Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 87
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 87 :Tự làm lò nướng bánh (2)
Tiểu Quả đoán có lẽ cả nhà họ đều đã ra ngoài. Nàng bảo Tráng Tráng ngừng gõ rồi đánh xe lừa đi tiếp. Giờ này chắc họ ra chợ cả rồi. Tráng Tráng hơi thất vọng vì không được gặp Tiểu Ất.
Không còn cách nào khác, Tiểu Quả đành lái xe đến cửa hàng khác. Khi nàng hỏi có bán khuôn làm bánh trung thu không, ông chủ liền dẫn nàng đến một khu trưng bày đầy những khuôn gỗ đủ hình dạng.
“Đây này, nàng cứ chọn xem mẫu nào ưng ý nhé.”
Tiểu Quả tiến lại gần, chậm rãi chọn từng khuôn có hoa văn và chữ mà nàng thích.
“Tráng Tráng, lại đây chọn cùng mẹ nào.” Tiểu Quả gọi con trai.
Cậu bé bắt chước mẹ, cầm từng khuôn lên xem kỹ. Ở đây cái nào cũng tinh xảo vô cùng.
Tiểu Quả chọn một khuôn có khắc dòng chữ Hoa Hảo Nguyệt Viên và một cái khác khắc Hoa Khai Phú Quý. Ngoài ra nàng còn chọn thêm mấy khuôn có hoa văn. Tráng Tráng thì chọn vài mẫu mà cậu thấy đẹp mắt.
Họ đưa hết cho ông chủ gói lại, tổng cộng mười sáu cái khuôn, mỗi cái giá hai đồng tiền đồng. Tiểu Quả trả tổng cộng ba mươi hai đồng.
Sau khi xếp chúng lên xe lừa, Tiểu Quả lái đến khu phố nhộn nhịp nhất trong huyện. Ở đó có mấy lò rèn. Nàng chọn đại một chỗ rồi đặt bốn tấm sắt theo kích cỡ cần dùng.
Trả tiền xong, nàng lại đi tiếp. Nguyên liệu để làm lò nướng đã gần đủ rồi. Thứ cuối cùng cần mua là rượu trắng để ngâm trứng vịt.
Nàng vào quán rượu mua một hũ rượu, cẩn thận đặt lên xe và dặn Tráng Tráng không được để rơi. Cậu bé ngồi cạnh hũ rượu, vòng tay ôm chặt, gật đầu chắc nịch:
“Mẹ yên tâm, con sẽ trông kỹ lắm!”
Tiểu Quả bật cười: “Mẹ tin con mà.”
Khi về đến nhà, trời vẫn còn sớm. Tuy nhiên, Tiểu Quả không vội làm lò nướng, mặc dù Tráng Tráng cứ nôn nao mãi.
Việc quan trọng hơn bây giờ là muối trứng vịt, vì chúng cần ướp ít nhất hai mươi ngày.
Chỉ còn hai mươi ba ngày nữa là đến Trung Thu, Tiểu Quả phải tranh thủ làm ngay nếu ngâm không đủ lâu, lòng đỏ sẽ không ngon.
Nàng mang bình rượu vào bếp, Tráng Tráng lon ton theo sau.
“Tráng Tráng, mang trứng vịt vào đây cho mẹ.”
Cậu bé dạ một tiếng rồi chạy đi, bê giỏ trứng đặt lên bàn. Tiểu Quả đặt hũ rượu sang một bên.
“Tráng Tráng, nhóm lửa để đun nước nào!”
Tiểu Quả chuẩn bị sẵn dụng cụ. Khi nước sôi, nàng cho muối vào theo tỉ lệ 3 phần nước : 1 phần muối. Đợi muối tan hết, nàng bảo con dừng lửa.
Tráng Tráng làm theo, kéo củi ra. Tiểu Quả khuấy đều nước muối để chắc rằng muối tan hết, rồi để đó cho nguội.
Trong lúc chờ, nàng cùng Tráng Tráng kiểm tra từng quả trứng, dùng khăn ướt lau sạch bụi bẩn bám trên vỏ.
Giỏ trứng có hơn bốn chục quả, nhưng Tiểu Quả chỉ định muối hai mươi lăm quả thôi.
Phần ngon nhất của trứng muối chính là lòng đỏ - còn lòng trắng thì mặn quá, nàng ăn không nổi.
Tiểu Quả tìm một cái hũ sạch, lau khô kỹ càng. Tráng Tráng cẩn thận đặt từng quả trứng vào hũ, môi mím lại, sợ làm vỡ. Đặt xong một quả, cậu lại đặt tiếp quả khác.
Trong khi đó, Tiểu Quả kiểm tra nước muối, khi chắc chắn nước đã nguội, nàng mở nắp hũ rượu trắng.
Theo tỉ lệ, lượng rượu phải bằng 1,5 lần lượng muối. Sau khi rót rượu xong, nàng thấy con trai cũng vừa hoàn tất việc xếp trứng.
Tiểu Quả nhấc hũ lên. Tráng Tráng muốn giúp mẹ bưng, nhưng nàng không cho vì hũ này khá lớn và nặng, lỡ rơi thì rất nguy hiểm.
“Cái hũ này nặng lắm, con không được bê đâu, nghe chưa? Vỡ thì không sao, chứ con mà ngã thì nguy hiểm lắm.”
Giải thích xong, Tiểu Quả tự tay bưng hũ đến bếp, rồi dùng muôi múc nước muối đổ vào.
Khi đổ xong, nước vừa khít mặt trứng. Nàng bảo con đưa hai tờ giấy sáp và miếng vải đỏ ở trên bàn cho mình.
Giấy và vải được đặt đè lên miệng hũ, rồi đậy nắp thật chặt. Lớp giấy sáp và vải đỏ giúp kín hơi, không cho không khí lọt vào.
Tráng Tráng vẫn muốn giúp mẹ khiêng hũ đi. Tiểu Quả bật cười, cho phép cậu thử vì nàng biết chắc là cậu không thể nhấc nổi.
Tráng Tráng hăng hái cúi xuống, vòng tay ôm lấy hũ, hít sâu một hơi, đếm đến ba rồi dùng hết sức chân để nâng lên.
Ban đầu Tiểu Quả chẳng để tâm, trong bụng nghĩ: “Trẻ con thì làm sao mà nhấc nổi.”
Nhưng chỉ một lát sau, nàng tròn mắt kinh ngạc, cái hũ thực sự rời khỏi mặt đất!
Tráng Tráng cố gắng đứng thẳng, hai chân run lên bần bật.
Tiểu Quả hoàn hồn, vội vàng đỡ lấy hũ. Cậu bé thở phào, mặt đỏ bừng vì gắng sức.
“Mẹ ơi, con làm được rồi đó!” Tráng Tráng cười tít mắt, mong được khen.
Tiểu Quả ôm cái hũ gần nặng bằng con mình, vừa buồn cười vừa thấy lạ.
“Không tệ đâu,” nàng nói, “nhưng sau này, con không được nâng gì nặng bằng hay hơn trọng lượng của mình, nghe chưa? Nguy hiểm lắm, dễ bị thương đấy.”
Nàng nghiêm giọng dặn, Tráng Tráng liền gật đầu rối rít, đúng là vừa rồi cậu dùng sức quá mức.
“Giờ con có thấy mỏi tay, mỏi chân không?”
Thấy con đã ngoan ngoãn nhận lỗi, giọng Tiểu Quả dịu lại.
“Có ạ, mỏi lắm!” Cậu bé xoa xoa hai tay, tò mò hỏi mẹ vì sao lại như vậy.
Tiểu Quả vừa mang hũ ra chỗ râm mát, vừa giải thích:
“Khi mình làm việc nặng quá sức, dễ bị căng dây chằng ở tay hoặc chân. Lúc đó sẽ thấy yếu, rồi ngày hôm sau có thể đau nhức một chút.”
Nghe vậy, Tráng Tráng hơi sợ. Quả thực khi nãy cậu dùng hết sức, đến mức chân còn run.
“Nhưng không sao đâu,” Tiểu Quả mỉm cười, “nghỉ một hai ngày là hết thôi.”
Cậu bé thở phào nhẹ nhõm, gật đầu lia lịa, hứa sau này sẽ không làm như vậy nữa.
Sau bữa trưa, Tiểu Quả bảo con đi ngủ, nhưng Tráng Tráng không chịu, khăng khăng muốn cùng mẹ làm lò nướng.
Nàng khuyên mãi không được, đành chiều theo.
Vừa nghe mẹ đồng ý, Tráng Tráng liền vui sướng chạy đi khuân gạch.
Tiểu Quả nhìn theo bóng con, khẽ lắc đầu, đúng là đứa trẻ cứng đầu hết chỗ nói...
-----------------------------------------------------------------------
¹ “Hoa Hảo Nguyệt Viên” (花好月圆): ý chỉ cuộc sống viên mãn, hạnh phúc. ² “Hoa Khai Phú Quý” (花开富贵): nghĩa là hoa nở rộ, tượng trưng cho phú quý và thịnh vượng.