A Lê - Chương 110
topicA Lê - Chương 110 :
Nửa tháng sau đó, ngày nào Tiết Duyên cũng túc trực bên A Lê. Tình trạng của nàng lúc tốt lúc xấu, thỉnh thoảng tỉnh lại vài lần, nhưng chưa được bao lâu lại mê man ngủ tiếp.
Thầy thuốc nói đó là do lúc ngã ngựa đã va mạnh vào trán, về sau có thể tỉnh lại hay không, hoặc có để lại di chứng gì không, thì còn phải xem số mệnh.
Mùa xuân đã đến, vì năm trước là mùa đông ấm, nên năm nay trời càng thêm dịu. Mới đầu tháng hai mà hoa lê đã nở trắng xóa, hương thơm lan khắp.
Tiết Duyên đi dạo một vòng ngoài sân, bẻ một cành lê c*m v** bình sứ, đặt ngay trên chiếc bàn nhỏ đầu giường A Lê. Hoa lê nhỏ xinh, cánh trắng nhị vàng, yếu mềm mà đáng yêu, từng chùm từng chùm nở rộ, tỏa ra hương ngào ngạt khiến người say đắm.
Chàng khẽ cúi xuống hít một hơi, mỉm cười nói, “Lê nhỏ, nàng còn nhớ tửu lâu ở Lũng huyện không, hoa lê sau vườn năm ấy cũng nở rộ, Hồ huyện lệnh còn gửi thư hỏi khi nào ta về thăm. Nàng mau tỉnh lại đi, kẻo lỡ mùa hoa năm nay, lại phải đợi thêm một năm nữa đấy.”
A Lê vẫn nhắm mắt, hơi thở yếu ớt, không đáp lời.
Trong mắt Tiết Duyên thoáng hiện nét thất vọng, nhưng rồi nhanh chóng giấu đi. Chàng cầm bông vải thấm nước làm ẩm đôi môi khô nứt của nàng.
Bây giờ mỗi ngày chàng đều ngủ sớm dậy sớm, ăn mặc chỉnh tề, gọn gàng như cũ, chỉ sợ nếu A Lê tỉnh lại, thấy chàng tiều tụy sẽ đau lòng.
Hồ An Hòa đã rời đi từ hôm sau khi Nguyễn Ngôn Sơ khởi hành, sang Thiếu Lương tìm danh y Mã Thần Y, việc buôn bán trong tiệm đều giao cho Vi Thúy Nương trông coi. Còn Tiết Duyên, ba ngày năm bữa mới ghé qua tiệm một lần, phần lớn thời gian đều ở nhà, canh chừng bên giường A Lê. Trước kia quá bận rộn, sáng đi tối về, chẳng có mấy khi được nói chuyện cùng nàng, giờ thì cuối cùng cũng có thể ở bên nàng cả ngày nhưng A Lê lại chẳng thể đáp lại nữa.
Thế gian này giống như một cái vòng luẩn quẩn, con người bị vặn vẹo trong đó, tròn méo theo tay người đời, mà chẳng thể thoát ra.
Ban ngày có Phùng thị bên cạnh, lòng chàng còn thấy yên phần nào, nhưng đến đêm khuya tĩnh mịch, trong phòng chỉ còn hai người họ, cùng một con thỏ nhỏ bị đói gầy rộc.
A Hoàng nằm bên tay A Lê, má dán vào mu bàn tay nàng, khe khẽ thở đều, Tiết Duyên đưa tay ôm cả hai vào lòng, nhắm mắt lại, nhưng suốt đêm chẳng thể ngủ. Còn sống mà như chết, áp lực đến nỗi mỗi hơi thở đều là một cơn đau.
Ngày trước, chàng từng nghĩ tiền là quan trọng nhất, có thể mua nhà, mua gấm vóc lụa là, đổi lấy cuộc sống sung túc. Nhưng bây giờ, Tiết Duyên nghĩ, nếu có thể đổi hết gia sản chỉ để A Lê khỏe lại, thì đúng là chuyện đáng mừng nhất đời.
Thế nhưng ngày ngày trôi qua, hoa lê cũng đã tàn, mà A Lê vẫn như cũ.
Đêm cuối xuân ấy, Tiết Duyên mơ một giấc mơ. Trong mơ, họ trở về căn nhà cũ ở huyện Long, nơi khắp núi đều phủ hoa nở. A Lê ngồi trên chiếc xích đu dưới giàn nho, đong đưa nhè nhẹ. Nàng mặc chiếc váy vàng nhạt, môi hồng hào, thấy chàng đến thì vẫy tay cười tươi.
Khoảnh khắc đó, Tiết Duyên thấy như có viên kẹo mật tan chảy trong lòng, ngọt đến tận xương tủy. Chàng bước tới, muốn đẩy nhẹ xích đu cho nàng, nhưng bàn tay lại xuyên qua thân thể nàng, chạm không được.
Trong chớp mắt, từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục. Chàng hoảng loạn, thử lại hết lần này đến lần khác, nhưng đều vô ích. Cuối cùng, chàng đành thừa nhận, mình không thể chạm đến A Lê nữa, dù nàng ở ngay trước mặt, hương thơm trên người vẫn phảng phất.
A Lê không hiểu chuyện gì, ngẩng mặt hỏi nhỏ, giọng tủi thân, “Tiết Duyên, ta đung đưa không nổi nữa, chàng giúp ta đi.”
Tiết Duyên chân tay luống cuống đứng ngây tại chỗ, chẳng biết trả lời ra sao.
Thấy chàng im lặng, A Lê cúi đầu thất vọng, tựa mặt lên dây xích đu, khẽ nói, “Chàng mệt rồi sao?”
Tiết Duyên lắc đầu, “Ta không mệt.”
A Lê khẩn cầu, “Vậy ôm ta đi, đã lâu rồi chàng chưa ôm ta, ta đợi mãi chàng lâu lắm rồi, giờ chàng mới tới.”
Đầu lưỡi chàng đắng nghét, mãi mới thốt ra nổi mấy chữ, “Bé con, ta không ôm được nàng.”
A Lê cúi đầu, im lặng thật lâu. Rồi nàng nói nhỏ, “Tiết Duyên, vừa rồi có người đến tìm ta, bảo ta phải đi đến một nơi khác.”
Nàng nhíu mày, “Nhưng ta không nỡ rời chàng.”
Tim Tiết Duyên co thắt, vội hỏi, “Nàng đi đâu cơ?”
A Lê ngơ ngác, “Ta không biết.”
Tiết Duyên quỳ xuống, hơi thở gấp gáp, mắt ngấn lệ, “Nàng đừng đi được không?”
Nhưng A Lê như chẳng nghe thấy, chỉ khẽ chỉ về phía xa, nơi ánh sáng trắng đang tỏa rực, dịu dàng nói, “Tiết Duyên, chàng xem ánh sáng kia đến đón ta đó.”
Máu trong người Tiết Duyên như chảy ngược, từng sợi tóc dựng lạnh. Chàng muốn mở miệng, nhưng lưỡi đã cứng lại. Khói trắng mờ mịt dâng lên, A Lê bước xuống khỏi xích đu, đi về phía ánh sáng, càng lúc càng xa.
Tiếng nhạc lạ lùng vang lên bên tai, mơ hồ như tiếng tụng kinh, ru người vào giấc ngủ.
Ngay sau đó, Tiết Duyên choàng tỉnh, trước mắt tối đen, trời chưa sáng. Cơn mộng vừa rồi khiến tim như bị rút cạn máu, toàn thân toát mồ hôi.
Chàng ngồi bật dậy, th* d*c nặng nề, mồ hôi nhỏ xuống cổ áo. A Hoàng bị giật mình, lật người, rồi lại ngủ tiếp.
Phải mất một lúc, Tiết Duyên mới thoát khỏi cơn tuyệt vọng đó. Chàng sờ gối, đã ướt đẫm, chẳng biết là nước mắt hay mồ hôi.
Chàng quay sang kéo chăn đắp cho A Lê, rồi trần chân xuống đất, uống cạn chén trà lạnh, ngồi thất thần đến tận sáng.
Chàng ngay cả ăn sáng cũng không ăn, lại đến y quán.
Các thầy thuốc cùng dược đồng đều nhận ra chàng, đều hỏi, “Tiết chưởng quầy, phu nhân đỡ hơn chưa?”
Tiết Duyên chậm rãi lắc đầu, mọi người nhìn thấy liền hiểu ý, không hỏi nữa, chỉ lộ vẻ mặt nuối tiếc, thở dài nói, “Hy vọng có thể sớm bình phục.”
Tiết Duyên sợ nhất là ánh mắt thương hại của người khác, vội lảng đi, không dám nhìn.
Dù biết không có phép màu nào, thầy thuốc vẫn dành thời gian đến nhà Tiết Duyên xem bệnh cho A Lê. Chàng đứng một bên, tay lạnh ngắt như chờ tuyên án.
Một lúc sau, thầy thuốc thu hộp thuốc lại, thở dài, “Nói thật, giờ thế này, ngài cầu Phật e còn hiệu nghiệm hơn cầu ta.”
Tiết Duyên nuốt nước bọt, nghẹn lời.
A Lê nằm yên trong chăn đỏ, gối bên là hoa mẫu đơn thêu rực rỡ, sắc mặt nàng an tĩnh, hiền hòa, ngực vẫn khẽ phập phồng như đang ngủ. Tiết Duyên không hiểu, sao ai nấy đều nói nàng sắp chết chứ?
A Hoàng bò quanh thân A Lê, rồi nằm xuống bên tay nàng, khẽ cắn ngón tay nàng một chút.
Tiết Duyên chẳng ngồi, chỉ đứng đó nhìn nàng mãi, chàng đã gầy đi rất nhiều, không sắm thêm áo mới, ống tay áo rỗng, cằm phủ râu xanh, chưa bao giờ tiều tụy đến thế.
Phùng thị từ sau bước tới, nhẹ giọng hỏi, “Tứ nhi à, sao tóc mai con bạc thế này?”
Tiết Duyên ngẩn ra, đưa tay sờ lên thái dương, rồi soi gương, lúc này mới phát hiện quả thật bạc rồi.
Chàng cười, lại khẽ nói, “Đầu bạc đến già, thế cũng tốt.”
Buổi chiều, chàng đến chùa Vân Thủy.
Hoa mai ngoài chùa đã rụng, chỉ còn cành trơ trụi. Tiết Duyên chợt nhớ, một năm trước, mình từng cùng A Lê tới đây.
Lúc đó chàng chưa tin Phật, chỉ đứng một bên nhìn nàng thành tâm lễ bái.
Đang mùa vụ, ruộng đồng khô hạn, biết thu hoạch sẽ chẳng khá, nhưng vẫn phải cấy. Trong chùa vắng lặng, vài tiểu hòa thượng cúi đầu quét sân, thấy Tiết Duyên, họ mỉm cười gật đầu.
Tiết Duyên chặn một người lại, hỏi nhỏ, “Làm sao để dâng tiền hương hỏa?”
Tiểu hòa thượng đáp, “Trước cửa chùa có thùng công đức ạ.”
Tiết Duyên nói, “Ta muốn dâng nhiều lắm.”
Tiểu hòa thượng hơi ngạc nhiên, “Bao nhiêu ạ?”
Tiết Duyên đáp, “Ba ngàn lượng.”
Tiểu hòa thượng tròn mắt, rồi vội chạy đi thỉnh phương trượng ra.
Cuối cùng, Tiết Duyên dùng ba ngàn lượng bạc ấy để dát vàng tất cả tượng Phật trong chùa.
Trước khi đi, phương trượng nói, “Trong “Pháp Viện Châu Lâm – Bát khổ bộ” có viết: đời người có tám khổ, sinh, lão, bệnh, tử, oán tắng hội, ái biệt ly, ngũ ấm xí thịnh, cầu bất đắc. Mà Phật còn nói: Mệnh do mình tạo, tướng do tâm sinh.”
Mệnh do mình tạo…
Nhưng đến nước này, Tiết Duyên chẳng biết mình còn làm được gì.
Chàng chỉ có thể chờ đợi, ngày lại ngày, đêm lại đêm.
Giữa tháng tư, không biết là do Phật linh thiêng cảm động bởi ba ngàn lượng vàng kia, hay là thuốc bấy lâu đã có hiệu quả, bệnh của A Lê bắt đầu thuyên giảm. Sắc mặt nàng hồng hào hơn, mạch tượng cũng đều hơn. Thầy thuốc thở phào, “Giữ được mạng rồi. Còn khi nào tỉnh, phải xem nàng thôi.”
Dù vậy, Tiết Duyên vẫn thấy như được sống lại từ vực chết.
Cùng lúc đó, một tin vui khác cũng đến, Nguyễn Ngôn Sơ thi đỗ Cống sĩ trong kỳ thi Xuân, ở lại kinh chờ thi Đình.
Đầu tháng năm, chiến sự giữa triều Chu và Đông Di bùng nổ. Triều đình ra lệnh thu gom lương thảo vật tư. Nhưng miền Bắc đại hạn, lại thêm sưu thuế nặng nề, dân chẳng còn gì để nộp. Để lập công, Khâu Thời Tiến cho quan sai đi từng nhà đòi gạo đòi bạc, dọa rằng nếu không nộp sẽ bắt giam vì tội cản trở công vụ, nhẹ thì phạt đòn, nặng thì sung quân.
Vài ngày sau, đến chiều, binh lính thu thuế kéo đến Chức Y Hạng.
______
Tác giả nói:
Cố gắng thêm chút nữa thôi nhé! Hôm nay là Valentine đó ~ Ai chưa có người yêu thì để lại bình luận, Lý Điềm Tịch sẽ gửi “bao lì xì độc thân ấm lòng” nha