Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1388

topic

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1388 :Chuyến Tàu Tuần Hoàn (89)

Hoàng cung.

Vương ngồi bất động ở đó, một lúc lâu sau, ông ta l**m đôi môi có chút khô nứt, đôi mắt vẫn luôn sáng quắc trở nên vẩn đục, cả người tỏa ra hơi thở tuyệt vọng, "gần đất xa trời". Không ngờ ông ta còn chưa điều tra ra chân tướng, chưa điều tra ra người ở phía sau màn mà đã phải đi đến bước đường này.

Vương ngẩng đầu nhìn An Tự đang ngồi trước mặt, ông ta mở miệng, khàn giọng nói: "Tôi không có liên quan gì với người ở phía sau màn, từ trước tới nay tôi chưa từng nghĩ đến việc ngăn cản hệ thống năng lượng, càng không nghĩ đến việc phá hủy toàn bộ Liên Bang."

Ngừng một lát, ông ta nhỏ giọng nói: "Sau khi buổi họp công bố kết thúc, tôi chắc chắn sẽ phải chết."

An Tự không vì những lời này mà cảm động, cậu ấy lạnh lùng nhìn Vương: "Đúng, ông không muốn phá hủy toàn bộ Liên Bang nhưng ông giết Ly Trạm. Hơn nữa, còn nhốt Ly Trạm trong suốt 160 năm, lần trước còn làm gián đoạn phòng phát sóng trực tiếp để phong tỏa tin tức, hại chết 100 cao thủ đứng đầu Liên Bang."

Từng chuyện từng chuyện một, ông ta không oan uổng chút nào.

"Tôi..." Vương mở miệng, không nói nổi bất kỳ lời phản bác nào.

Đúng vậy, ông ta không liên quan gì tới show sống còn lần này, cũng không liên quan gì tới người ở phía sau màn, nhưng suy cho cùng ông ta đã gây ra quá nhiều nghiệp chướng, tất cả những chuyện ông ta làm đều đủ để phán ông ta tội chết.

Hiện tại, đã đến lúc vạch trần chân tướng.

An Tự nhìn thời gian, đứng dậy: "Cũng sắp đến giờ rồi, lần này hoàng cung kết hợp với người đứng đầu của năm khu, tất cả những người tham gia diệt thần lúc đó đều phải nói ra sự thật."

Nếu không có gì bất ngờ, Vương đã không thể tiếp tục đảm nhận chức "Vương" nữa rồi. Người nhậm chức Vương tiếp theo gần đã được định sẵn là An Tự.

Việc mà cậu ấy phải làm bây giờ chính là vào lúc Vương sắp bị giáng chức, giành được nhiều sự ủng hộ từ công dân. Đồng thời, cậu ấy cũng phải tiếp quản tất cả mọi chuyện từ tay Vương, bao gồm mọi bí mật.

Vương chống bàn đứng dậy, chậm rãi đi ra ngoài, bóng lưng có chút loạng choạng.

Bên cạnh An Tự có người nhỏ giọng nói: "Thật sự phải công bố ra sao? Liên Bang nhất định sẽ hỗn loạn, chuyện của mấy người Hòa Ngọc vẫn chưa lắng xuống, bây giờ lại thêm chuyện diệt thần nữa."

Còn có người kiến nghị: "Hay là để ông ta tiếp tục làm Vương bù nhìn một thời gian, ổn định lòng người trước, suy cho cùng chúng ta còn phải đối phó với người bí ẩn ở phía sau màn."

Liên Bang của hiện tại đã không thể chịu thêm được cuộc náo loạn nào nữa rồi.

An Tự gật đầu, ánh mắt đầy nặng nề: "Mọi người nghĩ tôi nóng lòng công bố chân tướng là vì muốn ngồi lên ngôi Vương hay sao? Liên Bang có lẽ sắp đại loạn, ngôi Vương bây giờ chính là một củ khoai nóng bỏng tay."

Cậu ấy đã biết chuyện của Ly Trạm từ trước, trước đây không vội, bây giờ càng không thể vì ngôi Vương mà nóng vội. An Tự nóng vội thực sự là vì nghĩ cho Liên Bang.

"Người ở phía sau màn che giấu rất kỹ, vốn dĩ muốn dựa vào Hòa Ngọc để điều tra ra chân tướng, không ngờ..."

Cậu thở dài một hơi, ánh mắt nặng trĩu nhưng đầy kiên định: "Bởi vì chuyện nhóm của Hòa Ngọc bị tiêu diệt, bởi vì khiến cho Liên Bang hỗn loạn, lòng người rối ren, những điều này rất dễ tạo cơ hội cho người ở phía sau màn ra tay. Tôi muốn Vương công bố sự thật là vì muốn tập hợp lòng người trong Liên Bang lại, cùng nhau điều tra chân tướng."

Chỉ khi mọi chuyện bại lộ mới thu được càng nhiều thông tin, càng nhiều manh mối. Nếu muốn tìm ra chân tướng mà không dựa vào IQ của Hòa Ngọc, thì cần phải tiến hành từng bước một, tra xét tỉ mỉ. Cậu muốn công dân Liên Bang cùng nhau xét xử "người diệt thần" lúc đó, cùng nhau điều tra chân tướng, chỉ có làm như thế mới có thể tạm thời bình ổn lòng người.

Tuy Ly Trạm "bị giết" nhưng đôi mắt xanh vẫn còn ở trong hệ thống Show sống còn, điều này cũng có thể ổn định lòng dân đôi chút.

Nghĩ tới cục diện sẽ phải đối diện sắp tới, An Tự lại đau đầu, xoa xoa ấn đường.

Ngay sau đó, cậu ấy nhấc chân, dẫn người nối gót theo bước chân của Vương.