A Lê - Chương 109
topicA Lê - Chương 109 :
Hồ An Hòa nói tiếp, “Ta còn nghe người qua đường bảo rằng Khâu Vân Xuyên không về Tống gia, mà lại đưa cả xa phu và nha hoàn cùng quay về Khâu phủ, khiến Tống lão phu nhân nổi giận đùng đùng, suýt nữa viết hưu thư đuổi đi. Nếu nàng ta không có tật giật mình, thì trốn cái gì chứ? Chắc chắn trong lòng có quỷ!”
Tiết Duyên đứng yên tại chỗ rất lâu không nói gì, chỉ thấy trong mắt chàng tràn đầy tia đỏ, lóe lên sát khí rõ rệt.
Chỉ một khắc sau, chàng xoay người, toan lao ra ngoài.
Hồ An Hòa phản ứng cực nhanh, vội vàng túm lấy chàng từ phía sau, hoảng hốt hỏi, “Tiết Duyên, ngươi định làm gì vậy?”
Lúc này lý trí của Tiết Duyên gần như bị cơn giận dữ nuốt chửng, chàng không còn bận tâm đến điều gì khác, trong đầu chỉ còn một ý niệm, giết người báo thù cho A Lê.
Hồ An Hòa chỉ là một thư sinh yếu ớt, làm sao địch nổi người đang liều mạng như Tiết Duyên, chàng gần như bị kéo lê về phía cửa. Bao nhiêu năm quen biết, Hồ An Hòa chưa từng thấy Tiết Duyên thế này, như hóa thành ma, ánh mắt, khóe miệng đều phủ đầy sát khí, toàn thân dựng ngược như có gai nhọn.
Vai đụng mạnh vào khung cửa phát ra tiếng “rầm”, đau buốt, nhưng thấy Tiết Duyên sắp xông ra ngoài, Hồ An Hòa cắn răng, dứt khoát nhào xuống đất ôm chặt lấy cổ chân chàng, gằn giọng hét, “Tiết Duyên, ngươi bình tĩnh lại đi!”
Lời này chẳng khác nào giẫm trúng đuôi sư tử, Tiết Duyên toàn thân run lên, quay phắt lại, gằn từng chữ, “Bình tĩnh? Đến nước này rồi mà bảo ta bình tĩnh?”
Cơ mặt chàng căng cứng, giọng khàn khàn gần như gầm lên, “Ngươi có biết A Lê của ta sắp chết rồi không?! Bình thường ta nâng niu nàng trong tay, sợ chạm mạnh làm nàng đau, mà giờ xem nàng bị người ta hành hạ đến thế này! Ta không thể bình tĩnh được, nếu A Lê không tỉnh lại, cả đời này ta cũng không thể bình tĩnh, ta sớm muộn gì cũng phóng hỏa đốt Khâu phủ, chặt tay chặt chân cái lão già đó với con tiện nhân kia, băm ra từng khúc cho chó ăn!”
Giọng Tiết Duyên khô khốc, mấy từ cuối gần như rít qua kẽ răng, lạnh lẽo đến rợn người.
Chàng cúi đầu, giọng trầm lạnh, “Buông ra.”
Hồ An Hòa mồ hôi túa ra, cố sức giữ chặt, “Không buông!”
Tiết Duyên không chút nương tay, đá mạnh vào vai hắn. Hồ An Hòa không kịp đề phòng, đau đến co rúm người lại. Tiết Duyên liếc hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo rồi quay người đi thẳng.
Phòng bên là nơi Nguyễn Ngôn Sơ đang nghỉ, Hồ An Hòa không dám kêu to, mồ hôi chảy ròng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiết Duyên phi thân lên ngựa, quất roi lao vào màn đêm.
Lai Bảo vì đột ngột xa mẫu thân nên quấy không chịu ngủ, phải đến khi Vi Thúy Nương dỗ mãi mới yên. Nàng chưa kịp chợp mắt thì nghe tiếng động ngoài sân. Khoác vội áo, nàng chạy ra thì thấy Hồ An Hòa ngã sõng soài trên đất, kinh hãi đỡ dậy hỏi, “Xảy ra chuyện gì thế?!”
Hồ An Hòa không kịp giải thích, kéo tay nàng nói gấp, “Đến Khâu phủ mau, muộn là không kịp đâu!”
Đoạn đường vốn đi hai khắc đồng hồ, Tiết Duyên thúc ngựa đi như bay, chỉ nửa thời gian đã tới.
Cửa lớn Khâu phủ đóng chặt, hai con sư tử đá uy nghi lặng nhìn. Tiết Xuyên bước tới, không thèm gõ cửa, tung chân đá mạnh.
Cửa gỗ lim vang lên tiếng trầm nặng, rồi lại thêm mấy cú nữa, tiếng đập dồn dập khiến gia nhân bên trong bực bội chửi rủa, “Mẹ kiếp! Ai nửa đêm không ngủ tới đây đập cửa vậy? Không biết đây là địa bàn của ai à? Đúng là……”
Cửa “két” một tiếng mở ra, lời chưa dứt thì hắn đã ăn ngay một cú đấm, ngã lăn ra đất, ngây người không kịp hoàn hồn.
Tiết Duyên áo quần nhàu nát, dính máu, dưới ánh đèn mờ, như ác quỷ đòi mạng. Đám gia đinh trực đêm nghe tiếng động ùa ra, tay cầm gậy gộc đao thương, nhưng khí thế dữ dội trên người Tiết Duyên khiến ai nấy chần chừ, không dám lao tới.
Chàng không định dây dưa, đoạt lấy gậy sắt, xông thẳng vào trong.
Khâu phủ là tòa nhà lớn bảy gian, Khâu Thời Tiến vốn sợ chết, ở tít trong cùng. Phía trước là sương phòng cùng viện của phần đông thiếp thất và gia nhân. Nhà Khâu gia to như vậy, gia đinh hơn trăm người, một mình Tiết Duyên muốn xông vào chẳng khác nào lên trời.
Khi Hồ An Hòa và Vi Thúy Nương chạy tới, cả tiền viện đã như sắp tan hoang, nơi nơi đều là đồ gốm, ngói vỡ đầy đất, mấy tên gia đinh nằm r*n r* một chỗ. Giữa sân, Tiết Duyên bị hơn chục người vây lại, áo rách tươm, toàn thân là máu, nhưng ánh mắt điên loạn không sợ hãi, khủy tay hất ngược đánh bật kẻ phía sau, rồi xoay người vung gậy xuống, nhằm thẳng vào đầu kẻ đối diện.
Tiếng kêu thất thanh vang khắp nơi.
Dù Khâu phủ có nhiều gia đinh, nhưng vốn là nhà quan, xưa nay chưa từng gặp kẻ dám tới gây sự, nên lũ đó phần lớn chỉ múa may giả vờ, chẳng ai dám liều mạng. Tiết Duyên rõ ràng không cần sống nữa, khiến bọn họ sợ đến tái mặt.
Trong khoảnh khắc ấy, ai nấy đều tưởng người kia sẽ bị đập chết.
Trước mắt Tiết Duyên là màn máu đỏ, đầu óc chỉ đầy hình ảnh A Lê nằm bất động trên giường, cả tim chàng bị xoắn lại, đau đến tê dại. Chàng đánh đến phát cuồng, không còn biết mình đang làm gì, chỉ còn một ý niệm duy nhất, “Khâu gia phải trả giá.”
A Lê của chàng không thể chịu oan vô ích.
Ngay khi cây gậy sắp giáng xuống đầu đối phương, Hồ An Hòa liều mạng lao tới, vai húc mạnh vào người Tiết Duyên, ép chàng dính vào tường, quát lên, “Tiết Duyên, A Lê còn chưa chết, ngươi điên cái gì thế! Ngươi đây là muốn làm gì vậy, muốn giết người à, muốn vào nhà lao mới hả dạ sao?!”
Gậy sắt rơi xuống đất kêu “choang”, mọi người đồng loạt thở phào.
Tiết Duyên bị ép sát vào tường lạnh, không nhúc nhích được.
Vi Thúy Nương vội nói, “Tiết Duyên, chúng ta biết ngươi đau lòng, nhưng ngươi là trụ cột trong nhà, ngươi không thể ngã xuống được, vì A Lê, cũng vì cả A Ngôn nữa. Ngày mai nó lên kinh thành rồi, ngươi muốn nó phân tâm sao? Nếu nó biết A Lê bệnh nặng, ngươi nghĩ nó còn thi nổi không?”
Nàng ngừng lại, dịu giọng, “Ngươi bây giờ không chỉ có một mình nữa, ngươi muốn chết thì chết, nhưng A Lê thì sao đây, nội biết làm gì đây? Cả nhà chỉ còn trông vào ngươi thôi.”
Hồ An Hòa nhìn thấy ánh máu trong mắt Tiết Duyên dần tắt, biết chàng đã tỉnh lại, giọng nghẹn, “Tiết Duyên, về nhà đi, nói không chừng A Lê tỉnh rồi đấy, đang dựa vào gối chờ ngươi đấy. Ngươi ở đây có ích gì, phát điên lên thì trong lòng có thoải mái gì không? Vô ích thôi, về nhà đi.”
Tiết Duyên im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Hồ An Hòa nhắm mắt, nhẹ giọng đáp, “Về nhà thôi.”
Đêm đi tấn công phủ quan, lại đả thương gia đinh, tội này không nhẹ. May mà tối nay Khâu Thời Tiến không ở nhà, bây giờ đã là đêm khuya, trận hỗn chiến giữa Tiết Duyên và bọn chúng chỉ diễn ra ngoài sân, chưa ai trong nội viện biết trừ gia đinh. Vi Thúy Nương ở lại khuyên giải, lại bồi thêm một khoản bạc lớn mới dập được vụ này.
Cả đêm không ai chợp mắt. Tờ mờ sáng hôm sau, Tiết Duyên thay xiêm y, tiễn Nguyễn Ngôn Sơ lên đường đi kinh đi thí.
Mọi người đều cố giữ vẻ bình tĩnh, chỉ riêng Lai Bảo là cười thật lòng, quấn lấy cữu cữu muốn bế.
Nguyễn Ngôn Sơ hôn lên má đứa cháu, dịu giọng dặn, “Thúc đi rồi, Lai Bảo phải nghe lời mẫu thân, không được giận dỗi lung tung. Mẫu thân con vất vả lắm, hiểu không nào?”
Lai Bảo đáp giòn tan, “Hiểu ạ!”
Tiết Duyên đứng bên, nhìn vào đôi mắt long lanh của Lia Bảo, tim chợt thắt lại, vội quay đi nhìn gốc cây khô bên cạnh. Lai Bảo vẫn bi bô nói không rõ, Nguyễn Ngôn Sơ kiên nhẫn đáp lại, dặn đi dặn lại phải ngoan.
Thấy giờ không còn sớm, Phùng thị bế Lai Bảo đi, sợ thằng bé khóc mãi.
Nguyễn Ngôn Sơ mỉm cười, quay sang Tiết Duyên, người từ đầu đến cuối không nói một lời, nhẹ giọng, “Tỷ phu, mấy ngày nay huynh vất vả rồi.”
Tiết Duyên khẽ cười, gật đầu. Cổ họng chàng bỏng rát, như có lửa cháy, chẳng nói nổi. Dù đã thay áo mới, nhưng sắc mặt vẫn nhợt nhạt, đứng cũng chỉ nhờ gắng gượng.
Nguyễn Ngôn Sơ không để ý, nghĩ chàng chỉ mệt vì chăm A Lê. Cậu mím môi, lấy trong tay áo ra vài đồng bạc vụn, đưa cho chàng.
Phùng thị cười hỏi, “Đưa làm gì thế?”
Nguyễn Ngôn Sơ đáp, “Để mua cho tỷ tỷ ít kẹo. Hồi nhỏ mỗi lần tỷ bị bệnh, cha đều mua mấy viên kẹo về, kỳ lạ lắm, cứ ăn vào là khỏi. Tỷ tỷ thích kẹo gừng, đến giờ vẫn vậy.”
Phùng thị bảo, “Trong nhà có tiền, con giữ lấy mà dùng đường xa.”
Nguyễn Ngôn Sơ lắc đầu, dịu dàng nói, “Đây là tiền con kiếm được khi viết chữ thuê ven đường, ý nghĩa khác. Dùng nó mua kẹo cho tỷ tỷ ăn, chắc chắn sẽ ngọt hơn.”
Nắm mấy đồng bạc ấy trong tay, Tiết Duyên thấy như bỏng rát, tim đau như bị dao cùn cứa từng nhát.
Sau khi từ biệt, Nguyễn Ngôn Sơ lên ngựa khởi hành. Dậy sớm quá, Lai Bảo buồn ngủ, dụi mắt rồi ngủ gục trong lòng Phùng thị.
Sân viện bỗng trở nên yên ắng, chỉ còn tiếng vó ngựa xa dần.
Không biết bao lâu sau, Tiết Duyên nhắm mắt, bỗng đấm mạnh vào thân cây bên cạnh, phịch một tiếng.
Tháng Giêng trời còn lạnh, vỏ cây cứng ráp mà thô ráp, Tiết Duyên dường như dùng hết đánh, làn da bị vỏ xước qua, sức máu từ khớp tay lập tức ứa ra, đỏ tươi.
Chàng không cảm thấy đau, chỉ lặng người, tim tê dại, hô hấp như cũng chỉ còn nhờ bản năng.
Gió lạnh luồn vào cổ áo, dán lên da, khiến chàng run nhẹ. Tiết Duyên chậm rãi ngồi thụp xuống, lưng cong như con thú bị thương, vùi mặt vào hai tay. Không biết qua bao lâu, cuối cùng chàng bật ra một tiếng nấc nghẹn, rất nhỏ, gần như không nghe thấy.
Phùng thị mắt đã nhòe lệ, muốn nói gì đó nhưng chẳng thể thốt ra, sợ chàng nghe thấy tiếng khóc. Bà vội quay đi, dùng mu bàn tay lau nước mắt, rồi lặng lẽ bước vào nhà.
Vi Thúy Nương khẽ nói, “An Hòa, mình về thôi. Lát nữa Lai Bảo tỉnh, cần người trông. Thật ra để hắn ở đây cũng tốt, xảy ra chuyện lớn như vậy, chẳng thể bình tâm ngay được. Tiết Duyên khổ lắm rồi.”
Hồ An Hòa gật đầu, mắt cay xè, ngẩng nhìn bầu trời.
Mấy con chim khách chuyền từ cành này sang cành khác, ríu rít gọi nhau. Trước kia hắn thấy là điềm lành, nay chỉ thấy lòng rối bời, nhìn bộ lông đen trắng của chúng cũng thấy buồn bã nặng nề.
Người ta thường nói tức nước vỡ bờ, chẳng biết lần này có đúng không.
Tiết Duyên vẫn giữ nguyên tư thế cúi gập người, máu từ mu bàn tay rỉ xuống đất, từng giọt thẫm đỏ thấm vào bùn, tạo thành những vệt nhỏ đáng sợ.