Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 89
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 89 :Đi thăm cữu cữu
Tráng Tráng vẫn đang say ngủ, uể oải lăn qua lăn lại, chẳng chịu rời giường. Nhưng vừa nghe đến ba chữ “tìm cữu cữu”, thằng bé liền bật dậy. Đúng rồi! Hôm nay được gặp cữu cữu mà!
Thằng nhóc nhảy xuống giường, bắt đầu lục lọi đống quần áo chuẩn bị sẵn từ hôm qua.
Vừa tìm, Tráng Tráng vừa lẩm bẩm: “Cái này xấu quá. Cái này thì màu mè quá. Còn cái này thì…”
Nhìn cậu tỉnh dậy mà chẳng thèm liếc mẹ lấy một cái, Tiểu Quả chỉ hừ nhẹ rồi một mình đi ra ngoài dọn bữa sáng.
Dù sao thì Tráng Tráng cũng đã dậy rồi. Nàng bới cơm ra sẵn cho nguội bớt, để lát con vào ăn không bị nóng hay vội vàng.
Thế nhưng, đến khi Tiểu Quả ăn xong bữa thì vẫn chẳng thấy Tráng Tráng đâu. Nàng đặt đũa xuống, đứng dậy đi xem con đang làm gì.
“Tráng Tráng! Tráng Tráng!”
Tiểu Quả mở cửa, gọi lớn.
“Mẹ ơi, con sắp xong rồi ạ!”
Lúc này, Tráng Tráng đang đứng trước gương, cẩn thận chải tóc. Cậu cẩn thận buộc tóc bằng dải vải hồng mà Tiểu Quả tự tay khâu.
“Haizz…”
Tiểu Quả thở dài. “Con ăn mặc kiểu gì thế này…”
Nghĩ mãi vẫn không tìm được từ phù hợp, cuối cùng nàng chỉ có thể kết luận một cách cay đắng.
“Điệu quá mức.”
Có lẽ người mẹ nào có con trai cũng từng thoáng nghĩ muốn mặc váy cho con mình một lần. Ít nhất, Tiểu Quả cũng từng như thế.
Hôm trước đi chợ cùng Dương thị, thấy tỷ ấy mua vải hồng nhạt để may đồ cho Tiểu Hoa, Tiểu Quả cũng bắt chước mua một tấm giống hệt.
Về nhà, nàng may cho Tráng Tráng một bộ. Nhưng vừa nhìn thấy, cậu đã bỏ chạy, kiên quyết không chịu mặc. Dỗ dành, năn nỉ, thậm chí dọa dẫm thế nào cũng không xong. Cuối cùng Tiểu Quả đành chịu thua, gấp bộ đồ lại, nhét xuống tận đáy tủ, nghĩ rằng chắc chẳng bao giờ lấy ra nữa.
Vậy mà hôm nay Tráng Tráng tự nguyện mặc nó! Mặc thật luôn!
“Con trai… con… dễ thương quá…”
Nhìn dáng vẻ hiện tại của cậu, tim Tiểu Quả như tan chảy. Da trắng, má phính, thân hình mềm mại, đáng yêu đến mức nàng chỉ muốn cắn một cái.
Khoảnh khắc ấy, khát vọng có con gái trong lòng nàng như được thỏa mãn.
Nhưng vừa khi nàng định nhào tới ôm con, Tráng Tráng lại ngước lên nhìn đôi mắt long lanh của mẹ và hỏi ngây ngô: “Mẹ ơi?”
Thế là mọi mộng tưởng của Tiểu Quả tan biến. Dáng vẻ con gái, giọng nói thì rõ ràng là con trai.
Nàng không thể nhập vai nổi nữa. “Thôi được rồi, ra ăn sáng đi con.” Rồi nàng quay người rời khỏi phòng.
“Sao sắc mặt mẹ thay đổi nhanh thế nhỉ?” – Tráng Tráng thầm nghĩ, nhưng tay vẫn tiếp tục. Cậu cẩn thận tết xong búi tóc, rồi buộc lại bằng dải vải hồng cùng màu với áo.
Nhìn mình trong gương, Tráng Tráng gật gù hài lòng, cuối cùng mới bước ra ngoài ăn sáng.
Khi cậu bước ra, Tiểu Quả đã ngồi sẵn, chậm rãi khuấy cháo và thổi nhẹ cho bớt nóng.
Nhìn cục hồng di động đi ra, Tiểu Quả thật sự không biết nên khóc hay nên cười. Đúng là dễ thương thật, nhưng vì sao hôm nàng bảo mặc thì kiên quyết từ chối, còn hôm nay lại tự mặc để đi gặp Tần An Minh?
Phải rồi, nàng đang ghen tị!
Tráng Tráng thì chỉ háo hức nghĩ đến chuyện gặp cữu cữu, nên chẳng nhận ra ánh mắt đầy ẩn ý của mẹ. Bình thường, Tiểu Quả có gì khác lạ là cậu phát hiện ngay. Vậy mà hôm nay, cậu chẳng để ý chút nào.
Nàng chỉ biết thở dài, rồi lên xe lừa cùng con, hướng về phía huyện thành, nơi Tần An Minh đang làm việc. Trên đường đi, Tiểu Quả mải nhìn con nên không nhận ra có vài bóng người đang lén nấp sau bụi cỏ gần nhà.
Chờ khi chiếc xe đi khuất, một người đàn ông từ từ bước ra, nhìn theo hướng chiếc xe vừa rời đi, ánh mắt trầm ngâm…
“Ra đi, người đã đi rồi.”
Người đàn ông vừa bước ra liếc quanh rồi đá nhẹ mấy kẻ vẫn đang khom lưng trong bụi.
“Thế nào rồi, đại ca? Nhìn rõ chưa?”
Một kẻ mặc đồ phụ nữ, giọng khàn đục, vừa phủi cỏ trên người vừa hỏi.
“Rõ rồi!”
Tên được gọi là đại ca nhăn mặt, nhìn gã đồng bọn kia bằng ánh mắt khinh khỉnh. “Không đùa đâu, ta mắt tinh như diều hâu.”
Gã kia cười gượng, chùi lớp phấn trên mặt hết xuống cằm.
Cả nhóm lần lượt bước ra, vây quanh người thủ lĩnh.
“Đại ca, không thấy bà lão đâu cả.”
“Giờ phải làm sao? Nhiệm vụ chưa hoàn thành mà thời gian thì sắp hết.”
Thủ lĩnh trầm ngâm một lát rồi hạ quyết định: “Rút thôi. Giờ không kịp nữa. Còn chuyện quan trọng hơn ở kinh thành.”
Thì ra bọn họ là nhóm mật thám ẩn náu ở huyện bên. Hôm nay chuẩn bị lên đường về kinh, nhưng trước khi đi, họ nhận được mệnh lệnh bí mật: đến đây quan sát một người, không cần tiếp xúc, chỉ cần xác nhận tình hình.
Họ đã dò hỏi khắp nơi, cuối cùng tìm đến thôn Đào Hoa. Ẩn mình bên vệ đường, đợi đến khi có người ra mới quan sát. Dù chỉ thấy lướt qua, nhưng thế cũng đủ để báo cáo.
Sau đó, cả nhóm rút đi nhanh như lúc đến. Mọi thứ lại trở về yên bình.
Còn Tiểu Quả, nàng đã đến huyện thành, vừa kịp lúc nhà hàng của Như Ý bước qua giờ cao điểm buổi sáng. Tần An Minh cùng mọi người đang nghỉ giải lao.
Vừa ngồi xuống, y liền thấy một bé gái chạy vào nhà hàng. Vì bị người chắn mất, anh không nhìn rõ mặt, tưởng là con của khách nên định ra giúp tìm cha mẹ.
Nhưng Từ thúc nheo mắt nhìn kỹ, rồi ngập ngừng hỏi:
“Tráng Tráng...?”
Vừa dứt lời, cả đám nhân viên đồng loạt ồ lên.
Mọi người bu quanh lại, xì xào bàn tán về bộ đồ của cậu bé.
Như Ý chạy từ bếp ra, vừa cười vừa nựng Tráng Tráng, hết bóp má lại véo mông.
Còn Tráng Tráng thì chỉ mỉm cười, ngoan ngoãn để mọi người đùa giỡn, mắt thì đảo quanh tìm người mình muốn gặp.
“Tráng Tráng?” Tiếng gọi quen thuộc vang lên từ phía sau.
Tráng Tráng quay lại, thấy người đến là Tần An Minh thì hớn hở chạy đến.
“Cữu cữu ơi!” Cậu bé reo lên, chạy ùa đến.
Tần An Minh dang hai tay đón, ôm trọn cậu bé vào lòng. Là thật, chính là Tráng Tráng!
Như mọi khi, y khẽ nhấc cháu lên cân xem có nặng thêm chút nào không.
Một lát sau, Tiểu Quả mới bước vào. Trong lúc nàng còn lo buộc dây cho con lừa và mang theo hũ ngô đã tách hạt từ sáng, Tráng Tráng đã bỏ nàng lại, chạy thẳng vào nhà hàng rồi.
Nàng lững thững theo sau, trong lòng chua chát nghĩ: Rõ ràng, người nó muốn gặp đâu phải mình.
Nàng khẽ thở dài, ôm hũ ngô, bước vào trong nhà hàng.