A Lê - Chương 108

topic

A Lê - Chương 108 :

Một tiếng nổ lớn vang lên, rồi trời đất đảo lộn.

Mọi thứ đến quá nhanh, A Lê hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra. Trong tai chỉ còn lại tiếng nữ nhân kinh hãi hét lên và tiếng ngựa hí thê lương. Cửa xe ngựa bật tung, khung gỗ vặn xoắn méo mó, nàng cùng Phùng thị bị hất văng ra ngoài. Khoảnh khắc rơi xuống đất, thậm chí nàng còn nghe thấy tiếng xương gãy răng rắc, rõ ràng đến rợn người.

Trước mắt mịt mù bụi đất, bóng dáng Phùng thị vẫn còn lờ mờ, co rút lại trong đau đớn. A Lê theo bản năng lật người, lấy thân mình che lên, hai tay chống xuống, dùng lưng đỡ lấy bánh xe đang nghiến tới. Xe lao nhanh như gió, cơn đau xé toạc chỉ diễn ra trong chớp mắt, mà lại dài như cả một đời người.

Tiếng ồn ào dần tan đi, A Lê trượt khỏi người Phùng thị, mềm oặt ngã xuống đất.

Nhờ có A Lê đỡ, Phùng thị không bị thương nặng, vẫn cố gượng bò dậy. Tai bà ong ong, vừa rồi mọi thứ như một cơn ác mộng, thân thể đã không còn nghe theo ý chí, chỉ thấy mình như bị nhốt trong một thế giới hoang tàn, khắp nơi đổ nát, chỉ còn lại bà và A Lê.

Ngón tay Phùng thị run run, bà quỳ sụp bên cạnh A Lê, nắm chặt cổ tay nàng, khóc không thành tiếng, nước mắt lớn như hạt châu, rơi mãi mà nghẹn cứng cổ họng.

Khách hành hương dưới núi vội chạy tới, có người tốt bụng gọi xe ngựa, cùng nhau đưa hai người đến y quán.

Giữa cảnh hỗn loạn, có người thở dài, “Con ngựa sao lại kinh hoảng đột ngột thế này? Mấy chục năm hiếm thấy chuyện lớn như vậy. Cô nương tốt lành thế kia, chẳng biết còn cứu được không.”

Cách đó vài trượng, Khâu Vân Xuyên được phu xe đỡ dậy. Nàng ta không bị thương nặng, chỉ trẹo cổ chân, đau đến toát mồ hôi.

Nhìn sang bên kia, nơi cỗ xe gần như vỡ vụn, khách hành hương đang hối hả cứu người, Khâu Vân Xuyên mặt mày tái nhợt, vội nói, “Đi, về phủ mau, đừng để ai nhìn thấy chúng ta!”

______

Khi tới y quán, A Lê vẫn còn tỉnh, chỉ là cổ họng khô rát, như kẻ lữ hành lạc giữa sa mạc khát khô tìm nước. Muốn nói một câu thôi mà cũng phải dốc hết sức, chỉ bật ra được vài hơi yếu ớt.

Môi nàng khẽ động, Phùng thị vẫn nhận ra được, nàng nói, “Nội ơi, con đau quá…”

Phùng thị sống mũi cay xè, đôi mắt vốn đã đỏ hoe lại rơi lệ. Bà vội cúi xuống dỗ dành, giọng run run, “Lê nhỏ ngoan của nhà ta, con phải cố lên, được không? Nội ở đây với con, uống thuốc rồi sẽ khỏi thôi, đừng sợ nhé, được không?”

A Lê mỉm cười khẽ, gật đầu đáp, “Con không sợ.”

Phùng thị nấc nghẹn, nắm lấy bàn tay nàng áp lên má mình để sưởi ấm. Tay A Lê vốn lạnh, giờ càng lạnh như băng, khiến tim bà run rẩy. Bà cố sức thổi hơi ấm lên, nhưng vô ích.

Lúc ấy đại phu mang hòm thuốc tới, sắc mặt trầm nặng, bắt mạch.

Phùng thị lùi sang một bên, hai tay che miệng, ánh mắt không dám rời khỏi gương mặt A Lê, tái nhợt như tờ giấy, vương đầy máu khô, mày nhíu lại, hơi thở mỏng manh, ngực phập phồng nhẹ như sợi tơ. Đôi mắt vẫn mở, lông mi run run, không còn tiêu điểm.

Trên trán trái là một vết đỏ thẫm, do khi rơi khỏi xe đầu va vào đá.

Không biết bao lâu, đại phu đứng dậy, khẽ lắc đầu.

Phùng thị gần như sụp đổ, lao tới nắm áo ông, quỳ sụp xuống khóc nghẹn, “Xin ông, cứu đứa con ta đi mà…”

Đại phu vội đỡ dậy, thở dài, “Không phải ta không cứu, mà thật sự quá nặng. Xe ngựa nghiền qua người, xương gãy nhiều, đầu lại va mạnh, máu chảy quá nhiều, ta chỉ là thầy thuốc, chẳng phải thần tiên. Mạch nàng đã sắp tắt, dù có cứu cũng chỉ giữ được một hơi.”

Phùng thị xưa nay điềm đạm, chưa bao giờ tuyệt vọng như thế. Một bà lão sáu mươi, khóc đến nấc nghẹn, giọng run run, “Nhưng nàng còn tỉnh mà, nàng vẫn nói chuyện được, sao ông lại nói là không cứu nổi?!”

Đại phu đáp, “Ta cũng không hiểu. Người thường giờ này đã hôn mê từ lâu, nàng vẫn còn cố được mấy lời. Thôi được, ta sẽ làm hết sức, nhưng hậu quả thế nào, ta không dám hứa.”

Ông nhẹ giọng, “Ta đi kê thuốc, bà ở lại trông nàng đi.”

Phùng thị ngồi bệt xuống đất, tay vịn cột gỗ, mệt lả. Bà không hiểu, sáng nay còn bình yên, sao chỉ mấy canh giờ đã thành ra thế này?

Khi Tiết Duyên xông vào, A Lê đã gần như không gượng nổi.

Mi mắt nàng nặng trĩu, thế giới trước mắt mờ nhòe, dù cố mở ra cũng không rõ được gì. Toàn thân đau như bị hàng vạn kim châm. Lờ mờ nghe tiếng đồ vật vỡ choang, ai đó quát to, “Mù à! Làm đổ thuốc rồi!”

Tiết Duyên chẳng còn để tâm, mặc chiếc áo đơn mỏng manh, tay vẫn dính vệt tương đen nâu, lao đi giữa gió lạnh, trông chẳng khác nào kẻ lang thang. Chàng quỳ xuống bên giường, th* d*c, đôi tay nóng rực run rẩy đặt lên bàn tay băng giá của A Lê, lạnh và nóng, đối lập tàn nhẫn.

A Lê khẽ động, gắng sức chạm cổ tay chàng.

Chỉ một cái chạm nhẹ ấy, Tiết Duyên đã muốn bật khóc.

Giọng chàng khàn đặc, “A Lê, nàng bị làm sao vậy?”

A Lê khẽ liếc chàng, đôi mắt mờ đi. Tiết Duyên cắn chặt răng, cơ mặt co lại, nước mắt rưng rưng.

Nàng đã chờ chàng đến, dốc cạn sức lực chỉ để nói thêm đôi câu, nhưng thật sự không còn nổi.

Đại phu bưng bát thuốc đen kịt đến, đưa đơn cho Phùng thị, khẽ nói, “Cho uống đi rồi về nhà nghỉ ngơi. Ở đây cũng vô ích, ở nhà ngược lại còn thoải mái hơn chút. Trong thuốc có nhân sâm, chỉ cầm hơi được chút ít. Còn lại là tùy số mệnh. Ta thật sự hết cách.”

_______

Nguyễn Ngôn Sơ ra ngoài có việc, Lai Bảo được Vi Thúy Nương trông bên nhà, trong nhà chỉ còn hai người.

A Lê nằm đó, như đang ngủ, bình yên đến lạ. Nếu không phải mảnh vải trắng trên trán đã nhuốm máu, người ta còn tưởng nàng chỉ đang mơ.

Tiết Duyên ngồi bên, muốn chạm mà không dám.

Không ai hiểu nổi chàng tuyệt vọng đến nhường nào, A Lê vẫn ở đây, mà như đã rời xa. Chàng không dám nghĩ, nếu A Lê thật sự ra đi, chàng sẽ ra sao.

Không điên thì cũng chết.

Bao năm qua, sức sống duy nhất nâng chàng dậy chính là nàng. Chàng làm lụng, nỗ lực, chỉ để cho nàng một cuộc đời tốt hơn. Nếu nàng không còn, tất cả đều vô nghĩa. Tình cảm ấy đã hòa vào xương tủy, tách ra chẳng khác nào róc thịt trên xương, đau đến tận linh hồn.

Không gian lặng im, mùi máu và thuốc đắng lẫn vào nhau, hương thơm quen thuộc trên người nàng đã phai gần hết.

Chàng cúi xuống, tham lam hít một hơi cuối cùng.

Bốn bề không ai, Tiết Duyên khẽ úp mặt lên cánh tay A Lê, cuối cùng bật khóc nức nở.

Cho tới bây giờ, Tiết Duyên vẫn không tin, chàng cảm thấy mọi thứ như một giấc mộng, loanh quanh mãi chẳng tìm thấy lối ra. Giá mà chỉ là mơ thôi, chàng thà quay lại mười năm trước, chịu đựng hết mọi khổ sở, chỉ để sáng nay, khi A Lê nói muốn đi chùa Vân Thủy, có thể giữ nàng lại, nói rằng, “Không cho nàng đi. Nếu nàng đi, nửa mạng của ta cũng chẳng còn.”

Tim bị moi đi một nửa, Tiết Duyên ngồi đờ đẫn bên giường, nhìn trân trân suốt năm canh giờ, chẳng uống nổi giọt nước nào.

Đêm xuống, Phùng thị mệt quá ngủ thiếp đi.

Vi Thúy Nương bưng thuốc tới, chàng nhẹ nhàng đỡ A Lê dậy cho uống. Không dám kiểm tra hơi thở, chỉ cố tin nàng chưa rời đi. Khi thấy cổ họng nàng khẽ nuốt xuống, chàng mới thở ra một hơi.

Vi Thúy Nương khuyên, “Ngươi cũng nghỉ chút đi, nửa đêm ta trông cho.”

Tiết Duyên lắc đầu, “Ta còn chịu được.”

Nói đi nói lại bao lần, Vi Thúy Nương chỉ biết thở dài, lặng lẽ rời đi.

Chàng cúi xuống, khẽ nhéo vành tai nàng, thì thầm, “Nàng xem, ta thành ra thế này rồi, nàng có thấy đau lòng không?”

Tất nhiên, chẳng có tiếng đáp lại.

Chàng ngừng một chút, tự nói tiếp, “Nếu nàng thương ta thì tỉnh lại đi, ta đã lâu chưa trò chuyện với nàng rồi, bây giờ im lặng thế này ta không quen, chịu không nổi.”

Chàng lẩm bẩm mãi, như người hóa dại, “A Lê, ta đau dạ dày rồi, nàng làm trứng hấp cho ta được không? Ta thích ăn cái đó nhất, cho nhiều hành lá, ta ăn liền năm quả cũng được… Nàng không thương ta nữa à? Trước đây mỗi khi ta kêu đau, nàng cứ sốt ruột mãi, giờ nàng chẳng thèm nhìn ta lấy một cái.” Nói tới đây, Tiết Duyên lại thấy buồn bực, “Sao nàng nỡ thế hả?”

A Lê vẫn lặng im.

Chàng nói tiếp, “Em còn nhớ lần mình đi Thiếu Lương chữa tai không. Lúc ở bờ Hoàng Hà ấy, nghèo đến mức mua cái bánh bao cũng phải tính toán mãi. Nàng khóc, nói mình hết tiền rồi, đòi về. Nàng biết không, khi ấy lòng ta đau đến thế nào. Ta chỉ nghĩ, sao ta lại không có tiền được chứ, sao lại để nàng khóc vì không có tiền mà không được chữa bệnh. Tiền đúng là thứ tốt thật. Nhưng bây giờ… có tiền rồi, ta còn chữa được bệnh cho nàng không?”

Chàng cười khan, giọng nghẹn, “A Lê, nửa đời nước mắt của ta đều rơi vì nàng. Nàng đến là để đòi nợ ta phải không?”

“Ta nợ nàng bao nhiêu, nói đi, để ta trả. Nàng đừng cứ im lặng thế này. Khi Tiết Duyên gặp chuyện khổ cũng biết khóc đấy, nàng biết không?”

Không biết từ khi nào, giọng chàng đã khản đặc.

Nguyễn Ngôn Sơ không biết chuyện của A Lê, chỉ nghe Tiết Duyên nói nàng bị cảm, ngủ sớm, mai không tiễn được. 

Nguyễn Ngôn Sơ vội vàng hỏi vài câu, nghe nói A Lê không sao thì mới yên tâm. Dù tiếc vì không gặp A Lê lần cuối, nhưng cậu vẫn mỉm cười dặn Tiết Duyên chăm sóc nàng thật tốt.

A Lê có đệ đệ ngoan hiểu chuyện, hiền lành như nàng.

Suy nghĩ tản mạn, Tiết Duyên khẽ vuốt ngón tay nàng, nhìn ngọn nến sắp tàn lay lắt trên bàn, lòng rỗng không.

Ngoài cửa vang lên tiếng chân dồn dập. Hồ An Hòa xông vào, thở hổn hển, nói. “Tiết Duyên, ta tìm được hai vú già đi theo xe hôm nay rồi, có một người tỉnh lại, nói là sau khi xe lật, bà ta thấy Khâu Vân Xuyên. Hơn nữa, cỗ xe mà Khâu Vân Xuyên ngồi, y hệt cái xe đã lao vào!”

Tiết Duyên hít mạnh một hơi, bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu như sắp hóa thú ăn người.