A Lê - Chương 111

topic

A Lê - Chương 111 :

Có lẽ vì mới đỗ cống sĩ nên đám sai nha dẫn đầu rất cung kính, tỏ vẻ khách khí, nhưng thái độ lại cực kỳ cứng rắn. Chức Y Hạng vốn là một trong những hộ đóng thuế lớn ở Ninh An, muốn bảo Khâu tri phủ buông bỏ miếng mồi béo bở này gần như là chuyện không thể. Vi Thúy Nương nghiến răng đến mức suýt vỡ, mấy lần định đuổi đám người kia ra khỏi cửa, nhưng bị bọn tiểu nhị đau khổ ngăn lại.

Khi Tiết Duyên đến nơi, mấy tên sai nha đã ngồi đến tê cả mông, nhưng vẫn cố lì ra không chịu đi, như thể thề không lấy được tiền thì quyết không bỏ cuộc.

Thấy chàng đến, Vi Thúy Nương vẫn còn giận sôi, nghiến răng nói, “Tiền này chúng ta không thể đưa, dù chỉ một đồng. Tại sao phải mang mồ hôi xương máu của mình đi nuôi mấy con dòi trong hố phân đó. Ăn no béo tốt, nhưng thật ra toàn là lũ quái vật hút máu dân đen. Nếu là quyên góp cho triều đình đánh giặc, ta nguyện chết cũng không từ, nhưng nếu là để đưa cho cái Khâu gia ấy, ta nhổ vào cả nhà hắn. Vật hợp theo loài, người tụ theo nhóm, lũ rùa con cũng phải kéo bè mà ra hại người ta chứ!”

Giọng nàng chẳng hề nhỏ, từng chữ từng chữ đều để đám sai nha nghe thấy rõ ràng. Một tên nóng tính lập tức đứng phắt dậy, rút đao ra quát, “Con mụ chanh chua kia! Đúng là đứa nói bậy nhất, ngươi dám nói lại một lần nữa không!”

Vi Thúy Nương gần như phát điên, tiện tay cầm lấy cái bình sứ bên cạnh ném đi “choang” một tiếng, vỡ toang trên tường, mắng, “Nói chính là ngươi đó, đồ súc sinh! Suốt ngày chạy theo đít chủ nhân mà sủa, được quăng cho khúc xương là mừng cả năm! Còn dám rút đao dọa ta? Thật nực cười, thời nay đến chó cũng có tính rồi à!”

Vi Thúy Nương vốn là người thất học, nhưng khi chửi người thì miệng như pháo, nổ đùng đùng, từng câu như dao cắt vào mặt, nghe xong chỉ thấy hoa mắt chóng mặt, không kịp đáp lại.

Tên sai nha đỏ bừng cả mặt, mắt trợn trừng định lao lên, nhưng bị tên cầm đầu quát lại.

Vi Thúy Nương hừ lạnh một tiếng, liếc hắn khinh bỉ, nhổ một bãi xuống đất, thái độ đầy khiêu khích.

Từ nhỏ nàng đã là người không chịu được uất ức, ai dám bắt nạt thì dù phải lột da róc xương cũng phải trả lại. Nàng coi A Lê như muội muội ruột, những chuyện xảy ra gần đây khiến nàng hận Khâu gia đến tận xương, giờ lại bị ép đến nước này, cơn giận thật không thể nuốt trôi.

Tên sai nha cầm đầu sắc mặt khó coi, gượng cười một chút rồi quay sang Tiết Duyên hỏi, “Tiết chưởng quầy, chuyện này… ngài tính sao?”

Tiết Duyên đứng đó, mặt mày âm trầm, im lặng.

Mấy tháng nay lo toan mệt mỏi khiến hắn gầy sọp đi, cũng chẳng còn cười nữa. Đôi mắt phượng dài hẹp của chàng vốn đã sắc, giờ lại thêm vẻ lạnh lẽo, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Ngay cả mấy tên sai nha cầm đao cũng không dám vô lễ, chỉ biết giữ ý.

Một lúc lâu sau, chàng mới lên tiếng, giọng lạnh lẽo, “Các người muốn bao nhiêu?”

Nghe vậy, Vi Thúy Nương lập tức như bị châm lửa, hít sâu một hơi định cãi, nhưng chạm phải ánh mắt của Tiết Duyên, nàng lại dần bình tĩnh lại.

Nguyễn Ngôn Sơ ở kinh thành còn chưa đứng vững, Tiết gia ở Ninh An cũng không chỗ dựa, chỉ có danh nhà có cử nhân hão huyền. So với Khâu gia, đúng là không thể so. Giờ đây thế cục bị dồn từng bước, họ chẳng có cách nào phản kháng, chỉ có thể cam chịu, uất nghẹn đến phát điên.

Vi Thúy Nương nhắm mắt, quay người bỏ đi.

Tên sai nha cầm đầu thấy nàng đi thì thở phào, nở nụ cười, giơ năm ngón tay ra, “Năm nghìn lượng. Tiết chưởng quầy, chắc với ngài cũng chẳng khó chứ?”

Tiết Duyên nói, “Miền Bắc liên tiếp hạn hán, nay đã sắp tháng Sáu mà chưa một giọt mưa,
lúa mạch ngoài đồng sắp chết khô cả rồi. Các người không thấy sao? Dân không thu hoạch hoa mầu, mà còn bị các người ngày ngày ép tiền ép bạc, dân khổ thế thì thương nhân sao mà sống nổi? Tiệm này đã ế ẩm bao ngày, trong nhà vợ lại bệnh nặng, tiền thuốc mỗi ngày tiêu chẳng xuể. Phiền các vị về nói lại với Khâu tri phủ, Tiết mỗ đây mở tiệm vải chứ không mở ngân hàng, nhiều tiền như thế, ta thật sự không có.”

Tên sai nha nhìn quanh tiệm rồi nói, “Giờ không kiếm được, nhưng tiền tích góp trước đây chắc có chứ? Tiết chưởng quầy, đây là việc vì nước, đừng có giấu.”

Tiết Duyên cười lạnh, “Câu Vi Thúy Nương nói vừa nãy không sai. Các ngươi đúng là lũ chó săn, chỉ cần được ném cho miếng xương là trung thành ngay.”

Tên sai nha lập tức sầm mặt, cố nén giận hỏi, “Ý Tiết chưởng quỹ là gì?”

Tiết Duyên phủi tay áo, cúi mắt nói, “Tiền… để ta gom góp, hai ngày nữa tự tay mang đến cho Khâu tri phủ, được chứ?”

Nghe vậy, bọn họ dịu lại, chắp tay, “Vậy phiền Tiết chưởng quỹ.”

Tiết Duyên không nói thêm, bảo người tiễn họ ra rồi đi thẳng về nhà.

Giờ đây chàng đã gần tới giới hạn chịu đựng, chỉ còn lý trí gắng gượng. A Lê đang dần hồi phục, chàng không muốn rước thêm rắc rối, chỉ mong nàng yên tĩnh dưỡng bệnh, nhanh chóng khỏe lại. Còn mọi gánh nặng phía sau để chàng gánh.

Chàng không biết, nếu sợi dây này cũng đứt, mình sẽ làm ra chuyện gì nữa. 

Chàng thực sự đã là cung mạnh hết đà.

_____

Lần gặp lại Khâu Thời Tiến là ở hoa sảnh Khâu gia. Hai người ngồi đối diện, trên bàn đặt một ấm trà Phổ Nhĩ, bề ngoài có vẻ thân thiện.

Dù giữa họ oán thù chất chồng, nhưng đây mới là lần thứ hai Tiết Duyên thật sự gặp ông ta, lần đầu là khi La Viễn Phương bị bắt, Tiết Duyên chỉ thấy từ xa.

Khâu Thời Tiến khoảng ngoài bốn mươi, dáng vẻ nho nhã, cười ôn hòa, nhiệt tình rót trà cho Tiết Duyên.

Tiết Duyên không uống. Chỉ việc ngồi ở đây đã là gắng gượng, trong mắt chàng, mọi thứ ở Khâu gia đều phủ bụi, âm u và nặng nề, từng khắc đều là tra tấn.

Khâu Thời Tiến không biết, tưởng chàng căng thẳng, còn dịu giọng an ủi vài câu.

Còn về tội lỗi mà nữ nhi ông ta từng gây ra cho người khác, y chẳng hề có chút áy náy.

Trong lúc nói chuyện, y còn ra vẻ quan tâm, nhắc đến bệnh tình của A Lê, “Tiết phu nhân khá hơn chưa?”

Tiết Duyên đáp, “Làm phiền đại nhân quan tâm.”

Khâu Thời Tiến cười, “Ta làm quan phụ mẫu, ắt phải yêu dân như con.”

Tiết Duyên suýt hắt cả ấm trà nóng vào mặt y.

Nói chuyện qua loa, phụ tá bên cạnh Khâu Thời Tiến tiến vào, ghé tai nói nhỏ điều gì đó. Tiết Duyên đứng dậy cáo từ, Khâu Thời Tiến còn tiễn ra tận cửa, giữ bộ dạng quan gần dân.

Tiết Duyên thật không hiểu, đã làm hết chuyện xấu xa, sao còn giữ bộ mặt đạo đức giả ấy làm gì?

Ngay lúc chàng bước qua ngưỡng cửa, nghe thấy tên phụ tá nói, “Kinh thành vừa có công văn khẩn, bệ hạ lo cho nạn hạn phía Bắc, sắp thân chinh đến Ninh An tuần tra. Chỉ thị mọi lễ nghi phải giản đơn, không được gây phiền cho dân. Còn chuyện thuế ruộng đất để đánh Đông Doanh, tạm thời khỏi phải thu thêm, chiến sự hoãn lại, lo giữ an bình trong nước là chính.”

Khâu Thời Tiến nửa mừng nửa lo, “Thế số tiền đã thu được rồi thì xử lý thế nào đây…”

Tiết Duyên không nghe nốt câu sau, không phải vì hai người Khâu Thời Tiến có chuyện rắc rối gì, mà vì Khâu Vân Xuyên bất ngờ xuất hiện.

Từ đêm Tết Nguyên Tiêu xảy ra chuyện, nàng ta trốn không về Tống gia ăn Tết, khiến Tống lão phu nhân càng oán nặng, chẳng bao lâu liền nạp thêm ba tiểu thiếp để nối dõi. Những ngày của Khâu Vân Xuyên ở Tống gia không hề dễ chịu.

Bên cạnh nàng ta vẫn là con nha hoàn cũ, tầm mười ba mười bốn tuổi, diện mạo bình thường, chỉ có nốt ruồi đỏ ở đuôi mắt rất dễ nhận.

Dù Khâu Vân Xuyên kiêu căng ương ngạnh thế nào, lúc thấy Tiết Duyên, trong lòng vẫn có chút sợ. Nàng cau mày, cố tỏ vẻ cứng cỏi, “Ngươi tới nhà ta làm gì?”

Tiết Duyên chỉ liếc nàng một cái, rồi bước thẳng đi.

Chỉ một cái nhìn, mà khiến Khâu Vân Xuyên nổi da gà, run lên bần bật. Nhìn bóng lưng chàng, nàng cảm thấy chàng sẽ không bỏ qua dễ dàng. Cha nàng không ưa nàng, Tống gia cũng không, mà giờ Tiết gia lại ngày càng lên, Tiết Duyên giàu có, Nguyễn Ngôn Sơ lại sắp vào thi Đình……Khâu Vân Xuyên rất sợ nếu chuyện xe ngựa ấy thật sự bị bại lộ vào mọt  ngày nào đó, nàng sẽ mất hết, chẳng còn đường sống.

Nha hoàn bên cạnh cúi đầu, sợ hãi không dám nói, cho đến khi bị nàng kéo mạnh một cái.

Khâu Vân Xuyên nheo mắt, giọng thấp, lạnh lẽo, “Đi lấy cho ta hai vị thuốc…”

______

Tối hôm ấy, Tiết Duyên đang ôm Lai Bảo chơi trong phòng.

Lai Bảo đã một tuổi rưỡi, nghịch ngợm, chạy khắp nơi đuổi gà dí chó, đến cả con A Hoàng cũng lười chơi cùng. Chỉ khi ngồi bên mẫu thân, thằng bé mới ngoan ngoãn, không dám thở mạnh.

Cậu thường hỏi, “Phụ thân ơi, sao mẫu thân vẫn ngủ vậy?”

Tiếng nói còn ngọng nghịu, nhưng câu này là cậu nói quen nhất.

Tiết Duyên chỉ đáp, “Mẫu thân con mệt quá thôi.”

Lai Bảo gật đầu “ồ” một tiếng, nhưng lần sau gặp lại vẫn hỏi y như thế.

Ánh nến trên tường chập chờn, chiếu ánh vàng lên đường chỉ thêu hoa mẫu đơn trên chăn. Tiết Duyên bảo con ngồi ngay ngắn, cho chân vào trong chăn, nắm tay nó cắt móng.

Lai Bảo ngồi yên, đôi mắt đen láy như hai hạt nho, cuối cùng nhìn sang ngón tay A Lê, lẩm bẩm, “Phụ thân, dài.”

Tiết Duyên khẽ cười, “Ừ, cắt xong cho con rồi phụ thân sẽ cắt cho mẫu thân.”

Cảnh tượng này quen thuộc, chỉ khác là trước đây người làm chuyện đó là A Lê, còn giờ là chàng.

Xong xuôi, Tiết Duyên ra ngoài múc nước, Lai Bảo ngáp một cái, chui vào lòng mẫu thân ngủ.

Thằng bé còn nhỏ, không hiểu bệnh tật hay sinh tử là gì. Cha bảo mẹ ổn, nó tin thật, chỉ nghĩ rằng mỗi lần mình tới không đúng lúc, nên chẳng gặp được mẹ tỉnh táo ôm mình.

Cậu gối lên vai mẹ, kéo chăn đắp bụng, lim dim ngủ.

Tiết Duyên ngồi cạnh nhìn hai mẹ con một lúc, thấy Lai Bảo ngủ say, mới cúi người bế nó sang phòng Phùng thị.

Dạo này vẫn vậy, Lai Bảo do Phùng thị và Vi Thúy Nương thay nhau chăm, không được ngủ cùng mẫu thân nữa. Tiết Duyên tự thấy áy náy, nhưng thằng bé ngoan lạ thường, chưa từng khóc vì chuyện này. Chàng vừa thương vừa tự hào nhi tử chàng kiên cường vừa hiểu chuyện hơn tưởng.

Giờ Tuất, vú già mang thuốc tới.

Phùng thị tuổi đã cao, sức yếu, chăm Lai Bảo đã vất vả, không rảnh bận tâm chuyện khác nên Tiết Duyên thuê thêm một vù già khỏe mạnh lo quét dọn và sắc thuốc. Còn mọi việc liên quan đến A Lê, chàng đều tự tay làm, giao cho người khác, chàng không yên tâm.

Đơn thuốc phần lớn là để hoạt huyết tiêu ứ, thêm vài lát nhân sâm để trợ khí, vị đắng. Nhưng hôm nay, mùi thuốc lại tanh.

Tiết Duyên cảnh giác hỏi, “Thay thuốc rồi à?”

Vù già đáp, “Vi cô nương mang tới hai nhánh nhung hươu. Ta hỏi đại phu, bảo không xung, nên thêm vào. Đại phu còn nói nhung hươu bổ hơn nhân sâm, tốt cho khí huyết.”

Tiết Duyên không nói gì thêm, múc một thìa đưa cho bà ta, “Nếm thử đi.”

Bà ta uống một ngụm, chàng khuấy trong bát, uống theo. Đợi một lúc, thấy không sao, chàng mới yên tâm, đút cho A Lê.

Nhưng đến nửa đêm, A Lê sốt cao.

Tiết Duyên vốn chưa ngủ, đang nghĩ về chuyện nghe được ở Khâu phủ rằng Hoàng thượng sắp đến Ninh An tuần du. Nghe tiếng A Lê rên khẽ, chàng giật mình bật dậy, thấy nàng toát mồ hôi đầy mặt, tim như bị dao đâm.

Chàng nhào đến bên giường, run giọng, “Lê nhỏ, Lê nhỏ, nàng sao thế?”

A Lê thở gấp, trên mu bàn tay nổi đầy ban đỏ của bệnh sởi, người run rẩy trong lòng chàng.

Khoảnh khắc ấy, Tiết Duyên thật sự thấy mình sắp chết. Chàng run rẩy đắp chăn cho nàng, rồi lao ra ngoài gọi đại phu. Đại phu gần như bị chàng kéo xềnh xệch đến, may mà kịp. Sau vài mũi châm, bệnh tình mới ổn, nhưng sắc mặt nàng tái nhợt.

Đại phu nghiêm mặt hỏi, “Có cho nàng uống bậy gì không?”

Tiết Duyên lập tức nghĩ đến bát thuốc tanh lúc tối, quay đầu nhìn vú già, ánh mắt đỏ ngầu, sát khí hừng hực.

Vú già sợ đến quỳ sụp, lắp bắp, “Không… không có, ta đều làm đúng toa thuốc… A, chỉ thêm hai tiền nhung hươu mà Vi cô nương gửi tới thôi…”

Vi Thúy Nương cũng có mặt, giật mình, “Ta khi nào gửi nhung hươu?”

Vú già sắp khóc thành tiếng, “SAu bữa trưa một chút, có một tiểu nha hoàn đến, nói Vi cô nương sai mang thuốc tới, bảo là nhung hươu, vất vả lắm mới mua được…”

Tiết Duyên hỏi dồn, “Còn thuốc không?”

Vú già gật, “Còn một ít, tôi đi lấy ngay!”

Vú già vốn định giấu lại cho con mình uống bồi bổ, nhưng thấy Tiết Duyên nổi giận thì sợ, vội mang hết ra.

Đại phu liếc qua liền biến sắc, “Đây là ô đầu và bối mẫu, khác nhung hươu một trời một vực! Làm sao nhận nhầm được!”

Vú già bật khóc, “Ta là một người đàn bà chân quê, sinh ra ở nông thôn, lớn ở nông thôn, nào đã gặp đồ hiếm như vậy! Nghe nói quý hiếm thì tưởng thuốc bổ, không nghĩ nhiều…”

Đại phu giận dữ, chỉ vào bà nói, “Ngươi sắp hại chết người đấy! Trong sách nghiên cứu thảo mộc có ghi rõ ‘Thập bát phản, bán lâu bối liêm cập công ô’, ô đầu vốn là thứ độc nhất, gặp bối mẫu thì càng làm tăng nguy cơ mất mạng! Đồ đàn bà ngu, đồ đàn bà ngu, sao ngươi không đi hỏi thêm vậy!”

Vú già nói, “Nhưng ta cũng uống mà, vẫn bình thường”

Đại phu quát, “Thân thể ngươi sao sánh với người bệnh yếu này được!”

Hai người cãi nhau, ồn ào, còn Tiết Duyên vẫn xanh mặt đứng một bên, thần sắc dữ tợn đến méo mó. Một lúc sau, chàng xông lên, túm cổ áo vú già, gằn giọng, “Con nha hoàn mang thuốc đó đến cho ngươi trông thế nào?”

Vú già run rẩy nhớ lại, “Khoảng mười ba, mười bốn tuổi, mặt tầm thường, chỉ có một nốt ruồi đỏ ở đuôi mắt, nhìn là nhớ.”

Tiết Duyên lập tức nhớ tới con nha hoàn bên cạnh Khâu Vân Xuyên. Cơ mặt chàng giật liên hồi, nắm tay siết chặt, định lao ra ngoài.

Vi Thúy Nương nhanh tay kéo chàng lại, “Ngươi đi đâu?”

Tiết Duyên nghiến răng, “Ta giết ả!”

Không cần nói tên, Vi Thúy Nương cũng đoán ra. Mắt nàng đỏ lên, giữ chặt tay chàng: “Ngươi tưởng cánh tay mình là hội tụ đủ bảy mươi hai biến đồng sắt thép à? Ngươi làm thế chỉ mất cả mạng, ta thấy ngươi chán sống rồi đấy!’’

Tiết Duyên quát, “Ta mặc kệ!”

Vi Thúy Nương rưng rưng, nén giọng, “Tiết Duyên , lấy trứng chọi đá chỉ vô ích, ngươi cứ từ từ. Nếu có chết, cũng không thể chết dưới tay loại người đó, ngươi xem có đúng không?”

Cuối tháng Năm là thời điểm tốt, tiết trời dễ chịu, rất hợp lòng người, hoa trong góc tường nở rộ.

Nhưng Tiết Duyên chỉ thấy lạnh thấu tim.

Trong phòng yên tĩnh đến rợn người, vú già và đại phu nhìn nhau, không hiểu sao chàng bỗng phát điên.

Tiết Duyên nhìn A Lê nằm yên trong chăn, nàng vốn là người hiền lành, dịu dàng, cho dù người ta có xem thường nàng thì nàng cũng chưa từng làm hại ai. Nàng tốt như vậy, sao lại có nhiều kẻ độc ác cứ muốn giết nàng, thật quá bất công.

Tiết Duyên đã quyết định điên rồ nhất đời mình, không màng tất cả, liều chết một phen, đập nồi dìm thuyền.

_________

Lời tác giả:
Dạo này tôi phải về trường, mệt kinh khủng, mà chương kết lại viết mãi không xong, nghẽn đến muốn táo bón.
Tôi thực sự muốn đăng liền một lèo cho xong, nhưng kẹt quá, không biết phải viết thêm mấy ngày nữa, nên tạm đăng nửa trước…
Cái chương bị kẹt này khiến tôi tức muốn đập đầu ba mươi cái tạ lỗi