A Lê - Chương 100

topic

A Lê - Chương 100 :

Chớp mắt đã qua thêm một tháng, thời tiết ấm dần, Lai Bảo cũng đã được sáu tháng tuổi, có thể tự ngồi dậy.

Chỉ còn nửa năm nữa là đến kỳ thi Hương, thêm vào chuyện của Khâu Vân Xuyên khi trước, Nguyễn Ngôn Sơ lại càng miệt mài đọc sách, gần như chẳng bước chân ra khỏi cửa. Việc làm ăn ở Chức Y Hạng cũng ngày càng phát đạt, Tiết Duyên dứt khoát mua luôn hai cửa tiệm bên cạnh, khiến Chức Y Hạng trở thành cửa hàng may sẵn lớn nhất ở Ninh An, ai nấy đều biết tiếng.

Ngày Khâu Vân Xuyên xuất giá, A Lê bế Lai Bảo ngồi trước cửa tiệm phơi nắng, Tiết Duyên tựa bên cạnh nàng, cùng ngắm mười dặm hồng trang rực cả con phố.

Tân lang là trưởng tử của Tống gia ở phía bắc thành, cưỡi ngựa cao to đi trước, dáng vẻ kiêu ngạo oai phong vô cùng. Tống gia mở ngân trang (ngân hàng tư nhân), là gia tộc lớn có tiếng mấy chục năm, lại còn có con gái làm phi trong cung, thế nên giàu có vô kể. Hai bên đường chật kín người xem náo nhiệt, đoàn rước dâu có quan sai mặc áo đen cầm đao dài đi hai bên, thế trận chẳng khác nào đế vương đi tuần.

A Lê ôm Lai Bảo trong lòng, mím môi nhìn cỗ kiệu đỏ mười hai người khiêng, rồi nghiêng đầu hỏi Tiết Duyên, “Nếu tính theo luật, kiểu xuất giá này có phải là vượt quá quy định không?”

Tiết Duyên thấp giọng đáp, “Không chỉ là vượt quá, dù có là tể tướng gả khuê nữ cũng không dám công khai để quan sai đi theo thế này. Nếu bị ngôn quan tấu giác, tru di cửu tộc Tống gia.”

A Lê thở dài, “Nhưng Ninh An cách kinh thành cả ngàn dặm, hoàng đế ở xa trời cao, ai quản được Khâu gia chứ?”

Tiết Duyên cười nhẹ, đưa tay chạm khẽ vào d** tai nàng, dịu giọng an ủi, “Đi đêm có ngày gặp ma, thiện ác có báo, chỉ là sớm muộn thôi.”

A Lê nghiêng đầu nhìn chàng, thấy chàng tuy cười nhưng trong mắt lại ánh lên sự lạnh lẽo, nàng hiểu rõ trong lòng Tiết Duyên chắc chắn đã có tính toán.

Mặt trời dần lên cao, ánh nắng chói chang, Lai Bảo ngồi ngoài nửa canh giờ đã díp mắt buồn ngủ. A Lê bế con nhét vào tay Tiết Duyên, xắn tay áo đi vào trong nhà, “Muốn ăn gì?”

Tiết Duyên đón lấy con một cách thuần thục, một tay bế, tay kia khoác lên vai nàng, nghĩ một lát rồi nói, “Ăn hoành thánh đi.”

A Lê bĩu môi, “Còn phải băm thịt, gói từng cái, phiền lắm, đổi món gì đơn giản hơn được không?”

Tiết Duyên nghiêng người chắn đường nàng, khi bước vào bếp thì cúi xuống hôn lên má, vừa cười vừa than nhẹ, “Hồi trước tức phụ đâu có chê phiền, sao giờ con lớn rồi thì lại không thích ta nữa hả?”

A Lê vội lấy mu bàn tay lau vết nước trên má, quay đầu liếc chàng một cái. Lại Bảo bị ép giữa hai người, tròn mắt tỉnh dậy, vẻ mặt như ngạc nhiên vô cùng. Dù biết con còn nhỏ chưa hiểu gì, nhưng A Lê vẫn đỏ bừng mặt, khẽ đẩy Tiết Duyên một cái, “Không đứng đắn gì hết!”

Tiết Duyên cười cợt nhả đi theo, lấy tạp dề giúp nàng buộc lại. Giờ chàng đã quen đến mức có thể buộc bằng một tay, thắt thành hình nơ đẹp đẽ.

A Lê vỗ vỗ nếp nhăn phía trước, quay sang giỏ rau xem còn gì, Tiết Duyên lại hỏi, “Tức phụ ơi, nàng có làm hoành thánh cho ta không?”

A Lê chẳng ngẩng đầu, lẩm bẩm, “Không.”

Tiết Duyên không chịu thua, hỏi lại lần nữa. Lai Bảo giờ đã bắt đầu ăn dặm, nghe được mấy từ quen thuộc nên cũng vỗ tay phụ họa, “a a” theo cha.

Hai cha con kẻ xướng người họa, phối hợp y như diễn tuồng trên sân khấu.

Tiết Duyên nói, “Mẫu thân xấu quá đi, không chịu nấu cơm cho tụi mình ăn.”

Lai Bảo gật đầu lia lịa, đôi giày hổ bó chân nhỏ xíu đạp loạn lên.

Tiết Duyên giữ chặt đôi chân nhỏ, tiếp tục nói, “Mẫu thân xấu lắm, hôn cái cũng không vui, còn nói cha không đứng đắn, chưa từng thấy ai như vậy.”

Lai Bảo phồng má, “phụt” một bãi nước bọt.

Tiết Duyên tiện tay lau đại lên mặt con, rồi nói tiếp, “Mẫu thân xấu lắm, không thương Lạ\ai Bảo nữa, muốn để bụng con đói, mà đói thì con không cao lên được, sau này thành thằng hề nhỏ, chẳng cưới được vợ đâu, thành con nít mít ướt mất thôi.”

Lai Bảo cau mày suy nghĩ một lát, rồi bất ngờ quay đầu “phụt” cho Tiết Duyên đầy mặt nước bọt.

Tiết Duyên nói, “…Con giỏi lắm, mau l**m sạch cho ta, không thì chuyện này chưa xong đâu.”

A Lê ôm củ cải trắng, dựa vào bếp cười đến nỗi không thẳng lưng nổi. Người ta nói gần mực thì đen, hóa ra gần trẻ con cũng khiến người ta nói giọng trẻ con theo. Tiết Duyên khi gặp người ngoài luôn điềm tĩnh, chững chạc, nhưng về đến nhà là toàn miệng “ăn cơm ăn cơm”, “tắm tắm”, “gấp chăn gấp chăn”, như thể nói vậy con mới nghe lời.

Phùng thị cũng không chịu nổi chàng như vậy, nhưng Tiết Duyên chẳng sửa được, cứ bước vào nhà là lưỡi tự cuộn lại.

A Lê từng lo rằng nếu một ngày nào đó chàng ra bàn chuyện làm ăn mà buột miệng nói “Ngươi định trả ta bao nhiêu tiền tiền trinh[1] đây?”, thì chắc chỉ còn nước chui xuống đất.

[1] Tiền trinh: đồng tiền Trung Quốc ngày xưa.

Bên kia, không khí ấm áp giữa cha con nhanh chóng tan biến, hai người lại cãi nhau ầm ĩ. Lai Bảo tuy chưa biết nói nhưng hiểu được là bị cha mắng, phồng má liên tục phun nước bọt. Tiết Duyên xách cổ áo con né ra xa, nhưng Lai Bảo nhỏ mà khỏe, vẫn làm ướt cả ngực áo của chàng.

A Lê đi tới bế con qua tay mình, cười bảo Tiết Duyên đi thay áo. Tiết Duyên còn bực bội, tháo áo ngoài ra, chỉ vào Lai Bảo đang ngoan ngoãn nằm trong lòng mẹ mà than, “Nhìn người biết nết, mới tí tuổi đã cãi cha, lớn lên chắc thành tên tiểu lưu manh mất thôi!”

Lai Bảo “phì” một tiếng.

“…” Tiết Duyên bó tay, chỉ biết nuốt giận mà bỏ đi thay đồ.

A Lê cười đến cong mắt, xoa má con, mịn màng như đậu hũ non. Thằng bé thừa hưởng làn da trắng nõn mịn màng của mẫu thân, đôi mắt đen lay láy khiến ai nhìn cũng khen như tiểu cô nương.

A Lê dịu dàng nói, “Lai Bảo ngoan, ngủ một lát đi nhé, mẫu thân làm hoành thánh bò cho con ăn, được không nè?”

Lai Bảo chẳng biết có hiểu không, chỉ cười khanh khách, rồi dụi đầu vào ngực mẫu thân, ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ.

Ngày tháng cứ thế trôi chậm rãi, yên bình.

Đầu tháng Tư, Hồ An Hòa thuê một xưởng nhuộm, bắt đầu nghiên cứu cách nhuộm vải ra màu chuyển sắc.

Thời gian này, Chức Y Hạng liên tục tung ra những kiểu xiêm y mới. A Lê có thiên phú trong lĩnh vực này, không chỉ vẽ được các mẫu váy dựa trên phong cách tộc Di, mà còn kết hợp yếu tố trang phục đặc sắc của người Miêu, người Hồi Hột ở Thông Lĩnh, người Lật Túc Nộ Giang, tạo nên những thiết kế độc đáo. Cứ hai tháng lại đổi mẫu chủ đạo một lần, chẳng mấy chốc họ gần như độc chiếm toàn bộ thị trường may mặc ở Ninh An.

Nhưng Tiết Duyên dần nhận ra, đó không phải là kế lâu dài.

Chàng không muốn A Lê coi việc đó là gánh nặng. A Lê vẽ vì yêu thích, chứ nếu biến nó thành việc bắt buộc để kiếm tiền, sớm muộn niềm yêu thích ấy cũng sẽ phai nhạt. Tiết Duyên không muốn nàng vì tiền hay vì bất kỳ lý do nào khác mà đánh mất đam mê vốn có, bởi cái quá trình phải tự phủ định rồi chấp nhận, cuối cùng bất lực chịu thua, sẽ rất đau đớn.

Trong lòng chàng, việc nuôi sống gia đình là trách nhiệm của một nam nhi. Nếu để A Lê phải gánh một phần dù rất nhỏ, thì đó là thất bại của chính chàng.

Còn một lý do khác, mỗi lần Chức Y Hạng tung mẫu mới ở Ninh An, chưa tới ba ngày, các tiệm khác đã đua nhau bắt chước, còn hạ giá để cướp khách. Mẫu mã thì ai cũng có thể nhìn thấy, chuyện này không thể tránh, chỉ có thể cắn răng chịu thiệt.

Muốn phá thế bế tắc ấy, chỉ có một cách, tạo ra thứ mà người khác không thể bắt chước.

Và cách tốt nhất, chính là bắt đầu từ nhuộm vải.

Ninh An có nhiều thợ thêu tài giỏi, nhưng không ai có thể độc quyền một kiểu thêu. Còn nếu họ có thể nhuộm được loại vải có màu loang chuyển tự nhiên từ hồng nhạt sang đỏ đậm mà người khác không làm được, thì khi ấy, họ mới thật sự nắm quyền đứng đầu.

____________

Tác giả có lời:
Nhân vật mới của tôi rốt cuộc vẫn chưa kịp ra sân khấu, chỉ thiếu mấy trăm chữ nữa thôi…
Chưa viết xong [rối rắm nhỏ.jpg]
(Không phải anh thợ nhuộm đâu nha~)