Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 65
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 65 :Cành cây bỏ đi
Lúc ban đầu khi Vu Ân Từ gặp Diệp Mẫn Vi, nghĩ rằng mối quan hệ giữa họ là thợ săn và con mồi, vì Diệp Mẫn Vi nói nàng muốn nghiên cứu hắn.
Hắn không hiểu “nghiên cứu” nghĩa là gì, chỉ cảm thấy chắc đó là chuyện liên quan đến cái chết, nên quay đầu bỏ chạy.
Vì thế, trong mấy tháng đầu, bọn họ giữa tuyết lớn bay tán loạn trên núi Côn Ngô ngươi đuổi ta trốn, ban ngày hắn bị bắt, ban đêm lại dùng thuật Túng Mộng trốn thoát, cứ thế lặp đi lặp lại.
Ban đầu là để chạy thoát thân, nhưng dần dần hắn cảm thấy điều đó rất thú vị.
Từ trước đến giờ chưa ai chơi với hắn cả, kiểu truy đuổi như vậy giống như một trò chơi, một trò chơi quý giá và xa xỉ của hắn, mà Diệp Mẫn Vi là người bạn chơi quý giá và xa xỉ của hắn.
Vì vậy sau này khi Vu Ân Từ lại bị bắt một lần nữa, cảm thấy nếu bị người bạn chơi cùng duy nhất g**t ch*t hắn, thì hình như cũng chẳng phải chuyện gì quá tệ.
Nhưng Diệp Mẫn Vi không phải thợ săn, nàng quý trọng mạng hắn hơn bất kỳ ai khác — Hoặc là nói huyết mạch Vu tộc của hắn.
Nàng đưa ra một giao dịch với hắn, nàng nói nàng sẽ chữa khỏi bệnh của hắn, để hắn xuống núi sống trong thế giới mà hắn thích. Điều kiện là hắn phải phối hợp nghiên cứu, nghe theo mọi sắp xếp của nàng.
Chuyện này đối với Vu Ân Từ mà nói quả thực là thần tích, bất kể điều kiện như thế nào, hắn đương nhiên đều có thể đồng ý.
Rồi hắn phát hiện, Diệp Mẫn Vi hình như cũng không coi mạng sống của hắn là mạng sống.
Nàng lăn qua lộn lại mà lật tung cơ thể hắn lên để nghiên cứu kinh mạch và phế phủ, suýt chút nữa khiến hắn chết, nhưng cuối cùng lại tái tạo hoàn toàn, trả cho hắn một cơ thể cổ quái nhưng có sức chịu đựng phi thường.
Nàng xâm nhập vào mộng cảnh của hắn ngày ngày bắt hắn triệu đủ thứ cho nàng xem, càng là thứ hắn sợ nàng càng muốn xem.
Hắn ở trong tay nàng chết đi sống lại, sống lại rồi chết đi, mỗi ngày mắng nàng cả nghìn lần, ép nàng phải thề độc đủ kiểu nhất định phải chữa khỏi bệnh cho hắn. Hắn vốn không phải kẻ nói nhiều, sau này những bản lĩnh mỉa mia người khác, phần lớn đều bị Diệp Mẫn Vi bức ra.
Chỉ là Diệp Mẫn Vi dường như đối với cái chết của bản thân vốn chẳng mấy kính sợ, bởi vì nàng cũng chẳng mấy khi xem trọng mạng sống của chính mình.
Nàng có thể sẽ sợ làm chết huyết mạch Vu tộc duy nhất này, thí nghiệm có chút kỳ quặc hiếm lạ thì nàng đều làm trên cơ thể mình. Khi Vu Ân Từ một ngày nọ phát hiện tóc Diệp Mẫn Vi đột nhiên bạc trắng nhanh chóng, mắt cũng kém đi thấy rõ, liền lập tức lấy cái chết ra uy h**p ép nàng không được dùng thân thí hiểm, Diệp Mẫn Vi lúc này mới thu liễm.
Vu Ân Từ dù mỗi ngày mắng Diệp Mẫn Vi cả nghìn lần, nhưng hắn là người trên thế giới này không mong Diệp Mẫn Vi chết nhất.
Nỗi sợ đó thậm chí còn mãnh liệt hơn cả sợ cái chết của chính mình.
Diệp Mẫn Vi chết rồi, Vu Ân Từ sẽ thật sự chẳng còn gì cả. Nàng là đồng hành của hắn, là người chữa lành hắn, là hy vọng của hắn, là người duy nhất vượt qua lao ngục để đến bên cạnh hắn.
Thế nên dù hắn bị giày vò đến chết đi sống lại, vẫn đều đặn nhớ đến chuyện chắt một chén máu cho Diệp Mẫn Vi uống.
Diệp Mẫn Vi cũng đã nhiễm phải dịch bệnh của hắn, nàng là người tu đạo thân thể mạnh mẽ, tuy không đến mức chết ngay nhưng tích tụ lâu dài cũng có hại. Máu của hắn vừa hay có thể ức chế dịch bệnh, nàng uống máu của hắn đúng giờ thì sẽ không bị ảnh hưởng gì.
Nếu máu của hắn đủ nhiều cho người trong thiên hạ cùng uống, hắn cũng chẳng đến mức bị nhốt trên núi này.
Sự lạnh lùng vô tình của Diệp Mẫn Vi xưa nay vẫn khiến người ta ngưỡng mộ. Nàng nhiễm dịch bệnh cũng sẽ lây cho người khác, cho nên giống như Vu Ân Từ bị nhốt trên núi không thể rời núi, nhưng nàng lại sống rất thảnh thơi, chẳng hề để tâm.
Nàng nói trước đây mình vốn sống trên một tòa tháp cao cách biệt thế nhân, nàng rất thích cuộc sống ẩn cư như vậy, cũng không có bất kỳ người nào muốn gặp.
Diệp Mẫn Vi là một người cổ quái, có lúc lạnh băng chẳng chút tình người, có lúc lại ngây thơ dịu dàng như một đứa trẻ.
Ngoài việc nghiên cứu, Diệp Mẫn Vi đối với Vu Ân Từ gần như là có cầu tất ứng, không chỉ không hỏi lý do, thậm chí còn biết cách biến hóa linh hoạt.
Hắn bảo nàng cùng hắn ăn cơm, nàng liền mỗi ngày chuẩn bị bữa ăn đúng giờ hắn; hắn kể hồi nhỏ hăm từng thấy một loại cây ra quả đỏ mọng qua khe cửa, nàng liền dùng thuật pháp biến từng loại cây một ra để hắn xác nhận đó là cây hồng; nàng nhờ đệ tử tiên môn đến xin lời khuyên mang hạt hồng về, rồi dạy hắn dùng linh khí để trồng cây; hắn muốn giữa quả hồng lâu, nàng liền nghĩ cách làm bánh hồng khô.
Hắn muốn uống trà tuyết giữa mùa hè, trời liền rơi tuyết lớn, từ trong đất mọc lên cây trà.
Hắn muốn bắn pháo hoa dưới trời mưa, đỉnh núi Côn Ngô liền tránh được nước, chỉ có trên đỉnh núi trời đầy pháo hoa rực rỡ.
Hắn muốn tạo ra một con quái vật kỳ lạ, nàng liền nghịch tro tàn, theo yêu cầu của hắn mà nặn đầu, nặn mắt, nặn mũi, nặn thân.
Diệp Mẫn Vi dường như là thần minh dành riêng cho hắn, tất cả nguyện vọng của hắn, dù trẻ con, kỳ quặc hay vụn vặt đến đâu, nàng đều có thể thực hiện từng điều cho hắn. Ngoại trừ việc khỏi bệnh xuống núi, các nguyện vọng khác của hắn chưa bao giờ cần phải chịu đựng.
Thế nên đến mức mấy chục năm sau, khi hắn rơi vào chốn tâm tưởng sự thành, đối với lời dụ dỗ của lão nhân trông đảo hoàn toàn khinh thường, hắn nói: “Tâm tưởng sự thành có gì mà ghê gớm hơn người?”
Diệp Mẫn Vi cũng có thể làm được, Diệp Mẫn Vi luôn là chốn tâm tưởng sự thành của Vu Ân Từ.
Diệp Mẫn Vi cũng sẽ nói cho hắn, mấy thiết tưởng của hắn có thể dùng linh khí làm như thế nào. Vu Ân Từ phần lớn nghe chẳng hiểu, dù có nghe hiểu cũng không nói được, hắn không muốn tự mình nghịch linh khí, hắn muốn Diệp Mẫn Vi đi cùng mình.
Người thần kỳ ấy, giống như thần minh không gì không làm được, đối với hắn luôn có cầu tất ứng, hắn thích được thấy bóng mình phản chiếu trong mắt nàng.
Diệp Mẫn Vi chính là mộng đẹp chân thực nhất, duy nhất thuộc về hắn trên cõi đời này.
Khi họ gặp nhau được hai mươi mốt năm, Vu Ân Từ rốt cuộc cũng từ dáng vẻ trẻ con chậm rãi lớn lên thành thiếu niên.
Thời gian đó là lúc quan hệ giữa họ tốt đẹp nhất, hắn dùng tay nghề tuyệt vời làm cho Diệp Mẫn Vi nhiều món linh khí, Diệp Mẫn Vi dùng thuật pháp bao la thực hiện vô số nguyện vọng cho hắn.
Nàng cũng không am hiểu y thuật, nhưng với việc trị liệu dịch bệnh của hắn cũng đang tiến triển ổn định, hắn khỏi bệnh xuống núi là chuyện sớm muộn.
Họ sống cùng nhau trong căn nhà gỗ trên núi, rõ ràng Diệp Mẫn Vi là vì hắn mà học làm bánh hồng, chính nàng lại thích bánh hồng ấy, biến thành hằng năm hắn làm bánh hồng khô cho Diệp Mẫn Vi ăn.
Một ngày nọ Vu Ân Từ gọi Diệp Mẫn Vi ăn cơm với hắn, nàng lại chìm trong tính toán không nghe thấy gì.
Hắn đi quanh nàng gọi nàng rất lâu, định bụng như mọi khi đọc đề toán gọi nàng tỉnh lại, không hiểu sao đột nhiên lại này sinh suy nghĩ khác.
Hắn nói, Diệp Mẫn Vi, nếu cô còn không đứng dậy ta sẽ hôn cô đấy.
Khi ấy là đầu xuân ánh nắng ấm áp, khắp phòng thơm hương hoa. Hắn nói rất nhiều lần, thậm chí còn cúi sát tai Diệp Mẫn Vi lớn tiếng hét lên. Hắn muốn trách nàng thờ ơ, cho nên hắn thật sự cúi xuống hôn Diệp Mẫn Vi.
Diệp Mẫn Vi vậy mà lại bị hắn hôn tỉnh, bốn mắt nhìn nhau, nàng ngơ ngác và khó hiểu nhìn hắn, trong mắt chỉ toàn là hắn, đúng như điều hắn thích nhất.
Hắn bình thản nói ta vừa nói với cô rằng sẽ hôn cô đấy.
Hắn biết tuy nàng chưa ý thức được, nhưng chỉ cần nàng nhớ lại thì nhất định sẽ nhớ ra.
Quả nhiên Diệp Mẫn Vi nhớ ra, nàng à một tiếng, hỏi hắn: “Sao vậy?”
Hắn nói: “Ăn cơm với ta.”
Hắn nói rất tự nhiên, nhưng lòng bàn tay nắm chặt sau lưng đã đầy mồ hôi.
Hắn hiểu rõ tính cách của Diệp Mẫn Vi, hắn biết nụ hôn kia đã quá mức tham lam.
Thế nhưng diễn biến phát triển vượt ngoài dự đoán của hắn, Diệp Mẫn Vi dường như chưa từng thân mật như thế với ai, nàng vậy mà lại tò mò với cách này tại sao có thể cắt ngang suy nghĩ của nàng, thế nên cho phép hắn thỉnh thoảng thử gọi nàng theo cách đó.
Hắn lúc ấy sững sờ đứng tại chỗ rất lâu, còn Diệp Mẫn Vi nghi hoặc hỏi sao mặt hắn đỏ bừng như vậy.
Mọi bước tiến đều đến từ sự hiếu kỳ của Diệp Mẫn Vi, nàng tò mò về ảnh hưởng của nụ hôn đối với mình, tò mò cái ôm có cảm giác ra sao, tò mò tiếp xúc thân thể sẽ như thế nào, tò mò với mọi thứ, tò mò đến mức cuối cùng bọn họ thật sự thân mật da thịt, gắn bó khăng khít.
Hắn chưa từng nghĩ rằng mình có thể có được Diệp Mẫn Vi.
Dù lý do thật kỳ quái, rất “Diệp Mẫn Vi”.
Vu Ân Từ như thể rơi vào một cơn mộng đẹp. Hắn không biết có phải bất kỳ ai sau khi hôn Diệp Mẫn Vi đều sẽ có kết quả tương tự không, hắn cũng không cảm thấy Diệp Mẫn Vi thực sự thích hắn, hắn không nghĩ Diệp Mẫn Vi sẽ thích bất kỳ ai, nhưng hắn đã không thuốc cứu nổi mà chìm đắm trong đó.
Hắn thầm mong sự tò mò của nàng có thể kéo dài lâu thêm chút nữa, hắn đã hạnh phúc đến mức không muốn tỉnh lại.
Đáng tiếc là sự tò mò của Diệp Mẫn Vi không kéo dài được lâu, ít nhất là với Vu Ân Từ thì thời gian đó quá ngắn ngủi. Khoảng chừng một năm sau, Diệp Mẫn Vi nói nàng đại khái đã hiểu rõ, sau này bọn họ không cần phải như vậy nữa, sẽ ảnh hưởng đến sự tập trung khi nghiên cứu thuật pháp của nàng.
Điều đó nằm trong dự liệu của Vu Ân Từ.
Thế nhưng Diệp Mẫn Vi lại nói, nàng đã xóa đoạn ký ức đó rồi.
Hắn ngẩn người, bỗng nhiên như rơi xuống vực sâu, rùng mình hoảng hốt.
Hắn đột nhiên nhớ ra, Diệp Mẫn Vi có thói quen xóa ký ức. Bởi vì Diệp Mẫn Vi trời sinh không biết quên, trong đầu chất đầy những ký ức rườm rà hỗn tạp và vụn vặt vô nghĩa, lâu dần sẽ trở thành gánh nặng của nàng, nên nàng định kỳ sẽ thanh lọc lại chúng.
Nàng xóa bỏ những ký ức không còn giá trị, nhường chỗ cho những ký ức có ý nghĩa hơn.
Những ký ức không còn giá trị đó thường bị nàng cô đọng lại thành một hai câu, xóa bỏ toàn bộ chi tiết vụn vặt, để lại một tấm bia mộ mờ nhạt trong đầu.
Cho nên nàng nhớ rõ từng chữ trong hàng ngàn hàng vạn thư tịch, nhớ hết mọi thuật pháp và ý nghĩ từng đọc.
Nhưng khi hắn hỏi Diệp Mẫn Vi vài chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, nàng lại không nhớ được chi tiết trong đó, thậm chí không nhớ rõ những người từng có mặt.
Nàng nói, nếu đã bị nàng xóa đi, thì chứng tỏ ký ức đó không quan trọng.
Diệp Mẫn Vi không phải một cái cây tự nhiên mọc lên, nàng chính là thợ làm vườn của chính nàng, thường hay cầm một cây kéo, tỉa hết những cành nhánh vô dụng trên cây. Mà cái cây của nàng lại được trời ưu ái sinh trưởng nhanh chóng, vậy nên dưới sự tỉa tót của nàng, thân cây thẳng tắp liền xuyên mây phá sương, thẳng tận trời cao, thế nhân không ai có thể sánh bằng.
Vu Ân Từ phát hiện trên cành nhánh thuộc về hắn, cũng có chiếc kéo của Diệp Mẫn Vi treo sẵn.
Nàng luôn quan sát hắn, đánh giá hắn, chờ đến thời điểm thích hợp nào đó sẽ cắt hắn khỏi cành nhánh của nàng.
Vu Ân Từ vì thế mà cãi nhau to với Diệp Mẫn Vi, có lẽ cũng không hẳn là cãi nhau, chỉ là ngọn lửa giận bùng cháy trong hắn đối mặt với sự mờ mịt tràn đầy trong Diệp Mẫn Vi.
Sau đó hắn liền bỏ đi, Diệp Mẫn Vi tìm bảy ngày mới tìm được hắn, bọn họ từng hứa nàng không được dùng thuật pháp tìm hắn, vì thế lần gặp lại ấy, Diệp Mẫn Vi vô cùng nhếch nhác.
Nàng hỏi hắn tại sao lại tức giận.
Hắn biết Diệp Mẫn Vi sẽ chẳng hiểu được tại sao hắn lại tức giận, nàng vĩnh viễn không hiểu.
Thế nên hắn đứng bên vách núi, chỉ vào vách núi vạn trượng kia, nói: “Diệp Mẫn Vi, nếu lần sau cô còn dám quên bất cứ chuyện gì liên quan đến ta, ta sẽ từ vách núi này nhảy xuống đó. Ta chết rồi, cô cũng đừng hòng nghiên cứu huyết mạch Vu tộc, cô nghe rõ chưa!?”
Diệp Mẫn Vi kéo hắn từ bên vách núi lại, nàng đồng ý với yêu cầu của hắn, không chút do dự giống hệt như trước đây.
Ngày đó Vu Ân Từ cuối cùng cũng như bừng tỉnh khỏi cơn mê, Diệp Mẫn Vi sở dĩ không do dự, sở dĩ luôn có cầu tất ứng với nguyện vọng của hắn, là bởi vì bản thân “Vu Ân Từ” đối với nàng không có giá trị gì, nàng cũng chẳng mấy hiếu kỳ.
Với nàng mà nói điều quý giá chỉ là huyết mạch của hắn, đó là lý do duy nhất khiến hắn vẫn còn được giữ lại trên cái cây của nàng.
Đây cũng là thứ duy nhất hắn có thể dùng để uy h**p nàng.
Nàng chỉ cần hắn sống tốt, ngoan ngoãn để nàng nghiên cứu là đủ rồi.
Lần đầu tiên Vu Ân Từ sinh ra hận ý với Diệp Mẫn Vi.
Sau đó quan hệ giữa họ cứ khi tốt khi xấu. Tình yêu và hận ý của Vu Ân Từ dành cho nàng qua bao năm tranh đấu, giằng co không ngừng.
Sau khi Vu Ân Từ khỏi bệnh và xuống núi, hắn từng muốn buông bỏ tất cả. Hắn nhờ Diệp Mẫn Vi xóa đi vết bớt trên người hắn, xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến “dịch ma”, dùng tên “Ôn Từ” để bước vào nhân gian đầy khói lửa mà hắn hằng mong mỏi.
Ôn Từ đã không còn là đứa trẻ cố chấp và cô độc năm nào, hắn cũng muốn buông bỏ yêu-ghét với Diệp Mẫn Vi.
Hắn thử bình tâm hòa khí mà sống chung với Diệp Mẫn Vi, hắn thường xuyên quay lại núi Côn Ngô thăm Diệp Mẫn Vi, dù đi xa đến đâu, mỗi năm vẫn nhất định về đón năm mới cùng nàng. Hắn kể cho nàng nghe những chuyện thú vị hắn gặp được dưới núi, biểu diễn những vũ nhạc tạp kỹ hắn học được dưới núi cho nàng xem, như đang đối đãi với một người thân.
Hắn cũng nói với nàng: “Cô xuống núi với ta xem thử đi.”
Diệp Mẫn Vi khi xem hắn biểu diễn thì rất chăm chú, nhưng mỗi lần hắn nói vậy, nàng đều từ chối.
“Đông người có gì thú vị, ta không thích chỗ đông người.”
“Tại sao?”
Diệp Mẫn Vi nhíu mày không nói gì, Ôn Từ liền biết đó là một kết luận đến từ đoạn ký ức nào đó đã bị nàng xóa bỏ.
Mỗi lần như vậy, lòng Ôn Từ lại như có một cây gai c*m v**.
May thay Diệp Mẫn Vi là người tuân thủ ước định, sau này nàng lại thanh lọc ký ức rất nhiều lần, thường than rằng ký ức trong đầu quá chật chội, nhưng vẫn chưa bao giờ xóa bỏ ký ức về Ôn Từ.
Dù cho những chuyện vặt vãnh đó chẳng liên quan gì đến nghiên cứu của nàng.
Nàng có thể mở ra một khoảng riêng biệt trong khối óc thiên tài không ai sánh bằng của nàng, để cất giữ từng chút từng chút ký ức giữa hắn và nàng suốt mấy chục năm, điều đó quả thực không dễ dàng gì.
Ôn Từ tự nhủ rằng mình nên biết đủ.
Năm này qua năm khác, mười bảy năm sau khi xuống núi, Ôn Từ bất ngờ bị nhốt trong chốn tâm tưởng sự thành, lần nữa trở lại nhân gia đã là ba năm sau.
Hắn vừa trở về liền chạy lên núi Côn Ngô tìm Diệp Mẫn Vi, ba năm xa cách, Diệp Mẫn Vi vẫn ngồi trước căn nhà gỗ, trước sau như một mà ôm lấy đống giấy cuộn của nàng.
Khi ấy là mùa xuân ấm áp, cây cỏ xanh tươi, trong mắt nàng vẫn phản chiếu bóng hắn như trước, đúng là điều hắn thích nhất.
Sau đó Diệp Mẫn Vi hỏi: “Ngươi là ai?”
Nàng hỏi hắn, ngươi là ai?
Hắn đứng yên tại chỗ, rất lâu sau mới thốt ra được một câu: “Diệp Mẫn Vi, chẳng lẽ… cô đã xóa ký ức gần đây?”
“Ừm, xem ra ngươi biết ta.”
“Tại sao lại xóa ta đi, chỉ mới ba năm không gặp mà thôi… Cô tưởng rằng ta chết rồi sao?”
“Ta vì sao phải nhớ tới ngươi? Nếu ngươi chết rồi, vậy tất nhiên phải xóa ngươi đi rồi.”
Diệp Mẫn Vi trả lời một cách tự nhiên và trôi chảy, không có một chút đau buồn.
Khi ấy nàng vẫn chưa bắt đầu yểm tu, linh lực dồi dào, những ký ức được nàng chọn lựa kỹ càng và giữ lại cũng còn rất hoàn chỉnh.
Diệp Mẫn Vi nhớ rõ yểm thuật, yểm tu, linh khí và linh mạch, nhớ rõ tất cả những diều nàng từng nghiên cứu từ người hắn, duy chỉ không nhớ rõ hắn.
Cuối cùng nàng đã làm một cuộc dọn dẹp toàn diện, triệt để, đem hết những vật cũ kỹ không còn giá trị vứt bỏ, để dành chỗ cho những ký ức có ý nghĩa hơn với nàng.
Hoang đường nhất chính là tất cả những điều này Ôn Từ lại sớm đã có dự cảm.
Không thì sao chứ? Diệp Mẫn Vi đã nghiên cứu mọi thứ từ hắn đến triệt để, huyết mạch Vu tộc đối với nàng chẳng còn quan trọng, sự uy h**p từng lấy mạng sống ra đánh cược của hắn cũng từ lâu đã vô hiệu.
Một khi nàng cho rằng hắn đã chết, thì tất nhiên sẽ nóng lòng quên hắn đi.
Trong đầu nàng cũng không lưu giữ những thứ không liên quan đến nghiên cứu.
Có lẽ từ rất sớm, hắn đã vô thức lo sợ, bất an, chờ đợi cái khoảnh khắc bị nàng lãng quên.
Bằng không vì sao hắn cứ mãi quay lại núi Côn Ngô thăm Diệp Mẫn Vi? Vì sao hắn cứ mãi lo lắng, vì sao mỗi lần nghe nàng gọi tên hắn, hắn đều khẽ thở phào?
Hắn biết những thứ kia, những thuật pháp, linh mạch, linh khí đó, những thứ đó khiến Diệp Mẫn Vi tựa như thần minh không gì không làm được, sáng chói rực rỡ, là tất cả đối với nàng, chúng quan trọng với nàng hơn gấp trăm lần hắn.
Còn hắn thì sao?
Vu Ân Từ đối với Diệp Mẫn Vi chẳng có chút ý nghĩa nào sao?
Tất cả những ký ức ấy đều vô nghĩa sao?
Đó là gần năm mươi năm thời gian, bắt đầu từ trận tuyết đầu tiên trên núi Côn Ngô, là những ngày bọn họ sớm chiều làm bạn, tranh cãi rồi làm hoà.
Là hắn bị nàng hành đến nỗi mắng chửi thảm thiết, là nàng giúp hắn thực hiện từng nguyện vọng, là hắn làm từng món linh khí cho nàng, là những lần nàng nói cho hắn nghe những nguyên lý thuật pháp mà hắn không hiểu nhưng vẫn muốn nghe nàng nói, là mỗi cái Tết hắn trở về bên nàng.
Là những nụ hôn, những thân mật và những lưu luyến mà chỉ mình hắn còn nhớ.
Là những rung động mà chỉ hắn mới biết.
Trên đời này, hắn chỉ từng chia sẻ mọi bí mật và cô độc của mình với một người, chỉ có Diệp Mẫn Vi biết Vu Ân Từ.
Cả đời hắn mang theo nợ máu, gập ghềnh trắc trở, chẳng có ai có thể gửi gắm, trên đời này sẽ không còn ai quan trọng với hắn hơn Diệp Mẫn Vi nữa.
Nhưng Diệp Mẫn Vi vĩnh viễn sẽ không nhớ lại.
Ký ức phải là hai người cùng nhớ thì mới gọi là ký ức, chỉ một người còn nhớ, thì đó gọi là chấp niệm và giam cầm.
Ôn Từ tức giận đến phát điên, trong khoảnh khắc ấy hắn chợt nhận ra hắn chưa từng buông bỏ, hắn từ trước đến giờ chưa từng cam lòng, cái quái gì mà buông bỏ, cái quái gì mà người nhà chứ.
Hắn từ đầu đến cuối đều thích Diệp Mẫn Vi! Chưa từng có một ngày quên được, chưa từng có một ngày cam tâm!
Hắn không cam lòng vì Diệp Mẫn Vi vĩnh viễn chẳng thể thích hắn như hắn thích nàng.
Hắn không cam lòng vì cảm giác thích đến mức không thể kiểm soát, không thể dứt bỏ, như thể chỉ có cái chết mới có thể trị tận gốc.
Hắn vĩnh viễn không cam lòng.
Không nói một lời, Ôn Từ liền cùng Diệp Mẫn Vi vung tay đánh nhau trên núi Côn Ngô, Diệp Mẫn Vi chắc hẳn thấy người lạ đột nhiên xuất hiện này thật kỳ quái nên ra tay không chút lưu tình nào, hai người đánh một trận ngươi chết ta sống, hai bên đều thua thiệt.
Từ đó trên đời truyền ra đủ lời đồn đoán, thế nhân nói Vạn Vật Chi Tông g**t ch*t chủ nhân Mộng Khư.
Đúng vậy, không sai, Vạn Vật Chi Tông sao lại không thể giết chủ nhân Mộng Khư?
Diệp Mẫn Vi rõ ràng đã tự tay g**t ch*t Vu Ân Từ.
Về sau nàng yểm tu thất bại, ngay cả việc bản thân lựa chọn quên hắn cũng không nhớ nổi. Thế nhưng đợi nàng khôi phục lại những ký ức đã sắp xếp tỉ mỉ kia, trong đó vẫn sẽ không tìm được hình bóng hắn.
Diệp Mẫn Vi đã g**t ch*t Vu Ân Từ.
Vu Ân Từ trong ký ức của Diệp Mẫn Vi vĩnh viễn không thể sống lại.