A Lê - Chương 101

topic

A Lê - Chương 101 :

Vì loại vải có màu loang dần này, Hồ An Hòa đã thuê hẳn một xưởng nhuộm, vùi đầu làm việc suốt một tháng trời, cuối cùng cũng chế tạo ra một cái guồng nhuộm bằng gỗ. Loại guồng này khác với guồng kéo nước ở giếng, nó không quấn chặt mà trông giống như những vòng xoắn trên vỏ ốc sên, giữa các vòng có những khoảng hở nhỏ.

Nguyên lý nhuộm thực ra rất đơn giản, vải ngâm trong bể nhuộm thời gian khác nhau sẽ lên màu khác nhau. Chỉ cần quấn vải quanh guồng rồi từ từ xoay, khống chế thời gian vải ở trong bể, là có thể tạo ra màu loang đều và mượt.

Ngày ra sản phẩm, Tiết Duyên đã dậy sớm đi cùng Hồ An Hòa đến xưởng nhuộm, bên cạnh còn có một cậu thợ mộc trẻ. Ba người cùng đứng nhìn chằm chằm tấm vải đang dần dần được kéo lên khỏi bể nhuộm.

Hồ An Hòa căng thẳng, nắm chặt tay áo của Tiết Duyên, đến cả mắt cũng không dám chớp.

Đến khi tấm vải đẹp mắt loang từ trắng phớt hồng đến đỏ tươi hiện ra, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm. Hồ An Hòa mím môi, suýt nữa thì dựa vào cánh tay Tiết Duyên mà khóc.

Tiết Duyên cũng thấy vui thay, mấy ngày nay cực khổ của Hồ An Hòa chàng đều thấy rõ trong mắt, giờ có được kết quả tốt, ai mà chẳng thấy mừng.

Chàng vỗ vai Hồ An Hòa, cười nói, “Không có đường thì tự mở lối, dám là người đi đầu thiên hạ, đó mới là điều kiện tiên quyết để thành công. Trước giờ ta cứ tưởng ngươi là kẻ chỉ biết đọc sách cứng nhắc, không ngờ lại có được ý chí như vậy, thật khiến người khác phải nhìn bằng con mắt khác đấy.”

Tiết Duyên hiếm khi khen ai thẳng thắn như vậy, ngoài A Lê ra. Hồ An Hòa nghe xong, đầu óc choáng váng, còn thấy chóng mặt hơn cả khi nhìn thấy tấm vải thành phẩm. Hắn cầm tấm vải quý đó vui sướng suốt một hồi lâu, đến khi nhận ra thì Tiết Duyên đã chẳng biết đi đâu mất.

Cánh cổng sơn đỏ mở rộng, bên đường có mấy bông hoa trắng nhỏ rung rinh dưới ánh mặt trời.

Hồ An Hòa sững lại, quay đầu hỏi tiểu nhị bên cạnh, “Tiết Duyên đi đâu rồi?”

Tiểu nhị đang lau guồng nhuộm, ngoan ngoãn đáp, “Chưởng quầy đi mua đồ ăn rồi, nói trưa nay ăn một bữa thật ngon, đi cũng phải nửa ngày rồi.”

Hồ An Hòa nhíu mày lẩm bẩm, “Sao không nói với ta một tiếng?”

“Có nói mà…” Tiểu nhị cười gượng, “Ngài còn gật đầu đồng ý nữa cơ.”

Hồ An Hòa nghiêng đầu nghĩ nghĩ, vẫn chẳng nhớ ra, nhưng cũng không để tâm thêm. Hắn lau tay vào quần, định trèo qua mấy cái bể nhuộm.

Sân không lớn, nhưng bể nhuộm lại nhiều, thêm cả cái guồng gỗ khổng lồ, gần như chẳng còn chỗ trống để đi lại. Tiết Duyên xếp các bể nhuộm thành hình bán nguyệt, bao quanh guồng, ngay gần cửa lớn. Thế nên nếu muốn vào nhà, hoặc là đi vòng xa hơn, hoặc là trèo qua bể nhuộm.

Trong bể toàn nước nhuộm, tiểu nhị chân ngắn gan nhỏ nên ngoan ngoãn đi vòng, đứng đợi ở cửa.

Còn Hồ An Hòa thì không. Giờ hắn đang hăng hái, đầy năng lượng, lại nhớ đến lời “mở lối mà đi” của Tiết Duyên, không khỏi thấy hơi đắc ý.

Tiểu nhị nhận ra ý đồ của hắn, kinh ngạc hỏi, “Phó chưởng quầy, ngài định trèo qua thật sao?”

Hồ An Hòa gật đầu chắc nịch, cẩn thận kẹp tấm vải quý trong tay, rồi vén vạt áo nhét vào thắt lưng, bám vào mép bể nhuộm định leo lên.

Tiểu nhị nói, “…Ngài làm khổ mình thế để làm gì chứ?”

Hồ An Hòa không có thể lực tốt như Tiết Duyên, lại thêm mấy hôm nay làm việc không ngơi nghỉ, chân đã hơi run. Cái bể cao đến ngang hông, với người khỏe thì chỉ cần nhảy một cái là qua, nhưng với hắn thì khá khó khăn.

Ánh mắt tiểu nhị từ ngạc nhiên ban đầu chuyển sang cảm phục, bị ý chí của hắn lay động. Hồ An Hòa cũng thấy thích cảm giác được ngưỡng mộ ấy.

Qua chừng nửa chén trà, hắn mới loạng choạng đứng vững trên miệng bể, định đổi tư thế để nhảy xuống cho oai.

Nhưng ngay lúc ấy, hắn nghe thấy phía sau vang lên tiếng đạp ầm ầm, như có con v*t t* l*n xông tới, đất cũng rung chuyển. Hắn khựng lại, nghiêng đầu nhìn ra cửa, song vì tầm nhìn bị che nên chỉ thấy được cánh cổng đỏ thắm.

Hồ An Hòa đang chơi hứng, tưởng chắc chỉ là gia súc nhà ai chạy ra, chẳng để tâm. Hắn kẹp tấm vải đỏ dưới nách, vung tay khởi động, hít sâu chuẩn bị nhảy xuống thì thấy mặt tiểu nhị méo mó đến kỳ lạ.

Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt [1]. Hồ An Hòa thấy miệng mình bị mắc nghẹn ở cuống họng, sắp không nín thở nổi nữa.

[1] Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt: một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm (“Tả Truyện” Trang Công thập niên: ‘phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt’. Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với nhân lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc.)

Hắn bất đắc dĩ hỏi, “Ngươi làm sao thế?”

Tiểu nhị nói, giọng run, “Phó chưởng quỹ, bò, bò, bò!”

Hồ An Hòa gật đầu: “Ta biết.”

Tiểu nhị gần như tuyệt vọng, suýt nhảy dựng lên, vội kéo tay áo hắn, “Phó chưởng quỹ, là bò thật đấy ạ!”

Hồ An Hòa lảo đảo, tay rụt lại, ngơ ngác nghĩ sao tiểu nhị này hôm nay nói năng lạ lùng thế.

Chưa kịp hiểu ra, phía sau eo bỗng truyền đến một luồng sức mạnh cùng cơn đau nhói buốt, Hồ An Hòa trợn tròn mắt, tay quơ loạn trong không khí, “bõm” một tiếng rơi vào bể nhuộm.

Trong bể là thuốc nhuộm đỏ pha từ cỏ xuyến và phèn chua, lạnh buốt và nồng nặc vị đắng khó tả. Hồ An Hòa lau mặt, ngơ ngác nhìn lên, hắt mắt đẫm lệ qua làn nước đỏ mờ thấy một khuôn mặt bò to vàng đất, lỗ mũi còn phun khí nóng hầm hập.

Hắn không dám tin, tưởng mình hoa mắt, run rẩy đưa tay chạm vào khoen mũi của nó. Con bò bị ngứa, lắc lắc đầu, ánh mắt càng bốc lửa, khí nóng phả ra khiến hắn phải nheo mắt.

Lúc này hắn mới thật sự tin rằng nguy hiểm ở ngay trước mặt, nhưng toàn thân rã rời, muốn động cũng không được, thế mà tiểu nhị phía sau còn vừa nhảy vừa hét, “Phó chưởng quầy, đệ nói là bò thật đó, là bò thật!”

Con bò bị kinh động, lùi vài bước, hạ đầu xuống, thở phì phò rồi “xoẹt” một tiếng, xông tới.

Hồ An Hòa rùng mình, như được tiêm thuốc k*ch th*ch, gắng sức nhảy ra khỏi bể đúng lúc sừng bò còn cách hai tấc, lăn lộn bò vào nhà. Tiểu nhị run rẩy đóng sập cửa lại, “rầm” một tiếng, con bò vẫn dí sát mắt vào cửa sổ, húc húc như chưa chịu bỏ cuộc.

Tiểu nhị tay còn bám chặt then cửa, chân mềm nhũn, sắp khóc đến nơi.

Hồ An Hòa hỏi, “Nó sao lại truy đuổi ta?”

Tiểu nhị giọng như sắp khóc, “Ngài ôm tấm vải đỏ còn gì!”

Hồ An Hòa nghẹn lời, muốn nói lại thôi, mãi mới thở được, hỏi tiếp, “Nó đi chưa?”

Tiểu nhị chấm nước bọt chọc thủng giấy cửa sổ, nhìn ra ngoài thấy con bò vẫn đi qua đi lại, lắc đầu, “Chưa.”

Hồ An Hòa hít một hơi lạnh, “Con bò này của nhà ai vậy!”

Tiểu nhị không nhịn được cãi lại, “Sao đệ biết được!”

“……” Hồ An Hòa câm nín, bị lạnh đến run cầm cập, lưng đau nhói từng cơn, khổ sở chẳng khác gì chết đi sống lại. Hắn ngồi xuống đất, đang ủ rũ, bỗng nghĩ đến điều gì, bật dậy lao ra cửa, “Tiết Duyên còn ở ngoài kia, nếu hắn về thì làm sao bây giờ?!”

Nghe vậy, tiểu nhị cũng hoảng, nhưng vẫn kéo áo hắn lại, “Phó chưởng quầy, giờ ngài ra cũng vô ích thôi! Với lại ngài toàn thân đỏ chót, nếu con bò lại húc thêm lần nữa thì nguy hiểm lắm!”

Hai người đang giằng co, thì bên ngoài vang lên tiếng quát lạ, “Đồ trộm bò, đứng lại cho ta!”

Hồ An Hòa sững ra, lập tức đẩy cửa nhìn, Tiết Duyên đang đứng giữa sân, cách con bò hung dữ chừng ba bước. Cửa lớn có chừng mười người đứng chật kín, người đi đầu mặc áo dài xanh, hùng hổ chỉ vào Tiết Duyên, “Dám trộm bò của ta, mau theo ta đến quan phủ!”