Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 427

topic

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 427 :
Chu Đại Sơn cười nói: "Đêm qua biết Tần Hữu bị thương, sáng sớm nay ta đã đặc biệt hầm canh gà mang tới đây. Đại phu, bên ngoài cũng có một bát cho ông đấy, ông mau tranh thủ lúc còn nóng mà ăn đi."

Trong đáy mắt đại phu lóe lên một tia vui mừng cùng ngạc nhiên: "Vậy thì đa tạ nhé."

Đại phu đi ra ngoài.

Chu Đại Sơn ngồi xuống bên giường, Chu Kiều Kiều vội vàng kê thêm hai chiếc gối cho Tần Hữu, để đầu hắn cao hơn một chút, dễ uống canh hơn.

Chu Đại Sơn khẽ nói: "Đêm qua không biết thương thế của ngươi, nếu không đã sớm qua thăm ngươi rồi."

Trên khuôn mặt trắng bệch như tuyết của Tần Hữu vẫn cố nặn ra một nụ cười: "Nam t.ử hán đại trượng phu chịu chút thương tích là chuyện bình thường, trước kia ở trong quân doanh ta cũng không phải chưa từng bị thương, chẳng phải vẫn khỏe mạnh đó sao? Thể chất ta tốt lắm, không có gì đáng lo đâu."

Lời này, hắn nhìn Chu Đại Sơn mà nói.

Nhưng lại là nói cho người bên cạnh nghe.

Chu Kiều Kiều nghe hiểu, chỉ là trong lòng vẫn cảm thấy rất khó chịu.

"Là ta liên lụy huynh, xin lỗi..."

Nếu không phải vì nàng, kẻ đó sẽ không giả thần giả quỷ để dẫn dụ nàng ra.

Tần Hữu cũng sẽ không nhận vụ án khó nhằn này, thì sẽ không xảy ra chuyện sau đó.

Tần Hữu muốn an ủi nàng, hắn không muốn nhìn thấy nàng chau mày ủ dột.

Hắn thích nhìn nàng vô tư lự, vui vẻ hớn hở.

"Bất kể thế nào, là lão Chu gia bọn ta nợ ngươi một ân tình, sau này đồ trong cửa tiệm sơn hào của bọn ta, ngươi cứ tùy ý lấy, cơm nhà bọn ta, ngươi cứ tùy ý ăn..."

Chu Đại Sơn cười nói.

Tần Hữu hỏi ngược lại: "Không phải đã nói ta là người một nhà với các người rồi sao? Ta lấy đồ nhà mình, ăn cơm nhà mình, chẳng phải là chuyện đương nhiên à?"

Chu Đại Sơn sững sờ, ngay sau đó cười càng thêm sảng khoái: "Đó là đương nhiên, ha ha ha, vậy đã là người một nhà, chúng ta không nói lời khách sáo nữa.

Kiều Kiều luôn coi ngươi như huynh trưởng ruột thịt, từ nay về sau à, đệ cũng là huynh đệ ruột thịt của ta."

Chu Kiều Kiều nhìn về phía đại ca.

Chuyện khiến nàng day dứt cả đêm, đại ca cứ thế nói ra rồi sao? Nàng lại nhìn Tần Hữu.

Trên mặt Tần Hữu cũng tràn đầy ý cười.

Căn bản không có biểu cảm thất vọng nào.

Nói cách khác, hắn cũng không định mượn chuyện này để đưa ra ý nghĩ khác với nàng.

Nàng không biết tại sao, thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Kiều Kiều..." Chu phụ đột nhiên vén rèm bước vào.

Đáy mắt tràn đầy sợ hãi và bàng hoàng.

Từ tối qua khi nhận được tin tức, nhìn thấy bãi đất trống đẫm m.á.u kia, ông đã đứng ngồi không yên suốt đêm, sáng sớm nay trời vừa hửng sáng ông đã vội vàng vào thành.

Chu phụ đối với Tần Hữu lại là một phen cảm kích rối rít.

Nguyên do sự việc tối qua, ông vừa nghe Chu Tiểu Diệu kể lại rồi.

Trong lòng ông cũng vô cùng cảm động.

Mấy người nói lời cảm tạ hồi lâu, đại phu vào nói Tần Hữu nên nghỉ ngơi cho tốt, mấy người lúc này mới rời đi.

Đương nhiên, Chu Kiều Kiều vốn định ở lại chăm sóc Tần Hữu, nhưng bị Tần Hữu từ chối.

"Ta nghỉ ngơi cũng chỉ là ngủ thôi, nàng ở lại làm gì được chứ? Nhìn ta ngủ à? Không cần đâu, đi làm việc của nàng đi."

Tuyền Lê

Hắn không những không cảm thấy mình giúp Chu Kiều Kiều là chịu thiệt, ngược lại còn thấy may mắn, may mà tối qua hắn đã đi, nếu không đợi đến khi Kiều Kiều một mình vào núi bị bọn chúng bắt được.

Thì nàng phải làm sao đây?

Hắn không dám nghĩ tới.

Nhóm Chu Kiều Kiều vừa ra khỏi cửa, liền thấy Thanh Y đứng ở cửa: "Chu nương tử, Thế t.ử của chúng ta mời ngươi qua đó một chuyến."

Vẻ mặt Chu Kiều Kiều lạnh lùng, chỉ thản nhiên liếc nhìn Thanh Y một cái, trong ánh mắt tràn đầy cảnh cáo.

Sau đó coi như không nghe thấy mà rời đi.

May mà bây giờ còn sớm, trên phố không có mấy người, chắc không ai chú ý tới thị vệ thân cận của Ninh An Thế t.ử nói chuyện với nàng.

Nàng bây giờ tránh Mộ Dung Yến như tránh tà vậy.

Thanh Y không ngờ Chu Kiều Kiều lại trực tiếp phớt lờ hắn, nhớ tới lời dặn dò của chủ tử, hắn vẫn đuổi theo đến tận cửa tiệm của Chu Kiều Kiều.

"Chu nương tử..."

Chu Kiều Kiều nổi giận.

Hắn ta thế mà còn dám đuổi theo đến tận cửa tiệm.

Xoay người lại liền gầm nhẹ với Thanh Y một tiếng: "Ngươi nghe không hiểu tiếng người à? Lần đầu tiên ta gặp chủ t.ử nhà ngươi, hắn sắp c.h.ế.t rồi, thương tích đầy mình. Lúc đó ta đã biết thân phận hắn không đơn giản.


Cho nên ta không muốn bị hắn liên lụy, không muốn kẻ thù của hắn vì hắn mà tìm đến ta làm hại ta, lần này ngươi đã nghe rõ chưa?

Còn về khoản bồi thường hắn nợ ta, nếu hắn thực sự không muốn trả thì thôi, ta thà không cần gì cả, cũng không muốn dính dáng chút quan hệ nào với hắn. Mau cút!"

Mấy người Chu gia đều ngẩn ra.

Chu phụ, Chu Đại Sơn, Chu Tiểu Diệu đều biết Mộ Dung Yến.

Cho nên khi thấy Chu Kiều Kiều ghét bỏ Mộ Dung Yến như vậy, bọn họ có chút ngơ ngác.

Nụ cười trên mặt Thanh Y rốt cuộc không giữ được nữa.

Xị xuống.

"Chu nương tử, lời này của ngươi có phải hơi..."

"Quá tuyệt tình rồi phải không? Nhưng giữa ta và chủ t.ử nhà ngươi vốn dĩ vô tình, ta không cần sự quan tâm của hắn, không cần hắn ban thưởng cho ta.

Coi như ta cầu xin hắn, tuyệt đối đừng cố ép ta, cho một tiểu nông phụ như ta cơ hội nịnh bợ hắn.

Không tiễn, đi ra ngoài!"

Chu Kiều Kiều xoay người đi thẳng vào hậu viện.

Chu Đại Sơn cũng hiểu được nỗi lo lắng của Chu Kiều Kiều, mở miệng đuổi người.

Thanh Y thật sự không còn mặt mũi nào nữa, dù có liều mạng không hoàn thành mệnh lệnh của chủ tử, cũng không muốn ở lại thêm.

Hắn xoay người rời đi.

Chu phụ đi vào sân, nhìn Chu Kiều Kiều đang ngồi trong sân thở hồng hộc vì tức giận.

Khẽ nói: "Con cũng đừng quá tức giận, có lẽ... có lẽ không nghiêm trọng như con tưởng tượng đâu."

Chu Kiều Kiều không nói gì thêm.

Khẽ thở dài một tiếng.

Sau đó nói với Chu Đại Sơn: "Đại ca, hai ngày tới phiền huynh chăm sóc Tần Hữu, muội phải vào núi một chuyến, hai ngày sau mới ra."

Chu Đại Sơn gật đầu: "Ta biết trong lòng muội phiền muộn, muội về đi, ta sẽ chăm sóc tốt cho Tần Hữu.

Hai ngày nữa ta cũng sẽ vào núi."

Trên người hắn có cái còi Chu Kiều Kiều đưa, khi nào muốn vào núi hắn sẽ gọi Bình An hoặc Hắc Hắc ra đón.

Chu Kiều Kiều gật đầu.

Nhanh chóng rời khỏi huyện Việt Dương, đi vào Thâm Sơn.

Nàng không thổi còi.

Trực tiếp một đường "càn quét" đi vào.

Săn bắt được một ít thú hoang.

Khi đến bãi cỏ nhỏ, đã là giờ Mùi.

[Chủ nhân, người đến rồi!] Hắc Hắc chạy lon ton tới.

Vây quanh Chu Kiều Kiều, không ngừng xoay vòng, dáng vẻ rất hưng phấn.

Chu Kiều Kiều xoa cái đầu nhỏ của nó: "Ừ, Bình An đâu?"

[Ở đằng kia...] Hắc Hắc chạy về phía vườn hoa nhỏ.

Chu Kiều Kiều đi qua mới phát hiện hai con hổ và ba con sói đều ở bên đó, số còn lại không biết có phải đi săn rồi hay không.

Chu Kiều Kiều: "Bình An."

Chu Kiều Kiều đi tới, xem vết thương của Bình An.

Vạch lớp lông dày của nó ra, chỉ thấy những vết thương đó đã bắt đầu đóng vảy.

Bình An nói: [Ta ngâm mình trong vại nước kia cả đêm, chẳng đau chút nào nữa.]

Trong lòng Chu Kiều Kiều trào dâng nỗi tự trách sâu sắc.

Bình An từ khi đi theo nàng, nhiều lần bị thương, hơn nữa đều là vì nàng...

Cảm xúc buồn bã của nàng cũng lây sang cả Bình An.

Bình An: [Ây da nữ nhân, người đừng buồn mà, ta khỏe lắm thật đấy.]

Nó sợ Chu Kiều Kiều buồn, còn nằm ngửa bụng ra dưới chân Chu Kiều Kiều.

Chu Kiều Kiều cúi đầu cọ cọ vào mặt nó.

Trên người nó thật ấm áp.

Nàng không nhịn được ngồi xuống, ôm lấy đầu nó, sưởi ấm.

Trời cuối tháng mười, trong Thâm Sơn đã có chút se lạnh, mà hôm nay khi vào núi nàng lại mặc không nhiều áo.

Ôm Bình An thấy ấm áp hơn hẳn.

[Bảo bối nàng đừng đi mà, nghe ta giải thích đã, không phải... Ây da, chủ nhân người buông ta ra đi, hổ cái ghen rồi, hổ cái đợi ta với...]