật sự hận cô chết đi được.”
Diệp Mẫn Vi ngoan ngoãn gật đầu: “Được, vậy hận ta đi, ngươi không muốn nghe, sau này ta sẽ không nói là thích ngươi nữa. Nhưng, ngươi đừng đi.”
“Diệp Mẫn Vi, cô muốn làm cái gì thì phải làm cho bằng được sao?”
“Đúng, ta sẽ làm được.”
Ôn Từ nói gì Diệp Mẫn Vi cũng thuận theo hắn, dù là mắng chửi hay giễu cợt, nàng đều chấp nhận, chỉ duy nhất một điều nàng không chịu nhượng bộ.
“Cho nên Ôn Từ, ngươi đừng đi.”
Một giọt nước mắt chảy xuống theo kẽ tay và má Ôn Từ.
Trước mắt hắn một mảnh tối đen, tiếng gọi và tiếng ù tai lúc gần lúc xa, hắn như rơi vào bóng tối, quay đầu lại thấy một đứa bé trai.
Nó luôn ẩn trong bóng của Ôn Từ, chỉ khi ở bên Diệp Mẫn Vi, hắn mới dám quay đầu lại nhìn đứa bé ấy.
Hắn chất vấn đứa bé ấy.
— Cho dù nàng quên ngươi, nàng vứt bỏ ngươi, nhìn thấy nàng ngươi vẫn cảm thấy vui vẻ sao?
— Chỉ khi ở bên nàng ngươi mới có thể an tâm sao?
— Đến tận bây giờ, chỉ cần nàng mở lời ngươi liền thất bại thảm hại sao?
Mà đứa bé ấy chỉ mở to đôi mắt lạnh lẽo, im lặng không nói gì mà nhìn hắn.
Đứa trẻ ấy có gương mặt thanh tú, làn da trắng nõn như tuyết nặn thành người, toàn thân chỉ có một điểm màu nổi bật, chính là vết bớt đỏ dài trên cổ.
Ôn Từ cười thảm, chỉ tay vào nó mắng.
— Đáng thương thật đấy, đồ ngu.