A Lê - Chương 103
topicA Lê - Chương 103 :
A Lê nghe thấy, bất đắc dĩ quay đầu lại vẫy tay, Lai Bảo bĩu môi, lắc lắc cái mông nhỏ rồi bò đến, chui vào lòng mẫu thân.
A Lê mỉm cười lau nước mắt cho con, dịu giọng hỏi, “Cục cưng nhà ta sao lại khóc nữa rồi?”
Lai Bảo ê a cựa quậy lung tung, khóe mắt thì cứ liếc về phía Tiết Duyên. Cậu chưa biết nói, nhưng rất biết dùng ánh mắt. Tiết Duyên tức đến nỗi mắt như bốc lửa, nhưng A Lê đang ở ngay đó, nên chàng cũng không dám làm gì thật, chỉ xỏ dép đi xuống nhà uống nước lạnh.
A Lê cong môi, gọi với theo, “Tiết Duyên, chàng đi giặt khăn đi, dùng nước ấm nhé, rồi mang mấy cái bánh bao nhỏ trên bàn lại đây.”
Bánh bao nhỏ làm từ sữa bò, chỉ to bằng móng tay, bỏ vào miệng là tan, lại còn thêm chút tương đậu phộng, ăn vào thơm và ngọt. Bình thường khi Lai Bảo đói, A Lê thường cho cậu ăn thứ này. Tiết Duyên cũng thích, trên đường bưng đĩa quay lại còn bốc một nắm nhét vào miệng, cố tình nháy mắt trêu chọc Lai Bảo.
A Lê nhìn ra được màn ganh đua nhỏ giữa hai cha con, cũng không nói gì, chỉ giữ chặt lấy Lai Bảo đang định giãy đòi lăn ra ăn vạ, dỗ dành, “Con nhường cha một chút đi, đừng lúc nào cũng giận dỗi thế.”
Tiết Duyên đứng dưới đất lạnh nhạt đáp, “Nếu nó mà có được cái nhận thức đó, ta đã thi đỗ Trạng nguyên rồi.”
A Lê khẽ nói, “Chàng có thể bớt nói vài câu không?”
“Được thôi.” Tiết Duyên khoác áo ngoài lên vai, lững thững đi ra, vừa tới cửa thì quay đầu lại, chỉ vào Lai Bảo mắng một câu, “Thằng nhóc con, nhỏ tuổi mà lắm chuyện thật.”
A Lê dở khóc dở cười, vội lấy tay bịt miệng Lai Bảo đang sắp òa lên, bế con vừa dỗ vừa nói đủ lời hay lẽ phải, cuối cùng mới khiến cậu yên.
Khi Tiết Duyên quay lại, Lai Bảo đã ngủ say, miệng còn khẽ chu lên, A Lê ngồi bên cạnh cắt móng tay cho con, kiên nhẫn và dịu dàng. Miệng Tiết Duyên tuy lầm bầm, nhưng con mình thì vẫn là con mình, dù có bực đến đâu cũng thương. Chàng bưng chậu nước ấm, giặt khăn lau mặt lau chân cho con, chẳng dám mạnh tay chút nào.
Đợi mọi việc xong xuôi, A Lê đã ngáp ngắn ngáp dài. Tiết Duyên mang nước ra để một bên, thổi tắt đèn, rồi chui vào chăn ôm lấy A Lê ngủ.
Lai Bảo nằm vắt ngang giữa hai người, cậu đã lớn hơn nhiều, tay chân dài ra, chiếm chỗ khắp nơi. A Lê một tay ôm vai con, tay kia nắm cổ tay của Tiết Duyên, chẳng bao lâu đã mơ màng sắp ngủ.
Nhưng Tiết Duyên thì không. Trong lòng chàng rối bời như tơ vò, mở mắt nhìn xà nhà một lúc, cuối cùng bật dậy, duỗi chân kéo cái giỏ của A Hoàng lại, nhấc con thỏ ra ngoài, đặt Lai Bảo vào trong, rồi đẩy giỏ về chỗ cũ. A Hoàng ngơ ngác nằm dưới đất một lát, nức nở vài tiếng, sau đó chậm chạp đi tìm chỗ khác ngủ.
A Lê bị chàng làm ồn mà tỉnh, dụi mắt ngồi dậy hỏi, “Chàng làm gì thế?”
Không còn đứa nhỏ nằm giữa, Tiết Duyên cuối cùng cũng có thể vòng tay ôm trọn A Lê, thở ra đầy mãn nguyện. Sau sinh, A Lê hồi phục rất tốt, vòng eo lại thon như cũ, nhưng vẫn mềm mại hơn xưa, chạm vào vừa ấm vừa mềm, thoang thoảng hương thơm và mùi sữa, ngọt đến phát ngấy.
Tiết Duyên hỏi, “Lê nhỏ, ta có phải quá nghiêm khắc với Lai Bảo không?”
A Lê buồn ngủ đến mức mí mắt dính vào nhau, nhưng nghe chàng nói vậy vẫn cố mở mắt, khẽ đáp, “Chàng đừng nghĩ lung tung, con khóc đâu phải vì chàng mắng, con khôn lắm. Mấy hôm trước bị gà mổ vào ngón chân còn chẳng khóc, tối nay chỉ là muốn làm nũng thôi.”
Tiết Duyên lập tức đổi hướng chú ý, “Con gà nào mổ nó?”
“…Chuyện đó không quan trọng.” A Lê vỗ vỗ cánh tay chàng, dịu giọng nói, “Con trai thì trầy trật một chút có sao đâu, nuông chiều quá lại không hay. Hơn nữa là nó tự đi chộp hạt ngô của gà, bị mổ là đáng đời. Chỉ là nội lại đau lòng một lúc lâu, suýt nữa còn khóc.”
Tiết Duyên ngập ngừng, “Lê nhỏ, nàng thật nghĩ vậy sao?”
A Lê chui đầu vào cánh tay chàng, đầu óc mơ màng, sắp chẳng nói nổi nữa, nhưng Tiết Duyên cứ lải nhải bên cạnh, nàng lại không nỡ mặc kệ, cố gắng tỉnh táo đáp, “Nghĩ gì cơ?”
Tiết Duyên nói, “Phải dạy Lai Bảo thế nào?”
A Lê đáp, “Đứa con đầu tiên mà, ta cũng chẳng rõ cách nào là tốt nhất. Ta cũng chẳng có mộng công danh gì to tát, chỉ mong ngày nào nó cũng vui vẻ, khỏe mạnh, lớn lên tự lo được cho mình, không gây chuyện, sống yên ổn. Dù chẳng phú quý vinh hoa, ta cũng mãn nguyện rồi. Bà nội thương cháu lắm, mà tính Lai Bảo lại chẳng ngoan, lúc quấy thì ta cũng khó dạy. Nhưng chàng chỉ cần nghiêm mặt một chút là nó biết sợ, thế cũng tốt.”
Đến cuối, giọng A Lê yếu dần. Tiết Duyên lấy cằm cọ vào má nàng, “Lê nhỏ, nàng đừng ngủ vội.”
A Lê ngáp, dứt khoát ngồi dậy, vỗ bụng chàng hỏi, “Rốt cuộc chàng còn muốn làm gì nữa?”
Tiết Duyên nói, “Hồ An Hòa hôm nay bảo ta không dịu dàng.”
A Lê ôm góc chăn, kiên nhẫn nói, “Bây giờ thế này là tốt rồi, chàng đóng vai nghiêm khắc, bà nội thì chiều chuộng, dù Lai Bảo có nghịch thế nào, có chàng trấn giữ thì nó cũng chẳng dám làm quá. Mà ngày thường lại được bà nội yêu thương, nó sẽ không học mấy tính xấu, sẽ là đứa trẻ ngoan, lương thiện. Chàng xem, chẳng phải rất ổn sao?”
Tiết Duyên gật đầu, nửa hiểu nửa không, một lúc sau lại hỏi, “Thế còn nàng, làm mẫu thân thì sao?”
A Lê lấy gối ném nhẹ vào chàng, “Ta rang hạt bí cho hai cha con ăn, được chưa?”
Tiết Duyên cười, đón lấy cái gối, kéo cổ tay nàng vào lòng, cười không ngớt, “Được, được, được hết.”
A Lê nhắm mắt, ậm ừ, “Tiết Duyên, ngủ đi, được không?”
Tiết Duyên vẫn chưa ngủ được. Bình thường chàng quá bận, sáng đi tối về, hiếm khi có thời gian yên ổn ở bên A Lê. Còn có thêm một đứa dính người như Lai Bảo, chỉ khi đêm khuya tĩnh lặng mới có thể ở riêng, nói dăm ba câu chuyện nhỏ.
Đêm nay hiếm khi có dịp yên bình như thế, Tiết Duyên chỉ muốn được gần nàng thêm chút nữa, nói thêm vài câu thôi.
Nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, Tiết Duyên bắt đầu tìm chuyện để nói, “Đừng lúc nào cũng gọi ta cả tên, ‘Tiết Duyên, Tiết Duyên’, nghe không hay, chẳng thân mật gì cả.”
A Lê khẽ “ừm” một tiếng, thuận theo, “Thế nên gọi thế nào?”
Tiết Duyên cũng chẳng biết, cằm tựa l*n đ*nh đầu nàng, lẩm bẩm, “Hay là học theo nhà người ta đi, Vi Thúy Nương gọi Hồ An Hòa thế nào nhỉ?”
A Lê cười, “Bình thường thì gọi là Hồ An Hòa, lúc vui thì gọi lão Hồ, lúc giận thì gọi ‘tên họ Hồ kia’.” Nàng nghiêng đầu cọ cọ ngực chàng, hỏi, “Chàng thích cái nào?”
“…Toàn mấy cái kỳ quặc.” Tiết Duyên bất lực, xoa xoa tóc nàng, “Thôi, ngủ, ngủ đi.”
____
Tháng Tư thoắt cái đã qua, lại mấy tháng nữa, khi Lai Bảo có thể run rẩy đỡ tường mà tập đi, thì kỳ thi Hương cũng bắt đầu.
Đây là cấp thi thứ nhất trong ba kỳ khoa cử. Do tổ chức vào mùa thu tháng Tám nên gọi là thi Hương. Người trúng tuyển gọi là cử nhân, sang năm xuân có thể vào kinh thi Xuân Vi (kỳ thi mùa xuân), người đỗ gọi là cống sĩ, rồi cống sĩ được dự thi Đình, diện kiến Hoàng đế.
Kỳ thi Hương lấy tỉnh làm ranh giới, trường thi phía Bắc đặt tại trường thi ở Ninh An, cách nhà chỉ nửa canh giờ xe ngựa, nên đỡ được phần vất vả đường xa.
Người xưa nói: “Mười năm đèn sách chẳng ai hay, một ngày đỗ đạt khắp thiên hạ biết.” Thiên hạ có hàng vạn sĩ tử, mà đỗ được chỉ vài trăm, mà một khi trúng cử thì đã bước vào tầng lớp “sĩ”, được miễn thuế, được trọng vọng, nếu may mắn còn có thể làm quan, làm tri huyện.
Đây có thể nói là đại sự lớn nhất trong năm của Tiết gia.
Đêm trước khi đến trường thi, A Lê làm một bàn đầy món ngon.
Chân giò kho tàu, hàm ý “chu đề”[1], có tên trên bảng vàng. Bánh nếp kéo sợi, hàm ý “hàng năm thăng chức”. Bánh vừng giòn ngọt, hàm ý “lên như diều gặp gió”. Cá chép hầm củ cải, hàm ý “cát tường như ý”. Món chính là bánh bao hấp, biểu trưng cho sự hưng vượng, phát đạt.
[1] Chu đề: đồng âm với “trúng bảng đỏ”, ý chỉ đỗ đạt.
Tuy nhiên, trước thi nên ăn đồ nhẹ, nên cuối cùng, Nguyễn Ngôn Sơ chỉ ăn vài miếng đậu phụ trộn hành, uống ít canh, ăn hai bánh bao.
Chuyên tâm ôn luyện suốt một năm, đối với kỳ thi này, Nguyễn Ngôn Sơ tự tin vô cùng. Thi gồm ba đợt, mỗi đợt ba ngày, tổng cộng chín ngày, lần lượt là bát cổ văn, bài xử án, và sách vấn. Trong thời gian đó, thí sinh không được rời trường thi, thậm chí không được ra khỏi buồng thi, khi bắt đầu thi, lều chõng sẽ bị khóa, chỉ được uống nước, thức ăn tự mang.
Kỳ thi Hương rất gian khổ, nên khi ra khỏi trường, thí sinh thường gầy đi trông thấy, có người thậm chí xi6em y xộc xệch, sắc mặt hốc hác.
Ngày mười bảy tháng Tám, thi xong môn cuối, Tiết Duyên cùng Hồ An Hòa đi đón người.
Nguyễn Ngôn Sơ vốn đã gầy, nay qua chín ngày liền, áo rộng thênh thang, ống tay áo bay phất phơ, có vẻ tiên phong đạo cốt, như thể sắp cưỡi gió mà đi. Tiết Duyên không nhắc chuyện thi cử, chỉ cười vỗ vai cậu, “Đợi về nhà, tỷ tỷ đệ thấy dáng này chắc xót xa lắm đấy.”
Nguyễn Ngôn Sơ thi xong tâm trạng tốt, còn đùa, “Thế thì chi bằng ghé cửa tiệm chọn vài món áo bông, ít nhất trông còn ra dáng người.”
Hồ An Hòa ngồi bên cười toe, “A Ngôn, huynh nói thật đấy, nhịn đói bao ngày như vậy không thể ăn cá thịt ngay được đâu, dễ đau bụng lắm. Tỷ tỷ đệ làm cả đống món, lát nữa đệ tuyệt đối đừng ăn, hại thân đấy!”
Nói rồi cả ba cười rộn, xa phu hô “kéo”, ngựa chậm rãi kéo xe đi.
Nắng chói chang, Tiết Duyên hạ rèm xuống, trong khoảnh khắc quay đầu lại bỗng thấy La Viễn Phương bước ra khỏi cổng trường thi. Hắn béo tốt, mặt bóng loáng, chẳng giống người vừa chịu chín ngày khổ sở, miệng còn quát tháo sai bảo gia nhân, bước đi phăm phăm.
Tiết Duyên lập tức thấy nghi, nhưng xa phu đã giục ngựa rẽ qua khúc đường, bóng dáng kia khuất hẳn.
Về nhà rồi, công việc bận rộn, Tiết Duyên lo chuyện buôn bán ngày càng nhiều, thêm cả Lai Bảo ngày càng nghịch, dần cũng quên mất dáng người béo ục ịch ở cổng trường thi hôm đó.
Đến khi hoa quế tung bay khắp trời thu, thi Hương công bố danh sách.
Nguyễn Ngôn Sơ tất nhiên trúng cử không nghi ngờ gì, dĩ nhiên không ngoài dự đoán, nhưng chỉ đệ nhị (hạng hai).
Tên người đứng đầu, Giải nguyên, lại ngoài mọi dự tính, chính là công tử La Viễn Phương, kẻ có quan hệ mập mờ với Khâu tri phủ.
_________
Tác giả có lời muốn nói:
Nhìn Tiết Duyên và A Lê từ vợ chồng son dính như keo, giờ thành cặp vợ chồng già rồi…