A Lê - Chương 102

topic

A Lê - Chương 102 :

Trong tay Tiết Duyên còn xách theo một bình rượu và mấy gói thức ăn, chàng nhìn vũng nước bẩn đầy đất, con bò thì ung dung đi đi lại lại, rồi quay lại nhìn đám người dữ tợn kia, gần như đã hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.

Ngay lúc ấy, Hồ An Hòa thở hổn hển đẩy cửa bước ra, lớn tiếng nói, “Ngươi bị mù à? Cả cái mớ hỗn độn này ngươi không thấy sao? Là con bò của ngươi tự dưng xông vào sân nhà ta, húc ta bị thương, giờ còn muốn báo quan? Trong đầu ngươi có bị úng nước không vậy?”

Hồ An Hòa vốn là người có học, dù giờ đã dính chút mùi tiền, nhưng bản tính vẫn là ôn hòa nho nhã. Hôm nay hắn tức giận phản bác người khác như vậy, thật đúng là hiếm thấy.

Tiết Duyên vẫn thản nhiên mang rượu và đồ ăn vào trong nhà, rửa tay xong mới lại bước ra ngoài.

Bên ngoài, nam tử mặc áo xanh đang cãi nhau om sòm với Hồ An Hòa, tiểu nhị đứng bên cạnh khuyên can, cậu dường như quen biết đám người kia, nháy mắt ra hiệu cho Hồ An Hòa bớt tranh cãi. Tiết Duyên thấy vậy hơi bất ngờ, l**m môi, liếc nhìn nam tử ở cửa từ đầu đến chân, trên người mặc toàn vải vóc sang trọng, rõ ràng là thiếu gia nhà giàu.

Phía sau thiếu gia ấy là mấy người mặt lạnh như băng, có người cầm gậy gỗ còn gắn cả đinh sắt, trong đó có hai kẻ đứng sát nhất đang canh chừng như hộ vệ. Tiết Duyên tin rằng nếu Hồ An Hòa mà động tay thì bọn chúng chắc chắn sẽ xông lên ngay lập tức.

Cãi nhau thì chẳng ra được kết quả gì. Tiết Duyên phủi phủi áo, rồi bước tới tách hai người ra.

Từ đó có thể thấy, nam tử kia tuy vô lý nhưng không phải loại liều mạng, chỉ muốn cãi cho thắng, chứ không dám đánh.

Tiết Duyên hỏi, “Xin hỏi huynh đài quý danh là gì?”

Thiếu gia chưa kịp mở miệng thì một kẻ đứng bên đã lớn tiếng đáp, “Đây là La công tử của chúng ta.”

Tiểu nhị kéo Hồ An Hòa qua một bên, rồi níu áo Tiết Duyên thì thầm, “Gọi là La Viễn Phương.”

Tiết Duyên ánh mắt lóe sáng, liền nở nụ cười, “Nghe cái tên là ta liền nhớ ra rồi. Thật ra trước đây đã từng gặp qua công tử, chỉ là lúc đó ngài quý nhân bận rộn, ta không tiện chào hỏi. Chỉ muốn nói một câu với ngài rằng, viễn phương xâm cổ đạo, tình thuý tiếp hoang thành[2], tên của công tử thật là hay.”

[2] Thuộc bài thơ Phú đắc cổ nguyên thảo tống biệt – 賦得古原草送別, câu đó nghĩa là Mùi thơm lan xa đến lối thành cũ, màu biếc tươi thắm kề thành hoang

Trong tình cảnh này, cứng rắn chẳng giải quyết được chuyện gì, Tiết Duyên là người biết uốn biết duỗi, vuốt mông ngựa đúng lúc không hề ngại.

La Viễn Phương cũng mỉm cười, khẽ “ừ” một tiếng, trông có vẻ vui vẻ.

Tiết Duyên lại nói, “Công tử bận trăm công nghìn việc, vậy mà còn đích thân đến tìm con bò lạc, thật vất vả quá. Không cần phiền đến ngài nữa, lát nữa ta sẽ sai người đem bò đến tận nhà trả, được chứ?”

Lời vừa dứt, La Viễn Phương lập tức đổi sắc mặt, lạnh giọng, “Không được!”

Tiết Duyên ôn hòa hỏi lại, “Tại sao thế?”

La Viễn Phương nói, “Ngươi ăn trộm bò của ta, đó là tội trộm cắp! Không chỉ phải trả bò, mà còn phải bồi thường tiền. Chuyện này đâu thể nói vài câu mồm mép là xong! Hoặc ngươi bồi thường ngay, hoặc chúng ta lên quan phủ ngay! Đừng tưởng giở trò bịp bợm, dù ta có bỏ qua, mấy huynh đệ phía sau cũng không bỏ qua đâu!”

Tiết Duyên hờ hững liếc hắn, thản nhiên hỏi, “Vậy ta phải bồi thường bao nhiêu?”

La Viễn Phương chống nạnh, giơ ngón tay tính toán, “Bò bị mất, ta lo lắng cả buổi, ngươi không bồi thường ta chút tiền à? Ta dẫn biết bao người đi tìm, không phải tốn chút rượu tốn chút nước à? Bò bị hoảng, bỏ bữa, thiếu thịt, chẳng phải là tiền sao?”

Hắn lải nhải suốt, miệng toàn nói tiền. Lúc đầu Tiết Duyên chưa nghĩ gì, nhưng càng nghe càng thấy giống kiểu có mưu đồ từ trước. Cái kiểu mặt dày ăn vạ này, trông sao mà quen đến lạ, giống hệt một người mà chàng từng gặp không lâu trước đó.

Tiết Duyên mím môi, ánh nhìn về phương xa một lúc lâu, trong đầu bỗng hiện lên hình bóng Khâu Vân Xuyên, rồi lại lập tức gạt đi. 

Khâu tri phủ gia họ Khâu, phu nhân họ Vạn, lão phu nhân họ Tiền, sao có thể dính dáng gì đến người họ La này chứ?

Nhưng hai người quả thật có điểm giống, không nói tới ngoại hình, bọn họ đều rất giống ở cái tính vô lại, xem phúc ta là đệ nhất thiên hạ.

Chàng tính mở miệng, vốn định nói cái gì đó thì tiểu nhị bên cạnh kéo nhẹ áo chàng, khẩu hình miệng nói, “Chưởng quầy, hay là đưa hắn ít tiền đi, đuổi đi là được, dây dưa không thắng nổi đâu!”

Tiết Duyên định thần lại sau khi nhìn xa xăm, nói câu xin phép không tiếp chuyện, rồi sau đó xoay người cùng tiểu nhị đến một nơi xa hơn một chút, hỏi, “Ngươi biết hắn à?”

Tiểu nhị nói, “Đệ không biết hắn nhưng có nghe qua. Đó là công tử quần là áo lụa, thích nghe hí kịch nhất, mỗi ngày đều vung tiền như nước cho gánh hát. Hơn nữa, có thể ăn gì uống gì đều kiếm cái đắt nhất mà dùng, ở nhà hắn mà tức giận là sẽ không trả thù lao, chính hắn nghĩ kế đi khắp nơi lừa gạt, còn dùng kế hèn hạ nữa.”

Tiết Duyên thấy thú vị cười cười, hỏi, “Dùng kế gì?”

Tiểu nhị nói, “Lâu rồi đệ nghe nói trong nhà hắn có nuôi mấy con bò, không phải vì uống sữa ăn thịt đâu, mà là nuôi để đi gây rối. Chờ đến khi hắn không có tiền thì sẽ đem mấy con bò này ra thả ra ngoài, xem bò chạy đến nhà ai rồi sau đó liền đem cả đội người ngựa qua đòi tiền, nếu không cho thì làm ầm ĩ đến quan phủ. Đệ căn bản vẫn chưa tin, dù gì cũng là công tử con nhà giàu trên cơ mấy loại đầu óc đầy đất này. Giờ nhìn lại, mấy chuyện đó đều là thật!”

Tiết Duyên hỏi, “Thế hắn mà đi lừa ai là người đó sẽ trả tiền à?”

Tiểu nhị thở dài, “Không cho thì làm thế nào được! Huynh xem hắn đem đám người đó tới, tiên lễ hậu binh, không cho liền đánh, còn không thì đến quan phủ. Trong nhà hắn có người làm quan, ở Ninh An huynh cũng biết đấy, có tiền làm phiền thiên hạ. Mấy này dân chúng xui xẻo có cách nào khác đâu, cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn mà thôi!”

Bọn họ to nhỏ ở chỗ này, La Viễn Phương đã sớm không còn kiên nhẫn, dậm chân một cái, nói “Kì kèo gì đấy!”

Tiết Duyên kéo cổ áo để giảm bớt hơi nóng, suy nghĩ một hồi, cười hỏi, “La công tử đây thấy bao nhiêu là hợp?”

Xưởng nhuộm bị bẩn nhiều chỗ, Tiết Duyên mặc bộ xiêm y cũ. A Lê tiết kiệm, thấy cổ tay áo chàng bị mục, còn đi vá lại, nhìn qua giống dân nghèo. La Viễn Phương khinh khỉnh liếc một vòng, lại nhìn Hồ An Hòa tóc đang bị nước bẩn làm ướt nhẹp, đang ngơ ngác ngồi đó, rồi nhìn tiểu nhị đang trốn sau lưng Tiết Duyên, thầm mắng “Một đám nhà quê.”

Hắn phẩy tay, giơ năm ngón “Năm.”

Tiểu nhị giật mình: “Năm lượng bạc à?” Thuận lợi thế sao?

La Viễn Phương ngẩng đầu, giọng khinh thường, “Năm lượng, ngươi có lấy được không đấy? Năm trăm văn! Mau đưa đi!”

Diễn thì diễn cho chót, Tiết Duyên liền bảo tiểu nhị ra ngoài giả vờ đi xoay tiền một lúc, một lát sau quay lại.

La Viễn Phương đã sớm mang người đi rồi, trong sân chỉ còn lại người gầy như củi khô đang chờ lấy tiền, tiểu nhị đem túi tiền lại, người nọ lại mắng nhiếc một hồi lâu rồi mới xách người đi ra ngoài. Tiết Duyên ngậm cọng cỏ ngồi một bên, nheo mắt nhìn theo bóng người nọ xa dần.

Sân cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, Tiết Duyên hỏi tiểu nhị, “Rốt cuộc La Viễn Phương là ai? Sao ta chưa từng nghe ở Ninh An có La gia nổi danh cái gì vậy?”

Tiểu nhị xoa xoa tay, do dự đáp, “Tuy hắn mang họ La, nhưng nghe nói có quan hệ gì đó với Khâu tri phủ, nhà chỉ có mẫu thân, không có nam nhân. Lúc xưa đệ còn học nghề, theo sư phụ đến Khâu phủ làm việc, quét vụn gỗ cho nhà người ta vào giờ Tý, từng thấy đại cô nương Khâu gia nói cười thân mật với La công tử này, miệng còn đệ nha đệ nha thân thiết lắm.”

Tiết Duyên lập tức hiểu ra phần nào, bỗng nghĩ ra điều mờ ám ở đây nhưng thấy quá kỳ quặc nên giấu đầu lưỡi không nói ra, chỉ hỏi, “Khâu tri phủ là người phong lưu à?”

Tiểu nhị ngơ ngác, chớp mắt mấy cái, “Đệ mới đến Ninh An chưa được vài năm, chỉ nghe nói đại khái thôi, không rõ lắm, cũng không thấy bảo phong lưu gì, chỉ biết là trong nhà Khâu tri phủ loạn lắm, không chỉ là quan hệ thê thiếp loạn không đâu, mặt khác cũng loạn không kém! Thì ra lão ta mê sắc từ trong trứng, tham tài yêu quyền, ăn của dân không biết bao nhiêu tiền mồ hôi nước mắt, trái một phòng di nương phải một phòng di nương rồi mà còn nạp thiếp không ngừng. Mười lăm năm tại nhiệm, mà biến cả phủ nha Ninh An thành bẩn thỉu xấu xa, khiến dân chúng đều hận bọn chúng đến chết. Nhưng Ninh An vốn bị người ta định đoạt, bây giờ còn kết thân với Tống gia, nhanh chóng biến thành hoàng thân quốc thích rồi, ai dám động vào chứ?”

Nói đến đây, tiểu nhị tức giận bất bình, tức đến mức đỏ cả mặt.

Tiết Duyên nhéo mũi, thầm nghĩ, nếu đúng là vậy, thì không chừng La Viễn Phương là con riêng của Khâu tri phủ cũng nên, nếu bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, không cẩn thận sinh con cũng không phải là chuyện không thể. 

Mà nếu La Viễn Phương này thật sự là công tử của Khâu tri phủ thì thật đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. 

Một tên thì có tài cán vì giở trò ăn vạ, một kẻ thì có năng lực vì chút tiền trinh mà thích bắt người ta đền, quả đúng là thú vị thật.

Mà với cùng một nhà lại kết oán đến hai lần liên tiếp, đúng là trùng hợp đến kỳ lạ.

Nhuộm được tấm vải thành công vốn là chuyện rất đáng mừng, dù vừa mới xảy ra chuyện đó, nhưng tâm trạng của Tiết Duyên cũng không bị ảnh hưởng quá nhiều. Chàng trấn an Hồ An Hòa vài câu, rồi bảo người làm trong tiệm đi tìm người tới giúp, đưa Hồ An Hòa về nhà nghỉ ngơi.

Khi ấy, Tiết Duyên vẫn chưa từng nghĩ rằng về sau mối quan hệ giữa chàng và Khâu gia sẽ càng ngày càng rối rắm, thậm chí đến mức một mất một còn.

_______

Buổi tối hôm ấy, A Lê bế Lai Bao đến thăm Hồ An Hòa.

Thầy thuốc nói lưng hắn chỉ bị bầm, không nặng, vài ngày sẽ khỏi. A Lê còn nấu canh thịt nạc hầm tam thất địa hoàng, vừa giảm đau vừa tan máu tụ.

Hồ An Hòa vốn ốm yếu ăn không ngon, nhưng vừa ngửi thấy mùi thơm đã ngồi bật dậy, uống liền hai bát lớn.

A Lê đặt Lai Bao lên chăn, rồi ra ngoài giúp Vi Thúy Nương sắc thuốc.

Lai Bao giờ đã biết bò, miệng bi bô nói linh tinh, thằng bé khỏe mạnh, lại nghịch ngợm, bò lên bụng Hồ An Hòa kéo tóc hắn. Hồ An Hòa vốn thích trẻ con, mà Lai Bao lại thơm nức mùi sữa, hắn chẳng nỡ quát, sợ động nó khóc. Sau khi uống chén thuốc xong, cả vạt áo trước của hắn đều bị ướt.

Lai Bảo lại cười đến không kiềm được, hai tay nhỏ bé bỗng vỗ vỗ như cánh bướm nhỏ, vỗ loạn xạ lên mặt Hồ An Hòa.

Cho đến khi Tiết Duyên và Nguyễn Ngôn Sơ bước vào, cơn ác mộng mới chấm dứt.

Tiết Duyên lúc xưa cưng Lai Bao lắm, nhưng càng lớn thằng bé càng nghịch, chàng sợ chiều quá sẽ dạy con thành Tôn Ngộ Không mất nên Tiết Duyên không dám thuận theo tính nó nữa, nên bắt đầu thành phụ thân nghiêm khắc. 

Chàng không nói lời nào, chỉ hơi nheo mắt, giơ tay chỉ một cái, Lai Bao dừng lại chút, lập tức im phăng phắc.

A Lê không ở đây, sợ Lai Bảo khóc, Nguyễn Ngôn Sơ chạy nhanh đến dỗ, bế bé lên đung đưa rồi đặt sang chỗ khác.

Thắt lưng của Hồ An Hòa vốn chẳng ổn, lại bị Lai Bảo giày vò vừa xong, nằm vật ra, r*n r* một bên.

Tiết Duyên ngoắt ngón tay, nói với Lai Bảo, “Lại đây.”

Lai Bào chớp đôi mắt đen nháy, mông nhích từng chút, cuối cùng bò lại gần. Bé được nuôi thành trắng trẻo mập mạp, tóc nhiều, đen bóng, A Lê sợ tóc dài quá sẽ che mắt nên cột ba bím tóc lỏng, trông như búp bê trong tranh Tết.

Tiết Duyên chống hai tay lên mép giường sưởi, khom người đứng dậy, mặt sa sầm lại, vỗ mấy cái rồi quát lên, “Lại gần đây!”

Lai Bảo ngẩng mặt, nhỏ giọng gọi “Phụ thân”.

Thằng bé biết nói sớm hơn đứa trẻ bình thường, bảy tháng đã mơ hồ gọi cha mẹ rồi. Bây giờ đã tám tháng, tuy chưa nói tròn câu, nhưng đã học được cách làm nũng. Mỗi lần thằng bé gọi mẹ mẹ, A Lê sẽ cho bé ăn ngon, còn vui vẻ hôn nhẹ lên bé, Lai Bảo vô thức liền cảm thấy Tiết Duyên sẽ mềm lòng giống thế.

Tiết Duyên quả thật mềm đi một chút, chớp mắt một cái, lông mi giãn ra, nhưng rồi nghĩ mới tí tuổi mà đã biết nên làm gì cho xong chuyện, đợi đến khi lớn chút thì đến cỡ đại nào nữa.

Lai Bảo vốn quen tinh ý nhìn sắc mặt người khác, thấy Tiết Duyên dường như có vẻ vui, liền càng được thể nghịch ngợm, đưa ngón tay chọc vào mu bàn tay chàng, vừa lắc đầu vừa ra vẻ muốn được ôm.

Tiết Duyên cắn nhẹ môi dưới, suýt nữa thì bị làm cho mềm lòng, nhưng lý trí cuối cùng vẫn thắng. Chàng túm lấy lưng quần của Lai Bảo, nhấc lên rồi quẳng thẳng sang đống chăn ở góc tường, lạnh giọng nói, “Đi mà tự kiểm điểm đi!”

Lai Bảo lắc lư ngồi dậy, vành mắt đỏ hoe, chỉ chốc lát sau là sắp òa khóc.

A Lê không có ở đó, người thương bé giờ chỉ còn mỗi tiểu thúc, Nguyễn Ngôn Sơ thở dài, vội vàng đứng ra hòa giải, “Tỷ phu, Lai Bảo chưa đầy chín tháng, nó còn nhỏ, có biết gì đâu, không cần nghiêm thế, nói vài câu là được rồi.”

Nhưng Tiết Duyên chẳng nghe, trừng mắt quát thêm một tiếng với Lai Bảo “Con khóc thử một tiếng xem!”

Giọng chàng vang như sấm, khiến cả Hồ An Hòa bên cạnh cũng giật mình. Lai Bảo mím môi, nuốt ngược nước mũi vào, cúi đầu, chẳng dám nói gì nữa.

Tiết Duyên tức đến bật cười, kéo chiếc khăn bên cạnh lau mặt cho thằng bé, vừa làm vừa nhỏ giọng mắng, “Thật là bẩn chết đi được.”

Làm xong, chàng vứt cái khăn ướt sang một bên, quay người định đi ra ngoài.

Hồ An Hòa nhìn mà thấy vui, giờ thấy chàng định ra ngoài, bèn gọi lại, “Người đi đâu đấy?”

Tiết Duyên nhíu mày, “Tìm vợ ta chứ còn đâu.”

Hồ An Hòa “ồ” một tiếng, rồi cố gắng ngồi thẳng dậy, vẫy tay gọi chàng lại, lẩm bẩm, “Dù sao cũng là huynh đệ, có mấy chuyện… ta phải nhắc ngươi một tiếng, hiểu không.”

Tiết Duyên nhíu mày chặt hơn, “Chuyện gì?”

Hồ An Hòa nuốt nước bọt, rồi cười hả hê nói, “Tiết Duyên, ta nói thật nhé, nếu ngươi cứ nuôi con theo kiểu này, đợi khi Lai Bảo lớn, ngươi già rồi, đảm bảo nó sẽ làm khổ ngươi.”

Tiết Duyên nhướn mày, “Sao?”

“Thì nó sẽ thấy ngươi phiền chứ sao!” Hồ An Hòa giọng khuyên nhủ từng bước, “Ngươi nghĩ xem, nếu hồi nhỏ ngươi mà gặp ông già suốt ngày cau có, chỉ cần ngươi làm sai là đập bàn mắng, bắt ngươi ngồi úp mặt vô tường, gào thét như pháo nổ, ngươi sẽ thế nào? Ta nói cho ngươi biết, sau này Lai Bảo chắc chắn chẳng có tí thiện cảm nào với ngươi đâu. Thế nên, ngươi phải dịu đi một chút, dù không được như A Lê, thì ít ra cũng đừng động tay động chân, phải kiềm bớt cái tính nóng đó trước mặt con.”

“…Ai động chân hả.” Tiết Duyên nói, “Nó còn bé thế, có nhớ gì đâu. Với lại, A Lê với nội nó chiều hư nó rồi, nếu tao cũng không dạy, sau này chẳng hóa thành tai họa à.”

Hồ An Hòa cắn hạt dưa, nói lúng búng, “Không tin ta à?”

Tiết Duyên suýt nói tin cái đầu mi, nhưng quay đầu lại thấy Lai Bảo đang bĩu môi, trợn mắt nhìn mình, nên lại do dự.

Anh trầm ngâm một lát, quay sang hỏi Nguyễn Ngôn Sơ, “Đệ thấy có đúng không?”

Đệ đệ gãi mũi, không biết nên gật hay lắc, cuối cùng ậm ừ, “Đệ chưa lấy vợ, mấy chuyện này không hiểu lắm.”

Tiết Duyên l**m môi, quả thật đem lời Hồ An Hòa nói để trong lòng mà suy nghĩ kỹ.

Thoắt cái đã đến giờ đi ngủ. A Lê quỳ ngồi trên giường sưởi, trải chăn, Lai Bảo ôm A Hoàng ngồi bên gối, vừa ngậm ngón tay vừa chơi. Tiết Duyên thấy thế, liền đánh nhẹ vào mu bàn tay bé, thấp giọng nói, “Bẩn bẩn, con ngậm cái đó khác gì ăn lông chó, làm gì cũng phải nghĩ tí chứ?”

Tiết Duyên chẳng hề đánh mạnh, bình thường Lai Bảo chỉ kêu một tiếng là thôi, nhưng bây giờ thấy A Lê đang ở ngay bên, bé bạo dạn hơn, chớp mắt mấy cái rồi òa khóc.

Tiết Duyên nhìn mấy giọt nước mắt rơi lộp bộp lên lưng A Hoàng, đứng sững tại chỗ, không biết phải làm gì.