A Lê - Chương 98

topic

A Lê - Chương 98 :

Thoắt cái đã đến rằm tháng Giêng, nửa thành đều đổ ra đường ngắm đèn hoa, người người dẫn theo gia đình, chen kín cả phố đen nghịt. 

Từ sáng sớm, Chức Y Hạng đã đông như trẩy hội, gần như đông gấp đôi thường ngày. Nguyễn Ngôn Sơ đã quay về phụ giúp, mỗi người bận tối mắt tối mũi, cơm chưa kịp ăn mấy miếng, mãi đến giờ Hợi mới có chút nghỉ ngơi.

Công sức bỏ ra cuối cùng cũng được đền đáp, Tiết Duyên là ông chủ hào phóng, thưởng thêm cho mỗi người hai tháng lương Tết, ai nấy đều vui mừng khôn xiết.

Trời đã gần khuya, phố xá đã vãn, người đi dần thưa. Trong tiệm chỉ còn hai người ở lại dọn dẹp, những người khác đều về nhà. Phùng thị sớm đã đưa Lai Bảo về ngủ, Hồ An Hòa hơi bị cảm, Vi Thúy Nương kéo hắn đi bốc thuốc, đi từ hai canh giờ trước. Cả ngày ồn ào, giờ yên tĩnh lạ thường khiến người ta thấy không quen, A Lê và Tiết Duyên cùng ngồi bên lò sưởi tách hạt bí, mệt đến mức mí mắt đã díp lại vì buồn ngủ.

Nguyễn Ngôn Sơ thay Hồ An Hòa kiểm sổ, so lại sổ sách cẩn thận, cười rạng rỡ ngẩng đầu nói: “Tỷ phu, huynh có biết hôm nay chúng ta kiếm được bao nhiêu không?”

Tiết Duyên thong thả tách xong một nắm, gói lại trong giấy dầu đưa cho A Lê rồi hỏi: “Bao nhiêu?”

Nguyễn Ngôn Sơ bấm bàn tính: “Tính riêng hôm nay thôi thì thu vào sáu trăm tám mươi lượng, còn bảy mươi lượng nợ ngoài. Trừ chi phí và tiền công cho người làm, lợi nhuận là ba trăm chín mươi lượng, lẻ không tính.”

Tiết Duyên nhướn mày, cũng thấy khó tin: “Nhiều thế sao?”

Nguyễn Ngôn Sơ gật đầu, “Nếu là trước kia thì thật không dám nghĩ đến, nhưng giờ Chức Y Hạng đã nổi tiếng khắp nơi. Từ áo bông lúc đầu đến váy dài tộc Di, mọi người cũng dần tin tưởng cửa hàng mình rồi. Tỷ phu này, huynh từng nói muốn gây dựng tên tuổi, đệ còn tưởng phải mất ba bốn năm, ai ngờ chỉ nửa năm đã làm được.”

A Lê cũng vui mừng, quay sang nắm tay Tiết Duyên nói, “Vậy chúng ta có thể xây căn nhà to hơn được không? Nhà hiện tại cũng tốt, chỉ là ít phòng quá. Lai Bảo vài năm nữa đi học rồi, cũng nên có phòng riêng. Với lại, biết đâu sau này ta còn có thêm một tiểu nữ nhi nữa, cũng cần phòng riêng mà.”

Nói nửa đầu thì Tiết Duyên còn gật gù đồng ý, nhưng vừa nghe đến đoạn “có thêm tiểu nữ nhi”, mày chàng liền nhíu lại, lập tức từ chối, “Không được.”

Tạ Diễn nói:
“Hôm Lại Bảo chào đời, anh đã nói rồi — một đứa là đủ, không sinh thêm nữa.”

A Lê ngạc nhiên hỏi, “Chàng không muốn có tiểu khuê nữ sao? Lai Bảo cũng có muội muội, như thế chẳng phải rất tốt à?”

Tiết Duyên nghiêm mặt, “Ta muốn chứ, sao lại không muốn. Nhưng nếu phải lấy mạng nàng ra đổi thì ta không cần. Gia đình mình ba người yên lành đã là phúc rồi, đừng tham thêm nữa. Sinh nở là chuyện chín phần chết một phần sống, chỉ nghĩ đến hôm đó ta vẫn còn sợ toát mồ hôi. Nếu phải trải qua một lần nữa, chẳng khác nào lấy mạng ta! Ta mơ cũng muốn có khuê nữ, nếu có chỗ nào bán hạt giống, chôn xuống đất là mọc ra đứa bé, dù giá nghìn vàng ta cũng mua. Nhưng nếu phải chịu khổ thêm chín tháng như vậy thì ta tuyệt đối không muốn.”

A Lê bị chọc cười, “Sao chàng lại nghĩ ra chuyện trồng con vậy?”

Tiết Duyên ôm vai nàng, cọ má vào nàng, nói dịu dàng, “Ta mơ thấy đó! Vườn sau nhà mình có một vườn cây, đến xuân nở đầy hoa trắng, hương nhẹ thoang thoảng. Ngày nào ta cũng tưới nước, bón phân, rồi từng quả nhỏ dần lớn. Đến mùa thu chín, từng đứa trẻ mặc yếm đỏ nhảy xuống, gọi chúng ta là cha mẹ. Chúng không nghịch như Lai Bảo, ngoan ngoãn, vừa sinh ra đã biết đi biết ăn, lại hiếu thuận chăm chỉ, học hành giỏi giang!”

A Lê liếc sang Nguyễn Ngôn Sơ bên bàn, thấy cậu quay mặt sang chỗ khác, cố nhịn cười.

Nàng khẽ cắn môi, đẩy vai Tiết Duyên, “Sao chàng chưa bao giờ kể ta nghe cái giấc mơ ngớ ngẩn này thế?”

Tiết Duyên uể oải bóc tiếp hạt bí, “Ta chẳng dám nói, xấu hổ chết. Hôm nay nàng hỏi nên ta mới kể, chứ không thì chắc giấu cả đời. À mà nhắc mới nhớ, mai ta phải đi bốc thuốc, loại cho nam nhi uống để khỏi có con, tốt nhất là uống một lần hiệu quả cả đời.”

A Lê rít lên, “Chàng dám?”

Tiết Duyên cười hì hì, “Trước mặt nàng thì không, nhưng ta lén uống.”

A Lê nhíu mày, muốn mắng vài câu cho hả giận, nhưng lại chẳng nỡ. Muốn đánh cũng không nỡ. Cuối cùng, nàng quay sang giật lấy hạt bí trong tay chàng, nhỏ giọng nói, “Ta rang đấy, không cho chàng ăn nữa, trả đây!”

Tiết Duyên nắm lấy cổ tay nàng , cười toe, cắn vỏ “rắc rắc”, “Nhưng nàng sẽ giật không lại.”

Hai người cười đùa không dứt trong phòng trong. Má A Lê đỏ hây hây vì nóng, cuối cùng Tiết Duyên chịu thua, chìa tai cho nàng nắm. A Lê vừa bực vừa buồn cười, giật luôn rổ hạt bí, đứng dậy chạy đến chỗ Nguyễn Ngôn Sơ, nghiêng người không thèm để ý đến chàng nữa.

Tiết Duyên ngồi nguyên chỗ, bật cười một lúc, phủi tay định đứng dậy đi dỗ, thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng cãi vã, “Bắt hắn quỳ xuống cho ta!”, một giọng nữ the thé, đầy tức giận.

Theo sau là tiếng xô đẩy, “Ngươi dựa vào cái gì?! Ta cứ đứng đây đấy, là vú già bên cạnh ngươi làm đổ nước, lại chẳng ướt đến ngươi, ta đã xin lỗi rồi, sao ngươi còn không chịu bỏ qua!”

Rồi một tiếng “bốp” giòn giã, giọng nữ kia quát, “Dám nói chuyện với ta như thế à, thứ không có mắt!”

Đó là giọng của tiểu nhị trong tiệm, Tiết Duyên nhận ra ngay. Mặt chàng tối lại, cùng Nguyễn Ngôn Sơ vội chạy ra.

Khi đi ngang qua A Lê, chàng thấp giọng dặn, “Ở yên trong này, dù ngoài có chuyện gì cũng không được ra, nghe chưa?”

A Lê gật đầu, “Ta biết rồi.”

Ngoài phố, người đã vãn, các hàng quán bán hàng rong cũng dẹp sạp về nhà, chỉ còn giấy dầu, que kẹo hồ lô, và xác pháo đỏ rải rác. Tên tiểu nhị Tường Tử mắt đỏ hoe, che má đứng một bên, người tiểu nhị dang tay chắn trước hắn, còn đối diện là bảy tám vú già ăn mặc hoa lệ đang vây quanh nữ tử đeo bộ trang sức hồng ngọc lóa cả mắt, mặt đầy kiêu ngạo.

Tiết Duyên chưa từng gặp Khâu Vân Xuyên, nhưng Nguyễn Ngôn Sơ đã gặp rồi, cậu liếc mắt một cái là nhận ra ngay, tiến đến ghé tai nói nhỏ với Tiết Duyên, “Đó là Khâu Vân Xuyên, đại cô nương của Khâu Tri phủ gia, nổi tiếng kiêu căng, ỷ thế, ai cũng biết.”

Tiết Duyên nắm chặt tay, nhìn chiếc chậu đồng đổ lăn cùng vệt nước dưới chân nàng ta, lòng chợt lạnh đi.

Dân không đấu nổi quan. Khâu Vân Xuyên tuy không làm quan, nhưng phụ thân nàng là Tri phủ, chức tứ phẩm, không thể dây vào.

Hai tiểu nhị bị ức h**p, bụng đầy uất ức, khi nhìn thấy Tiết Duyên đến, mắt sáng lên.

Chưa kịp nói gì, Tường Tử đã òa khóc, “Chưởng quầy, mấy người này cậy thế h**p người! Ta chỉ định đổ chậu nước bẩn, thấy họ đi tới thì tránh sang bên, không dám đổ, chờ họ qua mới làm. Ai ngờ ả phụ nhân cao kia vung tay làm đổ chậu, nước suýt bắn vào chân nàng ta. Đâu phải lỗi của ta, ta cũng đã xin lỗi rồi, vậy mà họ không tha, còn báo quan!”

Nghe đến “báo quan”, tim Tiết Duyên chùng xuống, quay sang nhìn Khâu Vân Xuyên.

Nàng ta mặt không thay đổi đang đứng, tay khẽ vuốt tóc mai, chẳng buồn giải thích.

Tiết Duyên cố nén giận, bước tới, hơi cúi đầu, mỉm cười, “Cô nương bị làm cho hoảng sợ, thật xin lỗi, đúng là tiểu nhị của ta không đúng. Ta thay hắn nhận lỗi. Hôm nay là rằm, là ngày đẹp, ngài là mĩ nhân thiện tâm, mong rộng lòng tha thứ cho hắn một lần, được chứ?”

Tường Tử là người mới đến Ninh An, chưa biết thân phận đối phương, vốn trông cậy vào chưởng quầy giải oan, ai ngờ nghe câu ấy thì tức đỏ mắt, định phản ứng lại, nhưng may được Nguyễn Ngôn Sơ kịp kéo lại.

Khâu Vân Xuyên khẽ cười, giọng lười nhác, “Ta cũng chẳng định làm khó hắn, báo quan chỉ để dọa hắn thôi. Ai bảo hắn to tiếng với ta. Hôm nay là Tết, ta cũng muốn về sớm, thế này đi, nếu hắn quỳ xuống xin lỗi thì sẽ bỏ qua chuyện này, ta sẽ không chấp nhặt.”

Tường Tử tức điên, “Ngươi nằm mơ à! Ta chỉ lạy trời quỳ đất cha mẹ, cớ gì phải quỳ một nữ nhân vô danh như ngươi. Ngươi nói ngươi không để ý, thế mà lại đi báo quan, ta cóc thèm sợ ngươi! Có giỏi cứ bắt ta về nha môn, xem Tri phủ đại nhân bênh ai!”

Tiết Duyên nổi gân xanh, quát, “Câm miệng!” 

Tường Tử đỏ mũi, nghiêng đầu sang một bên, không nói nữa.

Khâu Vân Xuyên cũng mặt lạnh: “Thứ không biết điều. Ngươi đã nói thế, chúng ta ra nha môn, xem tôn nghiêm của ngươi đáng mấy đồng.”

Tiết Duyên mỉm cười, “Chuyện nhỏ thôi, hà tất làm phiền Tri phủ đại nhân. Cô nương là người hiểu lý lẽ, chỉ cần nói rõ thì xong. Tiểu nhị nhà chúng tôi mới đến, không biết quy củ, là lỗi của ta. Nếu vậy, ngươi báo giá đi, váy áo bị bẩn đáng bao nhiêu, ta xin đền.”

Vú già cao bên cạnh cao giọng khinh khỉnh, “Đền nổi chắc? Giày của cô nương nhà ta đính trân châu, một viên cũng đáng mấy trăm lượng, người thường như các ngươi có tưởng tượng cũng chẳng nổi đâu.”

Dứt lời, Tiết Duyên chưa kịp mở miệng, bỗng nghe tiếng “lẹp xẹp” vang từ đầu phố, một đội quan sai trong áo đen đi tới. Người cầm đầu vừa thấy Khâu Vân Xuyên liền chạy lại, khom người, “Cô nương có gì sai khiến?”

Khâu Vân Xuyên hất cằm, chỉ Tường Tử đang sững sờ bên cạnh, “Bắt hắn lại cho ta!”

Tới nước này, Tiết Duyên chẳng còn nhịn được, bước lên chắn trước mặt Tường Tử, nheo mắt nói, “Bắt người cũng phải có lý do, đâu thể chỉ nghe một câu mà tống người ta vào ngục. Các ngươi còn coi luật pháp ra gì không?”

Khâu Vân Xuyên bật cười, “Ở Ninh An này, ta chính là pháp luật. Hiểu chưa?”

——

Lời tác giả:
Tôi biết lỗi rồi, sau này nhất định sửa, mai mà còn trễ tôi tự mổ bụng tạ tội!

Khâu Vân Xuyên chính là Khâu Mỹ Vân, chỉ đổi tên thôi~ 

Chúc các bạn miền Bắc đón giao thừa vui vẻ!