Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 64
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 64 :Dịch ma
Đứa bé đó và Ôn Từ sau khi trưởng thành, đều ngu ngốc và cố chấp.
Ôn Từ luôn muốn giấu đứa bé đó, giấu cái bản thân lúc nhỏ ấy đi, thế nên đôi khi hắn quên mất, chính bản thân hắn lúc nhỏ cũng từng bị giấu đi.
Ngay từ khi còn nhớ được mọi thứ, Vu Ân Từ đã sống sau một cánh cửa to lớn, tinh xảo.
Cánh cửa ấy ở trong ký ức hắn vẫn luôn cao sừng sững như núi mây, có lẽ bởi vì khi đó hắn còn quá thấp nhỏ, cũng có lẽ là do hắn dùng hết sức lực cũng không thể lay động được cánh cửa đó chút nào.
Căn phòng hắn ở như một hòn đảo biệt lập, tất cả liên hệ với bên ngoài đều thông qua cánh cửa kia, sẽ có thức ăn được đẩy mạnh vào từ dưới cửa, sẽ có thầy dạy từ Vu tộc và Trung Nguyên ở ngoài cửa dạy hắn nói chuyện.
Đôi khi bọn họ sẽ dẫn hắn đi vào phòng trong tầng hầm ngầm, đến khi hắn quay lại phòng, căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Những người ngoài cửa luôn đối xử với hắn rất cung kính, cũng rất dè chừng.
Hắn cũng chưa từng đối mặt trực tiếp với bọn họ, thế giới hẹp hòi mà hắn nhìn thấy qua khe cửa chỉ có một sân đình, sân đình có một cái cây xanh ngát, đến một thời điểm nhất định nào đó trên cây sẽ kết quả đỏ cam.
Trong suốt một thời gian dài, Vu Ân Từ cứ tưởng rằng tất cả mọi người đều sống sau một cánh cửa. Chỉ là có người thỉnh thoảng được ra ngoài, có người — ví dụ như hắn, có lẽ là vì lý do còn chưa trưởng thành nên phải ở lại sau cánh cửa đó.
Cho đến khi hắn bắt đầu thử túng mộng như các tộc nhân, khi màn đêm buông xuống hắn đi lang thang trong hàng trăm hàng ngàn mộng cảnh của người khác, mới biết rằng bên ngoài là một thế giới rộng lớn, náo nhiệt và muôn hình muôn vẻ, có hàng ngàn hàng vạn người khác nhau. Hắn gọi những thứ không quá đáng sợ và thú vị trong những cơn ác mộng đó vào hiện thực, ở trong đêm tối cùng hắn chơi đùa.
Chỉ có một mình hắn sống sau cánh cửa, hắn cũng không biết vì sao, không ai chịu nói cho hắn.
Phía sau cánh cửa tinh xảo ấy, món đồ chơi duy nhất của tuổi thơ hắn, chính là thế giới mộng cảnh kỳ quái.
Một ngày nọ bên ngoài cửa đột nhiên rơi vào hỗn loạn, mọi người chạy tán loạn hô hào điều gì đó, hắn nghe thấy những tiếng như “Bát Phong Tháp”, “thất bại”, “diệt tộc”, không còn ai quan tâm đến hắn nữa. Sau đó vào một đêm nọ, Vu Ân Từ dùng thuật Túng Mộng phá tan cánh cửa đó, chạy trốn ra ngoài.
Hắn băng qua sân đình, né tránh đám người hỗn loạn ồn ào, trèo qua tường viện, cuối cùng có được tự do.
Hắn đến nhân gian đầy khói lửa mà hắn đã ao ước và tưởng tượng suốt bao năm — một thế giới rộn ràng nào nhiệt, rực rỡ sắc màu. Khi hắn bị đám đông bao quanh, cứ như cuối cùng mộng đẹp trở thành sự thật.
Nhưng rất nhanh, mộng đẹp liền biến thành ác mộng.
Nơi hắn chạy trốn đến được gọi là Thương Châu.
Từ lúc hắn xuất hiện, Thương Châu liền bạo phát một trận ôn dịch lớn xưa nay chưa từng có, chấn động cả thiên hạ. Nơi hắn đi qua dịch bệnh hoành hành, những người xung quanh hắn lần lượt ngã xuống, miệng phun máu tươi, không trị được mà chết, chỉ còn lại một mình hắn mờ mịt đứng đó.
Hắn không nhớ mình đã đi qua bao nhiêu thôn trấn, hắn cảm thấy có quỷ quái khát máu đang truy đuổi theo sau hắn, hắn nắm chặt tử mộng của những người chết vì dịch bệnh, ngày đêm không ngừng chạy trốn, nhưng mãi vẫn không thể thoát ra được.
Trong những tử mộng đó, người ta cho rằng hắn là dịch ma, trong đau đớn cuối đời, họ dùng lời nguyền cay độc nhất nguyền rủa hắn, mong hắn biến mất để những người khác có thể sống.
Vu Ân Từ cảm thấy hắn vô tội, hắn không bị bệnh, hắn chưa từng muốn hại người. Họ đã hiểu lầm hắn, loại dịch bệnh này làm sao có thể là do hắn mang tới?
Hắn đã cố gắng đến nhường ấy để bước vào thế giới này, sao có thể muốn hủy hoại nó?
Hắn bao phủ trong tiếng của hàng ngàn hàng vạn tử mộng nguyền rủa và mắng nhiếc hắn, không ngơi nghỉ suốt ngày đêm. Hắn nghĩ rồi sẽ có một ngày dịch bệnh chấm dứt, khi chân tướng được phơi bày khắp thiên hạ, có lẽ những tử mộng này có thể thay người chết nhìn thấy chân tướng.
Họ sẽ nhìn thấy kẻ đầu sỏ gây tội không phải hắn.
Khi hắn gặp được vị lão nhân râu bạc trắng chấm đất khuôn mặt từ bi kia, trên tay nắm chặt tử mộng của nửa người chết tại Thương Châu, nặng nề đến mức bất kham.
Vị lão nhân kia là một cao nhân tu hành ẩn thế trong tiên môn, tên là Thiên Cơ lão nhân. Thiên Cơ lão nhân nói rằng ông phải tìm được Vu Ân Từ trước tất cả các tiên môn, vì phụ thân của hắn lúc còn sống đã từng nhờ vả Thiên Cơ lão nhân, giúp chăm sóc hắn — chăm sóc đứa con bị ôn dịch nguyền rủa của mình.
Nhiều năm trước người Vu tộc vì tránh tai họa mà rời khỏi quê hương đi thuyền đến Trung Nguyên, mà tai họa bọn họ cố gắng trốn tránh ấy, chính là một trận ôn dịch lớn vô phương cứu chữa.
Mẫu thân Vu Ân Từ nhiễm ôn dịch khi gần lâm bồn, sau khi sinh hạ hắn không lâu thì qua đời. Hắn sinh ra đã mang dịch bệnh, bản thân không phát bệnh, nhưng có thể lây dịch bệnh cho bất kỳ ai tiếp cận hắn.
Cho nên Vu Ân Từ mới phải lớn lên sau cánh cửa, nên người ngoài cửa mới sợ hãi hắn như thế. Đã từng có rất nhiều người bước vào cánh cửa chăm sóc hắn chết vì dịch bệnh, chỉ là hắn không còn nhỡ rõ nữa.
Thiên Cơ lão nhân ôn hòa mà tàn nhẫn nói với hắn rằng, hắn chính là nguồn cơn của mọi tội lỗi.
Không một ai từng trách lầm hắn.
Vu Ân Từ tất nhiên không thể thoát khỏi sự truy đuổi của quỷ dữ, cũng giống như hắn không thể trốn khỏi chính mình.
Hắn lòng tràn đầy tuyệt vọng mà buông tay, tử mộng vây quanh hắn liền như thế giới do chính hắn dệt nên sau cánh cửa sắc màu kia, khi hửng đông thì sẽ biến mất chẳng còn gì.
Hắn theo Thiên Cơ lão nhân đến núi Côn Ngô, cách biệt với thế nhân, Thiên Cơ lão nhân nói với bên ngoài rằng con trai út của tộc trưởng Vu tộc mắc bệnh nặng, xin miễn khách thăm.
Hắn thực sự mắc bệnh, là căn bệnh vô phương cứu chữa, cả đời bị giam cầm vì nó.
Không lâu sau, Thiên Cơ lão nhân qua đời, hắn không rõ vị lão nhân này là do tuổi già, hay do nhiễm dịch bệnh của hắn mà chết. Nhưng Thiên Cơ lão nhân đã để lại cho hắn trận pháp đủ mạnh để ngăn cản người dưới chân núi lên núi gặp hắn, cũng để lại cho hắn một lao ngục kiên cố.
Vu Ân Từ tưởng rằng cả đời hắn sẽ cứ như thế trôi qua, cho đến một ngày mùa đông, trên dưới núi Côn Ngô phủ đầy tuyết, giữa tuyết trắng mênh mang ấy, có một cô nương tên là Diệp Mẫn Vi bước chân trên tuyết mà đến.
Nàng mặc một thân y phục màu lam, giữa tóc cài một cây trâm gỗ, tuyết rơi trên mái tóc đen nhánh của nàng, nàng giống như một cành liễu tuyết trắng.
Hắn không biết nàng làm sao có thể vượt qua lao ngục kiên cố vô cùng kia để đến trước mặt hắn.
Nàng đi tới phía hắn, hắn liền lùi lại, hắn bảo nàng đừng đến gần, đừng đến gần hắn, mau chóng xuống núi đi.
Nàng hỏi: “Tại sao?”
Hắn nói: “Sẽ chết đấy, đến gần ta cô sẽ chết.”
Nhưng nàng như một cơn gió lướt đến trước mặt hẳn, ngồi xổm xuống nghiêm túc hỏi hắn: “Tại sao ta lại chết chứ?”
Tại sao? Mọi thứ giữa họ chính là bắt đầu từ những câu “tại sao” như thế.
Hơn bảy mươi năm như bóng câu qua khe cửa, cho đến hôm nay, nghiệt duyên này vẫn chưa kết thúc.
Cuộc tranh cãi trên vách nối dối cuối cùng cũng khép lại, chỉ còn lại tiếng nước và tiếng chim Trào tước vỗ cánh, khi chúng uống nước thỉnh thoảng kêu lên đôi ba tiếng, trên tảng đá ấy vừa náo nhiệt vữa tĩnh lặng, hai vị khách không mời mà đến ấy vẫn ở lại nơi này.
Ôn Từ mệt mỏi đến cực độ, nghiêng người tựa vào lưng Diệp Mẫn Vi, nàng lúc này thỉnh thoảng lại dừng tính toán, nghiêng đầu liếc hắn một cái.
Hắn nhàn nhạt nói: “Đừng nhìn nữa, ta không đi đâu.”
Diệp Mẫn Vi nói: “Vừa rồi ngươi bảo ta đã khôi phục lại thuật Bó Tiên, nhưng đó không phải là thuật Bó Tiên, chỉ là trông có vẻ giống thôi, sức mạnh thì còn kém xa thuật Bó Tiên.”
Diệp Mẫn Vi rũ mắt, viết viết vẽ vẽ trên tảng đá, nàng nói: “Ta không chắc nó có hiệu quả hay không, nên khi phát hiện ngươi biến mất, ta đã rất sợ.”
Ôn Từ trầm mặc một chút, hắn quay đầu sang nói: “Có thể nhanh như vậy nắm được quy luật, lẽ ra cô phải rất tự tin mới đúng.”
“Không nhanh đâu. Ôn Từ, ngươi đã bất tỉnh suốt hai ngày.”
“…… Nơi này không có ngày đêm, cô lấy gì để tính thời gian?”
“Dùng mạch đập, dùng Vạn Tượng Sâm La để đếm mạch đập của ta.”
Dừng một chút, Diệp Mẫn Vi bổ sung thêm: “Vừa nãy nói chuyện với ngươi kích động quá mạch đập đều rối loạn rồi, đoạn thời gian đó không thể tính được.”
Ôn Từ yên lặng quay đầu đi, nhìn những thứ Diệp Mẫn Vi đã vẽ trên đá.
Trước kia khi nàng tính toán bút viết như bay, chữ nghĩa cực kỳ nguệch ngoạc gần như không thể dừng lại, dù có bị kẹt thì cũng có thể lập tức nghĩ ra vô vàn hướng suy luận mới, nếu không nghĩ ra được điều gì thì sẽ lăn lộn trên mặt đất.
Còn bây giờ nàng lại viết rất nắn nót, như thể nếu nguệch ngoạc thì chính nàng cũng không nhớ nổi trước đó mình đã viết gì, tốc độ đặt bút khi nhanh khi chậm.
Và giờ phút này nàng lại từ từ dừng tay.
Ôn Từ hỏi: “Sao vậy?”
Diệp Mẫn Vi nhẹ giọng nói: “Ta quên mất rồi. Vừa nãy quá hoảng, cơ chế khi thuật pháp phát huy hiệu lực lúc cứu ngươi, ta không còn nhớ rõ nữa.”
Lần đầu tiên hắn nghe thấy trong giọng nàng có sự thất vọng thật lòng, Diệp Mẫn Vi cúi đầu, chỉ một thoáng đã vực dậy tinh thần: “Có lẽ phải mất chút thời gian để nhớ ra, ngươi chờ ta nhé.”
Ôn Từ nhìn nàng vẽ thêm vài đường ngang mới trên những nét vẽ cũ, hắn nói: “Diệp Mẫn Vi, trước đây ta nói cô không gì không làm được, không phải nói cô bắt buộc phải không gì không thể.”
Tay Diệp Mẫn Vi khựng lại.
“Trên đời này còn ai thật sự có thể không gì không làm được sao? Nếu cứ cố chấp.”
“Ta không cố chấp, dù bây giờ ta nghĩ mọi thứ chậm hơn trước nhiều, như ta có kinh nghiệm.”
Diệp Mẫn Vi nghiêng đầu, đáy mắt nàng chỉ thấy được sườn mặt của Ôn Từ, mái tóc ẩm ướt dính vào má hắn.
“Ta đã không còn đầu óc thông minh nhất nữa, ngươi không còn tin ta nữa sao? Ta của hiện tại, chẳng lẽ không còn là Diệp Mẫn Vi không gì không làm được nữa sao?”
Ôn Từ im lặng một lát, hắn nói: “Ta chỉ là…”
Sau đó hắn đột nhiên trở nên bực bội, xoay đầu nói: “Được được được, cô không gì không làm được. Nếu chúng ta không thể ra ngoài, nếu cô cùng ta chết ở chốn này thì tất cả đều là lỗi của cô, đều là cô liên lụy, được chưa?”
“Chúng ta sẽ rời khỏi đây.”
Diệp Mẫn Vi đưa tay ra, trên tay nàng đeo chiếc nhẫn vàng rực rỡ tráng lệ và chuông nhỏ. Nàng nói: “Thời gian hẳn là vẫn còn dư dả, thuốc trị thương của ngươi ta đã điều chế thêm vài lọ vài ngày trước, trong túi còn hai bình. Khi ngươi ngất đi, ta đã đeo lại vòng tay và chiếc nhẫn này cho ngươi, mất khoảng một ngày rưỡi mới tháo ra được. Ta đã quan sát bản thân rất kỹ, ta không bị biến mất, có phải rất thần kỳ không?”
Ôn Từ im lặng một lát, mệt mỏi nhưng kiên quyết nói: “Diệp Mẫn Vi, nếu cô dám dùng chính mình làm thí nghiệm, ta sẽ nhảy xuống dưới đó.”
“Nhưng tình trạng của ta rất đặc biệt, tuy rằng ta đã uống rất nhiều máu của ngươi, trong cơ thể đã sinh ra điểm tương đồng với ngươi, nhưng chung quy chúng ta là hai chủng tộc khác nhau. Ở đây hơi nước dày đặc, lý ra ta phải giống những tu sĩ đó, bị ăn mòn từ từ mới đúng.” Diệp Mẫn Vi nói năng đầy lý lẽ.
Ôn Từ kiên quyết bác bỏ: “Không được. Cô nghĩ tóc mình vì sao bạc trắng, mắt của cô lại vì sao hỏng, còn cả bộ não này của cô đã đổi như thế nào? Ta nói rồi, nếu cô dám làm như thế, ta sẽ nhảy xuống.”
Diệp Mẫn Vi liếc nhìn thác nước kia, thử dò xét: “Vậy nếu ta trói ngươi lại…”
Ôn Từ không chút do dự đáp: “Ta sẽ đau lòng.”
Trước sự uy h**p nửa sống nửa chết của Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng nhượng bộ, thở dài nói: “Được rồi.”
Ôn Từ nghiêng đầu liếc nhìn nàng một cái, vẻ mặt Diệp Mẫn Vi tiếc nuối vạn phần, nàng cúi xuống vừa vẽ số phù vừa nói: “Ôn Từ, ngươi thật sự không tha thứ cho ta sao?”
Ôn Từ im lặng.
“Đợi ta nhớ ra vì sao ta lại tổn thương ngươi, rồi bù đắp cho ngươi, ngươi vẫn không thể tha thứ cho ta sao?”
“Đợi cô nhớ ra…” Ôn Từ thấp giọng lặp lại, như thể cảm thấy lời này thật nực cười.
Hắn lặng thinh hồi lâu, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Được, đợi cô nhớ ra, ta sẽ tha thứ cho cô.”
Diệp Mẫn Vi lập tức quay đầu nhìn Ôn Từ, đôi mắt sau kính thạch lóe lên ánh sáng vui mừng. Như thể cảm thấy Ôn Từ đồng ý quá dễ dàng, sợ hắn đổi ý, nàng vội nói: “Được, một lời đã định.”
Ôn Từ không tỏ ý kiến mà nhắm mắt lại.
Hắn nghĩ, Diệp Mẫn Vi, vậy cô cũng toàn lực ứng phó một lần đi.
Đến khi toàn lực ứng phó rồi lại phát hiện, cô vĩnh viễn cũng không thể nhớ ra ta.