Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 67
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 67 :Vào đảo
Trên suốt chặng đường này, Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ đã từng lĩnh giáo bản lĩnh của Thương Thuật, Thương Thuật từ trước đến nay chưa từng đoán sai, tiến đoán thốt ra từ miệng hắn gần như chính là kết cục đã định.
Nhưng chặng đường này, Thương Thuật cũng lĩnh giáo tính tình của Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi, hai người này hiếm khi hỏi quẻ bói của hắn, coi vận mệnh như hư không, xưa nay vẫn luôn hành động theo ý mình, bất kể hậu quả.
Quả nhiên, Ôn Từ cười khinh miệt một tiếng, nói: “Ta mặc kệ ngươi tính ra lành hay dữ, sống hay chết, bọn chúng dám bắt đồ đệ ta, lại còn muốn lấy mạng ta, giờ ta còn sống trở về, thì chẳng có lý nào lại mặc kệ đồ đệ không quan tâm.”
Diệp Mẫn Vi chống cằm bên lồng chim nói: “Thật là thú vị, thuật mệnh lý của huynh đúng là huyền diệu, chờ ta nghiên cứu xong chuyện thương tinh và linh khí, có thể hướng huynh chỉ giáo đôi điều.”
Ôn Từ híp mắt nhìn về phía Diệp Mẫn Vi, ngoài cười nhưng trong không cười, nói: “Hay, hay lắm, vậy thì cô cứ ở lại đây cùng Thương Thuật tiên sinh nghiên cứu thuật mệnh lý cho kỹ đi, còn ta sẽ một mình đến Phù Quang Tông.”
Dứt lời Ôn Từ liền đứng dậy rời ghế, Diệp Mẫn Vi lập tức túm lấy tay áo hắn, nàng ngửa đầu nhìn Ôn Từ: “Sao ngươi cứ hở chút là lại muốn cùng ta đường ai nấy đi vậy?”
Ôn Từ cười khinh miệt, tức giận nói: “Đạo chẳng cùng khó lòng mưu sự chung.”
“Ta cũng muốn đến Phù Quang Tông.”
“Chẳng phải cô luôn tránh làm những chuyện phí công vô ích sao, nếu Ngọc Châu đã định sẽ biến về Sách Ngọc, cô còn đến Phù Quang Tông làm gì?”
“Ngọc Châu từng nói rằng nó không muốn làm Sách Ngọc, ta không đến cứu nó, nó sẽ đau lòng. Ta là sư phụ của Ngọc Châu, ta không muốn khiến nó đau lòng, cũng giống như ta không muốn khiến ngươi đau lòng vậy.”
Ánh mắt Ôn Từ khẽ dao động, cơn giận trong mắt dần tan, thay vào đó là một tia kinh ngạc và bối rối.
Đôi mắt Diệp Mẫn Vi trong suốt sạch sẽ, dùng ánh mắt tĩnh lặng như mực loãng nhìn hắn, tự nhiên nói: “Ta vẫn có thể làm được những điều mình muốn làm, ta vẫn là Diệp Mẫn Vi không gì không làm được, thế nên, Ôn Từ, ta sẽ làm được.”
“Ta sẽ cứu Ngọc Châu ra. Một ngày nào đó ta sẽ biết được vì sao ngươi từng bị tổn thương, ta sẽ bù đắp cho ngươi khiến ngươi trở lại hoàn hảo như ban đầu, ta sẽ lại nói rằng ta thích ngươi, khiến ngươi không thể nghi ngờ nữa.”
Bàn tay trong tay áo bị nắm chặt bỗng siết chặt, Diệp Mẫn Vi vẫn nắm lấy tay áo ấy không buông, ánh mắt không chớp, thẳng thắn lộ ra ánh sáng sắc bén và sáng rực từ chỗ sâu thẳm.
Nàng luôn cho rằng dung mạo của Ôn Từ đẹp đến mức sắc bén như một lưỡi dao, nhưng lại chưa từng thấy đôi mắt của chính mình, trong ánh mắt nàng rõ ràng còn có ánh sáng sắc bén hơn cả dao. Đến mức đôi mắt phản chiếu Ôn Từ, như thể sẽ bị ánh sáng đó mài mòn, tan chảy.
Ôn Từ chăm chú nhìn Diệp Mẫn Vi hồi lâu, mím môi dời ánh mắt, sau đó — chậm rãi chuyển sang Thương Thuật ngồi bên cạnh.
Kẻ không biết ngượng này ngồi bên cạnh họ, lúc này đang cười đến mức vẻ mặt gian xảo, chỉ hận không có một đĩa hạt dưa để gặm.
Thương Thuật vừa chạm mắt với Ôn Từ một cái liền lập tức nghiêm mặt phất tay vỗ vỗ lỗ tai mình, làm như có thật mà nói: “Hai người vừa rồi nói gì thế? Tại hạ là người điếc, cái gì cũng không nghe được. Lúc nãy ánh mặt trời chói mắt quá, còn bị gương đồng bên cạnh phản quang suýt nữa chọc mù mắt tại hạ rồi, nên tại hạ không đọc được câu nào cả.”
Dừng một chút, Thương Thuật lại lần nữa vươn tay vỗ “bốp” một cái vào giữa hai người họ, phá tan bầu không khí ám muội xen chút đau thương vừa hình thành.
“Được rồi hai vị, lời tiên đoán của ta nói rồi cũng như không, đúng như tại hạ đã liệu trước. Vừa rồi ta nói thời gian cấp bách, thật ra bên Tạ tiểu thư cũng chỉ là hơi gấp thôi, bên tại hạ đây lại là vô cùng gấp. Không giấu gì hai vị, các đệ tử Phù Quang Tông đang đuổi đến tìm tại hạ rồi.”
“Từ bảy ngày trước hai vị mất tích, Tạ tiểu thư bị bắt đi, bọn họ liền truy tìm tung tích tại hạ, chắc là Sách Nhân cũng muốn gặp kẻ chuyên gây rối như ta. Tại hạ một đường trốn trốn tránh tránh, mới tới được đây. Bọn họ còn một tuần trà nữa sẽ đẩy cửa xông vào, hai vị nhanh chóng chuẩn bị đi.”
Thương Thuật mỉm cười chỉ vào chính mình: “Nhờ ánh sáng của tại hạ, cùng đến Phù Quang Tông đi.”
Quả nhiên lời bói toán của Thương Thuật không sai chút nào, vừa hết thời gian một tuần trà, cửa phòng liền rầm một tiếng bật mở.
Bảy tên tu sĩ Phù Quang Tông ồ ạt bước vào phòng, đạo bào trắng như sóng biển cuộn trào. Mà trong căn phòng tốt nhất ấy chỉ còn một mình Thương Thuật gầy gò, toàn thân băng đầy vải trắng, trong tay Thương Thuật còn đang xách một lồng chim hết sức bình thường.
Thương Thuật ung dung lễ độ hành lễ với các tu sĩ Phù Quang Tông, mỉm cười nói: “Mục đích các vị đến đây tại hạ đã biết trước, tại hạ ngưỡng mộ đạo trưởng Sách Nhân từ lâu, nguyện theo các vị đến Phù Quang Tông. Chỉ là còn có một vấn đề, muốn thỉnh giáo chư vị.”
Rốt cuộc là xuất thân từ đại tông môn, các tu sĩ Phù Quang Tông vẫn giữ phong thái nhã nhặn, tu sĩ lớn tuổi dẫn đầu kia bước lên một bước, hành lễ với Thương Thuật: “Tiên sinh xin cứ hỏi.”
“Các vị mang đủ tiền chưa?”
Câu hỏi của Thương Thuật vừa đặt ra, các tu sĩ Phù Quang Tông lần lượt lộ vẻ kinh ngạc.
Chỉ thấy Thương Thuật đếm đầu ngón tay nói: “Tiền phòng tại hạ còn chưa trả, ngoài ra tại hạ còn lấy của chưởng quầy quán trọ ba gốc nhân sâm lão, hai cây linh chi. Tại hạ hiểu các vị muốn mời tại hạ về Phù Quang Tông làm khách, nhưng nếu không trả tiền, chỉ e chưởng quầy sẽ không thả người đâu.”
“Đường đường là Phù Quang Tông, chắc không đến mức nợ nần một quán trọ nhó bé này đâu?”
Các đạo trưởng Phù Quang Tông sắc mặt một trận xanh trắng.
Không lâu sau ông chủ quán trọ xách bàn tính tới, một chút cũng không thèm hạ giá vì nể mặt tiên môn, tính toán rành rọt ra một con số đúng một trăm năm mươi bảy lượng có lẻ có chắn. Các tiên nhân từ trước đến nay chưa từng dính khói lửa phàm tục, bảy người gom qua gom lại cũng chỉ gom được có một trăm năm mươi lượng bạc.
“Tiên sinh, hay là dùng con chim ngài nuôi để gán nợ được không?” có một đệ tử trẻ tuổi nhìn về phía lồng chim trong tay Thương Thuật.
Thương Thuật lập tức giơ cao lồng chim lên: “Không được không được, ba con chim này là bảo bối tâm can của tại hạ, nửa cái mạng của ta đấy! Nếu ai dám tách tại hạ ra khỏi chúng, tại hạ nguyền rủa kẻ đó xui xẻo mười năm!”
Đệ tử trẻ tuổi kia nghe nói vị này là thầy bói mà Sách Nhân đạo trưởng cũng kiêng dè, nhanh chóng thu tay chỉ vào lồng chim lại.
Chỉ thấy cái lồng chim ấy làm bằng dây mây, còn rất mới, trong lồng có ba con chim, một con vẹt vằn xanh, một con hoàng yến, và một con chim đen thui nhỏ xíu.
Đệ tử trẻ tuổi kia chưa từng thấy loại chim đen này, hiếu kỳ hỏi: “Tiên sinh, xin hỏi chim này là loài chim gì?”
“Quạ đen.”
Chim nhỏ đen thui kia ở trong lồng vốn cánh loạn xa, kêu to: “Giả! Giả!”
Hai con chim bên cạnh liền bay lên một trái một phải vỗ cánh vây quanh chim đen kia, như muốn đè nó xuống.
Thương Thuật mặt không đổi sắc nói: “À, nó là giống lai giữa quạ đen và vẹt.”
“Giả! Giả!”
“Dạy nó bao nhiêu lời hay, đến giờ vẫn chỉ biết nói câu giả đấy, hoàn toàn không so được với hai con kia.”
Thương Thuật ôm lấy lồng chim, như ôm đứa con không nên thân của mình. Hắn thong dong đi giữa các vị đạo trưởng, nói: “Thiếu tiền hả? Ta tính toán rất chính xác, sao lại không đủ được.”
Ngón tay xoay vòng, hắn chỉ vào một tu sĩ trẻ tuổi cao gầy bên trái nói: “Hắn trong tay áo còn giấu ba lượng bạc nữa.”
Hắn lại chỉ vào một tu sĩ mặt vuông bên phải nói: “Hắn bên hông còn có hai lượng.”
“Vị này trong túi Càn Khôn giấu một xâu tiền đồng, vừa vặn đủ hai lượng bạc.”
Thương Thuật vỗ tay một cái, nói: “Xong rồi, đủ cả!”
Mấy tu sĩ bị hắn điểm danh lập tức sắc mặt đỏ bừng, bị các đồng môn bên cạnh liếc nhìn soi xét, ba người mặt đỏ bừng liên tục giải thích không phải không chịu đưa, mà là quên mất trong người còn tiền.
Cuối cùng khi bọn họ rời quán trọ đi đến Phù Quang Tông, túi tiền của các vị đạo trưởng Phù Quang Tông đều bị lục sạch, sạch hơn cả gương mặt của bọn họ.
Trong lồng chim, con hoàng yến kêu lên mấy tiếng với con vẹt vằn xanh, chỉ có loài chim mới nghe hiểu hắn nói.
— Diễn xuất của Thương Thuật còn hơn xa cô nữa.
Cùng lúc đó, trong Thiên Kính Trận tiếng tăm lừng lẫy của Phù Quang Tông, mười tám tu sĩ đang ngồi xếp bằng đả tọa xung quanh một tòa lầu các ba tầng, nhắm mắt tu hành. Tòa Bích Tiêu Các này chạm trổ cầu kỳ, mái cong dát vàng, đỉnh các dát kim, dưới ánh mặt trời rực rỡ chói mắt.
Từ cửa sổ lầu các hai tầng nhìn vào, bên trong có một cô nương trẻ tuổi mặc đạo bào trắng viền vàng của Phù Quang Tông đang ngồi ngay ngắn, gương mặt xinh xắn đáng yêu nhưng đầy u sầu.
Cách một đại sảnh rộng lớn, ngồi đối diện nàng là một nam nhân có mái tóc dài pha trắng đen buông xõa chạm đất, dung mạo thanh tuấn khí chất lạnh lùng xa cách.
Nam nhân trông khoảng ba mươi tuổi cất tiếng nói: “Sư tỷ.”
Cô nương trẻ tuổi khẽ run lên.
Cô nương trẻ tuổi ấy chính là Tạ Ngọc Châu, chỉ thấy nàng vẻ mặt nhăn nhó xua tay nói: “Sách Nhân đạo trưởng đừng… đừng gọi ta như vậy, ta… ta không quen đâu.”
“Nhưng tôn thượng chính là sư tỷ của ta, là Sách Ngọc sư quân, là tông chủ Phù Quang Tông này, toàn tông trên dưới mấy trăm người đã đợi ngài bao năm nay.”
Sách Nhân ngồi ngay ngắn trước mặt nàng như một ngọn núi tuyết ngàn năm không tan.
Tạ Ngọc Châu buông tay xuống, thở dài một hơi thật dài.
Nàng bị bắt trở về Phù Quang Tông đã được bảy ngày, từ ngày đầu tiên nàng đã bị nhốt ở trong căn Bích Tiêu Các này, xung quanh là vô số đạo trưởng linh lực cao cường canh giữ. Mọi người đối với nàng đều là tất cung tất kính, khách khí, nhưng mỗi lần nghe những đạo trưởng sống mấy chục đến cả trăm năm gọi nàng là tôn thượng, nàng liền nổi da gà.
Bình thường nàng nghe người ta gọi “tôn thượng” đều là gọi hai vị sư phụ của nàng, giờ danh xưng ấy đè lên đầu nàng khiến nàng không thể ngẩng lên nổi.
“Cái đó… làm phiền tôn thượng suốt mấy ngày qua đã kể lại từng chuyện cũ của Sách Ngọc sư quân với ta, nhưng từ nhỏ ta đã nghe danh Sách Ngọc sư quân, những câu chuyện đó ta sớm đã ghi nhớ trong lòng, vẫn luôn ngưỡng mộ Sách Ngọc sư quân.”
Tạ Ngọc Châu uyển chuyển ám chỉ không muốn nghe họ nhắc lại nữa.
Sách Nhân nhàn nhạt hỏi: “Vậy tại sao ngài vẫn không chịu trở lại làm Sách Ngọc sư quân?”
Tạ Ngọc Châu lại thở dài một tiếng, nàng cúi đầu suy nghĩ một lúc, rồi hắng giọng nói: “Sách Nhân đạo trưởng à, ngài nói Sách Ngọc sư quân dốc chí hiếu học, ngày đêm khổ tu, chưa đến ba mươi tuổi đã đạt thành đạo pháp. Lại nói nàng dũng cảm vô song, cầm theo thanh Khước Nguyệt Đao bình ổn phân loạn tiên môn. Nàng gan dạ có mưu, một mình lẻn vào Thiên Liệt tìm được thuật phổ thượng cổ, khai tông lập phái, gian khổ khi lập nghiệp, vượt mọi chông gai, cuối cùng đưa Phù Quang Tông phát dương quang đại, trở thành một trong ba đại tông tiên môn. Đây thật sự là chiến công anh hùng mà không ai có thể thực hiện được, ai ai cũng phải ca tụng.”
Tạ Ngọc Châu chỉ vào mình, nhíu mày nói: “Nhưng ngài xem, ta có điểm nào giống những lời đó đâu? Một chút cũng không có… Ta là người ham ăn biếng nhác, thích mánh khóe, làm việc chỉ cần đủ tốt không tốn sức nhiều là được, cái gì mà khổ tâm tu hành ngày đêm không nghỉ, ta không phải loại người như thế!”
“Đợi ngài biến về sư tỷ, là có thể trở thành người như vậy.” Sách Nhân nói.
“Sách Ngọc sư quân tuy siêu phàm trác tuyệt, nhưng không phải ai cũng muốn trở thành Sách Ngọc sư quân đâu!”
“Vậy ngài muốn trở thành người như thế nào?”
“Ta… Ta muốn trở thành người như nhị sư phụ của ta, chu du Cửu Châu thưởng ngoạn lễ hội, ta cũng muốn trở thành người giống đại sư phụ của ta, yêu tha thiết một chuyện và miệt mài nghiên cứu nó đến cùng.”
Lời này vừa dứt, Tạ Ngọc Châu chỉ cảm thấy ngọn núi tuyết đối diện càng lạnh lẽo hơn, luồng hàn khí lạnh thấu xương táp thẳng vào mặt nàng.
Tạ Ngọc Châu khẽ cắn môi, khẩn cầu: “Sách Nhân đạo trưởng, hai vị sư phụ của ta bị ngài mang đi đâu rồi? Ngài thả họ ra có được không?”
Sách Nhân lặng lẽ nhìn Tạ Ngọc Châu, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ cổ xưa không gợn sóng khiến Tạ Ngọc Châu càng cảm thấy ớn lạnh. Nàng thà nhìn thấy ánh mắt đầy tính toán như các quản sự nhà nàng, hoặc như của Vệ Uyên, chứ không muốn nhìn thấy ánh mắt lặng băng không gợn sóng này.
“Sư tỷ, sư phụ của ngài và ta là Tử Thanh chân nhân.”
Sách Nhân chậm rãi nói: “Đừng tùy tiện nhớ sai sư phụ.”
Tạ Ngọc Châu mím môi, mắt lộ vẻ oán giận.
Mà bên kia, Thương Thuật đã xách lồng chim của hắn bước vào Phù Quang Tông.
Phù Quang Tông tọa lạc trên một hòn đảo giữa hồ Linh Đài ở Ninh Châu, cũng không xa thành Phụ Giang, một tông chiếm cứ cả một hòn đảo lớn, mặt hồ lấp lánh sóng nước, mà ánh kim ở trung tâm đảo còn chói lòa hơn cả ánh sóng lấp lánh.
Thương Thuật theo chân các đệ tử Phù Quang Tông đáp xuống từ trên không trung, vừa đáp xuống đất liền giơ tay che trán cảm thán nói: “Ôi chao, Thiên Kính Trận cũng mở ra rồi, xem ra quý tông đã hạ quyết tâm nhất định phải nghênh đón Sách Ngọc sư quân trở về rồi.”
Mấy con chim trong lồng vỗ cánh phành phạch, như thể muốn bay đến nơi đó xem thử tình hình.
Thương Thuật xách lồng, theo các tu sĩ tiến vào trong tông môn, vừa đi vừa nói: “Thiên Kính Trận là một trong số trận pháp tối cao của Phù Quang Tông, cần đến mười tám đạo trưởng tu vi thâm hậu chống đỡ. Nếu có người ngoài bước vào trận pháp, trong phạm vi ba dặm sẽ dựng lên mê cung tường cao, nhốt vào trong trận. Tường cao ấy phần lớn là tường gương của thuật Kính Ảnh, người bước vào trận sẽ phải chiến đấu với vô số bản sao của chính mình. Người phá trận càng mạnh, bóng người trong trận càng mạnh, dây dưa không dứt, không thể tiến vào.”
Tu sĩ bên cạnh Thương Thuật nhỏ giọng nói chuyện với nhau, người vừa bị lấy mất ba lượng bạc nói: “Sao hắn lại biết rõ chuyện trong tông môn chúng ta như vậy?”
Một người khác tức giận bất bình nói: “Đến cả từng đồng từng hào của chúng ta hắn cũng tính kỹ càng như thế, thì còn chuyện gì mà hắn không rõ nữa?”
Thương Thuật cười tít mắt, như thể những lời đó là lời khen dành cho hắn, nói quá khen quá khen.
Mấy năm nay Sách Ngọc sư quân bế quan, Sách Nhân đạo trưởng dốc hết sức gánh vác đại cục Phù Quang Tông, vì thế việc vặt quấn thân vô cùng bận rộn. Thương Thuật được sắp xếp vào phòng khách trong tông môn để tạm thời bị canh giữ, chờ Sách Nhân bên kia xong việc lại đi gặp hắn.
Thương Thuật thấy các đệ tử Phù Quang Tông đóng cửa phòng rời đi, liền đặt cái lồng chim xách theo suốt dọc đường lên bàn, mở cửa lồng ra.
Chim vẹt vằn xanh và chim hoàng yến lần lượt nhảy ra khỏi lồng, Trào Tước đen thui kia cũng nhảy lóc cóc theo, muốn theo chúng cùng bay ra ngoài, kết quả bị chim hoàng yến đá cho một cú bay trở lại vào trong.
Thương Thuật thong thả đóng lồng lại. Hai con chim ấy vừa chạm đất lập tức giống như thoát thai hoán cốt hóa thành hình người, chính là Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ.
Diệp Mẫn Vi vừa chạm đất liền vung tay, toàn bộ phòng bị thủ thuật che mắt bao phủ, cách âm hoàn toàn bên trong và bên ngoài.
Thương Thuật mỉm cười nói: “Tình tình hiện tại hai vị cũng đã thấy rồi, Phù Quang Tông sớm đã chuẩn bị kỹ lưỡng, muốn đưa Tạ tiểu thư đi sẽ không dễ dàng đâu.”