Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 90

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 90 :Doanh thu
“Tiểu Quả tỷ!”

Như Ý là người đầu tiên nhìn thấy Tiểu Quả, nàng vui mừng chạy tới chào. Tiểu Quả cũng nở nụ cười đáp lại:

“Như Ý!”

Những người khác cũng lần lượt lên tiếng chào hỏi, Tiểu Quả hòa nhã trò chuyện cùng họ.

Lúc này, Tần An Minh đang bị Tráng Tráng quấn chặt. Dù đã thấy Tiểu Quả, y vẫn chưa thể rảnh để chào. Cậu bé ríu rít kể liên hồi về đủ chuyện: nào là mấy hôm nay ăn gì, làm gì, Đại Hắc và Tiểu Bạch lớn đến đâu rồi, hai chú cún ăn khỏe ra sao, thu được bao nhiêu trứng gà, trứng vịt, rồi mẹ còn làm cả lò nướng để chuẩn bị bánh trung thu nhân trứng muối nữa...

Tần An Minh chẳng hề thấy phiền, chỉ ngồi yên lắng nghe từng câu từng chữ. Dù toàn chuyện vụn vặt, nhưng y lại thấy vô cùng thú vị. Ánh mắt y chan chứa yêu thương nhìn cậu bé trước mặt.

Như Ý vòng tay ôm lấy cánh tay Tiểu Quả, kéo nàng ra một góc rồi khẽ chỉ về phía Tráng Tráng, nói nhỏ:

“Tỷ đang làm gì thế? Sao lại ăn mặc cho Tráng Tráng như vậy?”

Nói xong, nàng bụm miệng cười khúc khích vì bộ đồ của Tráng Tráng quả thật quá đáng yêu.

Nghe vậy, Tiểu Quả suýt nữa thì không nhịn được mà đảo mắt. Nàng quay sang nhìn Như Ý, thở dài bất lực:

“Không phải ta làm đâu, thằng bé tự mặc thế để đi gặp cữu cữu đó.”

Như Ý nghe xong thì bật cười thành tiếng. Tần An Minh nghe thấy động tĩnh liền quay lại, nhưng hai người chỉ đồng loạt xua tay ý bảo “không có gì cả.”

Cũng may Như Ý và Tiểu Quả nói rất nhỏ nên không ai khác nghe được.

Thấy cữu cữu không chú ý đến mình nữa, Tráng Tráng liền đưa tay đẩy nhẹ đầu y quay lại, ép phải đối diện với mình rồi tiếp tục thao thao bất tuyệt:

“Cữu cữu ơi, dạo này cữu cữu có luyện chữ không? Đừng quên nhé, phải chăm chỉ luyện đó…”

Tần An Minh bế cậu ngồi xuống, tiếp tục nghe với vẻ chăm chú. Quả thật, Tráng Tráng nặng hơn trước nhiều, nếu cứ đứng bế thi cũng hơi mỏi tay.

Tiểu Quả liếc nhìn hai cậu cháu, rồi quay sang nói chuyện với Như Ý:

“Công việc ổn chứ? Mọi người có mệt lắm không?”

Nàng để ý kỹ gương mặt từng người, xem họ có chịu nổi guồng làm việc bận rộn hay không.

Nghe vậy, Như Ý cười đáp:

“Thật ra cũng không mệt lắm đâu. Mọi người chia nhau làm, nên cũng đỡ hơn nhiều!”

Nhìn vẻ tươi tắn của nàng, Tiểu Quả tin rằng họ đã quen với nhịp làm việc rồi.

Như Ý ghé sát tai Tiểu Quả, giọng đầy phấn khích:

“Tiểu Quả tỷ, chị có biết doanh thu mỗi ngày của chúng ta bây giờ là bao nhiêu không?”

Nhìn nét mặt rạng rỡ ấy, Tiểu Quả đoán chắc là một con số không nhỏ. Nhưng nàng vẫn giả vờ trầm ngâm, cẩn thận nói ra con số ước lượng:

“Chắc tầm… hai mươi lượng?”

Nàng cố tình nói thấp một chút. Ai ngờ Như Ý cười bí ẩn, ra dấu nhân đôi.

Tim Tiểu Quả hẫng một nhịp: Bốn mươi lượng?!

Như Ý gật đầu liên tục:

“Đúng thế! Đó là sau khi đã trừ chi phí nguyên liệu và thuế đấy. Là lợi nhuận ròng thật sự!”

Khi biết được con số này từ Từ thúc, Như Ý vui đến mức cả đêm không ngủ được. Với tốc độ này, chẳng mấy chốc là có thể mở rộng cửa hàng. Khi ấy, nàng có thể mua luôn căn nhà bên cạnh, mở rộng thêm chỗ ngồi, đón nhiều khách hơn, nghĩ đến thôi đã thấy phấn khởi!

Càng nghĩ, nàng càng cảm thấy biết ơn Tiểu Quả. Nếu không có tỷ ấy, chắc nàng đã phải bán đi tiệm mì mà cha để lại để mưu sinh mất rồi, đâu còn được mơ đến chuyện phát tài như bây giờ.

Tiểu Quả không hề biết những suy nghĩ ấy. Dù có biết, nàng cũng sẽ không nhận công lao về mình. Dẫu sao món Malatang vốn không phải do nàng nghĩ ra, còn công việc thì mọi người mới là người vất vả làm hằng ngày. Nếu phải khen, thì đó nên là họ.

Sau một lát nghỉ, mọi người lại quay về với công việc: người tiếp tục bổ sung nguyên liệu, người lau dọn bàn ghế. Từ thúc thì đang tính toán sổ sách doanh thu buổi sáng.

Lúc ấy, Tiểu Quả chợt nhớ ra hũ đồ trong tay.

“Như Ý, muội có ăn bắp rang mà ca ca ta mang về hôm trước không?”

“Có chứ, ngon lắm! Vừa thơm vừa ngọt, muội ăn suốt luôn!”

Nghe nhắc đến bắp rang, Như Ý lập tức hào hứng nói liền mấy câu, hết khen thơm, khen giòn, khen ăn hoài không ngán.

Tiểu Quả bật cười. Cô nàng này đúng là y hệt Tráng Tráng, đều mê đồ ăn vặt cả.

Phúc Nhi bên cạnh cũng nói chen vào:

“Tiểu Quả tỷ, muội cũng có ăn! Thật sự rất ngon luôn!”

“Phải đó, phải đó!”

Hai cô nàng còn lại cũng đồng thanh hưởng ứng. Ngay cả Từ thúc cũng ngẩng đầu khỏi bàn tính, mỉm cười:

“Đến cả một lão già như ta còn mê mệt mà!”

Thực ra, lúc đầu ông không hứng thú với đồ ngọt, nhưng sau khi được nếm thử bắp rang hôm đó thì ghiền luôn, càng nhai càng thơm.

Thấy ai cũng thích, Tiểu Quả cười rạng rỡ, đặt hũ ngô lên bàn:

“Lần này ta mang cho mọi người cả hạt sống đây. Muốn ăn lúc nào thì làm lúc đó nhé.”

Nàng mang khá nhiều, đủ cho cả quán ăn dần trong thời gian dài.

Như Ý liền bảo Phúc Nhi đem hũ ngô cất vào bếp, hớn hở nói:

“Rảnh là muội làm liền!”

Tiểu Quả dạy sơ qua cách làm, rất đơn giản, ai nghe cũng nhớ được.

Như Ý vừa ghi nhớ vừa háo hức: “Tối nay muội làm thử luôn.”

Lúc này, Tráng Tráng cuối cùng cũng buông cữu cữu ra, dắt tay y đến chỗ mẹ.

“Mẹ ơi mẹ, nói với cữu cữu đi, có phải mẹ làm cái lò nướng không?”

Cậu bé trông đầy căng thẳng, rõ ràng nãy giờ kể chuyện, cữu cữu không tin.

Chưa kịp để Tiểu Quả trả lời, Như Ý đã hét lên:

“Tiểu Quả tỷ, chị tự làm lò nướng thật hả?!”

Tiểu Quả ngẩn người. Phản ứng gì mà dữ vậy? Làm lò nướng thôi mà, có gì to tát đâu.

Nàng gật đầu xác nhận, khiến cả nhóm lại càng kinh ngạc.

Như Ý tròn mắt:

“Tiểu Quả tỷ, chị có việc gì là không làm được không vậy?”

Ngay cả Tần An Minh cũng nhìn nàng đầy thán phục, Tiểu Quả ngày càng giỏi giang, đến cả lò nướng cũng tự chế được.

“Có gì đâu, dễ mà.”

Tiểu Quả lại vô tình khiêm tốn kiểu “khoe khéo”. Nàng thực sự không hiểu vì sao họ lại ngạc nhiên như thế. Ở chỗ nàng, lò nướng là chuyện bình thường thôi. Trong tiệm bánh ngọt họ từng đến cũng có mà.

“Muội học ở đâu thế?” Tần An Minh tò mò hỏi.

Tiểu Quả chỉ cười mơ hồ:

“Muội thấy người ta làm, xem vài lần là biết thôi.”

Mọi người đều tin ngay. Về sau, Tiểu Quả mới biết rằng ở huyện thành, lò nướng không phải ai cũng tự làm được, mà do thợ chuyên nghiệp xây riêng. Lúc đó nàng mới vỡ lẽ, hóa ra lò nướng ở đây không phải thứ phổ biến. Có lẽ vì người ta sợ nếu xây không kín thì nhiệt thất thoát, làm hỏng bánh.

Nghĩ đến chuyện đó, Tiểu Quả cũng hơi lo. Có lẽ khi về, nàng nên thử nướng bánh mì xem sao, để chắc chắn lò của mình không gặp trục trặc gì trước khi làm bánh trung thu.