Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 84

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 84 :Rượu hoa quế
Tiểu Quả đang quét dọn sàn bếp thì nghe tiếng cửa mở. Nàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bóng dáng nhỏ bé của Tráng Tráng đang lon ton chạy vào, vẻ mặt vui vẻ. Cậu bé về nhanh hơn nàng tưởng.

“Mẹ ơi!”

Trước khi bước vào nhà, giọng nói trong trẻo của cậu bé đã vang lên khắp sân.

Khi đứng trước mặt Tiểu Quả, Tráng Tráng nói bằng giọng nịnh nọt:

“Con đã dặn Dương thẩm là bắp rang không được để dính ẩm, phải cất kỹ vào lọ rồi ạ!”

Tiểu Quả bật cười, xoa đầu con:

“Ôi chao, con trai mẹ sao mà giỏi thế này! Mẹ quên chưa nhắc nữa mà con vẫn nhớ!”

Nàng chợt nhận ra quả thật mình quên mất chuyện đó. Không ngờ thằng bé lại tinh ý đến thế, đầu óc đúng là linh hoạt hơn mẹ nó rồi!

Tráng Tráng cười ngượng ngùng, rồi lí nhí nói muốn về phòng đọc sách. Nàng gật đầu để con đi.

Sau đó, Tiểu Quả tiếp tục dọn dẹp. Đã mấy ngày nàng chưa chùi rửa nhà bếp, nên bây giờ tranh thủ lau sạch từng góc một. Đến khi đặt cây chổi xuống, căn bếp đã sáng bóng, sạch sẽ, vừa nhìn là chỉ muốn xắn tay áo vào nấu nướng ngay.

Xong việc, nàng vào nhà giúp Tráng Tráng học bài.

Gần đây, ngày nào Tiểu Quả cũng kèm con học. Những lúc rảnh, nàng lại sang nhà Dương thị học may vá, trò chuyện đôi câu cho khuây khoả. Cuộc sống cứ thế nhẹ nhàng trôi qua, yên ổn mà ấm áp.

Một buổi chiều, khi đang giảng bài cho Tráng Tráng, nàng nghe tiếng gõ cửa. Là giọng của Dương thị gọi. Tiểu Quả đặt cuốn sách xuống, dặn con học tiếp rồi bước ra mở cửa.

“Là tỷ à? Mau vào đi!”

Nhưng Dương thị chỉ đứng ngoài, lắc đầu cười:

“Không cần đâu, ta chỉ hỏi muội chút chuyện thôi. Ngày mai muội có định đi lên huyện không?”

Tiểu Quả vốn thường đi cùng thị nhưng lại hơi ngạc nhiên khi thấy thị vui vẻ lạ thường:

“Có chứ. Mà mai huyện có gì đặc biệt sao?”

Dương thị cười tươi:

“Sắp đến Trung thu rồi đó! Ta nghe con dâu nhà họ Lý nói hôm nay lên chợ huyện thấy bán đủ thứ ngon lắm. Mai ta đi xem thử đi!”

“À phải rồi...” Tiểu Quả khẽ ồ lên, giờ nàng mới nhớ ra sắp đến Tết Trung thu. Thịt trong nhà cũng gần hết, đi chợ đúng là tiện cả đôi đường.

Hai người thống nhất sáng mai cùng đi. Vào nhà, Tiểu Quả hỏi Tráng Tráng có muốn theo không. Nghe mẹ nói “đi chợ huyện”, mắt cậu bé sáng rực, lập tức đồng ý ngay.

Sáng hôm sau, ăn xong bữa sáng, Tiểu Quả chuẩn bị xe lừa rồi bảo con qua gọi Dương thị. Khi Tráng Tráng chạy đi, nàng cũng dắt xe ra sân, tiện tay đuổi hai chú cún con đang lon ton định theo vào nhà.

Đến nơi, thấy Tráng Tráng đang dắt Dương thị ra, Tiểu Quả liền nói:

“Dương tẩu, hôm nay đi chơi vui mà, sao không cho cả Tiểu Hoa với Tiểu Hổ đi cùng luôn?”

Dương thị nghĩ một lát rồi gật đầu:

“Cũng phải, để ta về gọi bọn nhỏ.”

Thị quay vào nhà, giục hai đứa thay quần áo thật nhanh để còn đi chợ.

Một lúc sau, cả ba mẹ con ra xe. Tiểu Quả bảo mọi người ngồi chắc, rồi vung roi nhẹ, xe bắt đầu lăn bánh.

Ba đứa nhỏ ngồi phía sau ríu rít nói chuyện, còn Dương thị ngồi trông chừng. Tiểu Quả cầm cương, vừa lái vừa mỉm cười nghe tiếng cười khanh khách phía sau.

Khi đến chợ, Dương thị đề nghị đi sang con đường khác. Tiểu Quả nhìn quanh, thấy khu đó có vẻ lạ, nàng chưa từng đến.

“Dương tỷ, ở kia có gì thế?”

Dương thị cười bí ẩn:

“Cứ đi thêm một đoạn rồi rẽ, muội sẽ ngửi thấy mùi ngay thôi!”

“Mùi?” Tiểu Quả khẽ nhíu mày, thử hít nhẹ, và quả thật có một hương thơm ngọt ngào len vào khoang mũi, thoang thoảng mùi bánh nướng.

Nàng đánh xe đi theo hướng thị chỉ.

Đến ngã rẽ, vừa rẽ vào, trước mắt họ hiện ra một con phố rộng rãi, hai bên là những cửa tiệm bánh đang tỏa hương ngào ngạt.

“Hoá ra mùi bánh vừa rồi từ đây mà ra!” Tiểu Quả trầm trồ.

Các cửa hàng đều mở toang, bánh kẹo bày đầy trên quầy. Nào là bánh nướng, bánh hấp, bánh quế, bánh mè… những mẻ bánh mới còn bốc khói được mang ra xếp lên mẹt tre, còn có những gói bánh bọc giấy bóng, bên ngoài dán nhãn ghi tên từng loại.

Nhìn dãy hàng lấp lánh ấy, người qua lại ai cũng bị thu hút, vừa ngửi vừa mua về một gói.

“Dương tỷ, muội không ngờ ở huyện lại có con phố này đó!” Tiểu Quả cảm thán.

Dương thị cười đắc ý:

“Tất nhiên rồi! Đây là phố bánh nổi tiếng của huyện. Bánh ở đây vừa ngon, đủ loại, giá nào cũng có, mà hương vị thì mỗi loại lại khác hẳn.”

Nàng vừa nói vừa kéo tay Tiểu Quả đi xem hàng, ánh mắt đầy hứng khởi.

Do Trung thu sắp đến nên nhiều tiệm đã bắt đầu làm bánh trung thu. Mục đích chính của chuyến đi này, hóa ra là để mua bánh và... rượu.

Nghe Dương thị nói đến đó, Tiểu Quả hơi thắc mắc:

“Nhưng Trung thu còn hơn hai mươi ngày nữa mà, giờ mua sớm vậy để làm gì?”

Dương thị thở dài rồi hạ giọng bí mật:

“Bánh thì để lâu được, nhưng rượu hoa quế thì chỉ có mấy ngày nay mới bán thôi! Người ta mua về, ủ đủ hai mươi ngày là vừa kịp Trung thu. Khi ấy hương quế vừa ngấm, uống mới ngon.”

Nghe đến đây, mắt Tiểu Quả sáng lên. Dương thị cười tủm tỉm, thấy vẻ tò mò ấy càng thêm thích thú.

Họ dừng xe trước một cửa tiệm có tấm biển đề ba chữ “Quế Phương Lâu”.

Tên tiệm cũng gợi mùi hương hoa quế - chắc hẳn các món trong đó đều liên quan đến loài hoa ấy.

Tiểu Quả bế Tráng Tráng xuống xe, nắm tay con bước vào theo sau Dương thị.

Vừa đẩy cửa, một làn hương hoa quế nồng nàn ùa ra. Tiểu Quả khẽ hít sâu, mùi thơm dìu dịu lan khắp ngực, dễ chịu đến mức say mê.

Tráng Tráng thì thầm:

“Mẹ ơi, thơm quá!”

Nàng mỉm cười gật đầu: “Ừ, thơm thật.”

Cửa tiệm không lớn, nhưng gọn gàng. Trên quầy bày la liệt những hộp bánh xếp ngăn nắp. Dương thị quay sang nói nhỏ: “Mấy hộp kia là bánh hoa quế họ làm sáng nay để giao đơn hàng đấy. Ngày nào cũng phải làm nhiều như vậy, không bao giờ ít hơn đâu.”

Nghe thế, Tiểu Quả không khỏi trầm trồ. Nếu làm nhiều thế mà vẫn bán hết, chắc chắn bánh ở đây ngon lắm rồi!

Trên quầy bên cạnh còn xếp mấy chum rượu nhỏ, miệng chum dán giấy đỏ, trên đó viết ngày tháng bằng bút lông – đều là ngày hôm nay. Tiểu Quả đoán đó là rượu hoa quế vừa mới ủ.

Dương thị dẫn nàng đi xem từng loại bánh, vừa chỉ vừa giới thiệu tên gọi, rõ ràng như người trong cửa hàng.

Tiểu Quả cười hỏi:

“Tỷ là khách quen ở đây rồi hả?”

Dương thị cười khẽ, xua tay:

“Gọi là khách quen cũng không sai. Ta ăn thử hết rồi, nên biết món nào ngon nhất. Ở đây nổi tiếng nhất vẫn là bánh hoa quế, muội nên mua thử đi.”

Tiểu Quả quay sang bảo Tráng Tráng đi chọn vài món con thích, còn Dương thị thì đẩy Tiểu Hoa và Tiểu Hổ ra phía quầy bánh, cho bọn nhỏ tự chọn thứ mình muốn.