Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 68

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 68 :Ngày xuân

Ba người họ ngồi xuống bên bàn, Ôn Từ gõ ngón tay lên mặt bàn một vòng, nhíu mày nói: “Thiên Kính Trận là mê cung hình thành từ thuật Kính Ảnh, có thuật Kính Ảnh, ta sẽ không thể dùng yểm thuật.”

Diệp Mẫn Vi tự nhiên nói: “Chúng ta không phải đã trở về từ rìa của thức hải chúng sinh sao? Nếu vậy, đi một lần nữa chắc cũng có thể trở về.”

“……”

Ôn Từ dựng lông mày, giơ tay chỉ vào Diệp Mẫn Vi nói: “Muốn đi thì cô đi, ta chết cũng không đi.”

“Chúng ta đến giờ vẫn không biết vì sao có thể trở lại, lão già đó không phải hạng người chịu lỗ vốn, ông ta đưa chúng ta trở lại nhất định là có mục đích khác, cũng không biết lúc nào mìn ngầm này sẽ nổ mà lấy mạng của chúng ta. Diệp Mẫn Vi, cô phải để tâm chút đi.”

Diệp Mẫn Vi nghiêng đầu, thuận theo nói: “Vậy ta đưa cho ngươi bảy món linh khí lấy được từ chỗ Tần Gia Trạch, ngươi dùng thuật pháp đi.”

“Ôi, hai vị phải suy nghĩ kỹ đấy, hai người bước vào Thiên Kính Trận, sẽ không tránh khỏi bị thuật Kính Ảnh sao chép, ngay cả linh khí trong tay hai người cũng sẽ bị sao chép. Hai người lợi hại, vậy sao chép ra bóng người cũng lợi hại giống như hai người, mà còn không chỉ một tên. Song quyền khó địch bốn chân, hai vị chắc chắn sẽ chịu thiệt lớn đấy.” Thương Thuật tay nhét vào tay áo ngồi ngay ngắn giữa hai người họ, lắc đầu liên tục.

Diệp Mẫn Vi suy nghĩ một lát, nàng quay đầu nhìn sang Thương Thuật hỏi: “Quy tắc sao chép của thuật Kính Ảnh là gì?”

“Quy tắc ấy hả, là người và vật có linh lực đều sẽ bị sao chép.”

“Là sao chép trạng thái hiện tại đúng không?”

Thương Thuật nhướng mày: “Ý cô là?”

“Người hoặc vật hiện tại không có năng lực gì, thì ảnh vật sao chép ra cũng sẽ không có năng lực đó.”

“Chính xác.”

Diệp Mẫn Vi nhìn sang Ôn Từ, nói: “Nói cách khác, linh khí chưa được phát động, trong đó chưa có linh lực lưu chuyển thì sẽ không bị sao chép. Linh khí chỉ khi phát động mới bị sao chép.”

“May thay chúng ta đều không có linh lực, chỉ dựa vào linh khí. Như vậy khí chúng ta tiến vào trận, ta không dùng Vạn Tượng Sâm La, chúng ta lần lượt phát động linh khí, bóng người xuất hiện sẽ có độ trễ, chúng ta cứ cách một đoạn thời gian thì đổi linh khí, dùng thuật pháp mới để áp chế thuật pháp trước đó.”

Ôn Từ bện tua khăn trải bàn thành nút thắt, hắn nói: “Nhưng thật sự đánh nhau thì sợ rằng sẽ rất hỗn loạn, thời điểm đổi linh khí rất khó kiểm soát. Hơn nữa Thiên Kính Trận bị điều khiển bởi tu sĩ ở tâm trận, biến hóa không lường, mà Sách Nhân lúc nào cũng bói toán được chúng ta, bọn họ nhất định sẽ dốc sức ngăn cản đường đi của chúng ta.”

Nếu như Diệp Mẫn Vi vẫn còn cái đầu thông minh tuyệt đỉnh như trước, Ôn Từ tin rằng nàng có thể vừa xông trận vừa tính toán, nắm bắt tất cả thời cơ và thế cục tinh vi trong lòng bàn tay, thậm chí còn nhanh hơn cả bói toán của Sách Nhân.

Nhưng hiện giờ chuyện đó đối với nàng e là quá gượng ép.

“Giờ cô có tính thắng được Sách Nhân không?”

Diệp Mẫn Vi suy nghĩ một chút, tiếc nuối nói: “Khá khó.”

Thương Thuật phất tay cười nói: “Việc đó thì không sao. Tại hạ miễn cưỡng tạm coi là có thể tính thắng Sách Nhân. Vậy thì do tại hạ chỉ đường cho hai vị vậy.”

Lúc này ở trung tâm Kính Thiên Trận, Tạ Ngọc Châu đang ủ rũ nằm bên cửa sổ của Bích Tiêu Các, ngơ ngẩn nhìn trời xanh trong vắt. Nguyện vọng của nàng lúc này chỉ có một điều, chính là nằm mãi không dậy, cái gì mà Sách Ngọc sư quân và Phù Quang Tông đều vứt bỏ sau đầu.

Có tiếng nói chuyện lờ mờ lọt vào tai nàng, là các đạo trưởng trấn trận bên ngoài Bích Tiêu Các đang nói chuyện với nhau.

“Không ngờ tông chủ lại dính dáng đến Diệp Mẫn Vi, còn bái kẻ cắp đó làm sư phụ.”

“Suỵt, tông chủ mất trí nhớ, tâm tính đơn thuần nhìn người không rõ, chờ tông chủ khôi phục rồi sẽ tốt thôi.”

“Sách Nhân sư bá khuyên nhủ mấy ngày rồi, tông chủ vẫn không chịu khôi phục kìa.”

“Các ngươi không nghe nói lục tiểu thư Tạ gia là người kiêu ngạo ương ngạnh thế nào à? Hiện giờ người thành ra thế này cũng chẳng có gì lạ.”

“Thật không ngờ tông chủ lại biến thành bộ dạng này…”

Tạ Ngọc Châu nghe những lời đàm tiếu của bọn họ, nằm trên khung cửa sổ, châm chọc nói: “Hừ, Tạ Ngọc Châu đúng là vết nhơ lớn nhất của Sách Ngọc sư quân anh minh thần võ mà.”

Đúng lúc đó có tiếng bước chân đi lên lầu, Tạ Ngọc Châu nghĩ thầm chắc là Sách Nhân hoặc là vị đạo trưởng nào lại đến khuyên nàng. Mấy ngày nay ngày nào cũng thế, nàng đều nghe chán rồi mà bọn họ vẫn chưa mệt.

Nàng uể oải quay đầu đi, hai mắt lại chợt trợn tròn, nàng lập tức ngồi thẳng, vui mừng nói: “Cha!”

Nam nhân trung niên tóc hoa râm nhưng thần thái cương nghị, mặc một thân áo lông cừu đen, đứng bên cầu thang chăm chú nhìn nàng.

Giữa gian phòng rộng rãi, nhà giàu số một Giang Đông – Tạ Chiêu và Tạ Ngọc Châu ngồi đối diện nhau, như thể có cả dải ngân hà ngăn cách giữa hai cha con.

Tạ Chiêu từ xưa đối với con cái luôn hiền hòa, chưa bao giờ tỏ ra nghiêm khắc gì, vì vậy Tạ Ngọc Châu từ nhỏ đã thân thiết với phụ thân, thường cười giỡn chơi đùa vô pháp vô thiên.

Nhưng giờ phút này Tạ Ngọc Châu lại siết chặt nắm tay thành quyền, ngồi quỳ trên đệm gấm, vui mừng trong mắt đã nhường chỗ cho sự thấp thỏm.

Nàng không biết người ngồi trước mặt là người cha yêu thương nàng, hay là đồ đệ yêu quý của Sách Ngọc sư quân.

Tạ Chiêu chăm chú nhìn Tạ Ngọc Châu một lúc, thở dài một tiếng: “Chín tháng không gặp, con gầy rồi.”

Tạ Ngọc Châu run run ánh mắt, sự tủi thân chợt trào dâng trong lòng.

Nàng nói: “Cha, con không muốn trở lại làm Sách Ngọc sư quân, con không thể cứ làm Tạ Ngọc Châu mãi sao?”

Người cha của nàng im lặng thật lâu, quay đầu nhìn về lá cờ mang hình mặt trời treo trong các, nói: “Ngọc Châu, cha từng nói với con, cha vốn chí hướng tu đạo, không muốn kế thừa gia nghiệp, nhưng vì sao ta phải trở về Tạ gia?”

“Bởi vì… ông nội bệnh nặng khó qua, Tạ gia suy tàn.” Tạ Ngọc Châu thấp giọng trả lời.

“Đúng vậy, trên đời này lại có ai có thể làm điều mình muốn? Mỗi người đều có trách nhiệm cần gánh, Ngọc Châu, cha biết con sợ trọng trách trên người Sách Ngọc sư quân, cũng không muốn bị Phù Quang Tông trói buộc. Con chỉ muốn tự do tự tại, thỏa thích chơi đùa, lúc cha còn nhỏ cũng từng như vậy. Nhưng Ngọc Châu, không ai có thể mãi mãi là một đứa trẻ cả.”

“Phù Quang Tông trên dưới hơn trăm người đang chờ đợi Sách Ngọc sư quân trở về, Thái Thanh Đàn Hội năm nay nên đến lượt Phù Quang Tông chủ trì, người trong thiên hạ cũng đang chờ Sách Ngọc sư quân trở về. Con cũng biết tiên môn bây giờ, Sách Ngọc sư quân đức cao vọng trọng nhất. Mỗi lời nói, mỗi hành động của người đối với chúng tiên môn đều mang trọng lượng rất lớn, nếu người có thể trở về sớm một chút, loạn linh khí cũng không đến mức phát triển thành cục diện hôm nay.”

“Ngọc Châu, con muốn mãi mãi làm Tạ Ngọc Châu, nhưng con có từng nghĩ vì sao con có thể làm Tạ Ngọc Châu? Đó là vì Tạ gia đã cho con sự che chở, nên con mới có thể sống trong nhung lụa, được nuông chiều hết mực, con mới có thể tiêu tiền như nước ở bên ngoài, được người ca ngợi. Nhưng nếu con sinh ra trong gia đình nghèo khó, nếu con vì tai loạn linh khí mà lang bạt khắp nơi, liệu con còn có thể sống tùy ý như vậy không? Cha đã gánh vác trách nhiệm của Tạ gia, mới có mười bảy năm của con.”

“Ngọc Châu, con phải trưởng thành rồi, đến lượt con gánh vác trách nhiệm rồi.”

Giọng điệu Tạ Chiêu nhẹ nhàng nhưng bất đắc dĩ, Tạ Ngọc Châu nghe đến đâu môi dưới cắn đến đó, hai tay trên đầu gối siết chặt thành nắm đấm, chỉ trong chớp mắt, trên áo nàng đã từ từ rơi xuống vết nước màu thẫm.

“…… Con biết, đạo lý mà cha nói con đều hiểu cả.”

Thế nhưng nàng không muốn nghe những lời này từ miệng cha mình.

Sách Nhân nói gì cũng không sao, hắn đương nhiên để tâm Sách Ngọc sư quân không quan tâm đến nàng, nhưng cha nàng thì khác.

Tạ Ngọc Châu ngẩng đầu, hai mắt đỏ hoe: “Cha, nhưng con là Tạ Ngọc Châu mà, con là con gái của cha kia mà. Sách Ngọc sư quân dĩ nhiên là quan trọng, vậy còn con thì sao? Tạ Ngọc Châu chỉ là một vết nhơ cần xóa bỏ trong cuộc đời huy hoàng của Sách Ngọc sư quân sao?”

“Dĩ nhiên không phải…”

Tạ Ngọc Châu lớn tiếng ngắt lời ông: “Sao lại không phải! Các người còn muốn lừa con sao! Lừa con là hòn ngọc quý trên tay các người sao? Đợi ta hoàn toàn trở lại thành Sách Ngọc sư quân, các người rõ ràng sẽ lập tức xóa sạch mọi dấu vết của Tạ Ngọc Châu!”

“Lục tiểu thư Tạ gia sẽ đột ngột qua đời! Các người đã đưa hai vị sư phụ của ta đi mất, sau này trên đời này sẽ không ai biết Tạ Ngọc Châu nữa! Ngay cả ta khi đã biến thành Sách Ngọc sư quân cũng sẽ ghét bỏ bản thân hiện tại, cũng sẽ nghĩ cách chôn vùi ta! Như vậy không đáng sợ sao?”

“Các người đều nói nàng là ta, ta cũng là nàng, nhưng ta căn bản không muốn sống cuộc đời của nàng, nàng cũng sẽ lấy ta làm nhục nhã, chúng ta sao có thể là cùng một người được!”

“Cha, các người là muốn ta g**t ch*t chính mình! Sao cha có thể khuyên ta đi giết bản thân mình chứ!?”

Tạ Ngọc Châu quỳ rạp dưới đất gào khóc nức nở, vai run lên theo từng tiếng khóc đứt ruột.

Tiếng khóc của nàng vang vọng trong Bích Tiêu Các, cha của nàng, hay từng là đồ đệ của nàng, chỉ lặng thinh không thể nói thêm lời nào.

Bên kia, trong phòng nơi Thương Thuật đang ở, Ôn Từ đã chế xong hoa tai thuật truyền âm. Thương Thuật tấm tắc khen tay nghề khéo léo của Ôn Từ, ngay cả kỹ thuật khảm nạm cũng tinh xảo đến mức có thể đem hoa tai bán lấy tiền.

Ôn Từ chỉ thấy Thương Thuật lắm lời, hắn liền nhét viên thuốc dùng để liên kết với thuật truyền âm vào mồm Thương Thuật, nói: “Hiệu lực ba canh giờ, hết giờ thì uống viên khác.”

Thương Thuật cười hí hửng nói: “Đủ dùng rồi, đủ dùng rồi.”

Ôn Từ vốn đã có lỗ tai, liền xỏ ngay chiếc hoa tai màu xanh biếc vào tai mình, rồi giơ tay chạm đến tai của Diệp Mẫn Vi.

d** tai nàng nhỏ nhắn mềm mại, không hề có dấu hiệu bị xỏ. Chiếc kim dài của hoa tai chỉ còn cách d** tai nàng một chút.

Diệp Mẫn Vi đang nghiêng đầu nói chuyện với Thương Thuật: “Nếu huynh muốn nói chuyện với chúng ta, thì phải gọi tên chúng ta trước, thuật truyền âm mới có tác dụng.”

Nói xong, Diệp Mẫn Vi khẽ rên lên một tiếng, Ôn Từ cuối cùng cũng đã đâm hoa tai trong tay xuyên qua tai nàng, chiếc hoa tai màu xanh biếc lủng lẳng bên tai nàng.

Ôn Từ vẫn đang nắm lấy tai nàng, dùng ngón cái lau đi giọt máu nhỏ xíu trên tai nàng, Diệp Mẫn Vi ngẩng mắt nhìn chằm chằm vào hắn, lông mi khẽ run.

Ôn Từ hỏi: “Sao thế?”

“Ngón tay ngươi lạnh quá.”

“Vậy lần sau tự xỏ đi.”

“Nhưng ngươi ra tay rất nhẹ.”

“Thế thì sao?”

“Cho nên ta cảm thấy rất thích.” Diệp Mẫn Vi đáp.

Ôn Từ sững người, hắn nheo mắt nói: “Diệp Mẫn Vi, cô từng nói…”

“Ta không nói là thích ngươi, ta chỉ nói là thích tay ngươi thôi.”

Thần sắc Diệp Mẫn Vi rất thản nhiên, Ôn Từ bỗng cảm thấy mình bị trêu đùa.

Thương Thuật đứng bên cạnh nhìn trái nhìn phải, vỗ tay nói: “Hai vị, còn có người khác ở đây đấy.”

“Ta thấy lát nữa Sách Nhân sẽ gọi ta đến gặp mặt, vừa hay ta cũng có chuyện cần tìm hắn. Nhưng một khi chúng ta tách ra, Sách Nhân sẽ lập tức nhận ra hành động của hai người.”

Thương Thuật vừa nói vừa vung tay ném sáu đồng xu lên bàn, sáu đồng xu ấy vừa chạm xuống bàn gỗ lê thì bắt đầu quay tít, đan xen không ngừng.

“Dùng thứ này chắc có thể tạm thời đánh lừa Sách Nhân một chút.”

Diệp Mẫn Vi chỉ vào đồng xu hỏi: “Đây là gì?”

“Đây là đồng xu mà hai vị đã đưa cho tại hạ khi chúng ta gặp nhau lần đầu. Chúng mang theo khí cơ của hai vị, có thể làm nhiễu loạn bói toán của người khác đối với hai vị. Cho nên sau này nếu có đoán mệnh mà hỏi xin đồng xu của hai người, hai vị phải cẩn thận, đừng tùy tiện đưa.”

Thương Thuật giải thích một phen, thì đứng dậy khỏi ghế, giang tay về phía hai người như một cây giá chữ thập quấn đầy vải bố trắng: “Trước khi xuất phát, chúng ta hãy ôm nhau để phấn chấn sĩ khí nào!”

Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi đưa mắt nhìn nhau, Ôn Từ nói: “Sao thế, chuyến này chúng ta đi là sẽ chết trong Thiên Kính Trận, nên ngươi muốn từ biệt chúng ta?”

“Ê, đừng nói lời xúi quẩy như vậy!”

Thương Thuật không cho phản kháng, kéo Ôn Từ tới ôm chặt lấy, rồi lại buông hắn ra kéo Diệp Mẫn Vi qua cũng ôm thật chặt. Nếu không phải vì tay chân hắn gầy gò như cọng bún, sợ làm gãy hắn, Ôn Từ chắc chắn đã nhấc hắn ra khỏi Diệp Mẫn Vi mà ném ra ngoài rồi.

Thương Thuật vừa buông Diệp Mẫn Vi ra, ngoài cửa liền vang lên tiếng bước chân. Đệ tử Phù Quang Tông đẩy cửa bước vào, trong phòng lập tức lại biến về ba chim một người, đệ tử kia quả nhiên hành lễ mời Thương Thuật đến trò chuyện với Sách Nhân.

Thương Thuật để lại lồng chim và sáu đồng xu trên bàn, hai tay đút tay áo cất bước ra ngoài, đi vào ánh nắng ấm áp đầu xuân.

Hắn ngẩng đầu nhìn mặt trời, nheo mắt giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Ai da, mùa xuân năm nay đến sớm quá, thời tiết thế này đã ấm như vậy rồi, thật tốt, thật tốt mà.”

Cửa phòng lại đóng lại, bóng dáng của bọn họ dần mờ nhạt sau khung cửa sổ.

Con vẹt vằn xanh kia quay đầu nói với con chim hoàng yến: “Trên người Thương Thuật thật lạnh lẽo.”

Thương Thuật luôn rất sợ lạnh, đi đâu cũng phải đốt lửa than thật nhiều để sưởi ấm. Nhưng dẫu có sưởi ấm, trên người Thương Thuật vẫn chẳng có chút hơi ấm nào.

Hắn giống như cành cây khô trụi lá trải qua cả mùa đông, khổ cực lắm mới đợi đến mùa xuân, nhưng khi khẽ rung cành mới phát hiện bản thân đã khô héo, không thể mọc lại chồi non mới.

Như thể bốn mùa luân chuyển đã bỏ quên hắn.

Trên người Thương Thuật có một mùa xuân không thể đến.

Trong Bích Tiêu Các cách đó không xa, Tạ Chiêu đã rời đi, còn Tạ Ngọc Châu quỳ rạp dưới đất khóc thút thít một mình.

Thương Thuật theo đệ tử Phù Quang Tông băng qua từng dãy hành lang, bước lên tòa Quan Tinh Các cao ngất.

Trong phòng, Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ một lần nữa đứng trên mặt đất.

Đồng xu xoay tròn, đã bắt đầu lảo đảo quay không đều.