Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 85
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 85 :Bánh trung thu
Nàng còn chọn thêm vài món ăn vặt mà Tráng Tráng thích.
“Con còn muốn gì nữa không?”
Tiểu Quả hỏi, Tráng Tráng lắc đầu, nói rằng thế là đủ, mấy món cậu bé chọn đã khiến cậu mãn nguyện lắm rồi.
Người bán hàng nhanh nhẹn gói lại những món ăn vặt. Tiểu Quả đi đến quầy rượu hoa quế và hỏi Dương thị:
“Rượu này có nặng lắm không?”
Nàng muốn mua về thử, nhưng lại sợ độ cồn cao quá. Dù sao, nàng cũng không uống được nhiều.
“Đừng lo, họ có thể điều chỉnh nồng độ rượu theo ý mình.”
Nghe thế, Tiểu Quả vui mừng hẳn lên. “Tốt quá, vậy cháu lấy một vò nhỏ nhé.”
Dương thị và Tiểu Quả mỗi người chọn một vò rượu hoa quế nồng độ thấp. Người phục vụ rất nhiệt tình giới thiệu – bảo đảm rượu thơm ngát mà uống không say.
Tính tiền xong, Tiểu Quả tiêu hết tổng cộng 56 đồng tiền đồng, kể cả tiền rượu.
Còn Dương thị, vì nhà đông người hơn nên mua nhiều, hóa đơn của nàng là 62 đồng.
Tiểu Quả thầm cảm thán, giá bánh kẹo giờ chẳng kém gì thịt cá.
Nàng xách một túi lớn và một vò rượu nhỏ ra khỏi cửa hàng, đặt lên xe lừa, rồi cùng Dương thị ghé thêm một tiệm bánh trung thu mà nàng ta giới thiệu.
Tiểu Quả cũng bước xuống, định mua nhiều một chút để đến Tết Trung Thu khỏi phải đi chợ lại.
Bọn trẻ cũng hí hửng xuống xe. Tiểu Quả để Tráng Tráng tự chọn những món mình thích, dặn cứ lấy thoải mái, mẹ sẽ trả tiền.
Tráng Tráng vui vẻ dạo quanh trong cửa tiệm, cái gì trông ngon miệng là lại gọi mẹ đến xem.
Tiểu Quả và Dương thị tản ra, mỗi người chọn bánh theo khẩu vị riêng.
Người bán hàng đi theo Tráng Tráng, gói sẵn những thứ cậu bé chọn.
Tiểu Quả nhìn quanh, các loại bánh đều dán nhãn rõ ràng: nhân đậu đỏ, nhân thập cẩm, mè đen, hoa hồng, óc chó...
Nàng đã đi một vòng mà chẳng thấy bánh trung thu trứng muối – loại nàng thích nhất. Không còn cách nào, đành mua vài cái nhân đậu và nhân óc chó, rồi thêm hai cái mỗi loại khác trừ bánh thập cẩm. Nàng vốn chẳng thích nhân thập cẩm, nhưng vẫn sẵn sàng thử những loại khác.
Đang định bỏ qua thập cẩm, nàng chợt nghĩ đến Tráng Trang, chắc bé chưa từng ăn bao giờ. Cuối cùng nàng vẫn quyết định lấy một cái cho cậu thử. Tiểu Quả mua khá nhiều, ước chừng khoảng hai mươi đồng, nhưng thực tế hết đến sáu mươi đồng.
Trans và edit: Little Jasmine
Chờ Dương thị trả tiền xong, hai người lại quay về xe lừa. Mua xong bánh trái, họ rẽ khỏi đường Thương Khước, hướng về khu chợ quen thuộc.
Có lẽ vì sắp đến Tết Trung Thu, trên đường đông hẳn: người bán, người mua chen chúc, hàng hóa cũng phong phú hơn thường ngày.
Đông người quá, xe lừa không đi nổi, nên Tiểu Quả bàn với Dương thị gửi xe ngoài cổng chợ, rồi đi bộ vào.
May sao cả hai đều mang theo giỏ lớn từ nhà, nếu không thì chẳng biết lấy gì đựng đồ.
Họ cho hết bánh kẹo vào giỏ, gùi sau lưng, rồi dắt con vào chợ.
Vì mỗi người cần mua khác nhau nên họ hẹn giờ rồi tách ra.
Tiểu Quả nắm tay Tráng Tráng, vừa đi vừa nhìn các sạp hàng, chọn những thứ cần thiết. Người mua sắm rất đông, nàng dặn con trai phải nắm chặt tay mẹ, không được buông ra.
Tráng Tráng ngoan ngoãn nghe lời, tay nắm chặt tay mẹ suốt không rời. Tiểu Quả mua thứ nàng nghĩ từ lúc mới đến: thịt heo.
Rau trong vườn nhà giờ đã xanh tốt, chẳng cần mua thêm. Nhưng thịt thì nhất định phải có.
Nàng đến quầy hàng quen, mua năm cân thịt heo. Thấy sườn tươi ngon, nàng lại lấy thêm năm cân nữa.
Trong lúc chờ chủ quầy chặt sườn, nàng thấy bên cạnh có thêm một sạp mới.
“Ông chủ, đây là sạp mới à? Là thịt dê sao?”
Người bán ngẩng đầu cười, “Phải đấy! Dê mới giết sáng nay luôn.”
Tiểu Quả nhìn kỹ, đúng là rất tươi. “Vậy cho tôi năm cân thịt dê nhé.”
Nàng chọn phần nửa nạc nửa mỡ, định để làm thành xiên nướng cho Tần An Minh ăn khi y về nhà.
Chủ quầy nhanh tay gói lại. Có lớp giấy sáp bọc ngoài, nên nàng không lo dính vào bánh kẹo trong giỏ.
Tiểu Quả tiếp tục đi dạo cùng Tráng Tráng. Thấy có người bán đậu nành khô, nàng lại ghé vào. Nàng bỗng nhớ đến sữa đậu nành đã lâu rồi chưa được uống. Nghĩ thế, nàng liền quyết định mua ít về xay.
“Cho tôi năm cân nhé,” nàng nói. “Hai đồng một cân phải không?”
Trong lúc chủ quầy đang xúc đậu, Tiểu Quả tranh thủ kiểm tra xem Tráng Tráng học toán đến đâu rồi.
“Tráng Tráng này, một cân hai đồng, mẹ mua năm cân, vậy phải trả bao nhiêu?”
Cậu bé cau mày, giơ bàn tay còn lại lên, đếm từng ngón một. Dựa vào những phép tính mẹ dạy, cuối cùng cậu tự tin nói:
“Mẹ ơi, mười đồng tiền đồng ạ!”
Trước khi Tiểu Quả kịp khen, ông chủ đã bật cười:
“Thằng bé thông minh thật đấy! Còn nhỏ mà tính nhanh thế này cơ à?”
Tiểu Quả mỉm cười, đôi mắt cong lại vì tự hào. Nàng bảo con cảm ơn ông chủ, rồi trả tiền, cất đậu nành vào giỏ và tiếp tục đi. Thấy không còn gì cần mua nữa, nàng quyết định quay về.
Trên xe lừa, sợ Tráng Tráng đói, nàng mở bánh ra cho con ăn trước.
Tráng Tráng l**m môi, háo hức định cắn một miếng, rồi chợt dừng lại.
“Mẹ ăn trước đi!” Cậu bé chìa miếng bánh ra. Dù rất muốn ăn, cậu vẫn muốn mẹ ăn trước.
Tiểu Quả nhìn con, tim như mềm ra. Nàng cúi xuống, cắn nhẹ một miếng nhỏ xíu ở viền bánh.
“Ừm... đồ Tráng Tráng cho mẹ lúc nào cũng ngon nhất.”
Nàng không tiếc lời khen, khiến cậu bé cười rạng rỡ, mắt híp lại thành vầng trăng nhỏ.
Tráng Tráng vẫn muốn mời thêm, nhưng Tiểu Quả khẽ lắc đầu: “Con ăn đi, mẹ no rồi.”
“Vâng ạ!” Cậu bé vui vẻ vừa ăn vừa cười.
Tiểu Quả xoa đầu con, ánh mắt dịu dàng chan chứa yêu thương.
Nàng từng đọc ở đâu đó rằng, khi con trẻ đưa đồ ăn cho cha mẹ, không nên từ chối ngay. Vì khoảnh khắc đó là lúc tình cảm chia sẻ của trẻ được biểu hiện. Nếu cha mẹ cứ từ chối mãi, đứa trẻ sẽ dần nghĩ rằng mọi người chẳng ai muốn ăn thứ mình có, rồi trở nên khép kín và ích kỷ.
Trước kia, Tiểu Quả chỉ nghe qua lời chuyên gia trên mạng, chẳng mấy bận tâm. Nhưng từ khi làm mẹ, lạ thay, nàng lại nhớ rất rõ và thật lòng tin vào những điều ấy.