Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 88

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 88 :Tự làm lò nướng (3)
Tiểu Quả lấy nửa bao vôi còn lại ra. Nàng định đổ vôi ra sân, nhưng trong sân vẫn còn ngũ cốc đang phơi, sợ bụi vôi làm bẩn chúng. Không còn cách nào khác, Tiểu Quả đành phải thu dọn trước. Sau mấy ngày phơi nắng, ngô và lúa mì đều đã khô ráo, nàng không còn lo chúng bị hỏng nữa.

Tráng Tráng giúp mẹ giữ chặt miệng bao, còn Tiểu Quả thì xúc ngũ cốc khô vào bao. Khi bao đã gần đầy, nàng buộc chặt miệng lại rồi xếp gọn từng bao một, chuyển sang bên cạnh bếp. May là nàng không đổ quá đầy, nếu không chắc đã chẳng thể nào nhấc nổi.

Tráng Tráng còn nhỏ, không mang nổi bao nào, nhưng vẫn lon ton đi theo mẹ, hết đi ra lại đi vào, cố giúp chút sức. Dù biết con chẳng giúp được bao nhiêu, Tiểu Quả vẫn giả vờ vui vẻ, làm như thể nhờ có con mà làm việc nhanh hơn, để cậu bé không buồn.

Dọn xong, vẫn còn vài phần ngũ cốc vương lại trên sân. Tiểu Quả tản đều chúng ra cho nắng chiếu khô hẳn. Sau đó nàng mang bao vôi tới, đổ ra một góc sân đã dọn trống. Nàng dùng xẻng khoét một hố nhỏ giữa đống vôi rồi chậm rãi đổ nước vào, khuấy đều cho đến khi tạo thành hỗn hợp sền sệt như xi măng.

Trong lúc Tiểu Quả đang khuấy vôi, Tráng Tráng đã tự mình đi chuyển gạch. Vì gạch nặng, cậu bé chỉ có thể chuyển từng viên một.

“Tráng Tráng, nghỉ chút đi con.”

Tiểu Quả vừa đổ vôi vào chậu vừa quay đầu nhìn, thấy con làm mãi không ngơi nghỉ thì lo lắng. Nhưng Tráng Tráng không dừng lại, vừa nói vừa làm, giọng lanh lảnh:

“Không sao đâu mẹ ơi! Con mệt thì sẽ nghỉ mà!”

Tiểu Quả bê chậu vôi tới chỗ dự định xây lò, bên cạnh vách bếp. Nàng ngồi xuống, dùng que vạch hình dáng phần đế: một khối vuông, chừa mặt trước để bỏ củi.

Theo đường vẽ, nàng trét một lớp vôi xuống đất rồi đặt gạch ngay ngắn theo viền. Một lớp, rồi lại một lớp, vừa làm vừa chỉnh lại cho thật thẳng.

Xếp được khoảng mười tầng, Tiểu Quả đặt một tấm sắt lên trên. Kích thước vừa khít. Nàng trát kín các mép bằng vôi, rồi đặt thêm ba tấm sắt khác ở hai bên và phía trên, tiếp tục trát kín xung quanh.

Sau đó, nàng lại chồng thêm vài lớp vôi và gạch để gia cố. Ở giữa, nàng chừa ra một khe nhỏ làm lỗ thông khói, còn lại đều bịt kín. Khi chắc chắn mọi chỗ đều ổn, nàng dùng xẻng nhỏ vét nốt phần vôi còn lại trong chậu, trát đều lên bề mặt không để phí chút nào.

“Mẹ ơi, giờ mình nướng bánh trung thu được chưa?” Tráng Tráng tò mò ngồi xổm xuống hỏi.

“Chưa đâu” Tiểu Quả vừa làm vừa nói “phải đợi lò khô đã.”

Làm xong, nàng thở phào nhẹ nhõm. Dù trông đơn giản, nhưng việc xây cái lò này thật không hề dễ dàng chút nào. Nàng lau mồ hôi trên trán, mỉm cười mãn nguyện.

Lúc đó, Tráng Tráng đã bê một chậu nước chạy tới, gọi to:

“Mẹ ơi, rửa tay đi!”

“Đến ngay đây!” Tiểu Quả đáp, vẫn còn đang dọn gạch. Nhưng Tráng Tráng không chịu thôi, tiếp tục nhại lại giọng mẹ y hệt như khi nàng hay nhắc cậu rửa tay:

“Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơi, rửa tay đi mà! Mẹ xong chưa? Nhanh lên…”

“Im nào!” Tiểu Quả nói, nhưng giọng lại chẳng có chút nghiêm khắc nào.

Tráng Tráng chỉ cười toe toét, để lộ hàm răng trắng nhỏ.

Tiểu Quả giơ tay gõ nhẹ lên đầu con.

“Á đau quá!” Cậu bé giả vờ kêu rối rít.

Trước đây nàng còn tưởng thật, giờ thì quen rồi, cứ bình tĩnh rửa tay, mặc kệ thằng bé diễn. Khi thấy mẹ chẳng để ý, Tráng Tráng lập tức đổi chiến thuật: ngoan ngoãn đưa khăn, đổ chậu nước đi như chẳng có gì xảy ra.

Tiểu Quả vừa bực vừa buồn cười, nhướng mày nhìn con:

“Giang Thanh Văn.”

Chỉ một câu đó thôi khiến Tráng Tráng cứng đờ. Mắt cậu bé lập tức rưng rưng:

“Mẹ ơi…”

Tiểu Quả bất lực thở dài. Nàng thật sự không hiểu trong đầu cậu đang nghĩ gì.

Lần này nàng không định để con lảng tránh nữa. Dù trong lòng mềm nhũn, gương mặt nàng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị.

Tráng Tráng nhận ra chiêu cũ không còn tác dụng, liền nói nhỏ:

“Mẹ, con nhớ cữu cữu quá!…”

À, ra là vậy.

Không trách được. Đã lâu rồi hai mẹ con chưa sang thăm Tần An Minh. Tiểu Quả còn nhớ mình từng hứa sẽ đưa Tráng Tráng đi khi rảnh, nhưng rốt cuộc lại quên mất.

Nàng thấy hơi áy náy. “Ngày mai mình đi thăm cữu cữu nhé?”

Vừa nghe xong, gương mặt Tráng Tráng lập tức sáng rực lên, vui sướng đến mức Tiểu Quả cũng phải chói mắt. Trong khoảnh khắc ấy, nàng hơi ghen tị, chẳng lẽ mình thua cả Tần An Minh sao?

Nhưng rồi nàng lại mỉm cười. Nàng biết tình cảm của con dành cho cữu cữu mình sâu đậm đến mức nào.

Trong lúc dọn đồ, Tiểu Quả lẩm bẩm: “Không biết huynh ấy đã ăn hết bắp rang chưa nhỉ? Hay là mình làm thêm ít mang sang…” Rồi nàng tự vỗ trán: “Thôi, vẫn là nên mang hạt ngô theo, đến đó rang luôn cũng được!”

Tối hôm đó, Tráng Tráng vui quá chẳng ngủ nổi, mãi chọn quần áo để mai mặc.

Tiểu Quả nằm trên giường nhìn con, chọc ghẹo:

“Nhìn con kìa, chẳng biết lại tưởng sắp đi gặp cô nương nào.”

Dù còn nhỏ, Tráng Tráng cũng hiểu là mẹ đang trêu, liền đỏ mặt, bỏ quần áo xuống rồi nhảy phốc lên giường, chui vào lòng nàng.

“Mẹ…”

Thấy con lao đến, Tiểu Quả liền nhanh tay vén chăn, để cậu rơi vào giữa, rồi cuốn chặt lại.

Tráng Tráng bật cười khanh khách, lăn lộn trong chăn, còn Tiểu Quả thì cười đến mức suýt không thở nổi.