Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1389
topicHắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1389 :Chuyến Tàu Tuần Hoàn (90)
Tổ tiết mục.
Mấy người Joe và Larry vẫn trông coi thiết bị như cũ. Thực ra thì việc trông coi này cũng khá dễ dàng, kể cả những người nổi điên muốn phá hủy chỗ này, chỉ cần nghe bọn họ giải thích xong, những người đó sẽ không tiếp tục ra tay nữa. Suy cho cùng bọn họ đều là những fan yêu thích Hòa Ngọc và đồng đội của cậu. Kể cả nhóm người Hòa Ngọc đã bị tiêu diệt, những fan này vẫn muốn tìm ra hung thủ.
Larry ngồi trên một thiết bị, ánh mắt phiền muộn, hai mắt đỏ bừng, thậm chí còn hơi ẩm ướt.
Joe cũng khá trầm mặc, cầm vũ khí yên tĩnh đứng bên cạnh thiết bị, giống như một con sói đơn độc, bất động.
Bạn thân thấy điều này nhỏ giọng chuyển chủ đề: "Tại sao cuộc họp công khai vẫn chưa bắt đầu?"
Larry cười lạnh: "Buổi họp công khai gì chứ, chẳng phải chỉ là một đại hội sám hối thôi sao? Sám hối tất cả những chuyện ghê tởm mà bọn chúng đã làm trong quá khứ."
Joe lạnh lùng bổ sung: "Dùng việc xét xử Vương và lãnh đạo năm khu để đoàn kết lòng dân, mục đích rất dễ đoán."
Bạn thân nghẹn họng, một lúc lâu sau mới nói: "Chắc chắn không thể để loạn như thế này mãi được, bắt buộc phải ổn định lòng người, Liên Bang không thể nội loạn. Mấy người Hòa Ngọc đã chết rồi, chúng ta bắt buộc phải đối diện với điều này."
Giọng nói bỗng nhiên im bặt, Joe và Larry đang trừng mắt, hung ác nhìn ông ta.
Bạn thân lập tức ngậm miệng, không dám tiếp tục nói chuyện.
Hòa Ngọc chết rồi. Mấy người bạn của ông ta vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật này.
Đúng lúc đó, có tiếng bước chân vang lên.
Mấy người ngẩng đầu lên nhìn về hướng đó, Ebil nhếch nhác dẫn nhân viên kỹ thuật đến, Thu Đao đầu không cọng tóc lẫn trong đám người.
Đúng vậy, lão già đó vẫn còn sống. Đã mấy lần, vì các fan tranh nhau muốn giết anh ta nên dẫn đến cục diện hỗn loạn, khiến anh ta phải trốn đi.
Thu Đao biết bản thân chắc chắn phải chết, nhưng anh ta thực sự bị oan, anh ta không biết gì cả, chuyện của Ly Trạm lúc đó cũng là sau khi anh ta chủ trì nên mới biết. Nặng nhất cũng chỉ là tội biết chuyện mà không báo. Tiếc rằng anh ta bị coi là trung tâm của ngọn lửa, bị người ta chỉ trích.
Mỗi lần nhìn thấy anh ta, kể cả Joe và Larry cũng nhìn anh ta bằng ánh mắt hung dữ.
Thu Đao đã nhìn thấy rất nhiều ánh mắt kiểu này, dần dần anh ta cũng trở nên bình thản, nhìn thấy thiết bị hai mắt lập tức sáng lên, nhào về hướng đó: "Trời ơi, tốt quá rồi, thiết bị không sao."
Joe rút vũ khí ra, chặn trước mặt Thu Đao, ánh mắt lạnh lùng.
Thu Đao rụt cổ, vội vàng dừng lại.
Sau lưng, Ebil giải thích: "Tôi biết chúng tôi có tội, các anh tức giận với chúng tôi cũng là bình thường, nhưng những thiết bị này rất quan trọng. Nếu như muốn tìm ra người ở phía sau màn, thì chúng ta vẫn cần phải dựa vào thiết bị để tìm kiếm bên trong phó bản."
Thu Đao gật đầu. Muốn bù đắp lỗi lầm thì, làm chuyện có ích.
Larry cười lạnh: "Hừ, lần nào các anh điều tra chân tướng cũng bị người khác can thiệp vào, liệu các anh có thể tra ra phó bản mà người ở phía sau màn đang lẩn trốn sao?"
Bọn họ lập tức nghẹn họng.
Thu Đao hậm hực: "Để tôi thử lại lần nữa đi."
Joe khăng khăng không cho: "Không được, ngài An Tự muốn chúng tôi bảo vệ thiết bị, không ai được động vào hết."
Ebil nhìn Thu Đao.
Thu Đao thở dài một hơi: "Được thôi, chúng tôi đứng ở bên cạnh xem là được. Đợi đến khi cuộc họp công khai kết thúc, ngài An Tự rời đi là có thể đến xử lý rồi, đến lúc đó vẫn phải cần đến tôi."
Anh ta lắp bắp ngồi xuống bên cạnh, vẻ mặt khốn khổ.
Joe và Larry vẫn bất động.
Đúng lúc này, một giao diện ở phía trước chuyển động.