Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 91

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 91 :Lời mời ăn tết Trung Thu
Tiểu Quả chợt nhớ ra lý do chính khiến nàng đến đây hôm nay: Tết Trung Thu đã gần kề. Nàng không biết Như Ý và mọi người có làm việc vào ngày đó không.

“Như Ý, sắp đến Trung Thu rồi, mọi người có nghỉ không?”

Nghe vậy, Như Ý gật đầu. Họ đã thống nhất từ trước rằng sẽ nghỉ lễ Trung Thu để nghỉ ngơi và thư giãn.

Nghe tin đó, Tiểu Quả liền quay sang nhìn Tần An Minh, vui vẻ nói:

“Ca, vậy Trung Thu này về nhà, mình ăn thịt cừu nướng nhé!”

Tần An Minh, lúc đó đang chơi đùa với Tráng Tráng, lập tức gật đầu lia lịa:

“Được chứ!”

Được ca ca đồng ý, Tiểu Quả vui mừng khôn xiết. Nàng đã thèm món thịt cừu nướng từ lâu rồi, cuối cùng cũng có dịp được ăn!

Tráng Tráng tuy không hiểu hết, nhưng thấy mẹ và cữu cữu mỉm cười, cậu cũng cười ngây ngô theo. Dù sao thì cậu biết cữu cữu mình sẽ về nhà, thế là đủ vui rồi!

Như Ý nhìn ba người họ mà lòng không khỏi dấy lên chút ghen tị.

Thật tốt biết bao khi họ được đoàn tụ cùng gia đình trong ngày lễ. Còn nàng thì sao? Nàng sẽ làm gì đây?

Bầu không khí vui vẻ giữa Tiểu Quả, Tần An Minh và Tráng Tráng khiến phần còn lại trong tiệm bỗng trở nên trầm lắng. Một bên là tiếng cười nói rộn rã, bên kia là sự im ắng buồn bã.

Ai nấy đều nghe kế hoạch của Tiểu Quả mà trong lòng thoáng chút chạnh lòng. Cả tiệm chỉ còn lại tiếng lách cách của bàn tính trong tay Từ thúc.

Sau khi bàn bạc xong với Tần An Minh về việc nghỉ lễ, Tiểu Quả chuẩn bị rời đi cùng Tráng Tráng vì vẫn phải ghé mua ít gia vị trên đường về.

Nàng vừa quay lại định chào Như Ý thì thấy gương mặt nàng ấy thoáng buồn.

Tiểu Quả vốn rất nhạy cảm, lập tức hiểu ra. Ánh mắt nàng lướt qua từng người trong quán.

Linh Lung và Phúc Nhi không có người thân, chắc chắn sẽ ở lại tiệm suốt dịp lễ. Tiểu Thúy tuy có gia đình, nhưng bị bán cho nhà hàng nên cũng chẳng thể về. Còn Từ thúc là người già đơn độc. Như Ý thì chẳng còn ai cả. Tất cả bọn họ đều không có kế hoạch gì…

Trong lòng Tiểu Quả nhanh chóng hình thành một ý định. Nhưng nàng vẫn muốn hỏi ý kiến của Tần An Minh và Tráng Tráng trước.

Nàng gọi nhỏ:

“Tráng Tráng lại đây nào.”

Cậu bé vốn luôn quấn quýt bên cữu cữu, nhưng trong lòng, mẹ vẫn là số một. Thấy mẹ ngoắc tay, Tráng Tráng lập tức chạy đến.

“Mẹ ơi?”

Tiểu Quả cúi xuống thì thầm vào tai con:

“Con thấy sao nếu mẹ mời Như Ý tỷ và mọi người đến nhà mình chơi Trung Thu?”

Tráng Tráng hiểu ngay ý mẹ, khẽ đưa tay che miệng, đáp nhỏ:

“Dạ được ạ…”

Xong xuôi, Tiểu Quả nhìn sang Tân An Minh. Với sự ăn ý vốn có, chỉ cần ánh mắt của muội muội mình, Tần An Minh đã hiểu ngay và gật đầu đồng ý.

“Như Ý này, nếu mọi người không có việc gì làm vào dịp Trung Thu, đến nhà ta chơi nhé. Mình cùng nhau đón Tết, càng đông càng vui!”

Nghe vậy, Như Ý ngẩn người. Nàng chớp mắt mấy lần, tưởng mình nghe nhầm:

“Hả?”

Những người còn lại trong quán cũng dừng tay, đồng loạt nhìn Tiểu Quả không chớp mắt.

“Thật sao? Tỷ nói thật chứ?”

Như Ý lắp bắp mãi chỉ nói được mấy từ ấy. Còn những người khác thì nhìn Tiểu Quả với ánh mắt lấp lánh hy vọng.

Tiểu Quả mỉm cười gật đầu quả quyết:

“Tất nhiên là thật rồi!”

Tráng Tráng chen vào:

“Như Ý tỷ nhớ dẫn mọi người cùng đến nha!”

Đôi mắt cậu bé long lanh, rõ ràng đang dùng “chiêu dễ thương” để thuyết phục.

Như Ý không thể cưỡng lại, liền gật đầu lia lịa, đến mức trông như sắp rụng đầu.

Thấy nàng đồng ý, Tiểu Quả nhìn quanh. Ai nấy đều phấn khởi gật đầu, họ thực sự rất muốn đi!

Sau khi thống nhất, Tiểu Quả mời tất cả đến nhà nàng ở lại hai ngày một đêm dịp Trung Thu.

Mọi người đều vui vẻ hứa sẽ đến đúng giờ. Có kế hoạch cho ngày lễ, cả tiệm như bừng sức sống trở lại.

Không khí làm việc rộn ràng hơn hẳn, tiếng bàn tính của Từ thúc cũng vang lên rõ ràng, rộn ràng hơn.

Tiểu Quả quyết định sẽ mua thêm thịt cừu, vì chừng ấy người thì phần thịt ở nhà chắc chắn không đủ. Nàng cũng cần thêm gia vị để ướp thịt.

Sau khi tạm biệt mọi người, nàng đánh xe lừa đến quầy thịt.

Trên đường đi, Tráng Tráng phấn khích vô cùng, không còn buồn vì phải xa cữu cữu nữa.

Cậu biết rằng y sẽ sớm về nhà, và điều đó khiến cậu hạnh phúc đến mức mong thời gian trôi nhanh hơn.

“Ông chủ, cho tôi thêm mười cân thịt cừu nữa nhé!”

Tiểu Quả đánh xe đến quán quen thuộc. Thấy nàng, chủ quán liền hỏi:

“Mười cân à? Có ăn hết được không? Dù bây giờ chưa quá nóng, nhưng thịt để lâu dễ hỏng lắm đấy.”

Tiểu Quả gật đầu trấn an:

“Không sao đâu, chúng tôi sẽ ăn trong hai ngày. Nhiều người lắm, đảm bảo không thừa.”

Thực ra, dù ăn không hết, nàng cũng chẳng lo, chỉ việc cất vào không gian rồi lấy ra khi cần.

Mười cân thịt quả là không ít. Chủ quán sợ nàng không bê nổi nên giúp chất lên xe. Tiểu Quả cảm ơn và đưa tiền.

Vì không có tiền lẻ, nàng đưa một đồng bạc. Trong lúc ông chủ vào trong đổi tiền, Tiểu Quả liếc quanh và chợt thấy dưới gầm bàn có một chậu ruột, nhìn kỹ thì có cả ruột lợn lẫn ruột cừu.

Đúng lúc ấy, ông chủ quay ra thấy, vừa đưa lại tiền thừa vừa kéo chậu ruột ra hỏi:

“Cô nương, có muốn lấy chỗ này không?”

Tiểu Quả nhìn kỹ, thấy toàn là hàng ngon, liền nảy ra một ý:

“Lấy chứ! À, cho tôi thêm ít thịt lợn nữa nhé.”

Một ý tưởng lóe lên trong đầu nàng, làm xúc xích!

Mùa đông có thể làm lạp xưởng khô, còn nướng thì thành xúc xích nướng. Món này hấp, chiên hay xào đều ngon cả.

Thấy Tiểu Quả hào hứng như vậy, ông chủ cười, nhanh tay gói hết ruột và chọn cho nàng thêm một khúc thịt đùi ngon.

Sau khi chất hết lên xe, ông chủ nhìn Tráng Tráng đang ngồi trong đó, thoáng ngờ vực hỏi:

“Ơ, cô nương, đây là con gái cô à? Sao hôm nay không thấy cậu con trai?”

Tiểu Quả khựng lại. Con gái?

Nàng bước đến nhìn Tráng Tráng, chỉ thấy cậu đang trừng mắt nhìn ông chủ, lập tức hiểu ra!

“Phụt..!!”

“Mẹ…” Tráng Tráng nhìn mẹ cười đến mức không đứng nổi, ấm ức kêu.

Thì ra… ông chủ tưởng cậu là con gái!

Ông chủ ngơ ngác gãi đầu, không hiểu mình nói sai chỗ nào.

Tiểu Quả càng cười dữ dội hơn, nước mắt chảy ròng ròng.

Trước giờ mọi người đều cố nín, không ai nói ra chuyện hôm nay Tráng Tráng ăn mặc như con gái. Không ngờ ông chủ lại nói thẳng tuột như vậy!

“Hahaha… không chịu nổi nữa rồi, buồn cười chết mất thôi!!”

Thấy con trai sắp khóc, Tiểu Quả mới cố nín, nghiêm túc giải thích cho ông chủ.

Nghe xong, ông chủ xấu hổ đến mức mặt đen thui cũng hóa đỏ bừng.

Tráng Tráng thấy mẹ đã nói rõ, liền sụt sịt, lau nước mũi và nước mắt.

Tạm biệt ông chủ, Tiểu Quả không dám quay đầu lại nhìn gương mặt tủi thân của con trai.

Vì chỉ cần liếc thôi, nàng lại muốn bật cười thêm lần nữa!