Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 66

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 66 :Ra biển

Ôn Từ như thể vừa trải qua một cơn ác mộng kéo dài nửa đời người.

Hắn từ từ mở mắt ra, khuôn mặt Diệp Mẫn Vi tràn ngập trong tầm mắt hắn.

Khuôn mặt nàng mấy chục năm nay chưa từng thay đổi, đôi mắt lá liễu chân mày cong như núi xa, con ngươi ánh xám nhạt và đôi môi mỏng, như một dòng sông băng cổ xưa bị ánh mặt trời thiêu đốt, dù tháng năm thay đổi, biển xanh biến thành nương dâu vẫn ngàn năm không tan chảy.

Diệp Mẫn Vi không đeo kính thạch, cúi người áp sát khuôn mặt hắn, giống như khi bọn họ hội ngộ lại ở thành Phụ Giang, chỉ là đổi vai. Khi ấy Diệp Mẫn Vi nằm trong bụi cỏ, đầu đội đầy châu ngọc hoa lệ, vừa giống nàng lại vừa chẳng phải nàng, bên cạnh là hai gốc cây cam máu thịt mơ hồ.

Nàng tò mò hỏi hắn là ai.

Cả đời này Ôn Từ ghét nhất chính là nàng hỏi hắn, hỏi hắn là ai.

Lúc này trong mắt hắn, phía sau Diệp Mẫn Vi là hơi nước mênh mông, giữa hai người họ cũng tràn ngập hơi nước ẩm ướt và lưu luyến, nàng nhìn hắn chăm chú, nói: “Nhìn ánh mắt ngươi bây giờ, hình như rất ghét ta.”

“Bây giờ cô… mới biết à?” Ôn Từ không mấy tỉnh táo mà thấp giọng nói.

Diệp Mẫn Vi chớp mắt, nàng giơ một sợi dây mây lên trước mặt Ôn Từ, nói: “Vậy ngươi còn bằng lòng giúp ta làm một cái lồng chim không?”

Nàng giống như mấy chục năm trước, khi cầm linh mạch đồ hỏi hắn có thể giúp nàng chế tạo linh khí như vậy hay không.

Ôn Từ chăm chú nhìn nàng một lát, ánh mắt mờ mịt dần trở nên tỉnh táo, hắn phát hiện sau đầu mình mềm mại và ấm áp, thì ra đang gối lên đùi Diệp Mẫn Vi, vì vậy nàng mới có thể cúi người gần như vậy để nhìn hắn.

Ôn Từ lập tức ngồi dậy, Diệp Mẫn Vi liền nâng gối lên xoa bóp, dường như bị hắn gối lâu quá, hai chân đều tê dại.

Ôn Từ nhìn hành động của Diệp Mẫn Vi, hắn hỏi: “Vì sao cô lại để ta gối lên đùi mình?”

“Ngươi tựa vào lưng ta quá lâu, ta mệt rồi.”

“Vậy cô đặt ta lên tảng đá là được mà?”

“Trên đá lạnh lắm, trước đó ngươi mất máu nhiều, cơ thể vốn đã rất lạnh. Ta thì rất ấm, ngươi dựa vào ta sẽ tốt hơn.” Diệp Mẫn Vi nói một cách tự nhiên, không hề có ý kể công.

Ôn Từ mím môi nhìn nàng, ánh mắt chuyển sang dây mây trong tay Diệp Mẫn Vi, lại cúi đầu nhìn xuống.

Chỉ thấy trên tảng đá đang nằm một con chim Trào Tước xui xẻo, bị vải buộc lại, đang giãy giụa không ngừng. Con chim xám xịt kia trông giống quạ đen mà lại giống chim én, ánh mắt đầy oán hận, đôi mắt nhỏ đảo liên tục, không biết rốt cuộc đã sa vào tay Diệp Mẫn Vi như thế nào.

Ôn Từ lặng lẽ nhìn con chim Trào Tước, chẳng hiểu vì sao, Diệp Mẫn Vi lại nhìn ra được từ vẻ mặt của hắn một cảm giác thương xót như thể đồng bệnh tương liên.

Sau đó hắn dài lâu mà thở dài một tiếng, như muốn thở ra hết những bất mãn cả đời, đưa tay ra về phía Diệp Mẫn Vi, giọng dửng dưng nói: “Không phải lồng chim bình thường đúng không? Linh mạch đồ đâu?”

Diệp Mẫn Vi khoanh một vùng rộng trên tảng đá, vui vẻ nói: “Ở đây.”

Ôn Từ liếc nàng một cái rồi cúi xuống chăm chú xem linh mạch đồ nàng vẽ.

“Trên mạch này có ba cái linh thương, hai cái linh hướng, linh lực lưu chuyển ở đây quá mạnh, dây mây chịu không nổi.”

Ôn Từ ném dây mây cho Diệp Mẫn Vi, nói: “Đổi vật liệu khác đi.”

“Trong túi Càn Khôn không còn vật liệu nào khác.”

“Vậy cô sửa thiết kế linh mạch, chỗ này, chỗ này còn cả chỗ này, có thể tăng số mạch vòng, nhưng trên cùng một tuyến đường chỉ được có một linh thương và một linh hướng.” Ôn Từ chỉ vào bản vẽ của nàng.

“Như vậy sẽ phức tạp lắm…”

“Cô sửa của cô, khoanh những phần độc lập với nhau ra.”

Khi nói chuyện, đầu Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi dần dần lại gần. Diệp Mẫn Vi viết viết vẽ vẽ trên tấm đồ kia, mỗi lần nàng khoanh ra một phần, Ôn Từ trên dưới liếc vài lần liền cầm lấy dao khắc, không cần nàng giải thích nhiều, bắt đầu khắc từng đường linh mạch trước mắt lên dây mây.

Giữa thác nước ồn ào và ẩm ướt này, hai người họ một người vẽ một người chế linh khí, dường như mỗi khi đụng đến linh khí thì giữa hai người sẽ sinh ra một loại ăn ý không thể quấy nhiễu.

Cổ tay Ôn Từ uyển chuyển, từng sợi dây mây liền được khắc xong linh mạch, mười ngón tay linh hoạt luân phiên, chẳng bao lâu một chiếc lồng chim bằng dây mây đã thành hình từ tay của hắn.

Hắn vừa quay đầu liền thấy ánh mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm tay hắn của Diệp Mẫn Vi.

Ôn Từ hơi khựng lại, ném lồng chim đó cho Diệp Mẫn Vi, nói: “Linh mạch cô thiết kế trên đó, e rằng ở đây cũng không hiệu nghiệm đâu.”

“Dù sao cũng phải thử xem sao.”

Diệp Mẫn Vi gắn thương tinh vào lồng chim, rồi nhốt con chim Trào Tước đáng thương kia vào trong. Nàng từ trên xuống dưới quan sát lồng chim một lượt, thở dài một tiếng: “Quả nhiên không được.”

Ôn Từ chống tay lên gối, nhàn nhạt nhìn Diệp Mẫn Vi.

Họ trước đây ở núi Côn Ngô cũng là như thế, linh khí thất bại trong tay không đến ngàn món thì cũng phải trăm món. Diệp Mẫn Vi tuy là thiên tài, nhưng không phải việc gì cũng có thể thành công ngay lập tức.

Ôn Từ đang nghĩ vậy, bỗng sững người.

Tiếng gọi ầm ĩ trong đầu hắn sao lại biến mất rồi?

Chẳng lẽ lão già đó gọi mệt rồi? Hay là hắn sắp chết nên hồi quang phản chiếu? Dù là trường hợp nào thì cũng rất bất thường.

Một cảm giác điềm xấu nảy lên trong lòng Ôn Từ, đúng lúc ấy trên vách nói dối bất ngờ cuồng phong gào thét, sóng nước cuồn cuộn, hắn và Diệp Mẫn Vi nhìn qua, chỉ thấy đàn Trào Tước đang tán loạn né tránh, rồi có một cơn bão tố đang ập tới.

Dòng nước ý niệm bị gió lốc cuốn cao cả trượng, như cự thú trắng toát hung hãn lao xuống, tiếng nước vang rền trời đất, như thể tất cả dòng nước trên vách đều bị cuốn ngược lên không trung. Đá tảng không chốn tránh né trong cơn sóng dữ, Ôn Từ chỉ kịp kéo Diệp Mẫn Vi qua rồi ôm chặt lấy nàng, tức khắc đã bị gió lốc nuốt chửng vào trong.

Họ như chiếc thuyền con trong đại dương mênh mông, xoay tròn, va đập khắp nơi theo cơn bão dữ, Ôn Từ cúi đầu cố bảo vệ Diệp Mẫn Vi, còn Diệp Mẫn Vi trong lòng hắn… dùng sức ôm lấy lồng chim hắn vừa mới làm xong.

Tầm mắt cực kỳ mơ hồ và choáng váng, hoàn toàn không thể thở nổi, khiến Ôn Từ nhớ đến thuở niên thiếu cảm thấy tò mò, muốn bay vào tầng mây trong cơn dông, cảm giác lúc đó không khác bây giờ là mấy.

Cảm giác cận kề cái chết.

Ôn Từ siết chặt lấy bả vai gầy gò của Diệp Mẫn Vi, trái tim nàng đập thình thịch trong lòng hắn, như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực nàng mà nhập vào tim hắn.

Nàng đang sợ sao? Diệp Mẫn Vi vậy mà cũng biết sợ cái chết sao?

Ý nghĩ ấy chỉ lóe lên trong chớp mắt, Ôn Từ chỉ cảm thấy bị một luồng gió mạnh hất văng ra, hắn ôm Diệp Mẫn Vi thoát khỏi gió lốc, lăn lộn trên mặt đất, va vào vật gì đó mới dừng lại được. Ôn Từ lấy lưng đỡ v*t c*ng ấy, ho sặc sụa không ngừng.

Mưa rền gió dữ biến mất không còn dấu vết, mặt đất dưới thân họ mềm mại, xung quanh yên tĩnh lạ thường, lửa than sưởi ấm căn phòng khô ráo, loáng thoáng có thể nghe thấy từ xa còn văng vẳng tiếng người trò chuyện với nhau.

Ôn Từ chậm rãi ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn quanh – thì ra là một gian phòng bình thường, bàn ghế đầy đủ, thứ mềm mại dưới thân họ là một tấm thảm đỏ sẫm.

Diệp Mẫn Vi nhô đầu ra từ trong lòng Ôn Từ, nàng ôm lồng chim nghi hoặc nói: “Đây là đâu? Chúng ta về hiện thế rồi?”

“Cuối cùng cũng chờ được hai vị!”

Một giọng nói quen thuộc vang lên, Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ cùng quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy thứ chắn họ dừng lại chính là một chiếc giường gỗ, mà trên giường có một người quen cũ đang ngồi xếp bằng, chính là Thương Thuật cả người quấn đầy băng vải trắng, gầy khô như cành cây.

Thương Thuật như lão nông ôm cây đợi thỏ, thần sắc thản nhiên nâng chén thuốc lên lắc lư hai cái, nói: “Ta tính được hai vị sẽ về đúng nơi này, đúng thời điểm này, nên chờ sẵn ở đây đã lâu.”

Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi không nói một lời mà nhìn Thương Thuật một lát, như đang phán đoán đây là mộng cảnh hay là hiện thực.

Sau đó Ôn Từ quay đầu lại, đưa tay sờ bàn ghế mặt đất xung quanh, trầm ngâm nói với Diệp Mẫn Vi: “Chúng ta trở về như thế sao? Vách nói dối không thể tự dưng nổi gió lốc… Là lão già chốn tâm tưởng sự thành đưa chúng ta trở về.”

Ánh mắt hắn lạnh lùng: “Lão già đó rốt cuộc đang nghĩ gì?”

Vị lão già kia chưởng quản suy nghĩ, trước đó hắn thoát khỏi sự truy tìm của lão già chính là nhờ vào kẽ hở của thức hải chúng sinh.

Thức hải chúng sinh là nơi tập hợp ý thức, ý thức chính là sự thật, chỉ cần trong ý thức của phần lớn người, “chủ nhân Mộng Khư” đã chết, như thế “chủ nhân Mộng Khư” sẽ như thật sự đã chết, lão già ấy cũng rất khó tìm được ý niệm của “Ôn Từ”.

Hiện giờ chủ nhân Mộng Khư vang danh khắp thiên hạ chết đi sống lại, ý niệm của hắn bị lão già thức hải phát hiện, lão già kia sao lại dễ dàng buông tha, không hề tra tấn hắn chứ?

“Chắc chắn ông ta đã cảm nhận được chúng ta. Lúc đó chúng ta nói gì, làm gì? Ông ta nghe được gì, vì sao đột nhiên quyết định đưa chúng ta ra ngoài? Ông ta sao lại dễ dàng buông tha cho ta như vậy?”

Ôn Từ càng nói sắc mặt càng nghiêm trọng.

Hắn mới không tin trên đời sẽ có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống. Cho dù có bánh từ trên trời rơi xuống, với vận khí xui xẻo thấu trời từ trước đến nay của hắn, đó cũng phải là cái bánh độc cắn một miếng là chết ngay.

Diệp Mẫn Vi suy nghĩ chốc lát, nói: “Có lẽ ông ta tin rằng ngươi cuối cùng cũng sẽ quay lại chốn tâm tưởng sự thành?”

“Ông ta tin ta sao? Ta còn không tin bản thân mình, làm sao ông ta có thể tin ta được?”

Một đôi tay duỗi ra giữa Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, vỗ nhẹ lên đống băng vải trắng một cái rõ vang.

“Được rồi hai vị, không phải ta muốn quấy rầy hai vị tâm sự, chỉ là thời gian thật sự cấp bách. Đồ đệ của hai vị đã bị bắt về lại Phù Quang Tông, Phù Quang Tông truyền ra tin tức, nói Sách Ngọc sư quân chẳng bao lâu nữa sẽ xuất quan.”

Thấy mình vừa bị phớt lờ, Thương Thuật cúi người xuống, giải thích với hai người: “Hai vị còn chậm trễ thêm chút nữa, e rằng đến mặt mũi Tạ tiểu thư cũng không kịp gặp lần cuối đâu.”

Trải qua một phen sinh tử trắc trở, lúc này Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ mới nhớ ra đồ đệ xui xẻo của họ.

Tạ Ngọc Châu lại một lần nữa bỏ lỡ chuyện bát quái về quá khứ của hai vị sư phụ mà nàng yêu thích nhất, dù sao thì cũng bị giam lại, nếu nàng biết trước chuyện này có khi cũng cố mà bắt lấy đuôi con sư tử múa kia, cùng vào thức hải chúng sinh nhìn một cái.

Nơi này là một quán trọ gần quan đạo Kỳ Châu, Thương Thuật tính chuẩn ra gian phòng này nên tới đây và cũng vừa mới thuê phòng không bao lâu.

Hắn đứng dậy xuống giường, kéo ghế tựa bên cạnh đến gần, nói: “Chúng ta bàn bạc kỹ hơn, hai vị tôn thượng ngồi ghế đi, đừng ngồi dưới đất. Ồ, con chim này từ đâu tới vậy, nhìn cũng đẹp đấy chứ!”

Thương Thuật vừa dứt lời, liền nghe thấy hai tiếng chim kêu lảnh lót: “Giả! Giả!”

Diệp Mẫn Vi giơ chiếc lồng chim dây mây mang từ vách nói dối về, nó trải qua gió lốc nhưng lại không tổn hại chút nào, lúc này xuyên qua kính thạch có thể thấy linh lực đang lưu chuyển trên lồng chim.

Trong hiện thế tất cả linh mạch khắc trên lồng chim đều đã vận hành hiệu quả, mà con chim Trào Tước này thì đầy sinh lực, vỗ cánh bay vòng vòng trong lồng.

Thương Thuật trầm mặc một lát, ôm lồng chim thành thật nói: “Con chim này thật sự khó coi, là thứ đồ xấu.”

Trào Tước im lặng mà dậm chân nhảy tới nhảy lui trong lồng, như đang nghẹn một bụng tức.

“Trào Tước có thể phân biệt nói dối và nói thật, không được thả nó ra khỏi lồng, nó không thuộc về thế giới này, một khi ra ngoài lồng sẽ lập tức tan biến.”

Diệp Mẫn Vi vừa nói vừa đặt Trào Tước lên bàn.

Thương Thuật vỗ tay nói: “Hai vị mất tích bảy ngày, không chỉ nguyên vẹn trở về mà còn mang về một con chim quý, quả thật đáng mừng!”

Thời gian Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ ở nơi hỗn độn vách nói dối đó có lẽ chỉ khoảng hai ba ngày, nhưng thế giới bên ngoài đã trôi qua bảy ngày.

Tạ Ngọc Châu kể từ đêm giao thừa bị người của Phù Quang Tông bắt đi thì hoàn toàn bặt vô âm tín, Phù Quang Tông vội vàng bắt Tạ Ngọc Châu trở về vào đêm ba mươi, đương nhiên mục tiêu không phải Tạ Ngọc Châu mà là Sách Ngọc sư quân.

Yểm thú và Tạ Ngọc Châu đã gom đủ, chỉ chờ Tạ Ngọc Châu bằng lòng thì có thể biến về Sách Ngọc sư quân.

Thương Thuật ngồi bên bàn, dù bận vẫn ung dung nói: “Thế gian sự tình rắc rối phức tạp, thiên biến vạn hóa, dù là kẻ bói toán giỏi nhất cũng chẳng thể nắm hết mọi biến số. Thế nên cuộc đấu giữa các thầy bói toán chẳng khác gì trẻ con đánh nhau, ngươi moi kẽ hở của ta, ta moi lại kẽ hở của ngươi.”

“Sách Nhân lợi dụng kẽ hở của ta để bắt Tạ tiểu thư đi, thì ta lợi dụng lại kẽ hở của hắn để tìm hai người. Chỉ cần ta tìm ra hành tung của hai vị trước hắn một bước, thì Sách Nhân sẽ không thể tìm thấy hai vị.”

Thương Thuật chỉ vào mình, nói: “Vì ngay khi quẻ tượng lạc định, ta đã được định sẵn sẽ đến bên cạnh hai vị, mệnh số của tại hạ vốn kỳ quặc, người đồng hành cùng ta sẽ trở nên vô hình trong bói toán của thế nhân.”

“Hôm đó A Hỉ kéo ta đi xa khỏi các vị, Sách Nhân liền phát hiện Tạ tiểu thư. Nhưng thật ra ngay từ khi chúng ta chia tay ở Gia Châu, Sách Nhân đã tính được hành tung của Tạ tiểu thư, cũng biết rằng Tạ tiểu thư sẽ gặp lại yểm thú của nàng, cho nên mới để mặc nàng lang bạt bên ngoài.”

Thương Thuật nhìn về phía Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, khẽ mỉm cười nói: “Chuyện cũ đại khái là như vậy, vậy tiếp theo, hai vị có định đến Phù Quang Tông cứu Tạ tiểu thư trở về không?”

Câu hỏi này thật sự dư thừa.

Ôn Từ nghiêng đầu, hỏi: “Sao vậy, ngươi có điều gì muốn nói sao?”

Thương Thuật quả nhiên bắt đầu dội gáo nước lạnh: “Phù Quang Tông là địa bàn của Sách Nhân, hắn chiếm địa lợi, hai vị một khi bước vào đó thì chẳng khác gì trong bụng mọc ra giun của Sách Nhân, mọi hành động đều bị hắn biết trước. Dù hai vị có bản lĩnh thông thiên, cũng bước nào vướng bước nấy.”

“Chưa kể, còn một chuyện quan trọng hơn nữa, trong mấy ngày qua tại hạ đã tỉ mỉ gieo một quẻ.” Thương Thuật lắc đầu thở dài.

“Tạ Ngọc Châu sớm muộn sẽ biến mất, Sách Ngọc nhất định sẽ trở lại. Đây là mệnh số chú định, không thể thay đổi.”

Chậu than trong phòng phát ra tiếng lách tách của đốm lửa nứt vỡ, Thương Thuật chầm chậm nói: “Nếu chuyến này chắc chắn thất bại, hai vị còn muốn đi cứu Tạ tiểu thư không?”