A Lê - Chương 99

topic

A Lê - Chương 99 :

Cuối cùng thì Tường Tử vẫn bị mấy tên quan binh áp giải đi, Khâu Vân Xuyên cũng không nấn ná, khoác tay vú già, dáng đi uyển chuyển, ung dung rời đi, để lại một cảnh hỗn độn khắp nơi.

Tiểu nhị làm cùng Tường Tử đứng ngoài nãy giờ vừa sợ vừa giận, giữa mùa đông giá rét đã lạnh run cả mặt mày, tím tái. Tiết Duyên nhìn hắn một cái, giọng trầm thấp nói, “Ngươi về nhà trước đi, chuyện của Tường Tử, ta sẽ nghĩ cách.”

Nghe vậy, tiểu nhị ấy mũi cay xè, nước mắt liền trào ra.

Hắn bước lên kéo tay Tiết Duyên, nghẹn ngào nói, “Chưởng quầy, Tường Tử là biểu đệ bên thúc ta, chúng ta đều là người tha hương, nhà nghèo, cả nhà đều trông vào hai đứa chúng ta nuôi sống. Chưởng quầy, chuyện hôm nay thật sự không phải lỗi của nó, xin ngài giúp với, đừng để Tường Tử gặp chuyện, nếu không chúng ta không sống nổi mất.”

Càng nói hắn càng khóc dữ dội, cuối cùng một nam nhi mấy thước cao lại định quỳ xuống, “Chưởng quầy, ta thật lòng cầu xin ngài…”

Nguyễn Ngôn Sơ phản ứng nhanh, vội đỡ cánh tay hắn, dịu giọng an ủi, “Ngươi đừng vội, cứ về trước đi, đứng đây cũng chẳng giúp gì được.”

Ca ca Tường Tử lau mặt, vẫn không chịu đi, ngoan cố nhìn chằm chằm Tiết Duyên.

Đèn lồng ngoài cửa vẫn treo cao, bị gió thổi đung đưa, ánh đỏ trên đất cũng lung lay theo, trước kia nhìn thấy còn thấy vui mắt, giờ chỉ thấy rối lòng. Suy nghĩ trong đầu Tiết Duyên rối như tua chỉ dưới đèn, một mớ bòng bong. Môi chàng mím chặt, bàn tay nắm sau lưng đến trắng bệch, hồi lâu sau mới gật đầu, “Ngươi yên tâm, dù sao cũng là người làm của ta, thế nào ta cũng phải cứu hắn ra.”

Ca ca Tường Tử thở phào, chân mềm nhũn suýt ngã quỵ.

Vốn dân quê ít khi lên thành, gặp người mặc quan phục là sợ hãi tránh xa, vừa rồi thấy đệ đệ bị trói tay kéo đi, hắn đã hoảng hồn mất vía. Giờ nghe Tiết Duyên nói chắc như vậy, mắt hắn đỏ hoe, cảm ơn rối rít, được Nguyễn Ngôn Sơ khuyên nhủ mãi mới chịu lau nước mắt rời đi.

Tiết Duyên vẫn đứng trước cửa, mắt nhìn xuống nền đất, vẻ mặt trầm ngâm, không biết đang nghĩ gì.

Nguyễn Ngôn Sơ khẽ hỏi, “Tỷ phu, giờ mình tính sao?”

Tiết Duyên chậm rãi thở ra, “Đệ đưa tỷ tỷ về trước đi, huynh đến quan phủ một chuyến.”

A Lê không biết từ khi nào đã đứng sau lưng chàng. Lúc cửa tiệm hỗn loạn nàng không ra, nhưng đại khái cũng nghe được vài phần, nên lo lắng kéo tay áo chàng nói, “Hay là mai hãy đi? Giờ khuya rồi, quan phủ chắc cũng chẳng còn ai, mà chàng đi một mình, ta sợ lắm.”

Tiết Duyên quay lại, cau mày chỉnh lại áo nàng, “Nàng ra từ khi nào đấy?”

A Lê đáp, “Vừa nãy.”

Mặt Tiết Duyên dịu đi, xoa đầu nàng, “Chính vì giờ quan phủ không có quan lớn ở đó mới phải đi, mấy tên lính quèn, nhét cho ít bạc là xong. Đợi đến mai, Khâu tri phủ đến, thì khó xử lắm.”

A Lê tin chàng, biết việc này không nhỏ, không thể để trễ, nhưng vẫn lo lắng, do dự một lát rồi cắn môi nói, “Hay để A Ngôn đi cùng chàng nhé?”

Tiết Duyên lắc đầu, “Lát nữa bảo A Ngôn đưa nàng về.”

Thấy nàng còn định nói thêm, chàng đưa tay bóp má nàng, cười dịu dàng, “Lê nhỏ ngoan nhé, việc nhỏ thế này ta làm được mà, sáng mai về ăn sáng cùng nàng.”

A Lê cuối cùng gật đầu, nhón chân ôm vai chàng, rồi đứng trước cửa nhìn chàng đi xa dần.

Quan phủ cách cửa tiệm không xa, Tiết Duyên đi đường tắt, khoảng nửa canh giờ là tới. Chàng không cho Nguyễn Ngôn Sơ theo, một là không cần, hai là sợ nhà không an toàn. Ninh An không như Lũng huyện, thành lớn, người tạp, đêm mà nhà không có nam nhi, chàng sợ xảy ra chuyện.

Cửa lớn sơn đen đóng chặt, hai bên là đôi sư tử đá ngậm cầu đồng, mắt tròn sáng như chuông đồng. Tiết Duyên dừng lại, gõ cửa.

Không lâu sau, cửa kẽo kẹt mở, một cái đầu ló ra, giọng gắt, “Làm gì đấy?”

Tiết Duyên nói, “Vừa rồi có lính áp giải một thanh niên vào đây phải không?”

Người kia càng bực, lạnh lùng đáp “Không có”, rồi định đóng cửa.

Tiết Duyên chặn lại, không nói nhiều, nhét một thỏi bạc vụn vào tay hắn, để nó trượt qua lòng bàn tay rồi buông xuống.

Hắn ngẩng đầu, chạm mắt Tiết Duyên, thoắt cái liền đổi giọng, cười toe mở cửa mời chàng vào, “Có mang một người về thật, tên Trần Tường, nói là gây rối đánh nhau. Vừa nhốt xong là ngươi vừa tới liền. Sao thế, người thân ngươi à?”

Tiết Duyên không trả lời, chỉ hỏi, “Chuyện nhỏ như vậy có cần báo cho Tri phủ đại nhân không?”

Tên sai nha ngáp, xua tay, “Đại nhân bận, chẳng rảnh lo mấy việc lặt vặt này, đều giao cho điển sử[1] xử lý.”

[1] Điển sử: một cách viết khác của “sử liệu” hoặc “tư liệu sử”, ám chỉ các văn bản, sách vở ghi chép lại lịch sử. Đây là những nguồn tài liệu được dùng để nghiên cứu và tìm hiểu về các sự kiện, nhân vật, biến cố trong quá khứ. “Điển sử” có thể bao gồm các bộ chính sử do nhà nước biên soạn, hoặc dã sử do tư nhân ghi lại. 

Tiết Duyên hỏi, “Điển sử đại nhân biết chưa?”

Hắn đáp, “Sao mà biết, ông ấy ngủ rồi, mai mới xử. Ngươi tới thăm à?”

Tiết Duyên không nói, chỉ nhét thêm thỏi bạc khác vào tay hắn, thấp giọng, “Quan gia, Tường Tử cũng chẳng phạm tội lớn gì, lại không làm ai bị thương, chẳng cần làm phiền Điển sử đâu, phải không?”

Mặt tên sai nha lập tức đổi sắc, nhìn Tiết Duyên một lát rồi sờ vào thỏi bạc, cười toe, “Tết đến ai mà chẳng uống đôi chén, gây chút chuyện cũng thường. Thế này đi, ngươi chờ ngoài kia, ta bàn với huynh đệ rồi tính.”

Tiết Duyên gật đầu, quay người giả vờ ngắm xung quanh.

Quan phủ không phải nơi tốt lành, ánh đèn leo lét không xua nổi u ám, rợn người.

Ánh mắt chàng trôi về một điểm vô định, tưởng như tập trung, nhưng lòng lại nghĩ đến Khâu Vân Xuyên.

Chàng vốn là người có thù tất báo, điều này chàng chưa từng giấu. Ai từng giúp chàng, chàng nhớ rõ; ai từng hại chàng, chàng cũng không quên.

Quân tử báo thù mười năm chưa muộn — mối thù với Khâu gia, coi như đã kết.

Chưa đầy một lát, phía sau vang tiếng chân, tên sai nha lúc nãy quay lại, vẻ mặt khó xử, trả bạc cho chàng, lắc đầu, “Huynh đệ, không phải ta không giúp, mà chuyện này khó lắm. Người ra lệnh bắt là đại cô nương của Khâu tri phủ gia, bọn ta chỉ là lính quèn, đâu dám thả.”

Tiết Duyên biết rõ, với loại chuyện này, van xin cũng vô ích. Ninh An nha phủ vốn đã thối nát, bọn sai nha trong đó chẳng mấy ai có lương tâm. Gọi là bảo vệ dân, thực ra chỉ là tay sai cho kẻ quyền thế. Trong hoàn cảnh ấy, bạc là chìa khóa duy nhất.

Chàng tháo túi tiền bên hông, ném vào ngực hắn, mỉm cười, “Quan gia xem thử, đủ chưa?”

Dĩ nhiên là đủ, trong túi có hơn bảy mươi lượng, trong khi lương tháng của hắn chỉ có năm đồng.

Không ngoài dự đoán, hắn mừng rỡ, cười híp mắt, “Cũng hơi khó đấy, nhưng sao lại để tiểu huynh đệ phải chịu khổ trong tù được. Đại tiểu thư tính khí thất thường, ai mà chẳng biết, thôi thì giúp được gì giúp, đúng không?”

Tiết Duyên chỉ nhạt giọng, “Cảm ơn.”

Tiền đủ rồi, việc cũng nhanh. Chẳng bao lâu, Tường Tử được đưa ra từ cửa khác. Có người đẩy vai hắn một cái, quát, “Đi đi! Nhớ kỹ, về nhà đừng nhiều lời, nhớ ơn quan gia, chuyện khác thì nuốt vào bụng, hiểu chưa?”

Không rõ câu đó là nói với Tường Tử hay Tiết Duyên.

Trong sân yên ắng, chỉ có tiếng bước chân.

Sắp ra đến cửa, Tiết Duyên chợt nghe mấy tên sai nha sau lưng nói chuyện phiếm.

Một tên nói, “Ta biết hắn, chưởng quầy của Chức Y Hạng ở phố Trường Nhạc, nghe nói giàu lắm, tuy không đến mức vàng chảy về nhà, nhưng một ngày cũng kiếm bằng lương của chúng ta cả năm rồi.” Rồi hắn tặc lưỡi: “Một ngày bằng một năm đấy! Đều là người mà sao khác nhau thế chứ.”

Tên khác cười, “Giàu thì sao, bọn ta bắt người của hắn, chẳng phải vẫn phải mang bạc đến, gọi bọn ta là quan gia sao. Gặp Khâu tri phủ đại nhân, có giàu đến mấy cũng phải cúi đầu gọi ‘đại nhân’. Đấy mới là khác biệt.”

Rồi cả bọn cười ha hả.

Tiết Duyên khựng bước, nhưng ngay sau đó vẫn tiếp tục đi, giả vờ như không nghe thấy.

Ngay bên cạnh quan phủ là một con ngõ nhỏ, hai người rẽ gấp, thoát khỏi nơi quỷ quái ấy. Gió lạnh thổi ù ù, làm tuyết trên tường rơi lả tả xuống vai họ.

Tiết Duyên nghiêng đầu, khẽ hỏi, “Ngươi và ca ca ở đâu?”

Tường Tử run run đáp, “Gần lắm, ngay con hẻm sau cửa tiệm.”

Tiết Duyên cau mày, “Về nhà đừng ở lâu, thu dọn ít đồ rồi về quê ngay, tránh bớt tai vạ. Không phải ta không muốn giữ ngươi, nhưng ngươi biết rõ mình đã chọc vào ai rồi đấy, đừng liều vì mấy đồng công. Sau này muốn quay lại làm, ta vẫn hoan nghênh hai huynh đệ.”

“Đệ biết, không ngờ ngài giữ lời với đệ, Tường Tử thật cảm kích. Ngài là người tốt, chắc chắn sẽ gặp lành, mẫu thân đệ tín Phật, về nhà đệ bảo bà cầu phúc cho ngài mỗi ngày.”

Tiết Duyên không để lời đó trong lòng, vỗ vai hắn, cười khẽ, “Vậy cảm ơn ngươi trước.”

Nói rồi chàng vẫy tay, quay về.

Trên đường, Tiết Duyên thầm nghĩ, vì sao hôm nay mình lại ôm lấy chuyện rắc rối chẳng lợi lộc này.

Tường Tử chỉ là người mới, làm chưa đầy hai tháng, chuyện này từ đầu chí cuối chẳng liên quan gì tới chàng. Dù mai bị Khâu tri phủ trách tội, cũng chẳng dính dáng chàng. Nếu chỉ xét về lợi ích, chàng hoàn toàn có thể làm ngơ.

Nhưng chàng không làm được, có lẽ vì trách nhiệm, hoặc cũng là vì lương tâm.

Nghĩ đến lời Tường Tử nói, Tiết Duyên bật cười, bước nhanh hơn vài bước.

Khi về đến nhà, trời đã hửng sáng, tóc chàng phủ một lớp sương trắng. Chàng phủi đi, lòng bàn tay lạnh buốt.

Trong nhà yên tĩnh, nhưng qua lớp giấy cửa dày, ánh đèn vàng nhạt vẫn còn. Chàng đẩy cửa, thấy A Lê đang nửa nằm nửa ngồi trên giường.

Nàng đắp chăn một nửa, trong lòng ôm chiếc gối nhỏ có thêu đầu hổ con cho Lai Bảo, tóc dài che nửa mặt, chỉ lộ cằm nhỏ xinh.

Tiết Duyên nhìn thấy mà mỉm cười. Chàng cởi áo khoác, hơ tay bên lò sưởi cho ấm, rồi lại gần ôm nàng.

A Lê nửa tỉnh nửa mơ, cảm thấy ngực chàng ấm, ngáp một cái rồi rúc vào lòng chàng. Chàng ôm nàng, kéo chăn lên che cổ, cười khẽ, “Sao lại như mèo con thế này.”

A Lê chớp mắt tỉnh hẳn, thấy chàng về thì mừng rỡ, “Tường Tử được thả rồi à?”

Tiết Duyên gật đầu nói, “Đã về nhà với ca ca rồi, nàng ngủ đi, đừng lo chuyện này nữa.”

Nàng bĩu môi, dịch sang bên, vỗ nhẹ lên chăn, “Chàng cũng vào đi, chăn ấm lắm, không có chàng ta ngủ không yên.”

Nàng vẫn còn mơ màng, má in vết gối đỏ hồng, giọng mềm mại. Tiết Duyên đáp nhẹ, cởi giày nằm xuống, kéo nàng vào lòng, khẽ vỗ lưng dỗ, “Ngủ đi.”

A Lê nắm lấy cổ tay chàng, lòng nhẹ nhõm hẳn. Thức gần trọn đêm nên nàng nhanh chóng thiếp đi.

Còn Tiết Duyên mở mắt nhìn bầu trời xám ngoài cửa sổ, thân mệt rã rời mà vẫn trằn trọc không ngủ nổi.

Nếu nói chuyện hôm nay cho chàng một bài học, thì đó chính là —

“Sĩ, nông, công, thương, thương là cuối; phú thương có tiền cũng chẳng bằng quan.”

Trong thời thế này, chỉ có tiền thôi là chưa đủ.