Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 86
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 86 :Tự làm lò nướng bánh (1)
Nàng dỡ giỏ xuống, bắt đầu sắp xếp lại đồ. Bánh kẹo và rượu được mang vào nhà, còn thịt cùng đậu nành thì đem vào bếp. Tiểu Quả cắt ra một miếng thịt heo để riêng cho bữa trưa, phần thịt còn lại cùng với sườn và thịt cừu thì cất vào không gian khác.
Khi Tiểu Quả bước ra khỏi nhà, Tráng Tráng đang rửa tay bên giếng. Cậu bé vừa về đã nghĩ ngay đến việc cho gia súc ăn. Đến khi xong việc, cậu mới chạy đi tìm mẹ. Tiểu Quả từ trong nhà bước ra, mang theo một tờ giấy sáp sạch. Nàng lấy ra mỗi loại bánh và bánh trung thu một cái, gói lại chung một gói, để khi nào muốn thì hai mẹ con có thể ăn từ đó. Phần bánh còn lại được gói kỹ rồi cất trong tủ.
Tiểu Quả muốn đặt gói bánh kia ở nơi dễ thấy, nhìn quanh một vòng, nàng thấy bàn học của Tráng Tráng là chỗ thích hợp nhất. Đặt ở đó thì cậu bé có thể tiện lấy ăn khi muốn.
Vừa đặt gói bánh xuống, Tráng Tráng đã bước vào nhà. Tiểu Quả mở gói giấy sáp, đưa cậu bé một cái bánh, dặn:
“Ăn ít thôi nhé, sắp đến giờ cơm rồi. Ăn nhiều quá sẽ không còn bụng để ăn trưa đâu.”
Tráng Tráng ngoan ngoãn lấy một cái bánh, rồi tự tay gói lại phần còn lại.
Tiểu Quả chuẩn bị nấu ăn. Cậu bé vừa ăn bánh, vừa theo mẹ vào bếp. Trước khi Tiểu Quả bắt đầu nấu, Tráng Tráng chủ động chìa cái bánh ra, mời mẹ một miếng. Tiểu Quả cười, khẽ lắc đầu:
“Mẹ không ăn đâu, con ăn đi.”
Nhìn con trai biết chia sẻ, lòng Tiểu Quả bỗng thấy ấm áp. Mới ba tuổi thôi mà thằng bé đã biết chia sẻ rồi. Cậu bé theo mẹ đến bếp, hai tay cầm bánh, gặm từng miếng nhỏ. Trong đầu còn nhớ lời mẹ dạy:
“Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn.”
Tiểu Quả nhìn miếng thịt ba chỉ vừa cắt xong, thầm nghĩ:
“Hay là làm món thịt kho đi?” Lâu rồi nàng chưa được ăn thịt kho, giờ chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy thèm.
Sau khi hỏi ý kiến con trai, Tiểu Quả vo gạo nấu cơm, rồi cắt thịt ba chỉ thành từng khối dày chừng năm phân.
Khi Tiểu Quả đổ dầu vào chảo, Tráng Tráng cũng vừa ăn xong bánh. Cậu ngoan ngoãn ngồi trước bếp, tiếp củi vào lò. Dầu vừa sôi, Tiểu Quả cho thịt vào xào cho ra mỡ, rồi cho thêm gia vị cho dậy mùi, kế đó là tương đậu, đường phèn và nước sôi.
Thịt kho cần đun lửa lớn, Tiểu Quả bảo Tráng Tráng thêm củi. Cậu bé gật đầu, thêm hai khúc củi to. Tiểu Quả đậy nắp nồi, mang giỏ ra vườn hái rau. Ăn mỗi thịt thì ngấy lắm.
Nàng hỏi Tráng Tráng muốn ăn gì để còn chuẩn bị. Nghe vậy, Tráng Tráng hăng hái chạy theo mẹ ra vườn. Cậu đảo mắt nhìn khắp luống rau, cuối cùng chỉ vào chỗ có vài đốm đỏ:
“Mẹ ơi, con muốn ăn trứng xào cà chua, cà chua ngọt lắm!”
Nghe con nói, Tiểu Quả gật đầu đồng ý ngay. Sau đó bảo con đi hái hai quả cà chua chín.
Trong khi Tráng Tráng đi hái, Tiểu Quả hái thêm ít rau xanh. Lá non tươi tốt, không uổng chăm bẵm bao lâu nay.
Bữa trưa hôm đó, hai mẹ con có món thịt kho, trứng xào cà chua, và rau xào.
Sau giấc ngủ trưa, Tráng Tráng lại lấy bánh ra ăn. Thấy con ăn ngon lành, Tiểu Quả cũng cầm một miếng nếm thử, bánh có hương thơm dịu dàng lan trong miệng, quả thật rất ngon.
“Mẹ không ăn nữa ạ?” Tráng Tráng tò mò hỏi khi thấy mẹ chỉ ăn một miếng nhỏ.
Tiểu Quả lắc đầu, không phải nàng không thích, chỉ là nàng đang thèm bánh có nhân trứng muối.
“Mẹ muốn ăn bánh có nhân trứng muối mặn mặn cơ.”
“Trứng muối?” Tráng Tráng tròn mắt. “Bánh có nhân đó ăn được hả mẹ?”
“Là lòng đỏ trứng vịt được ngâm trong rượu và nước muối đó,” Tiểu Quả giải thích.
Nghe đến đây, cậu bé reo lên:
“Nhà mình còn nhiều trứng vịt mà, mẹ! Hay mình tự làm đi!”
Câu nói hồn nhiên ấy khiến Tiểu Quả bật cười: “Ừ nhỉ, sao mẹ không nghĩ ra nhỉ?”
Nhưng niềm vui chưa kéo dài, nàng lại nhớ ra một vấn đề: làm trứng muối thì dễ, chứ muốn nướng bánh thì phải có lò nướng...
Nghĩ đến đó, tâm trạng nàng tụt xuống. Trong không gian làm gì có thứ đó, mà mua thì càng không thể.
“Khoan... mình có thể làm được mà!”
Tiểu Quả vỗ tay, trong đầu lóe lên ý tưởng. Nàng nhớ từng xem một bộ phim tài liệu về phương pháp nấu nướng cổ xưa, trong đó có dạy cách làm lò nướng đất.
Nàng nghĩ kỹ lại các bước, cũng không quá khó. Chỉ cần gạch, vôi, và lưới sắt là đủ!
Những thứ đó có thể mua ở huyện. Hôm nay muộn rồi, mai đi sớm là vừa.
“Phải mua thêm ít rượu trắng để ngâm trứng nữa!”
Thấy mẹ mải mê suy nghĩ, Tráng Tráng tròn xoe đôi mắt đen láy như hai hạt nho nhìn nàng. Tiểu Quả mới nhận ra mình quên không nói cho con biết.
Nàng kể lại kế hoạch, Tráng Tráng nghe xong thì hăng hái:
“Con muốn giúp mẹ nữa!” vừa nói, cậu vừa gói lại bánh, phủi tay đứng lên.
“Đi thôi, mẹ!”
Tiểu Quả ngạc nhiên: “Đi đâu cơ?”
Tráng Tráng nắm tay mẹ, kéo dậy:
“Đi huyện mua đồ, làm lò nướng đó!”
Cậu bé kéo mạnh đến mức gân tay nổi rõ, Tiểu Quả sợ con bị trật tay nên vội kéo lại:
“Ai nói là đi hôm nay? Mai hãy đi.”
Tiểu Quả ôm lấy con, dịu dàng dỗ dành. Tráng Tráng ngoan ngoãn gật đầu, rồi hỏi nhỏ:
“Vậy chiều nay mình làm gì ạ?”
Nhìn đôi mắt to tròn ấy, Tiểu Quả đáp không chút nương tay:
“Dắt bò đi ăn cỏ.”
Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong, hai mẹ con khởi hành đi huyện.
Vì đã có sẵn danh sách mua hàng, họ không la cà mà đi thẳng đến chỗ cần mua.
Đầu tiên là gạch và vôi. Nhà vẫn còn nửa bao vôi, nên lần này chỉ cần mua thêm một ít, tránh lãng phí.
Họ đến cửa hàng quen, Tiểu Quả nói rõ cho chủ tiệm biết mình định làm gì và kích thước lò. Ông chủ ước lượng số lượng gạch cần dùng, Tiểu Quả mua dư ra một chút cho chắc.
Sau khi chất xong gạch và vôi lên xe, Tiểu Quả trả tiền rồi cùng con rời đi.
Điểm đến tiếp theo là cửa hàng gỗ để mua khuôn làm bánh trung thu. Dù khuôn bánh thường là hàng đặt sẵn, nhưng chắc cũng có vài cái có sẵn.
Vừa hay cửa hàng nằm gần nhà Tô Huệ và Đường Châu, Tiểu Quả quyết định ghé mua luôn.
Khi đến nơi, Tráng Tráng chạy lại gõ cửa, Tiểu Quả buộc xe lừa rồi bước đến trước cửa, chờ người ra mở.