Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 426
topicBà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 426 :
Chu Kiều Kiều khựng lại một chút, nói: "Hắn đã là nghĩa phụ của cháu trai ta, thì chính là một phần t.ử của Chu gia chúng ta."
Đại phu đáp: "Phải phải phải, quan hệ giữa người với người vốn dĩ nên như vậy, tôn trọng lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau."
Chu Kiều Kiều đi đến trước cửa tiệm bán đồ rừng, gõ cửa.
Một lát sau, bên trong mới truyền ra giọng nói ngái ngủ mơ màng của Chu Tiểu Diệu: "Ai đó?"
Chu Kiều Kiều đáp: "Nhị ca, là muội."
Trong nháy mắt tiếp theo, nàng nghe thấy tiếng bước chân vội vã bên trong.
Sau đó tấm ván cửa trước mặt được dỡ ra, gương mặt lo lắng của Chu Tiểu Diệu hiện ra trước mặt Chu Kiều Kiều: "Kiều Kiều? Sao muộn thế này muội còn tới đây? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"
Chu Kiều Kiều vẻ mặt ngưng trọng nghiêng người bước vào: "Không có chuyện gì đâu..."
Nàng bước vào trong.
Lại thấy Chu Đại Sơn và Ngô Ngọc Nương đều đã khoác áo đi ra.
Trên mặt hai người đều tràn đầy vẻ lo âu.
Chu Tiểu Diệu đóng cửa kỹ càng rồi lập tức quay lại.
"Kiều Kiều, cổng thành hẳn là đã đóng từ sớm rồi, muội vào bằng cách nào? Tại sao lại vào thành lúc đêm khuya thế này? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Ngô Ngọc Nương nắm lấy tay Chu Kiều Kiều, nói: "Tối nay muội ngủ cùng ta."
Nàng ấy muốn hỏi xem Chu Kiều Kiều rốt cuộc bị làm sao.
Nhưng Chu Kiều Kiều lại nói: "Không cần đâu đại tẩu, muội ngủ phòng cha nương, nhị ca ngủ ở gian chính."
Nàng đành phải để Chu Tiểu Diệu chịu thiệt thòi chút vậy.
Chu Tiểu Diệu đối với việc này đương nhiên không có ý kiến gì.
"Được, ta ngủ gian chính."
Chu Kiều Kiều xoay người đi vào phòng của cha nương, dù không ngủ được, nàng vẫn nằm đó, nhắm mắt lại, không biết trong đầu đang suy nghĩ điều gì.
Trong gian chính, Ngô Ngọc Nương lo lắng nói với Chu Đại Sơn: "Sao ta cảm thấy Kiều Kiều như đang có tâm sự?"
Chu Tiểu Diệu nói: "Thôi, muội ấy tự mình không nói, chúng ta cũng không có cách nào, cứ để muội ấy nghỉ ngơi cho khỏe, ngủ một giấc rồi tính sau. Sáng mai ta sẽ thử xem có thể moi được chút tin tức hữu dụng nào không. Đại ca, huynh đỡ đại tẩu mau đi nghỉ ngơi đi..."
Đại tẩu còn đang bụng mang dạ chửa, trước kia không có điều kiện để đại tẩu an tâm dưỡng thai, bây giờ có khả năng rồi, tự nhiên phải để đại tẩu dưỡng cho thân thể thật tốt, bình an sinh hạ cháu trai hoặc cháu gái.
Chu Đại Sơn gật đầu: "Được."
Sau đó hắn vào phòng lấy chăn đệm cho Chu Tiểu Diệu, để Chu Tiểu Diệu kê vài cái ghế dài trong gian chính ngủ tạm.
Ngày hôm sau mới giờ Mão, Chu Kiều Kiều đã dậy, đem con gà rừng hôm qua Chu Tiểu Diệu mới làm thịt trong sân ra hầm.
Bên trong còn bỏ thêm nhân sâm, đương quy và các loại d.ư.ợ.c liệu trung y mà nàng biết có thể hầm cùng gà rừng.
"Kiều Kiều... chúng ta không cần tẩm bổ như vậy đâu... thân thể ta cũng không sao rồi..."
Chu Tiểu Diệu đứng ở cửa, nhìn Chu Kiều Kiều bỏ d.ư.ợ.c liệu vào nồi chẳng nương tay chút nào, cứ như bỏ rau cải vậy.
Hắn lập tức đau lòng không thôi.
Thân thể hắn đã khỏe rồi, đâu cần tẩm bổ kiểu này? Quá lãng phí.
Chu Kiều Kiều đậy nắp nồi, đun lửa nhỏ liu riu.
Quay đầu lại chuẩn bị nấu cháo sơn dược, vừa làm vừa nói: "Lát nữa các huynh uống ít canh thôi, ăn nhiều thịt là được."
Chu Tiểu Diệu đảo mắt một vòng, lập tức hiểu ý Chu Kiều Kiều: "Muội không phải hầm cho bọn ta à?"
Chu Kiều Kiều lúc này mới kể lại chuyện tối qua.
Chu Tiểu Diệu nghe mà kinh hãi hết lần này đến lần khác.
Nói như vậy, Tần Hữu là đã cứu mạng Chu Kiều Kiều.
Lần này, Chu gia bọn họ nợ Tần Hữu một ân tình lớn rồi.
"Để ta canh lửa cho, muội đi nghỉ ngơi một lát đi."
Bây giờ thời gian còn sớm.
Hắn cảm thấy tối qua Chu Kiều Kiều chắc chắn không nghỉ ngơi tốt, liền muốn để nàng đi ngủ bù.
Nhưng Chu Kiều Kiều từ chối.
"Không cần đâu nhị ca, muội tự mình canh là được, huynh đi mở cửa tiệm đi, cháo chín lát nữa muội bưng ra cho huynh."
Chu Tiểu Diệu kín đáo quan sát sườn mặt Chu Kiều Kiều, nhìn thấy trên mặt nàng vẻ ôn nhu và hiền thục mà trước đây chưa từng thấy.
Trong lòng hắn ẩn ẩn có suy đoán, nhưng không tiện nói ra.
Dù sao thì... vẫn còn cái tên Mộ Dung Yến kia nữa.
Hắn ta rốt cuộc có thích muội muội hay không?
Nếu hắn ta cũng thích muội muội, vậy Tần Hữu chỉ là một hiệu úy, làm sao tranh lại Thế tử?
Hắn lại bắt đầu lo lắng thay cho muội muội.
Nhưng hắn suy đi tính lại, vẫn cảm thấy muội muội ở bên cạnh Tần Hữu thì tốt hơn.
Hắn thích tính cách của Tần Hữu.
"Huynh làm gì thế? Cặp mắt cứ đảo qua đảo lại, nhìn là biết không có ý tốt, đang tính toán chủ ý xấu xa gì hả?"
Chu Kiều Kiều liếc mắt nhìn Chu Tiểu Diệu.
Chu Tiểu Diệu hoàn hồn, nào dám nói suy nghĩ của mình cho nàng biết, chỉ đành cười gượng: "Không có, ta chỉ đang nghĩ xem nên báo đáp Tần hiệu úy thế nào cho phải..."
Hắn nhìn Chu Kiều Kiều đầy ẩn ý.
Ý là: Muội thấy lấy thân báo đáp thế nào?
Chu Kiều Kiều gần như đoán được ngay suy nghĩ của Chu Tiểu Diệu, trong lòng phiền muộn đẩy hắn ra ngoài: "Đừng ở đây làm phiền muội, mau đi ra ngoài."
Chu Tiểu Diệu cười ha ha đi ra cửa.
Khi ra đến sân, Chu Đại Sơn cũng đã dậy.
"Nhỏ tiếng chút, đại tẩu đệ còn đang ngủ đấy."
Chu Tiểu Diệu vội vàng che miệng, nhưng vẫn kéo Chu Đại Sơn sang một bên, kể lại chuyện Chu Kiều Kiều vừa nói cho hắn nghe.
Chu Đại Sơn không giống Chu Tiểu Diệu, trên mặt tràn đầy vẻ sầu lo.
Chu Tiểu Diệu khó hiểu: "Đại ca, sao huynh có vẻ không vui vậy? Muội muội có lẽ sau chuyện lần này sẽ đối đãi khác với Tần hiệu úy, nếu bọn họ có thể đến với nhau, chẳng lẽ huynh không vui sao?"
Chu Đại Sơn nhịn không được vỗ một cái vào vai hắn.
Hắn nhíu mày nói: "Đệ không nhìn ra muội muội không còn tâm tư muốn lập gia đình nữa sao? Nếu dính dáng đến ân tình, vậy thì sẽ trở thành sự ràng buộc.
So với những thứ khác, ta càng hy vọng muội muội ở bên cạnh Tần Hữu là vì thật lòng thích hắn, chứ không phải vì báo ân.
Tiểu Diệu, sau này đừng nhắc đến những chuyện này trước mặt muội muội, tránh để con bé có gánh nặng. Còn về ân cứu mạng...
Huynh đệ chúng ta vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng, sau này đối tốt với Tần Hữu hơn một chút, coi như báo đáp."
Nghe xong lời đại ca, Chu Tiểu Diệu nhớ lại biểu cảm vừa rồi của muội muội.
Tuyền Lê
Trong lòng chợt bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa ra là như vậy.
Hắn vỗ mạnh vào đầu mình một cái: "Đệ hiểu rồi, đại ca, đệ sai rồi. Chuyện báo ân này đệ sẽ để trong lòng, cho dù có phải lấy mạng ra báo đáp, đệ cũng nghĩa bất dung từ."
Đã là vì muội muội, thì làm gì cũng đáng giá, làm gì cũng được.
Chu Đại Sơn mím môi, muốn nói Chu Tiểu Diệu bảo lấy mạng báo đáp là lời ngốc nghếch.
Nhưng nhớ tới chính mình vừa rồi cũng định liệu như vậy, bèn im miệng.
"Được rồi, đệ đi mở cửa đi, ta đi đun nước rửa mặt."
Chu Tiểu Diệu đi qua mở cửa, Chu Đại Sơn đi vào nhà bếp.
Chu Kiều Kiều đang ngồi trước bếp lò châm lửa, nhìn kỹ sẽ thấy ánh mắt nàng đang thất thần.
"Muội muội à, có nước nóng không? Ta rửa cái mặt." Chu Đại Sơn giả vờ như không biết gì, sảng khoái hỏi.
Chu Kiều Kiều bị hắn gọi hồn quay lại, đáp một tiếng: "Vâng, có, trong nồi nhỏ ấy."
Hầm xong canh gà, Chu Kiều Kiều bưng đến y quán, đi tới cửa tiệm, Chu Đại Sơn gọi nàng lại: "Ta đi cùng muội."
Dứt lời, hắn bảo Chu Tiểu Diệu trông coi cửa tiệm cẩn thận, rồi cùng Chu Kiều Kiều ra cửa.
Hơn nữa còn rất tự nhiên đón lấy bát canh trong tay Chu Kiều Kiều.
Cái bát này, vẫn là để hắn bưng đi thì thích hợp hơn.
Chu Kiều Kiều cảm kích sự tỉ mỉ của đại ca, mím môi nói một tiếng: "Cảm ơn đại ca."
Chu Đại Sơn không nói gì, nụ cười mỉm chính là câu trả lời tốt nhất.
Lúc này, Tần Hữu đã tỉnh.
Đại phu vừa thay t.h.u.ố.c cho hắn xong, quay đầu nhìn thấy huynh muội Chu Đại Sơn đến, cười nói: "Các người đến thật đúng lúc, nếu không ta đang định ra ngoài mua chút cháo loãng cho Tần hiệu úy đây."
Đại phu đáp: "Phải phải phải, quan hệ giữa người với người vốn dĩ nên như vậy, tôn trọng lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau."
Chu Kiều Kiều đi đến trước cửa tiệm bán đồ rừng, gõ cửa.
Một lát sau, bên trong mới truyền ra giọng nói ngái ngủ mơ màng của Chu Tiểu Diệu: "Ai đó?"
Chu Kiều Kiều đáp: "Nhị ca, là muội."
Trong nháy mắt tiếp theo, nàng nghe thấy tiếng bước chân vội vã bên trong.
Sau đó tấm ván cửa trước mặt được dỡ ra, gương mặt lo lắng của Chu Tiểu Diệu hiện ra trước mặt Chu Kiều Kiều: "Kiều Kiều? Sao muộn thế này muội còn tới đây? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"
Chu Kiều Kiều vẻ mặt ngưng trọng nghiêng người bước vào: "Không có chuyện gì đâu..."
Nàng bước vào trong.
Lại thấy Chu Đại Sơn và Ngô Ngọc Nương đều đã khoác áo đi ra.
Trên mặt hai người đều tràn đầy vẻ lo âu.
Chu Tiểu Diệu đóng cửa kỹ càng rồi lập tức quay lại.
"Kiều Kiều, cổng thành hẳn là đã đóng từ sớm rồi, muội vào bằng cách nào? Tại sao lại vào thành lúc đêm khuya thế này? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Ngô Ngọc Nương nắm lấy tay Chu Kiều Kiều, nói: "Tối nay muội ngủ cùng ta."
Nàng ấy muốn hỏi xem Chu Kiều Kiều rốt cuộc bị làm sao.
Nhưng Chu Kiều Kiều lại nói: "Không cần đâu đại tẩu, muội ngủ phòng cha nương, nhị ca ngủ ở gian chính."
Nàng đành phải để Chu Tiểu Diệu chịu thiệt thòi chút vậy.
Chu Tiểu Diệu đối với việc này đương nhiên không có ý kiến gì.
"Được, ta ngủ gian chính."
Chu Kiều Kiều xoay người đi vào phòng của cha nương, dù không ngủ được, nàng vẫn nằm đó, nhắm mắt lại, không biết trong đầu đang suy nghĩ điều gì.
Trong gian chính, Ngô Ngọc Nương lo lắng nói với Chu Đại Sơn: "Sao ta cảm thấy Kiều Kiều như đang có tâm sự?"
Chu Tiểu Diệu nói: "Thôi, muội ấy tự mình không nói, chúng ta cũng không có cách nào, cứ để muội ấy nghỉ ngơi cho khỏe, ngủ một giấc rồi tính sau. Sáng mai ta sẽ thử xem có thể moi được chút tin tức hữu dụng nào không. Đại ca, huynh đỡ đại tẩu mau đi nghỉ ngơi đi..."
Đại tẩu còn đang bụng mang dạ chửa, trước kia không có điều kiện để đại tẩu an tâm dưỡng thai, bây giờ có khả năng rồi, tự nhiên phải để đại tẩu dưỡng cho thân thể thật tốt, bình an sinh hạ cháu trai hoặc cháu gái.
Chu Đại Sơn gật đầu: "Được."
Sau đó hắn vào phòng lấy chăn đệm cho Chu Tiểu Diệu, để Chu Tiểu Diệu kê vài cái ghế dài trong gian chính ngủ tạm.
Ngày hôm sau mới giờ Mão, Chu Kiều Kiều đã dậy, đem con gà rừng hôm qua Chu Tiểu Diệu mới làm thịt trong sân ra hầm.
Bên trong còn bỏ thêm nhân sâm, đương quy và các loại d.ư.ợ.c liệu trung y mà nàng biết có thể hầm cùng gà rừng.
"Kiều Kiều... chúng ta không cần tẩm bổ như vậy đâu... thân thể ta cũng không sao rồi..."
Chu Tiểu Diệu đứng ở cửa, nhìn Chu Kiều Kiều bỏ d.ư.ợ.c liệu vào nồi chẳng nương tay chút nào, cứ như bỏ rau cải vậy.
Hắn lập tức đau lòng không thôi.
Thân thể hắn đã khỏe rồi, đâu cần tẩm bổ kiểu này? Quá lãng phí.
Chu Kiều Kiều đậy nắp nồi, đun lửa nhỏ liu riu.
Quay đầu lại chuẩn bị nấu cháo sơn dược, vừa làm vừa nói: "Lát nữa các huynh uống ít canh thôi, ăn nhiều thịt là được."
Chu Tiểu Diệu đảo mắt một vòng, lập tức hiểu ý Chu Kiều Kiều: "Muội không phải hầm cho bọn ta à?"
Chu Kiều Kiều lúc này mới kể lại chuyện tối qua.
Chu Tiểu Diệu nghe mà kinh hãi hết lần này đến lần khác.
Nói như vậy, Tần Hữu là đã cứu mạng Chu Kiều Kiều.
Lần này, Chu gia bọn họ nợ Tần Hữu một ân tình lớn rồi.
"Để ta canh lửa cho, muội đi nghỉ ngơi một lát đi."
Bây giờ thời gian còn sớm.
Hắn cảm thấy tối qua Chu Kiều Kiều chắc chắn không nghỉ ngơi tốt, liền muốn để nàng đi ngủ bù.
Nhưng Chu Kiều Kiều từ chối.
"Không cần đâu nhị ca, muội tự mình canh là được, huynh đi mở cửa tiệm đi, cháo chín lát nữa muội bưng ra cho huynh."
Chu Tiểu Diệu kín đáo quan sát sườn mặt Chu Kiều Kiều, nhìn thấy trên mặt nàng vẻ ôn nhu và hiền thục mà trước đây chưa từng thấy.
Trong lòng hắn ẩn ẩn có suy đoán, nhưng không tiện nói ra.
Dù sao thì... vẫn còn cái tên Mộ Dung Yến kia nữa.
Hắn ta rốt cuộc có thích muội muội hay không?
Nếu hắn ta cũng thích muội muội, vậy Tần Hữu chỉ là một hiệu úy, làm sao tranh lại Thế tử?
Hắn lại bắt đầu lo lắng thay cho muội muội.
Nhưng hắn suy đi tính lại, vẫn cảm thấy muội muội ở bên cạnh Tần Hữu thì tốt hơn.
Hắn thích tính cách của Tần Hữu.
"Huynh làm gì thế? Cặp mắt cứ đảo qua đảo lại, nhìn là biết không có ý tốt, đang tính toán chủ ý xấu xa gì hả?"
Chu Kiều Kiều liếc mắt nhìn Chu Tiểu Diệu.
Chu Tiểu Diệu hoàn hồn, nào dám nói suy nghĩ của mình cho nàng biết, chỉ đành cười gượng: "Không có, ta chỉ đang nghĩ xem nên báo đáp Tần hiệu úy thế nào cho phải..."
Hắn nhìn Chu Kiều Kiều đầy ẩn ý.
Ý là: Muội thấy lấy thân báo đáp thế nào?
Chu Kiều Kiều gần như đoán được ngay suy nghĩ của Chu Tiểu Diệu, trong lòng phiền muộn đẩy hắn ra ngoài: "Đừng ở đây làm phiền muội, mau đi ra ngoài."
Chu Tiểu Diệu cười ha ha đi ra cửa.
Khi ra đến sân, Chu Đại Sơn cũng đã dậy.
"Nhỏ tiếng chút, đại tẩu đệ còn đang ngủ đấy."
Chu Tiểu Diệu vội vàng che miệng, nhưng vẫn kéo Chu Đại Sơn sang một bên, kể lại chuyện Chu Kiều Kiều vừa nói cho hắn nghe.
Chu Đại Sơn không giống Chu Tiểu Diệu, trên mặt tràn đầy vẻ sầu lo.
Chu Tiểu Diệu khó hiểu: "Đại ca, sao huynh có vẻ không vui vậy? Muội muội có lẽ sau chuyện lần này sẽ đối đãi khác với Tần hiệu úy, nếu bọn họ có thể đến với nhau, chẳng lẽ huynh không vui sao?"
Chu Đại Sơn nhịn không được vỗ một cái vào vai hắn.
Hắn nhíu mày nói: "Đệ không nhìn ra muội muội không còn tâm tư muốn lập gia đình nữa sao? Nếu dính dáng đến ân tình, vậy thì sẽ trở thành sự ràng buộc.
So với những thứ khác, ta càng hy vọng muội muội ở bên cạnh Tần Hữu là vì thật lòng thích hắn, chứ không phải vì báo ân.
Tiểu Diệu, sau này đừng nhắc đến những chuyện này trước mặt muội muội, tránh để con bé có gánh nặng. Còn về ân cứu mạng...
Huynh đệ chúng ta vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng, sau này đối tốt với Tần Hữu hơn một chút, coi như báo đáp."
Nghe xong lời đại ca, Chu Tiểu Diệu nhớ lại biểu cảm vừa rồi của muội muội.
Tuyền Lê
Trong lòng chợt bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa ra là như vậy.
Hắn vỗ mạnh vào đầu mình một cái: "Đệ hiểu rồi, đại ca, đệ sai rồi. Chuyện báo ân này đệ sẽ để trong lòng, cho dù có phải lấy mạng ra báo đáp, đệ cũng nghĩa bất dung từ."
Đã là vì muội muội, thì làm gì cũng đáng giá, làm gì cũng được.
Chu Đại Sơn mím môi, muốn nói Chu Tiểu Diệu bảo lấy mạng báo đáp là lời ngốc nghếch.
Nhưng nhớ tới chính mình vừa rồi cũng định liệu như vậy, bèn im miệng.
"Được rồi, đệ đi mở cửa đi, ta đi đun nước rửa mặt."
Chu Tiểu Diệu đi qua mở cửa, Chu Đại Sơn đi vào nhà bếp.
Chu Kiều Kiều đang ngồi trước bếp lò châm lửa, nhìn kỹ sẽ thấy ánh mắt nàng đang thất thần.
"Muội muội à, có nước nóng không? Ta rửa cái mặt." Chu Đại Sơn giả vờ như không biết gì, sảng khoái hỏi.
Chu Kiều Kiều bị hắn gọi hồn quay lại, đáp một tiếng: "Vâng, có, trong nồi nhỏ ấy."
Hầm xong canh gà, Chu Kiều Kiều bưng đến y quán, đi tới cửa tiệm, Chu Đại Sơn gọi nàng lại: "Ta đi cùng muội."
Dứt lời, hắn bảo Chu Tiểu Diệu trông coi cửa tiệm cẩn thận, rồi cùng Chu Kiều Kiều ra cửa.
Hơn nữa còn rất tự nhiên đón lấy bát canh trong tay Chu Kiều Kiều.
Cái bát này, vẫn là để hắn bưng đi thì thích hợp hơn.
Chu Kiều Kiều cảm kích sự tỉ mỉ của đại ca, mím môi nói một tiếng: "Cảm ơn đại ca."
Chu Đại Sơn không nói gì, nụ cười mỉm chính là câu trả lời tốt nhất.
Lúc này, Tần Hữu đã tỉnh.
Đại phu vừa thay t.h.u.ố.c cho hắn xong, quay đầu nhìn thấy huynh muội Chu Đại Sơn đến, cười nói: "Các người đến thật đúng lúc, nếu không ta đang định ra ngoài mua chút cháo loãng cho Tần hiệu úy đây."